Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 363
Đánh cược đá

❊ ❊ ❊

Thôn trưởng cười khổ một tiếng, dường như đã sớm biết Tư Đồ Tuấn sẽ nói như vậy. Với loại công tử bột như Tư Đồ Tuấn, tự nhiên không thể nào sau khi mất mặt lớn như thế lại không có phản ứng gì, cứ như vậy nhẫn nhịn sao? Thầm thở dài một tiếng, thôn trưởng coi như đã hiểu, e rằng người kia sau này phải đối mặt với rắc rối vô tận. Tuy Tư Đồ Tuấn không ra làm sao, nhưng thực lực của Thiên Quang Thành dù sao cũng không phải là giả, cậu ta gặp rắc rối rồi.

Trần Phi lúc này đã thoát khỏi trò chơi, cuối cùng cũng cầm được hai cuốn kỹ năng này trong tay, Trần Phi rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Còn về phần Tư Đồ Tuấn? Trần Phi căn bản không thèm để vào trong lòng, tuy rước lấy một chút rắc rối nhưng vì cuốn kỹ năng, Trần Phi cũng không ngại.

Thoát khỏi trò chơi, Trần Phi đứng dậy đi ra phòng khách định uống chút nước, bước ra lại phát hiện Hạ Băng đang ngồi một mình trên ghế sofa xem tivi, chăm chú vô cùng, âm thanh mở rất nhỏ. Trần Phi đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, phát hiện Hạ Băng chỉ mặc một chiếc quần lót nhỏ cùng chiếc áo thun rộng thùng thình.

Trần Phi cười ôm lấy Hạ Băng, Hạ Băng lập tức giật mình, sau đó thấy là Trần Phi mới thở phào nhẹ nhõm. "Anh đi đứng kiểu gì mà không có tiếng động vậy, làm em sợ chết khiếp."

Trần Phi cười nói: "Cái này không trách anh được, là em xem quá chăm chú đấy thôi. Sao còn chưa ngủ mà chạy ra phòng khách xem tivi rồi?"

Hạ Băng lắc đầu: "Ngủ không được, lại không thích chơi game nên xuống xem chút. Còn anh, mới ngủ dậy à?"

"Coi là vậy đi." Trần Phi cười cười. "Có muốn anh ở lại với em một lát không?"

"Anh nói cái gì vậy? Ngọc Lâm đều ngủ cả rồi, anh không ở với em thì ai ở với em đây." Hạ Băng lườm một cái nói.

Trần Phi cười ha hả nói: "Vậy em muốn kiểu 'ở' nào đây? Còn cố tình nói cho anh biết Ngọc Lâm đã ngủ, cô nhóc này. Đi thôi, đừng xem tivi nữa, lên phòng anh đi."

"Lên phòng anh làm gì?" Hạ Băng cố tình hỏi lại.

Trần Phi cười lớn, cũng không giải thích, trực tiếp bế bổng Hạ Băng lên. "Làm chuyện chúng ta thích làm thôi." Nói xong, ôm Hạ Băng vào trong phòng.

Vào trong phòng rồi thì chuyện gì xảy ra có thể tưởng tượng được, trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng rên rỉ kìm nén.

Sáng sớm hôm sau Trần Phi tỉnh dậy, Hạ Băng đã không còn trong phòng nữa, có lẽ tối qua đã lén quay về rồi, buổi sáng mà để Ngọc Lâm nhìn thấy thì phiền phức thật.

Ra ngoài không thấy La Ngọc Lâm và Hạ Băng, Trần Phi cũng không quá để ý. Vấn đề tiền bạc trong game là đã giải quyết xong, nhưng trước mắt vẫn cần một số tiền lớn. Làm sao để nhanh chóng kiếm được tiền mới là mấu chốt, phương pháp hiệu quả nhất chính là đi cướp ngân hàng, nếu Trần Phi muốn cướp ngân hàng thì e rằng ngân hàng nghiêm ngặt nhất thế giới cũng không cản nổi. Tuy nhiên, Trần Phi rõ ràng là không thể làm chuyện như vậy, còn về phương pháp kiếm tiền, Trần Phi thực ra đã nghĩ tới.

Đánh cược đá!

Đánh cược đá là thứ mà trước đây Trần Phi chưa từng chơi, chỉ nghe nói qua, nếu khai ra được đá tốt thì rất kiếm tiền. Coi như là một con đường kiếm tiền khá nhanh, tuy Trần Phi không có kinh nghiệm về phương diện này, nhưng Trần Phi có kỹ năng mà. Giám định thuật hoàn toàn có thể giám định ra rốt cuộc đó là loại đá gì, như vậy chẳng phải là một phát ăn ngay, kiếm đậm rồi sao?

Mấy hôm trước bận rộn chuyện trong game nên không có thời gian, bây giờ cuối cùng cũng có thể thực hiện chuyện này.

Trần Phi lấy điện thoại ra suy nghĩ một lát, vốn định gọi cho Lý Phong, sau đó vẫn quyết định gọi cho Hạ Vũ. Nhận được điện thoại của Trần Phi, Hạ Vũ khá bất ngờ.

"Sao cậu lại có hứng thú gọi điện cho tôi, có chuyện gì à?"

"Ừm, hỏi cậu một chuyện, cậu có biết ở đâu có chỗ đánh cược đá không?" Trần Phi cười hỏi.

"Đánh cược đá? Sao cậu lại thích cái món này thế? Thứ này chơi cho vui thôi chứ đừng nghiêm túc quá, về cơ bản đều là xem vận may cả, ngay cả mấy lão già kia cũng chưa chắc đã nắm chắc phần thắng đâu." Hạ Vũ không hiểu sao Trần Phi lại đột nhiên muốn chơi thứ này, nhưng lời vừa nói xong cậu ta liền đột nhiên phản ứng lại, chẳng lẽ Trần Phi hiện giờ đang thiếu tiền? Thu mua tập đoàn Khang Sinh chắc chắn cần số vốn lớn, cho nên Trần Phi định đánh cược đá để kiếm tiền? Nghĩ đến đây, Hạ Vũ thăm dò hỏi: "Có phải cậu muốn kiếm một khoản từ việc đánh cược đá không?"

Trần Phi nói: "Ừm, có ý định đó, cậu chỉ cần nói cho tôi biết con đường này cậu có rành hay không là được."

"Tôi đúng là có quen bạn bè làm nghề này, rất đáng tin. Nhưng cái món này yếu tố vận may quá lớn, nếu đang cần tiền gấp thì đây không phải là lựa chọn ưu tiên tốt đâu." Hạ Vũ nói.

"Vận may của tôi luôn rất tốt." Trần Phi không giải thích nhiều như vậy.

Hạ Vũ ngẫm nghĩ, hình như vận may của Trần Phi đúng là rất tốt, nếu không có vận may tốt thì làm sao có thể quật khởi đến mức độ này trong thời gian ngắn như vậy. "Được thôi, tôi liên hệ cho cậu, lát nữa cậu qua tìm tôi nhé?"

"Ở đâu?" Trần Phi hỏi.

"Câu lạc bộ lần trước ấy."

"Được, tôi qua ngay."

Cúp điện thoại, Trần Phi thu dọn một chút rồi ra khỏi nhà.

Câu lạc bộ lần trước Trần Phi đương nhiên còn nhớ, lần đó là đi cùng Lý Mịch kết quả xảy ra chút chuyện nhỏ, sau này mới biết câu lạc bộ đó là do Hạ Vũ mở. Lái xe đến câu lạc bộ, đoán chừng Hạ Vũ đã dặn dò trước rồi, có người dẫn Trần Phi đi gặp Hạ Vũ.

Khi gặp Hạ Vũ, cậu ta vừa mới mặc quần áo xong, nhìn xung quanh thế này, e là tối qua chắc là trận chiến khốc liệt lắm đây.

"Đến rồi à, tôi vừa gọi điện xong, anh em của tôi hiện tại đang ở bên đó, nếu cậu có hứng thú thì tôi đưa cậu qua đó ngay bây giờ." Hạ Vũ cười nói với Trần Phi.

Trần Phi gật đầu: "Được thôi."

Hạ Vũ thu dọn xong xuôi liền trực tiếp cùng Trần Phi rời khỏi, không lái xe mà đi xe của Trần Phi.

Trần Phi tuy sống ở địa phương này đã lâu nhưng có vài nơi cũng không quá quen thuộc, chỉ nghe qua chứ chưa thấy bao giờ. Lái xe vòng vèo một hồi lâu mới đến một nơi giống như tứ hợp viện nhỏ, có vài người nhưng không đông lắm. Xuống xe, Hạ Vũ chào hỏi: "Lão Lưu, ra tiếp khách đi."

"Mẹ kiếp, có thể đổi cách nói khác không, cứ như là tôi làm ở lầu xanh ấy, còn tiếp khách. Tôi hỏi hôm nay ngọn gió nào thổi cậu đến đây thế, bạn mới à?" Người được gọi là Lão Lưu là một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, trông khá thô kệch, có cảm giác giống như một gã đàn ông phương Bắc.

"Ừm, một người anh em của tôi, nhưng mà là nhân vật lớn đấy nhé." Hạ Vũ cười nói. "Trần Phi, đây là Lão Lưu, chuyên gia về phương diện đánh cược đá đấy, đừng thấy lão già này ăn mặc không ra làm sao, cứ như nông dân vậy, tay gã này vừa chạm vào là mấy trăm nghìn đấy."

"Được rồi, cậu bớt khoác lác dùm tôi cái, tôi có kiếm tiền giỏi đến mấy cũng không bằng cậu được. Thế nào, hôm nay đến là do vị Trần Phi huynh đệ đây muốn chơi thử à?" Lão Lưu cười nói.

Trần Phi gật đầu nói: "Có chút hứng thú, nhưng không hiểu lắm, phải nhờ anh dẫn dắt nhiều rồi."

Lão Lưu cười nói: "Không cần khách sáo như vậy, thực ra cái món đánh cược đá này, nói là nhờ vận may thì cũng đúng, nói cần kinh nghiệm thì cũng cần kinh nghiệm, trong chốc lát thật sự không dạy cậu được cái gì. Thế này đi, vừa hay tôi mới lấy về một lô, cậu có thể thử xem."

"Được thôi!"

Có thể tự mình thử nghiệm đương nhiên là tốt.

Trần Phi, Hạ Vũ theo chân Lão Lưu vào trong sân, liền nhìn thấy bên cạnh chất một đống như đá thải vậy, bên cạnh có một chiếc máy mài, đoán chừng là dùng để cắt đá.

"Trong đống này cả đấy, chọn hai viên đi coi như tôi tặng cậu." Lão Lưu cười nói.

Hạ Vũ cười nói: "Lão Lưu cậu không ra gì nha, không tặng tôi hai viên à?"

"Cậu đến thì cần gì phải nói, cậu muốn lấy thì tôi cản được cậu chắc."

Xem ra quan hệ của họ rất tốt.

"Vậy tôi chọn trước đây, lỡ như có viên tốt lát nữa khỏi bị tên Trần Phi này lấy mất, vận may của thằng nhóc này tốt quá." Hạ Vũ cười ha hả, sau đó đi tới đống đá chọn lựa. Chọn qua chọn lại, cũng không biết chọn viên nào tốt.

Chọn hồi lâu, Hạ Vũ cuối cùng cũng lấy ra hai viên, nhìn đều không lớn lắm. Lão Lưu nhìn thấy hai viên này, cười híp mắt nói: "Xem ra lần này tôi lại phải đổ máu rồi."

"Ồ? Cậu nói vậy là hai viên này có triển vọng à?" Hạ Vũ vừa nghe câu này liền phấn khích hẳn lên.

"Lát nữa mở ra chẳng phải sẽ biết sao." Lão Lưu cười cười, rồi dời ánh mắt sang phía Trần Phi.

Hạ Vũ huých tay Trần Phi một cái nói: "Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, chọn đi chứ, đâu phải mỹ nữ cởi sạch đứng trước mặt cho cậu chọn đâu, huống hồ cho dù là vậy cũng phải thử qua mới biết tốt xấu thế nào chứ."

Trần Phi mỉm cười không tiếp lời, mà quay đầu hỏi Lão Lưu: "Tôi không hiểu rõ về mấy thứ đá quý này, thế nào mới là tốt, thế nào mới đáng tiền?"

"Cái này không có hình mẫu thực ra rất khó giải thích, nhưng trong lô đá này chắc là sẽ không ra đồ quá tốt đâu, loại tốt nhất đoán chừng cũng chỉ được mấy trăm nghìn mà thôi. Đợi cậu chọn xong, cắt ra rồi tôi sẽ nói chi tiết với cậu." Lão Lưu cười nói.

Trần Phi gật đầu: "Cũng được."

Nói xong Trần Phi liền đi về phía đống đá đó, trước tiên giả vờ chọn mấy viên, cuối cùng ở nơi sâu nhất lấy ra hai viên. Hai viên này là thứ Trần Phi dùng thăm dò thuật phát hiện được.

"Lấy hai viên này đi." Trần Phi cười nói.

Lão Lưu gật đầu hỏi: "Hai người ai mở trước?"

"Để anh ấy trước đi, tôi đứng cạnh xem." Trần Phi cười nói.

Hạ Vũ thì vô tư, nói: "Vậy mở của tôi trước đi."

"Thủ đoạn chính của đánh cược đá chính là, xát, cắt, mài." Lão Lưu tiện tay nhặt một viên trong đó lên, dùng dụng cụ chuyên dụng xát xát bên trên, rơi xuống không ít lớp vỏ ngoài nhưng vẫn chưa thấy có gì đặc biệt. Lão Lưu nói: "Xem chừng cho dù có thì e cũng không lớn đâu, cắt hay mài đây?"

Mài thì tốn thời gian hơn, nhưng nếu cắt thì có thể một dao chém đôi viên phỉ thúy tốt ở bên trong.

Hạ Vũ cười nói: "Không cần lãng phí thời gian như vậy, lần này tôi chủ yếu là đi cùng cậu ấy tới đây thôi, của tôi thì cứ cắt đi. Có hay không thì cũng kệ thôi mà."

"Được, vậy tôi cắt đây." Lão Lưu gật đầu, đặt viên đá lên máy chuẩn bị cắt. Đúng lúc này Trần Phi bỗng nhiên lên tiếng.

"Chờ chút."

Lão Lưu ngẩng đầu lên, hỏi: "Sao thế?"

"Vị trí hạ đao lệch sang trái một chút đi." Trần Phi cười nói.

"Lệch sang trái một chút?" Lão Lưu có chút mông lung, dựa theo kinh nghiệm của lão, lão đã cố tình làm vị trí hạ đao lệch đi rồi, như vậy cố gắng tránh khả năng làm hỏng phỉ thúy bên trong, bây giờ còn phải lệch nữa sao? Cậu ta chắc không phải vô duyên vô cớ nói câu này đâu, chẳng lẽ là người trong nghề?

Lão Lưu nghi hoặc nhìn về phía Hạ Vũ, Hạ Vũ tuy trong lòng cũng thấy khó hiểu nhưng vẫn gật đầu. "Cắt đi, nhưng tôi nói trước nhé, nếu thật sự cắt ra đồ mà bị cắt hỏng, hì hì... Trần Phi, sau này đồ của cậu nếu cắt ra đồ tốt thì phải thuộc về tôi đấy."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:336
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.