“Hiểu Manh, thời gian này thường xuyên làm phiền cô, cô đưa tôi đến đây là được rồi, lát nữa cô về đi.” Trần Phi lấy ra một chiếc vòng tay, chiếc vòng này cũng là trang bị kiếm được trong thế giới lửa dưới lòng đất thời gian qua, thuộc tính gần như tương đương với chiếc nhẫn đưa cho Thường Hân Hân và những người khác trước đó. “Chiếc vòng này cô nhớ đeo cho kỹ, nếu không có việc gì gấp thì đừng dễ dàng tháo ra. Thứ này có thể bảo vệ cô khi gặp nguy hiểm.”
Vương Hiểu Manh rất bất ngờ, nhưng cũng không từ chối mà rất hào phóng nhận lấy chiếc vòng tay. Cô tất nhiên tin những lời Trần Phi nói, chiếc vòng này tuyệt đối không phải loại hàng thông thường. Vương Hiểu Manh đeo vòng tay lên, rồi cười nói: “Với anh thì tôi không khách sáo nữa, tóm lại có chuyện gì cứ sai bảo một tiếng, tôi sẽ có mặt ngay.”
“Được rồi, người nhà với nhau đừng khách sáo như vậy.” Trần Phi cười cười.
Vương Hiểu Manh gật đầu: “Vậy không cần tôi đưa anh đi nơi khác chứ? Nếu không cần thì tôi về trước đây.”
“Được, về đi, đi đường cẩn thận.”
Vương Hiểu Manh rời khỏi nhà Trần Phi, Trần Phi thì phân loại lại đống đồ đạc mang về. Người đầu tiên Trần Phi muốn gặp sau khi trở về chắc chắn là Chị Bình, trong lòng Trần Phi không ai có thể cao hơn Chị Bình, cho dù là sự chăm sóc của Chị Bình dành cho anh suốt bao năm qua, hay thứ tình cảm nảy sinh không biết từ lúc nào, Chị Bình đều là người số một xứng đáng trong lòng Trần Phi.
Dọn dẹp đồ đạc xong, Trần Phi gọi điện cho Chị Bình, điện thoại nhanh chóng được kết nối, đầu dây bên kia dường như hơi ồn ào. Giọng Chị Bình tỏ ra hơi xúc động, rõ ràng là vì đã lâu rồi Trần Phi không gọi điện thoại.
“A Phi, sao đột nhiên em lại gọi điện tới? Có phải sắp về rồi không?” Chị Bình phấn khởi hỏi.
Trần Phi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt hiện tại của Chị Bình, nhưng vẫn cố tình nói: “Em còn phải đợi mấy ngày nữa mới về được, bên này còn chút việc chưa làm xong. Chị đang ở đâu đấy, tiếng ồn quá.”
“Đang ở nhà hàng, thời gian này việc kinh doanh của nhà hàng ngày càng tốt. Đợi em về chắc chắn sẽ giật mình đấy!” Chị Bình tuy hơi thất vọng vì Trần Phi chưa về, nhưng khi nói đến chuyện nhà hàng thì tỏ ra đặc biệt phấn khích.
Trước kia quán trà sữa Chị Bình kinh doanh, thời điểm buôn bán tốt nhất cũng chỉ thu nhập vài ngàn tệ mỗi ngày, lại còn không phải lợi nhuận thuần. Khi đó theo Chị Bình, thu nhập như vậy đã rất tốt rồi, nhưng giờ lợi nhuận thuần của nhà hàng mỗi ngày đều đạt tới vài chục ngàn tệ, thậm chí có lúc còn vượt quá mười mấy vạn, mấy chục vạn. Thu nhập như thế đối với Chị Bình mà nói đơn giản là con số thiên văn, chị chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày hôm nay, nên bây giờ Chị Bình đặc biệt để tâm đến việc kinh doanh của nhà hàng.
Trần Phi tán gẫu với Chị Bình thêm vài câu rồi cúp máy, sau đó cầm đồ đạc đi thẳng đến nhà hàng. Xe của mình đang ở biệt thự nên Trần Phi đành phải bắt taxi. Sau khi lên xe, anh bảo tài xế đến Nhà hàng Siêu Phàm. Người tài xế trông có vẻ là người rất biết nói chuyện, từ lúc Trần Phi lên xe cứ liên tục nói với anh về việc Nhà hàng Siêu Phàm này tốt thế nào, khách đông, kinh doanh phát đạt, và đồ ăn thì ngon tuyệt.
Ông ta còn nói nếu không đặt trước mà đúng vào giờ ăn thì e là phải xếp hàng chờ đấy. Nghe người khác nói nhà hàng của mình giờ kinh doanh tốt như vậy, trong lòng Trần Phi cũng rất vui mừng.
Đến nơi Trần Phi mới biết lời tài xế nói không hề phóng đại chút nào, nhìn những chiếc xe đỗ ở cửa là có thể thấy việc kinh doanh nóng hổi đến mức nào. Bên cạnh lề đường còn có một nhóm taxi đang đợi khách ở đây, nơi này dường như đã trở thành điểm tập kết đón khách rồi. Ai cũng biết ở đây người đông, khách ăn cơm nhiều thì việc bắt taxi đương nhiên cũng nhiều theo.
Bước vào nhà hàng liền thấy ở quầy lễ tân có mấy người đang chờ, rõ ràng là không còn chỗ trống. Trần Phi nhìn trong đám đông một lượt, không thấy Chị Bình đâu nên đi về phía quầy bar.
“Quản lý của các cô đâu?” Trần Phi hỏi nhân viên lễ tân đang bận rộn trong quầy bar.
Nhân viên lễ tân nhìn thấy Trần Phi thì ngẩn người ra, não bộ dường như bị chập mạch. Sau đó lập tức nhớ ra người này là ai, vội vàng nói: “Ôi... ông chủ, sao anh lại đến đây?”
“Chẳng lẽ tôi không được đến sao?” Trần Phi cười cười nói: “Quản lý đâu? Chẳng phải vừa nãy còn ở đây sao?”
“Quản lý đang ở trên tầng hai, Hạ công tử tới tìm quản lý có việc, đang ở phòng bao 206 trên tầng hai ạ.” Nhân viên lễ tân vội vàng nói.
“Hạ Vũ?”
“Vâng ạ!”
“Ồ, được rồi, cô làm việc của cô đi.” Trần Phi nói một tiếng, rồi đi lên tầng hai.
Đến cửa phòng bao, Trần Phi đẩy cửa bước vào. Trong phòng, Hạ Vũ cùng mấy người bạn của cậu ta và Chị Bình dường như đang nói chuyện gì đó, cửa đột nhiên bị đẩy ra cắt ngang cuộc trò chuyện của họ. Vừa định nói xem kẻ nào mà bất lịch sự thế lại đẩy cửa xông vào, kết quả lại phát hiện người đứng ở cửa chính là Trần Phi.
Chị Bình lập tức ngẩn người, sau đó vui mừng đứng dậy vội vàng bước tới, dường như muốn ôm Trần Phi, nhưng lại dừng lại giữa chừng. Dù sao cũng có bao nhiêu người ở đây, Chị Bình hơi ngại, cũng sợ gây ảnh hưởng gì đó cho Trần Phi.
“Không phải em nói còn mấy ngày nữa mới về được sao?” Chị Bình vui mừng hỏi.
Trần Phi cười cười, bất ngờ ôm chầm lấy Chị Bình. Chị Bình hơi do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn không giãy ra. Trần Phi cười nói: “Lúc gọi điện cho chị em đã đến nơi rồi, đây chẳng phải là tạo bất ngờ cho chị sao.”
“Haha, cậu còn nỡ về cơ à, tôi cứ tưởng cậu chấm được mảnh đất phong thủy bảo địa ở Kinh Thành rồi không định về nữa chứ. Làm tôi đợi mỏi cả mắt!” Hạ Vũ ở bên cạnh cười khúc khích.
Trần Phi buông Chị Bình ra, tiện tay đặt đồ đạc vào tay chị. “Đây là quà tặng cho chị, chị xem có thích không.”
Trần Phi ngồi vào chỗ Chị Bình vừa ngồi, nói với Hạ Vũ: “Này Hạ công tử, cậu đừng có nói với tôi là cậu 'vọng nhãn dục xuyên' (đợi mòn mỏi) đấy nhé. Cậu biết đấy, tôi không hứng thú với đàn ông, cậu có đợi đến khi biển cạn đá mòn cũng vô ích thôi!”
Hạ Vũ bĩu môi. “Dẹp đi, ông đây cũng chẳng hứng thú với đàn ông. Tôi đợi cậu là muốn bàn chuyện làm ăn, cậu xem nhà hàng này của cậu kinh doanh tốt thế này, tôi nhìn mà ghen tị. Hôm nay tôi đặc biệt tới ủng hộ, tiện thể hỏi Chị Bình xem khi nào cậu về, không ngờ tôi lại đến đúng lúc thật.”
“Tiền thì kiếm không bao giờ đủ, việc gì phải vội nhất thời chứ. Hơn nữa tôi mới vừa về, hiện tại hình như cũng không phải lúc bàn chuyện này đâu nhỉ. Hay là thế này, hai ngày nữa đợi tôi ổn định xong rồi chúng ta bàn chuyện làm ăn, thế nào?” Trần Phi cười hỏi.
“Tôi làm gì có lá gan phá hỏng chuyện tốt của cậu. Người ta nói 'tiểu biệt thắng tân hôn' (xa nhau một chút thắng cả đêm tân hôn) mà. Phải không? Haha, vậy tôi không làm phiền hai người nữa, chúng tôi tiếp tục ăn uống đây.” Hạ Vũ cười ha hả nói.
Trần Phi gật đầu, sau đó dẫn Chị Bình đi.
Sau khi Trần Phi đi, Hạ Vũ không nhịn được mà cảm thán, duyên phận của con người thật khó nói. Trần Phi trước kia chỉ là một nhân vật nhỏ bé dựa vào Lưu Thành Phong chống lưng, giờ thì sao? Giờ thì một bước lên mây, ngay cả cậu ta cũng không đắc tội nổi. Dù sao Hạ Vũ cũng có vài người bạn ở Kinh Thành, chuyện gì xảy ra đều biết cả. Thường Hân Hân, Thường Vũ Tâm, thậm chí cả Mục Tuấn giờ đều là bạn của Trần Phi, mối quan hệ không hề tầm thường, ngay cả con gái Chủ tịch cũng là bạn của cậu ta. Đây còn chưa tính, chuyện Bạch Hồng Vĩ thuộc nhà họ Bạch mà ngay cả công tử bột như Hạ Vũ nghe tên cũng không muốn gây sự, vậy mà Trần Phi lại dạy cho một bài học. Tuy bề ngoài nói là ra nước ngoài, mất tích các kiểu, nhưng tin vỉa hè đều đồn là chết rồi.
Năng lượng của Trần Phi lớn đến mức nào?
Có thể tưởng tượng được!
Vốn dĩ Hạ Vũ nhắm vào khả năng kinh doanh, khả năng kiếm tiền của Trần Phi. Nhưng giờ xem ra kiếm tiền chỉ là thứ yếu, nếu có thể tạo mối quan hệ tốt với Trần Phi, thông qua cậu ta quen biết thêm nhiều người, mở rộng mạng lưới quan hệ của mình mới là mấu chốt. Thế nên Hạ Vũ mới tìm đến Chị Bình, hy vọng có thể liên lạc với Trần Phi.
Có mấy người không biết Trần Phi thấy Hạ Vũ coi trọng Trần Phi như vậy, thậm chí còn có vẻ hơi sợ hãi và nịnh bợ thì vô cùng ngạc nhiên. Hạ Vũ là ai chứ, nhân vật đi ngang ở đây cơ mà, vậy mà cũng có người khiến cậu ta như thế này sao? Trần Phi này rốt cuộc là lai lịch gì chứ.
Sau khi Trần Phi cùng Chị Bình ra ngoài, anh kéo chị đến văn phòng làm việc nơi Chị Bình thường nghỉ ngơi. Nhắc đến văn phòng này cũng có vài chuyện thú vị. Ban đầu Chị Bình còn có ý định dỡ bỏ văn phòng này, dù sao việc kinh doanh nhà hàng tốt như thế, bình thường phòng bao còn không dùng hết thì để trống văn phòng này làm gì. Nhưng sau đó Chị Bình cũng biết nhà hàng thường xuyên có những người thân phận khá đặc biệt tới, nếu không có nơi yên tĩnh để trao đổi thì đúng là rất bất tiện.
Vừa đến văn phòng, Chị Bình còn chưa kịp nói gì, Trần Phi đã ôm chặt lấy chị. Lúc Trần Phi chưa về, Chị Bình tưởng chừng như có ngàn lời muốn nói, nhưng bị Trần Phi ôm như vậy, đại não hoàn toàn trống rỗng, ngàn lời muốn nói dường như đều chẳng biết chạy đi đâu, hoàn toàn không biết phải nói gì. Mọi nỗi nhớ nhung đều hóa thành cái ôm không lời, khoảnh khắc này Chị Bình cảm thấy đặc biệt mãn nguyện, chỉ mong thời gian dừng lại ở giây phút này.
Hai người ôm chặt lấy nhau, cảm nhận được nỗi nhớ trong lòng đối phương. Hồi lâu sau hai người mới buông ra, Chị Bình ân cần nhìn Trần Phi, dường như muốn xem thời gian này anh có thay đổi gì không, gầy đi hay béo lên, là vất vả hay mọi thứ đều ổn.
Trần Phi có thể cảm nhận được sự quan tâm của Chị Bình dành cho mình, cười cười nói: “Đừng lo lắng, em ở bên đó sống còn thoải mái hơn ở nhà. Em đi chữa bệnh cứu người, chứ có phải đi tù chịu khổ đâu, sao làm cứ như em mãn hạn tù về thế không bằng. Ngược lại là chị đấy, em thấy chị hình như gầy đi, thời gian này có phải bận rộn chuyện nhà hàng vất vả lắm không? Nghe em này, tiền kiếm không bao giờ hết, hơn nữa giờ em cũng không thiếu tiền. Sức khỏe mới là quan trọng nhất, người ta kiếm tiền là để tận hưởng cuộc sống, nếu vì kiếm tiền mà cuộc sống của bản thân cũng không lo được, thế chẳng phải là 'bản mạt đảo trí' (chuyện chính phụ đảo lộn) sao.”
“Đâu có, trong nhà hàng nhiều người thế, dù có việc gì nặng nhọc cũng không đến lượt chị đâu.” Chị Bình cười cười, giải thích.
Trần Phi chỉ chỉ vào đầu, nói: “Đôi khi việc nặng không phải là thứ khiến người ta lao tâm khổ tứ nhất, được rồi, dù sao bây giờ em cũng về rồi, chị cứ nhân mấy ngày này nghỉ ngơi cho tốt đi.”
“Chị thật sự không sao.” Chị Bình rất cảm động vì sự quan tâm của Trần Phi dành cho mình, nhưng thực sự bảo chị ở nhà nghỉ ngơi tử tế thì chị đúng là không chịu nổi.