Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 397
Chuyên tâm thăng cấp

❊ ❊ ❊

Để đạt được cấp 10 đối với Trần Phi mà nói thật chẳng dễ dàng gì, kinh nghiệm cần thiết để thăng cấp cho bản thân cậu quá cao. Lúc Trần Phi lên cấp 10, Lý Phong Duệ đã thăng một cấp rồi, phải biết là mình mới cấp 10 thôi, mà Lý Phong Duệ đã cấp 50, tốc độ của mình vậy mà ngang hàng với hắn, cái này cũng quá khoa trương đi? Võ Đằng Lan cũng đã lên hai cấp, đạt tới cấp 43.

Đối với kết quả này, ngoài việc uất ức ra thì Trần Phi thật sự không biết nên cảm thấy thế nào.

Tuy nhiên, tuy thăng cấp chậm chạp nhưng lợi ích cũng rõ ràng trước mắt. Trần Phi tính toán sơ bộ, từ lúc mình mở hệ thống đẳng cấp đến nay khi đạt cấp 10, sức mạnh, thể lực và các thuộc tính khác đều tăng không ít, cũng không phải là không có chỗ tốt.

Nhưng đạt cấp 10 không phải mục đích của Trần Phi, ít nhất cũng phải đạt tới mức có thể đảm bảo an toàn cho bản thân, thay vì bị vây khốn ở nơi này mà phải kiêng dè Huyết Ma chiến sĩ. Trần Phi tính toán sơ qua, nếu mình triệu hồi hết đám sinh hóa nhện ra thì e rằng Huyết Ma chiến sĩ dù mạnh đến đâu cũng không chống đỡ nổi, nhưng muốn đánh bại hắn thì lại khó khăn hơn nhiều. Trần Phi không phải hạng người chịu thiệt rồi coi như không có chuyện gì xảy ra, ăn thiệt thòi thì phải đòi lại công bằng.

Trần Phi dự định ở lại đây cho đến khi không nhận được kinh nghiệm nữa, vừa thăng cấp vừa đánh BOSS, nâng cao thực lực bản thân.

Tranh thủ lúc chưa xuất hiện quái, Trần Phi thoát game. Cậu chuẩn bị tận dụng thời gian này để thăng cấp thật tốt, nỗ lực nâng cao thực lực. Nói đơn giản, Trần Phi chuẩn bị bế quan chuyên tâm chơi game!

Vốn dĩ sau khi thu mua xong Khang Sinh tập đoàn thì không còn việc vặt gì nữa, nhưng hiện tại Tất Bác Đào lại nhúng tay vào, đột ngột xuất hiện làm xáo trộn kế hoạch của cậu. Nhìn dáng vẻ Tất Bác Đào thì đoán chừng hắn chắc chắn vẫn còn âm mưu gì đó phía sau, nhưng giờ mình tìm không ra hắn, cũng không biết hắn muốn làm gì, Trần Phi đành mặc kệ. Gọi là binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, Tất Bác Đào muốn chơi thì đến lúc đó cứ tiếp hắn là được.

Dù sao Trần Phi cũng không tin Tất Bác Đào có bản lĩnh làm gì những người xung quanh mình, cho dù hắn dám thì cũng không có thực lực đó.

La Ngọc Lâm và Hạ Băng lúc này dường như vừa mới thức dậy không lâu, đang ngồi ở phòng khách trò chuyện và xem tivi. Thấy Trần Phi bước ra liền chào hỏi, Trần Phi đi đến bên cạnh các cô ngồi xuống, nói: "Có chuyện này muốn thông báo với hai người, gần đây có thể tôi phải rời đi một thời gian."

Nghe Trần Phi nói vậy, cả hai cô đều dồn sự chú ý từ tivi sang người Trần Phi, La Ngọc Lâm hỏi: "Anh định đi đâu?"

"Một số chuyện riêng tư, có lẽ cần một thời gian mới xử lý xong." Trần Phi mỉm cười nói.

"Mất bao lâu, có nguy hiểm không?" Hạ Băng hỏi.

Trần Phi lắc đầu: "Nguy hiểm thì chắc chắn không có, hơn nữa nếu thuận lợi còn có được lợi ích cực lớn. Còn là lợi ích gì thì hiện tại không tiện nói, tóm lại là lợi ích mà bao nhiêu tiền cũng không đổi được. Còn về chuyện khi nào tôi quay về, trước khi nhập học, tôi hẳn là sẽ về rồi."

Khoảng cách tới lúc nhập học cũng không còn quá lâu, nghe thấy thời gian đi không dài, hai cô mới thở phào nhẹ nhõm, các cô thật sự sợ Trần Phi đi một cái là mấy tháng, thậm chí mấy năm, cái đó thì thật sự không chịu nổi.

"Tất nhiên, tôi cũng không phải hoàn toàn không có tin tức, bình thường vẫn có thể gọi điện thoại. Chỉ là việc này cần chuyên tâm một chút, có lẽ không rảnh tay. Các cô cũng không cần lo lắng, tôi sẽ định kỳ gọi điện cho các cô." Trần Phi cười nói.

"Chúng tôi mới không lo lắng, ai có thể làm hại được anh chứ." Hạ Băng cười nói. "Vậy khi nào anh đi?"

"Nếu không có gì trở ngại thì lát nữa tôi đi luôn, hoàn thành sớm thì về sớm mà." Trần Phi cười nói.

"Vậy có cần thu dọn đồ đạc gì không?" La Ngọc Lâm hỏi.

Trần Phi lắc đầu: "Không có gì để thu dọn cả, nơi tôi đến thứ gì cũng có."

"Vậy được rồi."

La Ngọc Lâm và Hạ Băng gật đầu, ít nhiều vẫn có chút không nỡ. Nhưng lần trước Trần Phi đi Bắc Kinh lâu như vậy, lần này rời đi ít nhiều cũng đã quen rồi, không còn nhớ nhung như lần trước nữa.

Trò chuyện với La Ngọc Lâm và Hạ Băng vài câu, Trần Phi liền ra khỏi cửa. Sau khi ra ngoài, Trần Phi gọi điện thoại cho một vòng người, nội dung không gì khác ngoài việc mình có thể tạm thời rời đi một thời gian, nếu có chuyện gì thì gọi cho mình, còn đặc biệt dặn dò Lưu Thành Phong thời gian này chú ý Tất Bác Đào, nếu hắn có động tĩnh gì thì thông báo cho mình. Thông báo xong một vòng, Trần Phi lúc này mới lái xe đến một khách sạn.

Lý do Trần Phi ở khách sạn chứ không phải nhà mình là vì khách sạn yên tĩnh sẽ không có ai quấy rầy, nếu ở nhà thì chị Bình chắc chắn sẽ biết, đến lúc đó Trần Phi cũng không dễ giải thích tại sao không ra khỏi cửa mà ngày ngày nằm ở nhà. Cho nên chi bằng cứ nói thẳng là mình muốn đi ra ngoài một thời gian thì hơn. Tới khách sạn liền đóng tiền phòng một tháng, đồng thời bảo với người khách sạn không cần dọn dẹp, sau đó Trần Phi vào phòng.

Lần này Trần Phi hoàn toàn là suy nghĩ bất chợt, chủ yếu là áp lực mà Huyết Ma chiến sĩ Tuyệt Ngũ mang lại cho cậu quá lớn, cao thủ như vậy ở Thiên Quang thành không biết có bao nhiêu. Tuy mình có thể né tránh, nhưng trốn mãi không bao giờ là cách, đây cũng không phải phương thức mà Trần Phi thích. Cho nên Trần Phi mới dự định bế quan chuyên tâm thăng cấp, như vậy thời gian ban ngày ban đêm khá sung túc, có thể đẩy nhanh tốc độ thăng cấp của mình.

Nếu không thể quang minh chính đại đi ra khỏi Nhện Sâm Lâm để đánh bại Huyết Ma chiến sĩ, thì còn bàn chuyện trở thành thiên tài cái gì?

Sau khi thu xếp ổn thỏa, Trần Phi tiến vào trong game, lúc này bên cạnh đã xuất hiện quái, Lý Phong Duệ và Võ Đằng Lan đang đánh kịch liệt, Trần Phi nhìn thoáng qua thấy quái cũng không nhiều lắm, hai người họ cũng không có nguy hiểm gì. Nhắc mới nhớ, Võ Đằng Lan giống sát thủ hơn, thân pháp rất nhanh cũng rất quỷ dị. Lý Phong Duệ sau khi chuyển chức thành Tật Phong chiến sĩ, tốc độ cũng tăng lên đáng kể, hơn nữa ra tay rất nhanh, về cơ bản nếu đơn đấu một hai con thì không có nguy hiểm gì, rất nhẹ nhàng.

Trần Phi đi lên hỗ trợ tiêu diệt lũ quái vật của họ, tiện thể thả sinh hóa quân đoàn ra bắt đầu cày quái. Lý Phong Duệ và Võ Đằng Lan rất tự giác đi dẫn quái, sau đó việc cần làm là chờ đợi kinh nghiệm tăng vọt cùng với thu hoạch chiến lợi phẩm.

Dọn dẹp một vòng gần xong, Trần Phi chuẩn bị đi giết BOSS.

Nghe nói chuẩn bị đi giết Nhện Vương, Lý Phong Duệ và Võ Đằng Lan đều rất hưng phấn, đặc biệt là Võ Đằng Lan. "Anh không quên đã hứa với tôi điều gì chứ, lần này đánh ra trang bị phải thuộc về tôi."

Trần Phi mỉm cười nói: "Yên tâm đi, tôi không quên. Lần này bất kể rơi ra trang bị tốt gì đều cho cô, nhưng nếu rơi ra toàn đồ rác thì không còn cách nào khác."

Võ Đằng Lan bĩu môi: "Anh cái miệng quạ đen này đừng có nguyền rủa tôi, nếu thực sự rơi ra đồ tốt thì làm anh đỏ mắt đấy."

Trần Phi nhún vai cười hì hì hai tiếng, ba người đến di tích cổ thành lần trước. Nơi này bình thường căn bản chẳng có ai tới, hơn nữa vô cùng ẩn nấp, về cơ bản Nhện Vương sẽ không bị người khác cướp mất. Đến di tích cổ thành quả nhiên phát hiện Nhện Vương ở đây, trông cô độc và mạnh mẽ, như thể một vị vương giả cường đại đang chờ đợi người thách đấu.

"Đánh thế nào? Là ba chúng ta trực tiếp lên hay để sinh hóa quân đoàn của anh lên?" Võ Đằng Lan hưng phấn hỏi Trần Phi.

Trần Phi mỉm cười nói: "Ba chúng ta cùng lên đi, mặc dù sinh hóa quân đoàn có thể tiêu diệt nó nhưng tổn thất như vậy quá lớn, số nhện bổ sung đó chi bằng dùng để thăng cấp còn hơn. Hơn nữa tôi cảm thấy thực lực không chỉ dựa vào đẳng cấp kỹ năng, mà còn có kinh nghiệm chiến đấu vân vân. Giống như Kiếm khí của tôi, ban đầu cũng là cảm ngộ ra khi chiến đấu."

"Nói có lý."

Lý Phong Duệ tán đồng gật đầu.

"Được, vậy chúng ta lên thôi." Võ Đằng Lan thì sao cũng được, bất kể là phương pháp nào cũng sẽ không có nguy hiểm gì, Nhện Vương định mệnh đều sẽ bị giết chết.

"Chờ chút." Trần Phi ngăn Võ Đằng Lan lại, nói. "Trước đó tôi nghĩ chúng ta nên thương lượng vấn đề phân chia một chút."

"Anh có ý gì, không phải đã nói tốt lần này đánh ra thứ gì thuộc về tôi sao?" Võ Đằng Lan lập tức sốt ruột nói.

Trần Phi mỉm cười: "Đừng kích động thế, trang bị đánh ra lần này tất nhiên thuộc về cô, nhưng còn về sau thì sao? Tôi đoán chừng sẽ ở lại đây một thời gian dài, cho đến khi có thể đối phó được Huyết Ma chiến sĩ. Chúng ta không thể nào chỉ đánh Nhện Vương có một lần chứ?"

Nghe Trần Phi nói vậy, Võ Đằng Lan mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó thản nhiên nói: "Thứ đánh ra ai dùng được thì đưa cho người đó thôi, nhưng anh là chủ lực, phân chia thế nào anh quyết định đi."

"Ừm, tôi thấy thế được rồi." Lý Phong Duệ gật đầu tán thành.

Trần Phi nói: "Đã vậy thì trang bị sẽ phân chia theo nhu cầu, nhưng tôi có một thứ bắt buộc phải thuộc về tôi." Trần Phi vừa nói vừa lấy ra một lệnh bài, đây là phần thưởng nhiệm vụ có được khi giết Nhện Vương lần trước.

"Đây là cái gì?" Võ Đằng Lan và Lý Phong Duệ tò mò hỏi.

"Nhện lệnh bài, tổng cộng có mười hai tấm. Tôi cũng không biết thứ này có tác dụng gì, nhưng chắc hẳn sẽ không tệ. Nếu Nhện Vương rơi ra thứ này, bắt buộc phải thuộc về tôi."

Lý Phong Duệ gật đầu: "Được, tôi không có vấn đề gì."

Võ Đằng Lan có chút do dự, suy nghĩ một chút rồi nói: "Thứ này cũng có thể cho anh, nhưng nếu anh thu thập đủ mười hai tấm lệnh bài, sau đó nếu có phần thưởng gì hay đi đến nơi nào đó, bắt buộc phải mang bọn tôi theo."

"Có phần thưởng hay không tôi không biết, chỉ nói là có thể đến một nơi di chỉ địa cũ." Trần Phi mỉm cười nói. "Nếu thu thập đủ, tôi tất nhiên không ngại mang các cô theo."

"Vậy được, cứ quyết định thế đi." Võ Đằng Lan đồng ý.

Thực ra Trần Phi hoàn toàn có thể không đồng ý, dù sao trong ba người họ, Trần Phi là chủ lực hoàn toàn có quyền lên tiếng. Nhưng Trần Phi là người đối đãi với bạn bè xưa nay rất hòa đồng, nếu nơi di chỉ địa cũ đó thực sự có lợi ích gì thì dù họ không nói, Trần Phi cũng sẽ mang họ cùng đi.

Từ rất lâu về trước Trần Phi đã hiểu ra một đạo lý, một người dù mạnh đến đâu cũng không thể tung hoành khắp cả game.

Người đông sức mạnh, câu này nghe có vẻ tầm thường nhưng sự thật lại là chân lý.

Tự mình chậm rãi khai phá khía cạnh chưa biết của trò chơi này, theo việc biết càng nhiều thì gặp phải khả năng sẽ càng nguy hiểm, đến lúc đó dựa vào sức lực một người thật sự quá mỏng manh. Mặc dù Trần Phi chơi trò chơi này có chút giống như trò chơi đơn lẻ, chỉ có một người chơi, nhưng điều này không ngăn cản Trần Phi xây dựng mối quan hệ tốt với những nhân vật ở đây.

"Lên thôi." Trần Phi một tay nắm lấy Nhện Nhẫn, cười khẽ một tiếng, cả người đã lao về phía thân hình khổng lồ kia của Nhện Vương.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:374
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.