"Cô biết tôi sẽ tới?" Âu Dương Băng Ngưng sau khi bước vào phòng liền hỏi Trần Phi.
Trần Phi mỉm cười: "Vừa mới xảy ra chuyện đó, tôi nghĩ phần lớn cô sẽ tới tìm tôi để nói chuyện. Chỉ là không biết cô muốn tới tìm lại công bằng cho Điền Minh, hay là tới khuyên tôi đừng gây khó dễ cho Điền Minh. Tôi nghĩ chị cô chắc đã kể với cô về tôi rồi, tính tình tôi không tốt lắm, người không phạm ta ta không phạm người, người nếu phạm ta... hừ hừ..."
"Tôi không phải vì chuyện của Điền Minh mà tới." Âu Dương Băng Ngưng nói.
"Ồ?" Điều này lại làm Trần Phi cảm thấy hơi tò mò, mỉm cười nói: "Vậy cô tới vì chuyện gì?"
"Chuyện trước đó cũng chưa gây ra hậu quả không thể cứu vãn, tôi nghĩ anh cũng chẳng thèm gây khó dễ cho Điền Minh. Lần này tôi tới chủ yếu muốn tìm anh giúp đỡ, tôi có chút việc phiền phức không giải quyết được." Lời này của Âu Dương Băng Ngưng nói rất đúng, Điền Minh quả thực chưa chạm vào giới hạn của Trần Phi, cho nên Trần Phi dạy dỗ hắn một chút thì được, chứ thật sự cũng chẳng hề ghi hận.
"Chuyện gì nói nghe xem, nhưng tôi phải nói trước, lần này tôi tới là vì kiếm tiền, nếu không làm lỡ việc kiếm tiền của tôi thì tôi có thể giúp một tay, chuyện quá phiền phức thì cô tốt nhất đừng mở lời." Trần Phi thản nhiên nói.
"Chuyện này cũng liên quan đến việc kiếm tiền của anh, anh định dựa vào đánh bạc bằng đá để kiếm tiền đúng không, có một địa điểm đánh bạc bằng đá chuyên chơi kiểu 'hắc ăn hắc', chắc anh cũng sẽ tới đó nhỉ." Âu Dương Băng Ngưng nói.
Trần Phi gật đầu: "Nếu nơi này không có hai chỗ như vậy, thì ngày mai chắc tôi sẽ tới đó."
"Việc tôi muốn nhờ anh chính là liên quan đến địa điểm đánh bạc này, lão đại ở đây tên là Hắc Hổ, là lính đặc chủng giải ngũ từ bên Miến Điện tới, giết người phóng hỏa làm điều ác không từ thứ gì, mấy hôm trước vừa giết con trai của một lãnh đạo địa phương chúng tôi, cho nên cấp trên có nhiệm vụ bảo chúng tôi nhổ tận gốc cái ổ này." Âu Dương Băng Ngưng chậm rãi nói.
Trần Phi bật cười: "E là Hắc Hổ này không chỉ đơn giản là lính đặc chủng giải ngũ đâu nhỉ? Còn chuyện gì nữa thì nói hết ra đi, nói một nửa giữ một nửa không phải là thói quen tốt đâu."
"Hắc Hổ này thì không có gì, chỉ là sau lưng hắn có một kẻ rất khó đối phó. Theo dữ liệu tôi nhận được, kẻ này ngoại hiệu là Dã Hồ, chưa từng có ai nhìn thấy diện mạo thật của hắn, cũng không ai biết rốt cuộc hắn có thực lực gì. Thế nhưng, từng có mấy thành viên đặc tổ chết trong tay hắn, hiện tại phía tôi chỉ có tôi và Điền Minh, theo tin tức của tôi thì Dã Hồ đang ở thành phố Côn Minh, hơn nữa sắp sửa rời đi, một khi hắn đi rồi thì muốn bắt được hắn không biết phải chờ đến lúc nào. Vốn dĩ tôi muốn xin cấp trên tăng cường nhân thủ tới giúp, nhưng vì anh đang ở đây nên tôi tới hỏi ý anh trước."
"Nếu tôi nói, tôi không muốn giúp thì sao?" Trần Phi nheo mắt cười nói.
"Vậy tôi sẽ xin cấp trên điều động anh tới giúp, hơn nữa còn nói anh đang ở chỗ tôi, tôi nghĩ tổ chức chắc chắn sẽ để anh giúp chứ không bỏ gần tìm xa mà phái người khác tới, như vậy thì anh vẫn phải giúp thôi." Âu Dương Băng Ngưng thản nhiên nói, rõ ràng là đã tính toán xong xuôi từ trước.
Trần Phi ủ rũ cười khổ: "Xem ra cô đã tính toán mọi thứ xong xuôi rồi, việc này tôi không giúp cũng phải giúp. Nhưng việc này tôi không thể giúp không công."
"Anh muốn thế nào?" Âu Dương Băng Ngưng hỏi.
Trần Phi cười hắc hắc: "Vì các người chuẩn bị hốt trọn cái điểm đánh bạc đó, vậy đống đá bên trong phải thuộc về tôi. Nếu không thì đợi tôi kiếm chác xong xuôi rồi các người hãy tới."
"Không được, như vậy thì Dã Hồ chắc chắn sẽ chạy mất, đến lúc đó sẽ bỏ lỡ cơ hội." Âu Dương Băng Ngưng nghĩ cũng không nghĩ liền từ chối.
"Cô chưa nghe nói đoạn nhân tài lộ như sát phụ chi thù à? Đã không chịu đưa đá ở điểm đánh bạc cho tôi, lại không chịu để tôi kiếm chác xong xuôi rồi mới đi, vậy tôi chỉ có thể ngăn cản các người thôi. Có thể thử xem, xem tôi có ngăn cản được hay không." Trần Phi thản nhiên nói, trong giọng điệu lại đầy vẻ tự tin.
"Anh làm vậy là phá hoại kỷ luật tổ chức, đừng quên anh cũng là thành viên của đặc tổ." Âu Dương Băng Ngưng có chút tức giận nói.
"Không sai, nhưng tôi cũng là con người mà. Tôi thiếu tiền, lẽ nào tổ chức có thể cho tôi tiền sao? Tôi nghĩ cách tự kiếm tiền, các người còn tới phá hoại thì tôi biết làm sao đây? Hơn nữa tôi cũng đâu nói là không giúp các người, cho dù là tìm người giúp đỡ thì cô cũng phải cho tôi chút tiền công khổ cực chứ. Các người chủ yếu muốn bắt Dã Hồ, tôi chủ yếu muốn đống đá kia, chúng ta có mục tiêu chung mà lại không có điểm xung đột, như vậy chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?" Trần Phi mỉm cười nói: "Hơn nữa, ngoài tôi ra e là người muốn tìm ra thân phận thật sự của Dã Hồ dường như chẳng có mấy ai đâu nhỉ?"
Trần Phi vừa nói như vậy, khí thế của Âu Dương Băng Ngưng lập tức yếu đi, cô chính là biết điểm này nên mới tới tìm Trần Phi nhờ giúp đỡ. Âu Dương Băng Ngưng do dự một chút, cuối cùng vẫn cảm thấy việc bắt giữ Dã Hồ quan trọng hơn. Thở dài một hơi, bất lực nói: "Anh thắng rồi, vốn dĩ đống đá ở điểm đánh bạc kia sau khi xong việc sẽ làm kinh phí hoạt động cho tiểu đội chúng tôi, bây giờ nhường cho anh vậy. Nhưng anh bắt buộc phải giúp tôi bắt được Dã Hồ."
Trần Phi cười ha ha: "Tôi chỉ có thể đảm bảo mình sẽ nỗ lực hết sức, chứ không dám đảm bảo tuyệt đối hay bắt buộc, trên thế giới này không có chuyện gì là chắc chắn trăm phần trăm cả. Ngay cả một cộng một bằng hai là kiến thức thường thức ai cũng biết còn có người tính sai, huống hồ là chuyện bắt bớ dễ xảy ra biến cố bất ngờ như thế này."
"Được." Âu Dương Băng Ngưng cũng biết điều này hơi làm khó người khác, cô chỉ cần một câu của Trần Phi, đó là nghiêm túc giúp đỡ. "Vậy anh có kế hoạch hành động gì không? Nếu không có thì ngày mai cùng hành động với chúng tôi."
"Thôi miễn đi, hành động cùng các người mục tiêu quá lớn, Dã Hồ đã xảo quyệt như vậy sao có thể không biết thân phận của các người, đến lúc đó muốn bắt hắn sẽ rất khó khăn. Các người cứ tiến hành thế nào thì tiến hành, tôi làm theo cách của tôi." Trần Phi mỉm cười nói.
"Vậy được thôi." Âu Dương Băng Ngưng do dự một chút cuối cùng cũng đồng ý với phương án của Trần Phi, hành động cùng với họ quả thực mục tiêu quá lớn.
"Vậy nếu không có chuyện gì nữa thì mời cô về cho, tôi muốn nghỉ ngơi rồi." Trần Phi cười nói.
"Cáo từ!" Âu Dương Băng Ngưng nói một tiếng, sau đó mở cửa đi ra ngoài.
Đợi cô ấy đi rồi Trần Phi mới nằm trên giường không nhịn được cười, thực ra những gì Trần Phi nói vừa nãy một nửa là cố ý trêu chọc Âu Dương Băng Ngưng, dù không cần đống đá đó Trần Phi vẫn sẽ giúp đỡ. Nhưng ai bảo cô ấy là em gái của Âu Dương Hỏa Vũ chứ, cái hủ nữ Âu Dương Hỏa Vũ đó mỗi lần gặp mình đều muốn trêu ghẹo mình, mình bây giờ trêu chọc em gái cô ta cũng coi như là một báo một trả đi, tất nhiên cũng có thể hiểu là một sở thích quái đản.
Sáng sớm ngày hôm sau Trần Phi đã dậy rất sớm, trước tiên tới chỗ La Ngọc Lâm và Hạ Băng, hai người dường như mới tỉnh giấc không lâu đang thay quần áo thu xếp chuẩn bị lát nữa đi dạo phố, Trần Phi dặn dò hai nàng một câu hãy chú ý an toàn, có chuyện gì thì gọi điện cho mình, sau đó liền đi tìm Hạ Vũ bọn họ.
Ba người bọn họ thì đã thu xếp xong xuôi cả rồi, đặc biệt là Hạ Vũ và Lý Phong trông đều rất phấn khích. Thằng nhóc Lý Phong vốn thuộc loại gan dạ, Hạ Vũ ban đầu có lẽ còn hơi lo lắng, bây giờ có chiếc nhẫn Trần Phi đưa, không cần phải lo lắng cho sự an toàn của mình nữa, hoàn toàn là bộ dạng không sợ chuyện lớn.
"Hôm nay có thể sẽ xảy ra chút chuyện, các người nhớ kỹ đừng chạy lung tung, nếu xảy ra chuyện thì tự tìm chỗ trốn đi, lát nữa tôi sẽ tìm các người." Trần Phi nói. "Xảy ra chuyện? Chuyện gì?" Lý Phong lập tức hỏi.
Hạ Vũ bĩu môi nói: "Xảy ra chuyện thì sợ cái gì, chẳng phải chúng ta có chiếc nhẫn này sao, đao thương bất nhập mà."
"Chiếc nhẫn này chỉ có thể chặn được các đòn tấn công thông thường, chứ không phải vô địch. Nếu tôi muốn giết cậu, dù cậu có mười chiếc nhẫn như thế này cũng vô ích." Trần Phi vẫn cần phải đả kích thích đáng một chút, tránh việc họ quá hưng phấn. "Còn chuyện gì xảy ra thì các người đừng quản nữa, tóm lại nếu lần này thuận lợi thì số đá ở nơi đó sẽ thuộc về chúng ta."
"Mẹ kiếp, tốt vậy sao?" Hạ Vũ kinh ngạc nói: "Anh sẽ không định liên lạc với khủng bố nào đó để đi cướp cái nơi đó chứ?"
"Nếu tôi muốn cướp thì ai còn cần phải tìm khủng bố nữa?" Trần Phi nheo mắt cười nói một câu. "Được rồi, đã thu xếp xong hết rồi thì chúng ta xuất phát thôi, nhớ kỹ lời tôi nói vừa nãy là được. Nếu không đến lúc đó thiếu tay hụt chân chết rồi thì không ai chôn đâu."
"Váng đầu!" Hạ Vũ tuy chưa hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì, nhưng vẫn nghe theo Trần Phi thôi. Bây giờ cậu ta coi như đã hiểu rõ, nghe theo Trần Phi, đi theo Trần Phi, chắc chắn chỉ có lợi chứ không có hại.
Vẫn là Lão Vương lái xe, sau khi lên xe liền nhắm thẳng hướng Hắc Thạch Khanh mà tới.
Cái gọi là Hắc Thạch Khanh chính là địa điểm đánh bạc bằng đá đó, cái tên này là một cách gọi khác của người địa phương. Vì nơi này từ trước tới nay đều là "hắc ăn hắc", tiền lẻ thì không sao, một khi số tiền khá lớn thì cơ bản đừng hòng rời đi một cách an toàn. Lần này Lão Lưu đã thỏa thuận với Lão Vương, chỉ cần chở tới đó rồi để lại xe là được, tất nhiên tiền cũng không đưa ít.
Tới Hắc Thạch Khanh xuống xe, Trần Phi có thể cảm nhận được nơi này không giống với chỗ của Điền Thần, tuy cũng có không ít người, nhưng có thể thấy những người địa phương đó đều trông hung thần ác sát, nhìn qua là biết không phải loại tốt lành gì. Có lẽ những người tới đây đều là khách du lịch, bị dụ dỗ tới. Vận may tốt mở được chút phỉ thúy rẻ tiền thì có thể mang đi, vận may không tốt mở ra được món đồ đáng giá, phần lớn không những không lấy được tiền mà còn phải ăn một trận đòn.
"Sau khi chúng ta vào trong thì làm gì? Chọn đá à?" Hạ Vũ hỏi Trần Phi.
Trần Phi nhìn quanh bốn phía, tùy tiện nói: "Các người cứ tự nhiên không cần quản tôi, nhưng phải nhớ kỹ nếu phát hiện điều gì không ổn thì lập tức tìm chỗ trốn đi."
"Biết rồi, anh cứ yên tâm đi." Hạ Vũ cười hắc hắc nói.
Trần Phi gật đầu: "Tôi đi dạo quanh xem một chút đã." Nói xong, Trần Phi liền giả vờ hiếu kỳ đi dạo lung tung.
Ngay sau khi Trần Phi bọn họ vào không lâu, Âu Dương Băng Ngưng và Điền Minh cũng tới. Tuy nhiên họ không lộ diện, mà ở trong chỗ tối quan sát tìm kiếm tung tích của Dã Hồ, tuy phương pháp này không khác gì mò kim đáy bể, nhưng cũng chỉ có thể như vậy thôi. Hy vọng nhiều hơn là Trần Phi có thể tìm thấy Dã Hồ, giờ đây đều trông cậy cả vào Trần Phi rồi.
Lúc này Trần Phi trông có vẻ vô định nhưng thực chất thuật dò xét đã mở ra đến diện tích lớn nhất, nếu tình báo của Âu Dương Băng Ngưng không sai thì Dã Hồ chắc chắn đang ở quanh đây, tuy cô ta ẩn giấu kỹ đến đâu nhưng dưới thuật dò xét thì căn bản không có bí mật gì để nói.()