Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 957 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 378
Hai Dã Hồ

❊ ❊ ❊

Sau khi thoát khỏi trò chơi, Trần Phi gõ cửa phòng La Ngọc Lâm, nói với các nàng là mình phải đi ra ngoài một chuyến, bảo các nàng cứ tự do hoạt động, sau đó Trần Phi liền rời đi.

Sau khi ra khỏi khách sạn, Trần Phi bắt một chiếc taxi đi thẳng tới gần khu Hắc Thạch Khanh. Đến nơi, Trần Phi xác định không có ai theo đuôi rồi mới đi tới chỗ vị bạn học Dã Hồ. Qua một đêm, Dã Hồ đã có thể cử động, không biết đã đi chưa. Tới cửa, Trần Phi cảm ứng một chút, khóe miệng khẽ mỉm cười rồi đi tới đẩy cửa ra.

Khoảnh khắc cánh cửa vừa được đẩy ra, một vật giống như làn khói đã bị ném ra. Tuy nhiên, Trần Phi đã sớm chuẩn bị, sao có thể vấp ngã hai lần tại cùng một nơi? Ngay khi đẩy cửa, Trần Phi đã nín thở, vận chuyển Hồi Sinh Chân Khí khắp toàn thân rồi né sang một bên.

"Đây là cách ngươi đãi khách sao? Đối đãi với ân nhân bằng cách này ư?" Trần Phi cảm thấy không có gì bất thường, Hồi Sinh Chân Khí hoàn toàn có thể phát huy tác dụng, nên cũng không lo lắng chuyện hít phải nó nữa, bèn lên tiếng nói.

Dã Hồ lúc này vịn cửa bước ra, có thể thấy chân đã đỡ hơn nhiều, ít nhất đã có thể khẽ chạm đất. "Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?" Dã Hồ chằm chằm nhìn Trần Phi, vẻ mặt không hề thả lỏng cảnh giác.

Trần Phi bất lực nhún vai: "Sao lần nào gặp ta ngươi cũng hỏi câu này vậy, thiếu mới mẻ quá."

"Nếu ngươi không nói cho ta biết mục đích thực sự của ngươi, lần nào ta cũng sẽ hỏi!" Dã Hồ hừ lạnh nói.

"Vậy chẳng lẽ ngươi định đứng ở đây nói chuyện à? Vào trong đi, hôm nay ta tới vốn cũng là để nói cho ngươi biết." Trần Phi cười cười, sau đó tự nhiên đi vào trong. Khi đi ngang qua bên cạnh Dã Hồ, Dã Hồ do dự mấy lần, cuối cùng vẫn đi theo vào.

Sau khi hồi phục tự do, phản ứng đầu tiên của Dã Hồ là rời đi. Trần Phi là người nàng nhìn không thấu, người nhìn không thấu thì tốt nhất đừng nên tới quá gần, không biết chừng nào sẽ bị gài bẫy. Tuy nhiên, nếu cứ thế mà đi thì Dã Hồ thật sự có chút không cam tâm. Huống hồ lúc rời đi Trần Phi còn uy hiếp mình, nếu lời này là người khác nói, Dã Hồ chắc chắn sẽ khinh thường, chẳng buồn quan tâm. Nhưng lời này là từ miệng Trần Phi nói ra, Dã Hồ không thể không để tâm.

Tuy thời gian tiếp xúc với Trần Phi rất ngắn, hơn nữa Trần Phi cũng chưa thể hiện thực lực quá mạnh mẽ, nhưng lại mang đến cho Dã Hồ một cảm giác thâm sâu khó lường, bản thân xa xa không thể địch lại. Cuối cùng Dã Hồ vẫn quyết định ở lại, xem rốt cuộc Trần Phi muốn giở trò gì. Dù sao nếu mình rời đi thì trên người còn vết thương, cũng chưa chắc đã đi trót lọt.

Trần Phi bước vào trong rồi ngồi xuống, thấy Dã Hồ vẫn đứng đó, liền cười nói: "Ngồi đi, vết thương trên chân chưa lành, lúc này đứng lâu không có lợi cho việc hồi phục đâu, ngồi đi, ta lại chẳng thể ăn thịt ngươi."

"Hừ." Dã Hồ hừ một tiếng, rồi ngồi xuống, giữ khoảng cách nhất định với Trần Phi.

Khoảng cách này không xa không gần, nếu xảy ra chuyện gì, Dã Hồ tự tin mình có thể né tránh.

"Nói đi, rốt cuộc ngươi có ý gì."

Trần Phi cười cười nói: "Thực ra ý ta rất đơn giản. Ta cứu ngươi, lại còn tổn thất một khoản tiền lớn, ngươi nói xem ngươi có nên biểu lộ chút gì không?"

"Ngươi vì tiền?" Dã Hồ nghe vậy vẫn có chút không tin. "Nếu ngươi vì tiền, vậy tại sao lúc đó ngươi lại không đồng ý?"

"Ta là thành viên của Đặc Tổ, lại đã hứa với Âu Dương Băng Ngưng là sẽ giúp đỡ, đã bắt được ngươi rồi thì làm sao có thể thả ngươi đi?" Trần Phi cười cười, nói: "Nhưng ta không ngờ ngươi còn dùng chiêu giả chết này. Vậy nên nếu ngươi đã chạy thoát, ta cũng từng bắt được ngươi rồi, thế thì ta cũng không tính là thất hứa, phải không?"

"Hừ, chỉ là tìm cớ cho bản thân thôi, đạo mạo trang nghiêm!" Dã Hồ lạnh lùng nói.

Trần Phi cười nhạt một tiếng: "Nói vậy cũng được. Nhưng ta nói trước, Dã Hồ ta nhất định sẽ bắt!"

"Ngươi có ý gì."

"Chẳng có ý gì cả, tiền ta muốn, Dã Hồ ta cũng nhất định bắt." Trần Phi cười híp mắt nói: "Vì vết thương của ngươi cũng lành gần hết rồi, chúng ta có thể đi thôi. Ta không phải là kẻ tham lam vô độ, hôm qua ngươi nói có hơn trăm triệu tài sản, ta chỉ cần một trăm triệu thôi, thế nào, ta còn khá là biết điều đấy chứ?"

"Hừ!"

Dã Hồ dường như rất thích hừ, vẫn là không biết nên nói gì. Tuy nhiên nàng không hề từ chối, cũng không có tư cách từ chối. Trần Phi đã nói vậy thì chắc chắn là muốn số tiền này, nếu mình không đưa, e là rất khó rời khỏi căn phòng này.

"Đi theo ta." Dã Hồ hừ một tiếng, rồi đứng dậy chuẩn bị bước ra ngoài. Vừa đi được hai bước đã bị Trần Phi tóm lấy, Dã Hồ lập tức cảnh giác nhìn Trần Phi, Trần Phi cười nói: "Đừng căng thẳng, ta đã nói là đi lấy tiền thì tự nhiên sẽ không làm hại ngươi, nhưng tốc độ hiện giờ của ngươi thì không ổn đâu, nên ta giúp ngươi một tay, ngươi cứ nói cho ta biết địa điểm là được."

"Nếu ta phát hiện ngươi chiếm tiện nghi của ta, ngươi một xu cũng đừng hòng lấy được, ta đảm bảo."

Trần Phi bĩu môi, một tay ôm lấy eo Dã Hồ rồi đi ra ngoài. Phụ nữ à, đúng là khó mà đoán thấu, hôm qua còn nói nguyện hiến thân, hôm nay lại sống chết không chịu cho mình chiếm tiện nghi, thật chẳng hiểu nổi!

Dã Hồ chỉ một hướng, Trần Phi ôm Dã Hồ di chuyển nhanh chóng tới đó. Dã Hồ không ngờ tốc độ của Trần Phi lại nhanh đến vậy, trong chớp mắt vài cái nhún người đã đi được rất xa, với tốc độ này, nếu muốn đuổi theo mình thì e là đã đuổi kịp từ lâu rồi. Chắc là hôm qua Trần Phi cố tình nương tay nên mới không đuổi theo mình nhỉ!

Dã Hồ ở khu này lâu như vậy, tự nhiên có thế lực riêng của mình, giống như Hắc Hổ chính là một trong những thế lực của Dã Hồ. Dù sao nơi này cũng cá rồng lẫn lộn, có thể nói là nước nông thì rùa nhiều, đầy rẫy là đại ca. Kẻ nào có thể lăn lộn ở đây cơ bản đều có thế lực không hề yếu. Là một con cáo xảo quyệt, cứ điểm của Dã Hồ tự nhiên cũng không ít. Nơi hiện tại muốn tới chính là một trong những cứ điểm của Dã Hồ, tuy không có cảnh giới phòng thủ gì, nhưng lại giấu giếm rất nhiều tài sản.

"Thấy ngọn núi phía trước kia không, chính là chỗ đó." Dã Hồ nói với Trần Phi.

Trần Phi nhìn thoáng qua, ngọn núi này tuy không tính là quá nhỏ, nhưng cũng chẳng lớn lắm, khắp núi toàn là cây cối thực vật, trông như một ngọn núi hoang. Tuy nhiên ở nơi này thì núi hoang lại có rất nhiều, chẳng có gì kỳ lạ. Trần Phi lại rất khâm phục Dã Hồ vậy mà có thể nhớ được, trong mắt Trần Phi, những ngọn núi này chẳng có chút đặc điểm nào, cái nào cũng giống cái nào.

Dưới sự chỉ dẫn của Dã Hồ, hai người đi tới một nơi ở lưng chừng núi. Ở đây có một cái hang núi nhỏ, chiều dài trước sau cũng không quá năm mươi mét là đã tới tận cùng.

"Đường cùng sao?" Trần Phi nghi hoặc nhìn Dã Hồ, Dã Hồ đắc ý cười cười: "Tất nhiên là có cơ quan rồi, nếu không chẳng phải kẻ nào tới cũng có thể vào được à." Dã Hồ thoát khỏi người Trần Phi, rồi đi tới chỗ vách tường, dùng tay khẽ chạm vào. Vách tường lập tức phát ra tiếng động giống như máy móc vận hành, ngay sau đó như một cánh cửa lớn di chuyển sang hai bên, đã mở ra.

Điều này khiến Trần Phi vô cùng kinh ngạc, rõ ràng là không ngờ tới ở nơi nguyên sinh như thế này lại có thể có thứ công nghệ cao như vậy. Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Trần Phi, Dã Hồ vô cùng đắc ý.

Nơi này có thể nói là toàn bộ tâm huyết của nàng, cũng là tác phẩm đắc ý nhất.

Nhìn từ bên ngoài thì đây chỉ là một ngọn núi mà thôi, nhưng bên trong thì thân núi gần như đã bị khoét rỗng, bên trong cứ như một căn cứ hiện đại hóa, các loại thiết bị hiện đại không thiếu thứ gì.

Trần Phi đi theo Dã Hồ vào trong, bên trong là một đường hầm dài dằng dặc. Đi được khoảng năm sáu phút, Dã Hồ đột nhiên dừng lại.

"Sao thế?" Trần Phi nghi hoặc hỏi.

Dã Hồ nhíu mày, lạnh lùng nói: "Có người từng vào đây."

"Có người vào? Liệu có phải là thủ hạ của ngươi không?" Trần Phi hỏi.

Dã Hồ lắc đầu: "Không thể nào, người của ta không biết nơi này."

"Vậy thì lạ thật, chẳng lẽ là kẻ trộm lẻn vào? Có thể vào được đây thì tên trộm này cũng không tầm thường đâu." Trần Phi cười cợt nói.

"Ngươi còn tâm trạng cười? Họ vào đây chắc chắn sẽ không về tay không, không chừng tiền của ta đều bị họ lấy sạch rồi, đến lúc đó ngươi một xu cũng chẳng nhận được đâu." Dã Hồ khó chịu nói.

Trần Phi lắc đầu, tự tin cười nói: "Ta sẽ không mất tiền đâu, vì mấy tên tiểu tặc đó vẫn chưa rời đi."

"Sao ngươi biết được?" Dã Hồ lập tức kinh ngạc nhìn về phía Trần Phi: "Chẳng lẽ là ngươi..."

Trần Phi cạn lời nói: "Làm ơn động não chút đi được không, vấn đề ngu ngốc như vậy mà cũng có thể thốt ra từ miệng ngươi được. Nếu ta muốn mưu đồ gì thì còn cùng ngươi tới đây làm gì? Hơn nữa, ta cùng vào với ngươi, lần đầu tới đây, lúc vào thì những người đó đã vào rồi."

Dã Hồ hỏi xong liền thấy dư thừa, nhưng lúc đó vì quá kinh ngạc nên mới buột miệng thốt ra.

"Vậy làm sao ngươi biết họ vẫn chưa đi?"

"Cảm giác." Trần Phi cười cười nói. "Họ đại khái đang ở trong một căn phòng phía trước, tổng cộng bốn người, ba nam một nữ. Ba tên nam kia khá là phế vật, còn người phụ nữ kia thì đúng là không đơn giản!"

"Người phụ nữ đó thì sao?"

"Người phụ nữ đó hình như cũng tên là Dã Hồ! Thú vị thật, vậy mà có tới hai Dã Hồ, hai người các ngươi ai mới là Dã Hồ thật đây?" Trần Phi cười híp mắt nhìn Dã Hồ, nói.

"Là ả, sao lại là ả!" Dã Hồ lúc này không rảnh bận tâm tới biểu cảm của Trần Phi, dường như vô cùng kinh ngạc. "Tại sao lại cứ là ả, không phải ả đã chết rồi sao."

"Xem ra hình như có một câu chuyện ở đây, ta đây là thích nghe kể chuyện nhất, kể nghe xem nào." Trần Phi cười hì hì nói.

Dã Hồ lắc đầu, vẫn có chút không quá tin tưởng. "Ngươi chắc chắn là ả... cũng tên là Dã Hồ sao?"

"Tất nhiên." Trần Phi khẳng định nói.

Dã Hồ cười khổ một tiếng: "Vậy thì ta hiểu rồi, xem ra là ta quá ngốc nên mới trúng kế của kẻ khác, uổng công làm tấm lá chắn cho người ta, mạo hiểm suýt chút nữa bị bắt, còn ả thì ở sau lưng tiêu diêu tự tại, vậy mà còn muốn lấy đi tiền của ta, ngốc, ta đúng là quá ngốc rồi."

"Ngươi có thể kể từ đầu không, nghe thế này cứ như trong sương mù ấy, mơ hồ quá." Trần Phi lúc này đúng là có chút hứng thú rồi.

Hai Dã Hồ, ai mới là Dã Hồ mà Âu Dương Băng Ngưng muốn bắt đây. Nghe những gì nàng nói lúc nãy, e là người bên trong kia mới là Dã Hồ thực sự. Thú vị, thú vị thật đấy, Trần Phi nhịn không được khẽ cười ha ha.

"Năm đó, chúng ta cùng nhau..." Dã Hồ thở dài một hơi, chậm rãi kể lại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:336
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.