Dã Hồ hừ lạnh một tiếng, một cước đá về phía ngực Trần Phi. Cú đá này vô cùng đột ngột, hơn nữa tốc độ cùng lực đạo đều thuộc hạng thượng thừa, nếu là người bình thường thì e rằng thật sự không tránh nổi, nếu bị trúng đòn thì khoan hãy nói đến chuyện gãy xương, ít nhất cũng phải văng ra ngoài, mất nửa ngày mới hồi phục lại được.
Nhưng Trần Phi có phải là người bình thường không? Câu trả lời tự nhiên là không!
Trần Phi ngay cả động đậy cũng không, vừa không có ý né tránh cũng chẳng có ý chống đỡ, vậy mà lại mặc kệ cho Dã Hồ đá tới. Dã Hồ trong lòng nghi hoặc, nhưng lại không dừng tay.
"Bốp!"
Cú đá này trúng đích, Dã Hồ lập tức hừ nhẹ một tiếng. Chân cô ta như thể vừa đá phải tấm sắt, cứng rắn vô cùng, đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng, cô có thể cảm giác được xương cốt mình chắc chắn đã gãy rồi. Dã Hồ ánh mắt có chút hoảng loạn nhìn về phía Trần Phi, Trần Phi lại giống như không có chuyện gì xảy ra, ngay cả lắc lư cũng không hề lắc lư một chút nào.
Đây vẫn là người sao? Đây quả thực là quái vật mà. Hay là, trên người hắn còn mang theo tấm sắt hay thứ gì đó? Như vậy thì quá vô địch rồi.
"Tôi coi như đã hiểu tại sao cô không chịu yên ổn lo việc gia đình rồi, chắc hẳn cũng chẳng có người đàn ông nào dám lấy cô đâu nhỉ?" Trần Phi trêu chọc một câu, tùy ý nói: "Được rồi, cô đừng vùng vẫy nữa. Nếu chuyện này mà để cô chạy thoát, sau này tôi còn mặt mũi nào nữa, ngoan ngoãn đi theo tôi đi, tránh phải chịu khổ da thịt."
"Hừ, ngươi mơ đi." Dã Hồ lạnh hừ nói.
Trần Phi nhún nhún vai: "Sao bỗng nhiên cảm thấy mình giống nhân vật phản diện thế nhỉ, thôi bỏ đi, không sao cả. Tôi tuy không đánh phụ nữ, nhưng nhìn bộ dạng của cô thì ngoài thân hình ra, thì chẳng có điểm nào giống phụ nữ cả, tôi sẽ không nương tay đâu."
"Ngươi là ai, tại sao lại muốn bắt ta." Dã Hồ trầm giọng hỏi.
"Ta à? Ta tên Trần Phi! Còn chuyện tại sao ta lại muốn bắt cô, thật ra cũng đơn giản thôi, bắt được cô, những tảng đá kia sẽ thuộc về ta. Không bắt cô, những tảng đá đó sẽ bị tịch thu. Cô nói xem... đổi lại là cô, cô có bắt không." Trần Phi cười híp mắt nói.
"Hóa ra là vì tiền. Những tảng đá kia thì đáng bao nhiêu tiền chứ, lại còn chưa chắc đã khai thác được cái gì. Ngộ nhỡ đến lúc đó không mở ra được thứ gì đáng giá, chẳng phải ngươi lỗ vốn sao. Ngươi thả ta ra, cần bao nhiêu cứ ra giá!" Dã Hồ trong lòng hơi an tâm một chút, chỉ cần không phải là vì báo thù cho ai đó, hoặc là người của Đặc tổ là được.
"Ồ, nghe giọng điệu giàu sang phú quý này làm ta thấy rất hứng thú đấy. Nhưng ta đã hứa với người ta rồi, cũng không thể nuốt lời. Chuyện ta, Trần Phi, đã hứa thì không bao giờ có chuyện không làm được, vì tiền mà phá hỏng nhân phẩm của mình thì không đáng!" Trần Phi cười hì hì nói, nắm lấy cổ chân Dã Hồ dường như chuẩn bị rời đi.
Dã Hồ vội vàng nói: "Ngươi hứa với ai, người của Đặc tổ à?"
"Không sai."
Trần Phi đầu cũng không quay lại, kéo Dã Hồ đi thẳng. Hoàn toàn coi Dã Hồ như một chiến lợi phẩm đã mất khả năng chiến đấu, phải biết rằng sau lưng Trần Phi bây giờ hoàn toàn lộ ra, nếu như muốn đánh lén thì cơ hội thành công rất cao. Nhưng Trần Phi chính là có khí phách, có lá gan này.
"Ngươi tưởng người của Đặc tổ là vì dân trừ hại sao? Xạo sự, bọn họ là muốn tiền của ta! Đúng, ta với Đặc tổ quả thực có chút ân oán, nhưng đó đều là chuyện nhỏ. Ta nói thật với ngươi, ta ít nhất có tài sản lên đến hàng trăm triệu. Người của Đặc tổ muốn bắt ta, chính là vì muốn số tiền này, ngươi tưởng bọn họ là thứ tốt đẹp gì à? Như thế này, ngươi tha cho ta, số tiền này ta chia cho ngươi một nửa thế nào?" Giọng điệu của Dã Hồ tràn đầy sự cám dỗ.
Tài sản hàng trăm triệu, chia cho mình một nửa. Lời này ai nghe mà chẳng động tâm, nhất là Trần Phi còn vì tiền mà tới. Dã Hồ gần như có thể khẳng định, Trần Phi chắc chắn sẽ cắn câu.
Nhưng mà... cô thất vọng rồi. Trần Phi thậm chí ngay cả dừng lại cũng không, đầu cũng chẳng có ý định quay lại lấy một cái.
"Cho ngươi bảy phần." Dã Hồ nghiến răng, tiếp tục dụ dỗ.
Trần Phi vẫn không hề động tâm, mắt thấy mình sắp bị bắt quay lại Hắc Thạch Khanh, một khi hội họp với người của Đặc tổ thì bản thân muốn chạy cũng không còn cơ hội nữa. Dã Hồ gấp đến mức toát mồ hôi lạnh, quát: "Cho ngươi tất cả, ta đem toàn bộ tài sản cho ngươi, chỉ cần ngươi tha cho ta. Hàng trăm triệu đấy, ngươi nghĩ mà xem, đủ để ngươi ăn uống cả đời rồi. Mà ngươi chỉ cần buông tay, thả ta đi, số tiền này chính là của ngươi. Đến lúc đó ngươi cứ việc nói với người của Đặc tổ là không nhìn thấy ta, hoặc là bị ta chạy thoát, bọn họ cũng sẽ không làm khó ngươi."
"Nếu ngươi bắt ta đi, số tiền này sẽ rơi vào tay người của Đặc tổ. Người là do ngươi bắt, nhưng ngươi lại chỉ nhận được mấy tảng đá vỡ kia, còn chưa chắc đã đáng bao nhiêu tiền, ngươi không thấy uất ức sao? Tha cho ta, tài sản hàng trăm triệu tất cả đều là của ngươi, ta bảo đảm!"
Phải thừa nhận rằng tài ăn nói của Dã Hồ rất tốt, thấu hiểu nhân tính cũng rất triệt để. Nếu đổi lại là người bình thường thì chắc chắn sẽ dao động, dù sao hàng trăm triệu và hàng ngàn là khác nhau, hơn nữa người là tự tay mình bắt, dựa vào cái gì mà phần lớn lại để người khác lấy? Cho dù không thể khiến Trần Phi thành công thả mình ra, thì trong lòng Trần Phi chắc chắn cũng sẽ khó chịu, đến lúc đó bản thân sẽ có cơ hội lợi dụng.
Đây chính là suy nghĩ của Dã Hồ! Nhưng cô thế nào cũng không ngờ tới phương pháp bách chiến bách thắng đối với người khác, vậy mà ở chỗ Trần Phi lại chẳng có tác dụng gì, mà còn là hoàn toàn không có chút tác dụng nào.
Điều này khiến Dã Hồ có chút cùng đường bí lối, bình thường dù có nghìn chiêu trò, Trần Phi vẫn cứ không hề động tâm, không có chút tác dụng nào. Mắt thấy càng ngày càng gần, Dã Hồ cảm thấy liều thôi. Đã dùng cách mềm mỏng không được, vậy thì dùng vũ lực đi. Ngón tay khẽ rút trên ống quần, một thứ tương tự như thủ lý kiếm được lấy ra, không lớn không nhỏ, chỗ nhọn vô cùng sắc bén.
"Ta ở đây, mau tới cứu ta." Dã Hồ đột nhiên hưng phấn nói một câu về phía bên cạnh, dường như đằng xa có người đã tới vậy. Cùng lúc đó mắt Dã Hồ lại chằm chằm nhìn Trần Phi, chỉ cần Trần Phi bị thu hút, hơi phân tán sự chú ý một chút, thủ lý kiếm trong tay cô ta có thể trở thành thiệp mời của tử thần.
Trần Phi quả nhiên nhìn về phía đó một cái, mắt Dã Hồ lập tức tỏa ra ánh sáng giảo hoạt, không nói ngoa chứ bộ dạng lúc này thật sự có chút cảm giác của loài cáo.
"Mắc mưu rồi, đi chết đi." Dã Hồ trong lòng thầm hét lớn, thủ lý kiếm bắn về phía huyệt tâm sau lưng Trần Phi, góc độ này, khoảng cách này, căn bản không tránh được.
Dã Hồ đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hối hận, không cam lòng của Trần Phi sau khi trúng chiêu. "Hừ, ta chính là Dã Hồ, nếu dễ dàng bị bắt như vậy thì ta cũng chẳng biết đã chết bao nhiêu lần rồi." Khóe miệng Dã Hồ không kìm được nhếch lên, nhưng độ cong này chưa kịp nở ra đã khựng lại, thay vào đó là sự kinh ngạc.
Mặc dù không thể tránh né, nhưng Trần Phi có cần phải tránh không? Ngay từ đầu Trần Phi đã biết đây là âm mưu quỷ kế do Dã Hồ giở trò, Thăm dò thuật mở ra nếu xung quanh có người thì Trần Phi đã cảm giác được ngay từ đầu rồi. Cảm giác được sau lưng có thứ gì đó đánh tới, Trần Phi ngay cả nhìn cũng không nhìn chỉ vung tay ra phía sau, trên tay không có gì cả, nhưng thủ lý kiếm lại đột nhiên đứt gãy từ giữa, ngay sau đó giống như nứt vỡ, trong chớp mắt hóa thành mảnh vụn, rơi lả tả trên người Dã Hồ.
"Cái này... cái này sao có thể?" Dã Hồ có chút khó tin.
Trần Phi thản nhiên nói: "Mọi thứ đều có thể xảy ra." Nói xong có lẽ cảm thấy dường như hơi ra vẻ, đem từ ngữ ra dùng, lại nói thêm một câu: "Ta đã bảo cô ngoan ngoãn nghe lời rồi, đấu với ta cô còn non và xanh lắm."
"Rốt cuộc ngươi thế nào mới chịu tha cho ta?" Dã Hồ có chút tuyệt vọng rồi. "Hay là dứt khoát ta dùng thân thể này tiếp ngươi đi, chỉ cần ngươi chịu tha cho ta."
"Dùng thân thể..." Trần Phi đột nhiên dừng lại.
Vốn dĩ Dã Hồ cũng không hy vọng gì, thậm chí là nói trong cơn giận dữ. Nhưng không ngờ Trần Phi lại có phản ứng, vậy mà lại dừng lại. Điều này khiến Dã Hồ trong chớp mắt nhen nhóm hy vọng, vội vàng nói: "Nếu ngươi nguyện ý tha cho ta, ta nguyện ý bồi ngươi một lần. Ta vẫn là trinh nữ, thật đấy... từng có bao nhiêu người muốn có được ta đều không thành công, nếu ngươi tha cho ta, ta chính là của ngươi. Không chỉ có vậy, tiền của ta cũng cho ngươi hết. Tiền và người ngươi đều có thể có được, vẫn hơn là giúp việc cho Đặc tổ chứ."
Dã Hồ còn sợ Trần Phi không động tâm, lại lôi chuyện tiền nong ra nói. Tài sản hàng trăm triệu và người phụ nữ xinh đẹp, đặc biệt là còn có loại quyền lực nắm giữ sự sống chết của người khác này, tiền, quyền, phụ nữ, ba thứ mà đàn ông theo đuổi đều được Dã Hồ đặt trước mặt Trần Phi làm quân bài giao dịch. Một bên là số tiền nhỏ, một bên là tiền, quyền, phụ nữ, ba loại, lựa chọn không công bằng như thế này e rằng rất nhiều đàn ông đều sẽ chọn cái sau.
Trần Phi xoay người đánh giá Dã Hồ, ánh mắt kia tràn đầy tính xâm lược giống như nhìn thấu Dã Hồ từ trong ra ngoài. Loại ánh mắt này khiến Dã Hồ cảm thấy rất không tự nhiên, giống như không còn bí mật gì nữa vậy. Ánh mắt cô hơi né tránh, từ điểm này có thể thấy được cô bây giờ đã có chút sợ hãi, ít nhất là không dám đối diện với Trần Phi nữa.
"Ngươi... ngươi nhìn cái gì? Chẳng lẽ ta không đẹp sao?" Bị Trần Phi nhìn đến mức có chút không tự nhiên, càng nhìn Dã Hồ càng cảm thấy giống như không có chút tự tin nào, nhịn không được hỏi một câu.
Bất kể là người phụ nữ thế nào đều yêu cái đẹp, đều để ý ánh mắt của đàn ông, chỉ là khác biệt ở chỗ mức độ khác nhau mà thôi.
Trần Phi cười cười nói: "Cũng được, ít nhất là không khó nhìn. Nếu như cô dịu dàng một chút, nhỏ nhắn nép vào người một chút thì vẫn rất có thị trường đấy. Ta sở dĩ nhìn cô, không phải là thấy cô đẹp, mà là thấy cô thú vị!"
"Ta thú vị?" Dã Hồ dường như không hiểu rõ lời này của Trần Phi, không hiểu mình thú vị ở chỗ nào.
"Cô nghĩ cô dùng loại mỹ nhân kế này sẽ có tác dụng sao? Nhất là vừa rồi cô còn muốn lấy mạng ta, cho dù ta có ý đồ với cô thì cũng không làm đâu. Ta không muốn chơi mấy kiểu như chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu đâu. Cáo nên rất giảo hoạt rất thông minh, nhưng cô lại có thể nghĩ ra phương pháp không đáng tin cậy như vậy để lừa ta, cô thấy không thú vị sao?" Trần Phi cười híp mắt nói.
Dã Hồ bị nói đến mức mặt xanh mặt đỏ, còn chưa từng bị người ta nhục mạ như vậy bao giờ.
"Ngươi... ta cho dù làm quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi." Dã Hồ trừng mắt nhìn Trần Phi, phẫn nộ gầm lên.
Trần Phi nhún nhún vai: "Ngươi còn sống ta còn không sợ, làm quỷ ta lại sợ ngươi chắc? Hơn nữa có phải ngươi đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi không? Trần về với trần, đất về với đất, sau khi chết thì chỉ là một đống xương trắng, ngươi còn muốn làm quỷ? Mê tín dị đoan hại chết người mà!"