Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 330
Toại nguyện

❊ ❊ ❊

Trần Phi tự nhiên là trấn định hơn nhiều, bản thân lại chẳng phải hạng đại phú đại quý gì mà phải e dè không dám thể hiện. Huống chi trước khi đến đây, dù chưa xác định rõ quan hệ, nhưng sợi dây tình cảm của hai người sớm đã định sẵn, căn bản không có gì phải ngại ngùng. Thấy Bình tỷ thẹn thùng cúi đầu, không dám nhìn mình, Trần Phi cố ý đi tới trước mặt cô, rồi từ từ xoay mặt cô lại.

Bình tỷ tự nhiên không chống cự nổi sức mạnh của Trần Phi, từ từ xoay người lại. Ánh mắt lộ vẻ thẹn thùng, thân thể hơi cứng ngắc, hai tay không biết nên để vào đâu. Nhìn ra được tâm trạng Bình tỷ hiện tại rất khẩn trương, Trần Phi khẽ cười, cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn này đặt xuống, lúc đầu Bình tỷ còn không biết phải làm sao. Nhưng tiếp đó liền dần quên đi sự khẩn trương, hai tay bất giác ôm lấy Trần Phi. Da thịt hai người bắt đầu tiếp xúc gần gũi nhất, bắt đầu ôm ấp lấy nhau. Hai người không tự chủ được mà di chuyển về phía giường, cuối cùng nằm xuống giường. Tay Trần Phi kích liệt vuốt ve trên người Bình tỷ, áo ngực đã sớm bị Trần Phi cởi bỏ ném sang một bên. Đôi gò bồng đảo kiều diễm ấy đã lộ ra giữa không trung, điểm hồng sắc kia nhìn khiến người ta bồn chồn.

Trong lòng hai người nảy sinh khao khát, đều bắt đầu mong chờ chuyện sắp xảy ra.

Trần Phi đã tách đôi chân của Bình tỷ ra, lập tức sắp tiến vào.

“A Phi, em... em cuối cùng cũng trở thành người phụ nữ của anh rồi.” Sắc mặt đỏ ửng, Bình tỷ nhìn Trần Phi, trong giọng nói thế mà lại có sự mong chờ và thỏa mãn rất lớn. Có lẽ, Bình tỷ cũng từng vô số lần huyễn tưởng về ngày này, có lẽ trong lòng cô sớm đã coi mình là người phụ nữ của anh rồi? Nghe thấy câu nói này của Bình tỷ, Trần Phi đột nhiên đẩy xuống thật sâu, nhưng dâng lên nhiều hơn lại là vô tận yêu ý.

“Từ ngày em chăm sóc anh, em đã là người phụ nữ của anh rồi.” Trần Phi khẽ cười, hông hơi dùng lực.

Bình tỷ lập tức phát ra một tiếng rên đau đớn, tuy đau đớn nhưng Bình tỷ lại đang cười, cười rất thỏa mãn.

Trần Phi trong lòng rất kích động, kích động không phải vì chiếm hữu được Bình tỷ, mà là ý nghĩa của việc này.

Theo cơn đau dần qua đi, trong phòng truyền ra từng đợt rên rỉ lay động tâm hồn, loại âm thanh này hình thành nên một khúc giao hưởng độc đáo, chỉ có nam nữ đang yêu sâu đậm mới có thể phát ra được.

Tuy là lần đầu tiên, nhưng Bình tỷ vẫn biểu hiện rất tốt sự điên cuồng của một gái ế lâu năm. Trọn vẹn ba lần, khiến Trần Phi đạt được sự phóng thích vô song. Còn về việc Bình tỷ mệt hay đau, Bình tỷ sớm đã phân không rõ ràng rồi, cô chỉ biết mình vô cùng thỏa mãn, nằm ở đó không muốn nhúc nhích.

Lúc này, bên ngoài đã gần tối. Hai người thế mà lại triền miên cả một buổi chiều, lúc này quay về biệt thự dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì, huống chi hôm nay vừa mới có được lần đầu tiên của Bình tỷ, được rồi mà đi ngay thì tính là gì chứ. Trần Phi cũng chẳng đi nữa, đợi Bình tỷ hồi phục chút thể lực thì cùng nhau đi tắm, tất nhiên trong quá trình tắm Trần Phi cũng không thành thật, tay chân táy máy. Nếu không phải Bình tỷ quả thực quá mệt, liên tục từ chối vài lần, e là lại là một trận chiến xác thịt kịch liệt.

Sau khi tắm xong, hai người trở lại giường thủ thỉ tình cảm, không biết từ lúc nào dần dần chìm vào giấc ngủ.

Đêm đó Trần Phi ngủ rất say, đây là lần đầu tiên anh ngủ say như vậy sau một thời gian dài. Có lẽ vì người phụ nữ đang ôm trong lòng là người anh yêu nhất, cũng là người anh mong nhớ nhất.

Khi Trần Phi mở mắt tỉnh dậy đã không thấy bóng dáng Bình tỷ đâu, nhìn quanh bốn phía cũng không thấy. Sau đó mới chú ý đến tiếng nước róc rách truyền ra từ phòng tắm, Trần Phi đứng dậy đẩy cửa phòng tắm, Bình tỷ bên trong lập tức giật mình. Liếc Trần Phi một cái, Bình tỷ nói: “Tỉnh rồi à, em vốn còn muốn để anh ngủ thêm một lát.”

“Em dậy sớm thế làm gì?” Trần Phi tò mò hỏi, thấy Bình tỷ đã thu xếp xong xuôi.

Bình tỷ cười nói: “Còn sớm, mặt trời đã chiếu đến mông rồi. Bình thường giờ này em đã ở tiệm cơm rồi, anh hôm qua mới về chắc vẫn chưa quay lại, lát nữa anh thu xếp rồi quay về đi, em phải đến tiệm cơm bên kia đây.”

“Cũng được.” Trần Phi nghĩ nghĩ, gật đầu.

Trần Phi liền đó không màng sự ngăn cản của Bình tỷ mà bắt đầu thu dọn cùng, Bình tỷ mắng yêu anh, anh cũng không phản bác mà chỉ nói một câu: “Nói nữa là anh xử lý em tại chỗ xem em còn đi tiệm cơm được không.” Câu nói này khiến Bình tỷ không còn cách nào, cuối cùng đành mặc kệ Trần Phi.

Sau khi Bình tỷ thu dọn xong lại ở lại với Trần Phi một lát mới rời đi, mà lúc này Trần Phi cũng thu xếp gần xong. Ra khỏi tân quán, Trần Phi bắt xe về nhà, lấy quà cho Hạ Băng và La Ngọc Lâm, sau đó quay về biệt thự.

Đến biệt thự, Hạ Băng và La Ngọc Lâm đều ở nhà. Thấy Trần Phi đã về, Hạ Băng vội vàng chạy lại. Ánh mắt La Ngọc Lâm dường như cũng trở nên rạo rực, lấp lánh ánh quang, nhưng vẫn nhịn không lao tới.

“Anh cuối cùng cũng về rồi, em đã đoán chắc là anh cũng sắp về rồi. Bệnh của Xảo Nhi khỏi hẳn rồi chứ?” Hạ Băng cười hì hì hỏi.

Trần Phi gật gật đầu: “Khỏi rồi, không khỏi sao anh về được. Vốn còn bắt anh ở lại thêm mấy ngày, nhưng bên ngoài có tốt thế nào cũng không thoải mái bằng ở nhà, cho nên anh về rồi.”

“Ây, câu này không giống nói cho em nghe chút nào.” Hạ Băng cố ý liếc nhìn La Ngọc Lâm, cười hì hì nói.

Trần Phi nhìn La Ngọc Lâm một cái, La Ngọc Lâm cố ý tránh né không đối diện ánh mắt với anh. Tuy nhiên Trần Phi vẫn nhìn ra, thật ra trong lòng La Ngọc Lâm thương nhớ mình không kém gì Hạ Băng, nhưng sự kiêu hãnh của phụ nữ khiến cô không tiện thể hiện ra mà thôi. Trần Phi mỉm cười đưa đồ cho Hạ Băng một phần: “Đây là thứ anh mang về cho em.”

Hạ Băng cười nhận lấy: “Vậy em lên xem anh mang cho em đồ tốt gì, nếu em hài lòng thì ở trên lầu lâu thêm chút, nhường thời gian riêng tư cho một số người, nếu đồ không tốt thì em xuống ngay.”

“Em cũng lên lầu.” Thấy Hạ Băng định lên lầu, La Ngọc Lâm vậy mà cũng muốn đi theo. Nhưng Trần Phi sao có thể để La Ngọc Lâm cứ thế mà lên, một bước tiến tới nắm lấy tay La Ngọc Lâm, kéo cô lại. Hạ Băng cười hì hì, cho Trần Phi một ánh mắt cố gắng lên, rồi xách đồ lên lầu.

“Anh làm gì vậy.” Sau khi Hạ Băng đi rồi, La Ngọc Lâm mới giả vờ tức giận nói.

Trần Phi không nói gì, đột nhiên dùng sức ôm lấy cô. La Ngọc Lâm lúc đầu còn cố sức giãy giụa, nhưng sao có thể so được với sức lực của Trần Phi, giãy vài cái không thoát được, La Ngọc Lâm cũng bỏ cuộc.

“Anh tính thế nào đây, một câu cũng không nói, cũng không giải thích, như vậy là muốn em không giận nữa sao?”

“Anh nhớ em!”

Giọng điệu Trần Phi rất bình thản, nhưng yêu ý nồng đậm trong đó lại khiến La Ngọc Lâm cảm nhận rất sâu sắc.

“Đừng giận anh nữa được không, anh biết có đôi khi có vài chuyện em không thích, thậm chí đối với em mà nói là không công bằng. Nhưng tình cảm anh dành cho em không phải giả, anh tin điểm này em cũng biết. Anh cũng có nỗi khổ tâm, em biết Trần Phi anh là người thế nào rồi đấy, anh không thể làm ra chuyện tổn thương những người yêu mình, cho nên...” Trần Phi trong lòng hiểu rất rõ, nếu mình dẻo miệng một chút, ba hoa vài câu ngon ngọt có lẽ chuyện lần này sẽ qua. Nhưng Trần Phi cuối cùng vẫn hy vọng La Ngọc Lâm có thể chấp nhận từ tận đáy lòng, Trần Phi tất nhiên không dám cầu cô vui vẻ, chỉ cần chấp nhận là tốt rồi.

“Chẳng lẽ anh không sợ làm tổn thương em sao, chẳng lẽ em không yêu anh sao?” La Ngọc Lâm có chút tức giận nói.

Trần Phi nhìn vào mắt cô, rất trịnh trọng, rất thâm tình nói: “Sợ, chính vì sợ nên anh mới nói. Anh không muốn lừa em! Anh cũng biết em yêu anh, và cũng chính vì điểm này nên bây giờ anh mới nói với em những lời này, bởi vì... anh cũng yêu em.”

Một câu “anh cũng yêu em” khiến mắt La Ngọc Lâm lập tức đỏ lên, nước mắt bất giác trào ra. Trần Phi có chút trở tay không kịp, không biết nên khuyên giải thế nào. Nhưng ngay lúc này, La Ngọc Lâm lại đột nhiên dùng sức ôm lấy Trần Phi, cử động này khiến Trần Phi có chút ngơ ngác, anh không biết hành động này của La Ngọc Lâm có ý nghĩa gì, có chút thăm dò hỏi: “Em... em tha thứ cho anh rồi?”

“Không tha thứ cho anh thì còn có thể làm gì? Chẳng lẽ lại giận anh cả đời, rồi đẩy anh vào tay người khác? Em mới không ngốc như vậy.” La Ngọc Lâm lườm Trần Phi một cái, lẩm bẩm nói: “Em biết anh đã không còn là anh của ngày trước, bây giờ anh vừa có tiền vừa có bản lĩnh, hơn nữa anh lại đối xử tốt với phụ nữ, chắc chắn sẽ có rất nhiều phụ nữ thích anh. Nếu anh muốn phụ nữ, e là có vô số phụ nữ nguyện ý tiền phó hậu kế. Tuy anh không nói rõ ràng, nhưng em cũng biết bên ngoài anh còn có những người phụ nữ khác, nói không chừng còn không phải một người. Nhưng em hy vọng anh có thể cho em một câu trả lời, anh có phụ lòng em không?”

Trần Phi vui mừng khôn xiết, cảm giác như hạnh phúc từ trên trời rơi xuống, làm sao cũng không ngờ được La Ngọc Lâm lại dễ dàng tha thứ cho mình như vậy. Xem ra mấy ngày không gặp, La Ngọc Lâm chắc chắn đã suy nghĩ rất nhiều, nếu không thì không thể nào đồng ý được. Thật không ngờ mình đi chữa bệnh lại còn có được lợi ích như thế này, đây thật sự khiến Trần Phi tương đương bất ngờ. Trần Phi lập tức rất kiên định nói: “Tất nhiên sẽ không, sao anh có thể phụ lòng em được. Chỉ cần là việc anh làm được, anh tuyệt đối không chút do dự mà làm.”

“Thật sao? Vậy bảo anh rời bỏ những người phụ nữ khác để cưới em, anh làm được không?” La Ngọc Lâm thầm nghĩ trong lòng, nhưng lại không nói ra. Cô biết hy vọng này rất nhỏ, cũng không hy vọng làm Trần Phi khó xử không thể trả lời, lại phá hỏng bầu không khí vừa mới tốt lên. La Ngọc Lâm có tự tin vào bản thân, cứ như vậy sớm chiều ở bên nhau, cô không tin mình không sánh bằng những người phụ nữ khác.

La Ngọc Lâm đột nhiên vươn tay ra với Trần Phi nói: “Quà của em đâu?”

“Tất nhiên là không thiếu được, em xem có thích không.” Trần Phi vội vàng đưa món quà đã chuẩn bị sẵn qua, La Ngọc Lâm mãn nguyện vui vẻ xem. La Ngọc Lâm là một nữ sinh rất bình thường, quần áo, túi xách, mỹ phẩm, những thứ này đều là thứ cô thích, Trần Phi mua đúng thứ cô cần, La Ngọc Lâm tự nhiên vui sướng khôn cùng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:325
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.