Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 371
Cứ coi như nó cướp bạn gái cậu đi

❊ ❊ ❊

Nghe lão Lưu giới thiệu xong, Trần Phi không nhịn được cười, nói đùa: "Có chỗ tốt như vậy mà lão Lưu ông nên giới thiệu cho tôi sớm mới phải chứ. Tôi lo nhất là xong việc không lấy được đồ hoặc tiền. Hơn nữa người ta vốn dĩ là kiểu "hắc ăn hắc", chuyên đi lừa người khác, thì tôi lại càng không cần phải kiêng dè gì, cứ thoải mái mà kiếm một mẻ lớn thôi."

Lão Lưu cười khổ nói: "Ai mà biết cậu lại biến thái đến thế, đây mà gọi là đánh bạc sao? Đây rõ ràng chẳng khác nào đi cướp tiền. Tôi lăn lộn trong cái nghề này nhiều năm như vậy, ngay cả những lão làng có kinh nghiệm nhất, mắt nhìn tinh tường nhất cũng chẳng ai khoa trương được như cậu. Hơn nữa tôi cũng không ngờ cậu lại có thể đánh đấm giỏi đến thế, ngay cả Điền Thần mà cậu cũng thu phục được. Tôi nói cho các cậu biết nhé, cái tên Điền Thần này không đơn giản đâu, căn bản là kẻ cầm đầu không ai dám đụng vào ở khu vực này, nghe nói dưới tay hắn còn nuôi một đám liều mạng giống như bọn khủng bố, đến cả người của quan lộ cũng không dám chọc vào."

"Thì đã sao, chẳng phải vẫn bị lão đại thu phục đấy thôi." Lý Phong bĩu môi, khinh khỉnh nói.

Lão Lưu gật đầu: "Đúng thế, cho nên tôi mới nhớ tới chỗ đó."

"Vậy thì ngày mai đi xem sao." Trần Phi cười cười, đoạn đặt túi tiền lên bàn, lấy ra mấy xấp. "Lý Phong, Hạ Vũ, đây là phần của hai người. Lúc đó thắng được bao nhiêu tôi cũng quên rồi, cứ cầm lấy đi đã."

"Hê hê, vậy chúng tôi không khách sáo nhé." Xấp này ít nhất cũng có năm vạn tệ, Hạ Vũ và Lý Phong cười hì hì không chút khách khí nhận lấy.

Trần Phi lại tiện tay ném cho lão Lưu một xấp, lão Lưu ngẩn ra. "Tôi... tôi cũng có phần sao?"

"Chuyến này làm phiền ông cũng không ít đâu, cứ coi như là tiền vất vả đi, đừng chê ít nhé." Trần Phi cười nói.

"Không đâu, không đâu, sao có thể chứ, khà khà, cảm ơn nhé." Lão Lưu thực sự không ngờ mình cũng có phần tiền, tuy số tiền này không nhiều nhưng ý nghĩa lại khác, ít nhất thì Trần Phi không coi ông là người ngoài.

Hạ Băng lúc này vươn tay nói: "Còn của chúng tôi đâu?"

"Đương nhiên sẽ không quên các cô rồi, chỗ này các cô cầm lấy, ngày mai hai người đừng đi theo chúng tôi nữa, cứ đi dạo quanh chơi, nếu gặp thứ gì thích thì mua đi." Trần Phi cười lấy vài xấp đưa cho họ, Hạ Băng cười hì hì nhận lấy. "Thế còn tạm được, nhưng ngày mai các người đi có nguy hiểm không đó? Có cần mang thêm ít người không, hay ít nhất cũng phải kiếm khẩu súng hoặc áo chống đạn gì đó để phòng thân chứ?"

"Việc này cô đừng lo, tóm lại là sẽ không sao đâu." Trần Phi cười nói.

"Vậy chúng tôi về phòng trước đây." La Ngọc Lâm gật đầu với mọi người rồi cùng Hạ Băng rời đi.

Sau khi họ đi rồi, Hạ Vũ mới lên tiếng: "Tôi thấy lời Hạ Băng nói có lý, người ở nơi này thật sự quá ngông cuồng, tùy tiện là rút súng. Lão Lưu này, ông có mối nào kiếm được vài cây để phòng thân không, tránh đến lúc thực sự chịu thiệt thì chẳng biết kêu ai."

Đừng thấy Hạ Vũ ngày thường kiêu ngạo, phô trương, cứ như không sợ gì. Nhưng đó là vì ai cũng biết thân phận của cậu ta nên không dám đụng vào. Còn ở vùng đất này thì khác, ai quan tâm thân phận của cậu là gì, một viên đạn bay tới thì dù cậu có là ông trời cũng phải tiêu đời. Thân phận ở nơi này không có tác dụng đâu, đạn dược mới là thứ có uy lực.

Lý Phong lúc này hơi phấn khích nói: "Đúng đấy, vẫn nên kiếm mấy cây súng phòng thân đi, lão già nhà tôi có mấy khẩu nhưng cứ không cho tôi đụng vào, tôi thực sự muốn thử xem cảm giác cầm súng là thế nào, ha ha."

"Cậu mà cầm súng thì chẳng bắn chết người à, cái tính đó của cậu đấy." Trần Phi cười trêu một câu, rồi nói. "Súng ống tuy nhìn thì có vẻ rất hữu dụng, nhưng thực tế cũng chỉ đến thế mà thôi, hơn nữa lại dễ rước phiền phức, thôi bỏ đi."

"Lão đại, bọn này không có trâu bò như anh, đến đạn mà cũng né được. Rốt cuộc anh làm cách nào vậy, hay là dạy bọn này đi." Lý Phong nhớ lại cảnh Trần Phi né đạn đầy bá đạo trước đó, lập tức nhìn Trần Phi đầy thiết tha. Những người khác cũng nhìn Trần Phi, dù sao chuyện né đạn cũng chỉ có trên phim ảnh, quá khoa trương, quá biến thái.

Trần Phi cười nói: "Chuyện né đạn thì tạm thời các cậu chưa làm được, nhưng tôi có thể khiến các cậu không cần phải sợ đạn nữa."

"Ý anh là sao?" Hạ Vũ hỏi.

"Tôi có ba chiếc nhẫn ở đây, các cậu đeo vào đi." Trần Phi cười lấy ra ba chiếc nhẫn, trong số trang bị của Trần Phi thì đây là loại trung thượng phẩm, tuy không có thuộc tính phụ nhưng khả năng phòng ngự cũng khá tốt. "Loại súng tiểu liên như thế kia thì chắc chắn không được, nhưng mấy loại súng ngắn thông thường, các cậu đeo cái này vào thì tôi đảm bảo sẽ không bị thương."

"Đệt, anh không nhầm đấy chứ, lừa người cũng đừng lừa kiểu đó chứ, chỉ đeo cái nhẫn thôi mà cản được đạn sao? Này Trần Phi, anh như thế cũng quá không đáng tin rồi?" Hạ Vũ lập tức khinh khỉnh nói.

Lý Phong tuy không nói gì, nhưng cũng tỏ vẻ hơi không tin.

Trần Phi cười nói: "Không tin hả? Vậy thử xem là biết. Hạ Vũ, cậu đeo chiếc nhẫn này vào, tôi cho cậu thấy rốt cuộc là có đáng tin hay không."

"Thử kiểu gì?" Hạ Vũ bán tín bán nghi lấy chiếc nhẫn từ tay Trần Phi đeo vào, còn chưa kịp hỏi kỹ xem thử thế nào, thì đột nhiên thấy Trần Phi đấm tới. Hạ Vũ giật thót mình, Trần Phi mà tung cú đấm này thì mình không chết cũng tàn phế, lập tức hoảng loạn muốn né tránh. "Đệt, anh làm cái gì..."

Trần Phi không nói gì, một tay túm lấy Hạ Vũ, tiếp đó giáng một cú đấm vào ngực cậu ta. Ngay lúc Hạ Vũ nhắm mắt chờ đòn, còn Lý Phong và lão Lưu thì ngơ ngác không hiểu vì sao Trần Phi lại ra tay, định xông vào can ngăn, thì chuyện kỳ quái xảy ra. Nắm đấm của Trần Phi dừng lại cách ngực Hạ Vũ chỉ một tấc. Hạ Vũ tuy bị lực đạo này chấn cho toàn thân tê dại nhưng lại phát hiện mình dường như không đau đến mức đó, chỉ là bị chấn cho tê dại mà thôi.

"Chuyện này là sao?" Hạ Vũ nghi hoặc hỏi Trần Phi. "Anh thu lực rồi à?"

"Nếu tôi thu lực thì còn thử nghiệm kiểu gì nữa? Nếu cậu vẫn không tin, Tiểu Phong, cậu lên đi." Trần Phi cười gọi Lý Phong, Phong ngẩn người nói: "Tôi? Tôi lên làm gì? Ý anh là bảo tôi đánh cậu ta?"

"Đúng, đừng nương tay, cũng đừng không nỡ đánh, cứ coi như nó cướp bạn gái cậu đi." Trần Phi cười hì hì nói.

"Đệt, đổi cái ví dụ khác được không." Lý Phong bất lực đảo mắt, sau đó cười hì hì: "Được đánh Hạ công tử nhà ta, hắc hắc... đây là ước mơ bấy lâu nay đấy. Hạ công tử, chuẩn bị xong chưa?"

"Chuẩn bị xong cái khỉ khô ấy. Rốt cuộc là tình huống gì, sao làm một hồi tôi lại thành kẻ chịu đòn vậy?" Hạ Vũ gầm lên.

"Đừng hỏi tôi, dù sao lão đại bảo tôi đánh thì tôi đành miễn cưỡng đánh vậy." Lý Phong cười hì hì đầy vẻ đê tiện, lao lên đấm Hạ Vũ một cái.

"Bộp!" Hạ Vũ lập tức bị đánh văng ra ngoài, may mà ngã xuống giường, nhưng dù vậy cũng khiến thân thể cậu ta nảy lên mấy cái trên giường.

"Khụ khụ... mẹ kiếp cậu đánh thật đấy à, mạnh tay thế, tao đã có cướp bạn gái mày đâu." Hạ Vũ ho khụ khụ nói.

Lý Phong nhún vai: "Giờ mày chưa cướp, ai biết được sau này có cướp hay không? Tao đây là phòng bệnh hơn chữa bệnh, đánh phủ đầu trước. Hơn nữa, chẳng phải lão đại bảo tao đánh à, vả lại mày cũng đâu có sao, vừa nãy tao căn bản chẳng đánh trúng mày, cảm giác cứ như đấm vào cái gì đó bông bông vậy."

Hạ Vũ xoa xoa người, kỳ quặc nói: "Hình như đúng là không đau lắm, rốt cuộc là chuyện gì thế Trần Phi."

Trần Phi mỉm cười: "Thế nào, giờ tin là đáng tin rồi chứ?"

"Đáng tin, đáng tin, anh mau nói tại sao lại thế này đi, chiếc nhẫn này rốt cuộc là sao." Hạ Vũ gật đầu liên tục, giờ cậu ta thực sự muốn biết rốt cuộc là thế nào.

Trần Phi lúc này mới nói: "Nói sao nhỉ, giải thích nhiều quá các cậu cũng không hiểu đâu, tóm lại là chiếc nhẫn này rất lợi hại, tốt nhất là ngay cả lúc tắm cũng đừng tháo ra. Các cậu cứ tưởng tượng nó giống như loại tiên khí gì đó đi, còn cụ thể nó từ đâu ra thì tôi không nói đâu."

"Tiên khí? Đệt, trâu bò vậy, thế này thì vớ bẫm rồi." Hạ Vũ lập tức sờ soạng chiếc nhẫn của mình không rời tay.

Lý Phong còn dứt khoát hơn, không nói hai lời liền đoạt lấy chiếc nhẫn từ tay Trần Phi rồi đeo lên ngay. Sau đó để thử nghiệm xem có đúng là có chức năng này không, Lý Phong cười hì hì nói với Hạ Vũ: "Vừa nãy tao đánh mày, giờ cho mày đánh lại thế nào?"

"Đệt, mày đeo nhẫn rồi tao đánh mày cũng đâu có đau." Hạ Vũ lập tức khinh bỉ nói.

"Thế mày có đánh hay không?"

"Đánh, sao lại không đánh? Tuy đánh mày không đau, nhưng làm mày tê dại toàn thân, tao cũng phải cho mày nếm thử mùi vị đó mới được." Hạ Vũ cười hì hì, lao vào Lý Phong.

Hai người lập tức người đấm một phát, kẻ đấm một cú, đánh nhau không rời, rất chi là hào hứng. Trần Phi nhìn mà bất lực, sao cứ như trẻ con vậy, có đồ chơi mới lạ là quên hết tất cả, tuy không gây tổn thương nhưng đâu phải là không có cảm giác gì, hai tên này.

"Trần tiểu ca, cậu xem, cái đó tôi..." Lão Lưu lúc này đi tới bên cạnh Trần Phi, cười hì hì. Trần Phi đưa chiếc nhẫn cho lão Lưu. "Ông cũng đeo vào đi, dù sao chuyến này có thể sẽ gặp nguy hiểm, lần này ông chịu giúp tôi, tôi đã rất cảm kích rồi, không thể để ông gặp nguy hiểm được."

"Cảm ơn, cảm ơn nhé." Lão Lưu mừng rỡ tít mắt, ông đã thấy rõ chỗ tốt của chiếc nhẫn này rồi, dù có bao nhiêu tiền cũng chẳng mua nổi. Chuyến này mình đi đúng là quá đúng, Trần Phi người này thật sự quá thần bí, ra tay lại hào phóng, thật sự đáng để kết giao.

"Được rồi, các cậu muốn đùa nghịch thì về phòng mình mà đùa, tôi phải nghỉ ngơi đây." Thấy Hạ Vũ và Lý Phong vẫn đang đùa nghịch, Trần Phi cười nói.

Hai người họ lúc này mới dừng tay, rồi kéo lão Lưu ba người cười hì hì rời đi. Dáng vẻ đó cứ như trúng xổ số vậy, từng đứa một cười khúc khích.

Sau khi họ đi rồi, Trần Phi định nghỉ ngơi thì bỗng nhiên cảm thấy nhiệt độ trong phòng hình như giảm xuống. Điều hòa không hề bật, vậy thì nguyên nhân khiến nhiệt độ giảm chỉ có một. Trần Phi lắc đầu đi tới cửa mở ra, quả nhiên Âu Dương Băng Ngưng đang đứng ngoài cửa.

"Tôi biết ngay là cô chắc chắn sẽ tới mà, vào đi."

Trần Phi cười cười, mời Âu Dương Băng Ngưng vào phòng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:336
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.