Hiệu quả của Quỷ khí độc vụ vẫn rất rõ rệt, đối phó với đám tiểu quái này quả thực rất hữu dụng. Trần Phi cứ thế giết một đường đến chỗ Thiết Bì Thi Vương, sau đó lôi Thiết Bì Thi Vương ra ngoài. Lúc Thiết Bì Thi Vương hiện thân liền phát ra một tiếng gầm giận dữ, nhưng tiếng gầm đó nghe sao lại như tràn đầy sự oán hận, hiển nhiên là khoảng thời gian này đã bị Trần Phi hành hạ quá đủ rồi.
Nếu Thiết Bì Thi Vương có trí tuệ giống như con người, e rằng nhìn thấy Trần Phi thì đã chẳng thèm xuất hiện rồi, dù có xuất hiện cũng sẽ nhịn không được mà chửi bới, cũng không thể chơi kiểu này được. Đáng tiếc nó không có, cho nên chỉ có thể ngoan ngoãn làm công cụ để Trần Phi nâng cao kỹ năng.
Tăng điểm thuần thục cho kỹ năng Triệu hồi cương thi, việc này cứ thế kéo dài suốt cả một ngày trời.
Thiết Bì Thi Vương đáng thương cứ như kẻ đần độn, không ngừng tấn công biến dị cương thi, chết đi rồi lại tiếp tục bị triệu hồi. Ngay cả vạt áo của Trần Phi nó cũng không chạm tới nổi một cái. Trạng thái trên người Trần Phi lại có kèm theo khả năng hồi phục tinh lực, cộng thêm bây giờ biến dị cương thi trụ được lâu hơn trước một chút, cho nên căn bản không cần lo lắng tinh lực bị tiêu hao sạch. Nếu Trần Phi muốn, dù cứ làm thế này cả đời cũng được.
Đến tối khi La Ngọc Lâm và đám người nàng trở về, Trần Phi lúc này mới thoát khỏi trò chơi.
"Chơi thế nào rồi, xem ra thu hoạch không tệ nhỉ." Trần Phi cười trêu chọc nói.
"Đừng nhắc nữa, sắp mệt chết rồi đây. Hôm nay gần như đã đi khắp Côn Minh, lúc về suýt chút nữa không tìm thấy khách sạn, phải bắt xe quay về. Kết quả lên xe chưa được hai phút đã tới nơi, số tiền này tiêu thật là oan uổng." Hạ Băng lầm bầm nói.
Trần Phi khẽ cười: "Ai bảo cô không nhớ kỹ vị trí khách sạn cơ chứ, thấy các cô cũng mệt rồi, về tắm rửa nghỉ ngơi một chút đi."
Hạ Băng cười hì hì, tinh quái nói: "Hay là... anh giúp chúng em mát-xa đi, lâu rồi chưa được hưởng thụ kỹ thuật mát-xa của anh, đó mới gọi là nghỉ ngơi thực sự chứ. Anh nói có đúng không, Ngọc Lâm."
La Ngọc Lâm tán đồng gật gật đầu: "Đúng vậy."
"Được rồi, vậy các cô cứ về tắm rửa trước rồi tôi sẽ giúp các cô mát-xa." Trần Phi cười cười, anh đương nhiên không ngại mát-xa cho hai mỹ nữ rồi.
"Ngọc Lâm, mình về phòng tắm trước đây, cậu tắm ở đây đi. Lát nữa mình tắm xong sẽ sang tìm các cậu." Hạ Băng cười hì hì, sau đó xoay người đi ra ngoài.
Tắm trong phòng của Trần Phi ư?
La Ngọc Lâm thoáng do dự một chút nhưng cũng không quá để ý, dù sao lúc ở nhà cũng đều tắm như vậy, có gì đâu mà quan trọng. Chỉ có điều khiến La Ngọc Lâm khó xử là cô không có quần áo để thay. Đang định quay về phòng lấy một bộ đồ rồi mới tắm, thì còn chưa kịp nói ra đã thấy Trần Phi cầm một chiếc áo sơ mi của mình đưa cho La Ngọc Lâm.
"Mặc cái này đi." Trần Phi cười nói.
"Sao anh biết em đang nghĩ gì, chẳng lẽ anh có thể nhìn thấu tâm tư của em à." La Ngọc Lâm có chút kinh ngạc mỉm cười nói.
Trần Phi thản nhiên cười đáp: "Tôi làm gì có bản lĩnh nhìn thấu tâm tư người khác, chỉ là tôi hiểu cô thôi. Nếu đến người sống cùng bao lâu nay mà cũng không hiểu nổi, vậy thì cũng quá vô dụng rồi."
"Hì hì." Câu nói này khiến lòng La Ngọc Lâm ấm áp, vô cùng hài lòng. Vốn dĩ còn chút do dự, dù sao phụ nữ mặc áo sơ mi của đàn ông là một hành động rất gợi cảm, cộng thêm mặc vào chắc chắn sẽ lộ khá nhiều. Thế nhưng nhờ câu nói này của Trần Phi, La Ngọc Lâm đã xóa bỏ nỗi băn khoăn đó, cầm áo sơ mi vào phòng tắm.
Không bao lâu sau liền nghe bên trong truyền đến tiếng nước róc rách, hiển nhiên La Ngọc Lâm đã tắm rồi. Trần Phi cũng không quá để tâm, chỉ là tắm rửa thôi, mình lại chẳng phải kẻ háo sắc, không đến mức đi nhìn trộm hay có ý đồ xấu xa gì. Chẳng bao lâu sau tiếng nước bên trong nhỏ dần, rồi cửa mở ra, La Ngọc Lâm mặc chiếc áo sơ mi của Trần Phi bước ra, đôi chân dài miên man lộ rõ không chút che giấu, khiến Trần Phi thực sự có chút rung động.
Ngay lúc này tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, Trần Phi tưởng là Hạ Băng liền đi tới mở cửa.
Kết quả cửa mở ra, người xuất hiện lại là Lý Phong và Hạ Vũ.
"Đại ca, bọn em tìm được một chỗ hay lắm, lát nữa cùng đi..." Lý Phong đang hưng phấn nói, kết quả lại đột nhiên nhìn thấy La Ngọc Lâm. La Ngọc Lâm với bộ dạng này xuất hiện trong phòng Trần Phi, Lý Phong sững người một chút rồi lập tức phản ứng lại. "Hắc hắc, xem ra hình như không cần nữa rồi, cái đó... không làm phiền hai người nữa nhé, bọn em đi chơi đây."
Nói xong, Lý Phong liền đóng cửa lại.
La Ngọc Lâm mặt đỏ bừng, hiển nhiên Lý Phong và đám người kia đã hiểu lầm rồi. Thế nhưng hiểu lầm này lại khó giải thích, mà cũng chẳng cần thiết phải giải thích. Trái lại Trần Phi thì rất tự nhiên, cười nói: "Thằng nhóc hỗn xược này chắc là tìm được chỗ nào phong lưu khoái lạc rồi. Cũng tốt, cứ để chúng nó đi chơi một đêm, ngày mai không có việc gì thì chúng ta về."
"Ừm." La Ngọc Lâm gật đầu đi tới bên giường ngồi xuống, tuy cô ngồi rất cẩn thận, nhưng từ khe hở ở vạt áo sơ mi vẫn có thể nhìn thấy một vài thứ khiến đàn ông phải xao xuyến.
"Hay là tôi mát-xa cho cô trước đi, xem chừng Hạ Băng còn phải chờ một lúc nữa đấy." Trần Phi cười nói.
La Ngọc Lâm gật đầu nói một tiếng "được", rồi nằm xuống. Dáng nằm này càng làm tôn lên vóc người tuyệt đẹp kia, đặc biệt là đôi chân dài trắng nõn, nhìn thật là mê người. Phát hiện Trần Phi đang chằm chằm nhìn đôi chân của mình, La Ngọc Lâm có chút ngượng ngùng, ánh mắt hơi né tránh nói:
"Nhìn cái gì mà nhìn, đâu phải chưa từng thấy."
Trần Phi hắc hắc cười nói: "Dù có nhìn cả đời cũng không thấy chán đâu."
"Dẻo miệng, e rằng người anh nhìn không chỉ có mình em thôi đâu." La Ngọc Lâm mỉm cười nói.
Trần Phi nhún nhún vai, không tiếp tục đề tài này nữa, đi đến bên cạnh La Ngọc Lâm bắt đầu mát-xa cho cô. Thủ pháp mát-xa của Trần Phi khác với người thường, người bình thường mát-xa cơ bản sẽ di chuyển khắp toàn thân, nhưng mát-xa của Trần Phi cơ bản chỉ cần ở một chỗ là đủ rồi, Hồi Sinh chân khí sẽ chủ động vận hành toàn thân, có thể đạt được hiệu quả tương đương.
Có lẽ là do thực sự mệt mỏi, cũng có thể là do mát-xa của Trần Phi quá thoải mái. Vốn dĩ La Ngọc Lâm còn chút dè dặt và ngại ngùng, nhưng dần dần lại thả lỏng ra, cả người trở nên mềm nhũn, đôi mắt khẽ nheo lại trông cực kỳ hưởng thụ. Nhìn từ góc độ của Trần Phi, ngoài đôi chân đẹp mê người đó ra, chiếc áo sơ mi cũng đầy sức gợi cảm. Thoạt nhìn tuy không thấy gì, nhưng theo nhịp thở phập phồng của La Ngọc Lâm, nhìn kỹ sẽ phát hiện ra manh mối, bên trong áo sơ mi của La Ngọc Lâm không mặc gì cả, nói cách khác phần thân trên là để ngực trần!
Có lẽ phụ nữ đều như vậy, sau khi tắm rửa xong bước ra liền khoác lên một chiếc áo ngoài rộng rãi, bên trong để trống, như vậy có lẽ sẽ thoải mái hơn. Thế nhưng đối với đàn ông mà nói thì đây cũng là một loại khảo nghiệm, lỡ không may có thể sẽ xảy ra một trận đại chiến mồ hôi nhễ nhại, rồi lại phải tắm thêm một lần nữa. Mát-xa giúp La Ngọc Lâm được khoảng mười phút, La Ngọc Lâm đã sắp ngủ thiếp đi. Lúc này cửa truyền đến tiếng gõ cửa, Trần Phi cười nói: "Chắc là Hạ Băng tới rồi."
Anh đứng dậy đi tới mở cửa, bên ngoài quả nhiên là Hạ Băng đang đứng đó.
"Bắt đầu rồi à, hắc hắc." Hạ Băng đi vào cười hì hì nói một câu, sau đó cởi bỏ áo ngoài. Tuy cách ăn mặc của Hạ Băng không gợi cảm bằng La Ngọc Lâm, nhưng cũng rất quyến rũ. Cô tự nhiên leo lên giường, nằm xuống bên cạnh La Ngọc Lâm, Hạ Băng vẫy vẫy tay về phía Trần Phi.
"Đến đây, hôm nay anh phải phục vụ chúng em cho tốt đấy nhé."
Nghe vậy Trần Phi thật sự có chút cạn lời, sao anh lại cảm thấy mình giống như kẻ đang làm công việc dịch vụ đặc biệt nào đó vậy. Cười cười, Trần Phi đi đến giữa hai nàng bắt đầu mát-xa cho họ.
Hạ Băng lúc đầu còn khá tỉnh táo, nhưng không bao lâu sau cũng giống hệt La Ngọc Lâm, mà lúc này La Ngọc Lâm đã ngủ thiếp đi rồi. Trần Phi đã dừng tay, nhìn hai nàng một trái một phải ôm lấy mình ngủ rất say sưa, Trần Phi cảm thấy rất hạnh phúc.
Cứ như vậy, trong vô thức chờ đến khi hai nàng tỉnh dậy mới phát hiện cả căn phòng tối om, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt mới có thể nhìn rõ xung quanh.
"Các cô tỉnh rồi à, ngủ thế nào rồi?" Trần Phi cười hì hì hỏi.
"Cũng khá tốt, chiếc gối ôm bằng người thật như anh dùng cũng thoải mái phết." Hạ Băng cười hì hì nói, khiến La Ngọc Lâm che miệng cười khúc khích. Trần Phi cười khổ nói: "Các cô thì thoải mái rồi, tôi thì một chút cũng không dám nhúc nhích đây này. Giờ các cô tỉnh rồi thì về phòng mình mà ngủ đi, tôi cũng phải ngủ đây."
"Ừm, vậy hẹn gặp sáng mai."
Hạ Băng và La Ngọc Lâm cười hì hì, sau đó thu dọn một chút rồi về phòng.
Trần Phi vận động cơ thể một chút, lúc nãy bị đè thực sự hơi tê dại cả người. Cảm giác máu huyết đã lưu thông trở lại, thấy khá hơn nhiều rồi anh mới tiếp tục nằm xuống, tiến vào trò chơi.
Luyện tập kỹ năng, đây là việc Trần Phi cần làm lúc này.
Khi mặt trời mọc ở phương Đông, vầng thái dương từ từ nhô lên, Trần Phi từ trong Cương thi khoáng động đi ra ngoài.
Kỹ năng Triệu hồi cương thi đã thăng lên cấp 9, chỉ cần thăng thêm một cấp nữa là có thể triệu hồi ra bốn con cương thi, đồng thời bản thân biến dị cương thi có lẽ còn sẽ tiến hóa. Ngoài Triệu hồi cương thi ra, đẳng cấp của bản thân anh cuối cùng cũng thăng thêm một cấp. Hiện tại là cấp 2, thuộc tính các mặt của cơ thể có tăng nhẹ, tuy nhiên cũng không quá rõ rệt. Nhưng điểm kinh nghiệm cần thiết sau khi thăng cấp lại càng nhiều hơn, điều này khiến Trần Phi rất buồn bực, tại sao mình thăng cấp lại khó khăn đến vậy cơ chứ.
Thoát khỏi trò chơi tìm mọi người, sau khi cùng ăn sáng xong Trần Phi nói dự định hôm nay sẽ quay về, mọi người cũng không có vấn đề gì, dù sao cũng đã chơi chán chê cả rồi, hơn nữa mọi việc đều nghe theo Trần Phi. Suy cho cùng mục đích chính của chuyến đi lần này là vì Trần Phi muốn kiếm tiền mà, những việc khác đều là thứ yếu. Đã quyết định phải đi, Lão Lưu liền trực tiếp nhờ quầy lễ tân khách sạn đặt vé máy bay, thời gian là buổi chiều.
"Được rồi, vẫn còn chút thời gian, mọi người về thu dọn hành lý một chút đi." Trần Phi cười cười, mọi người liền chuẩn bị ai nấy trở về phòng.
Thế nhưng ngay lúc này, người quản lý khách sạn lại đi tới, cười hì hì nói: "Mấy vị xin dừng bước, ông chủ của chúng tôi muốn gặp các vị."
"Ông chủ của các anh muốn gặp chúng tôi?" Trần Phi sững sờ một chút, không biết ông chủ vốn chưa từng lộ diện này muốn gặp bọn họ để làm gì. Thao do dự một chút, Trần Phi quay đầu nói: "Lý Phong, các cậu cứ lên trước đi, tôi đi gặp ông chủ nơi này một lát."
"Vâng." Lý Phong đối với lời của Trần Phi xưa nay luôn là nhất nhất nghe theo, gật gật đầu.
Lão Lưu có chút lo lắng nhìn Trần Phi, nói nhỏ: "Liệu có phải là đám người mà lần trước chúng ta đánh không? Nhìn chúng hình như lai lịch không nhỏ, có khi nào sẽ gặp phiền phức gì không?"
"Thứ mà tôi không sợ nhất, chính là phiền phức!" Trần Phi thản nhiên cười, tự tin nói.