Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 957 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 366
Em gái của Âu Dương Hỏa Vũ?

❊ ❊ ❊

Tại hội quán của Hạ Vũ, Hạ Vũ đã chuẩn bị xong xuôi, hơn nữa còn đón cả Lão Lưu tới, Lý Phong cũng đã đến nơi. Thấy Trần Phi dẫn La Ngọc Lâm cùng Hạ Băng tới, Hạ Vũ và Lý Phong đều lộ ra nụ cười "hiểu ý" giữa đàn ông với nhau. Trần Phi cũng lười giải thích, hình như cũng chẳng có gì đáng để giải thích.

Chào hỏi Lão Lưu, giới thiệu sơ qua với nhau vài câu, Trần Phi hỏi Hạ Vũ: "Mấy giờ bay?"

"Sắp rồi, chúng ta đi luôn thôi." Hạ Vũ nhìn đồng hồ nói.

"Được."

Hạ Vũ đã sắp xếp một chiếc xe thương vụ, vừa đủ chỗ cho tất cả mọi người. Trên đường ra sân bay, cả nhóm cười nói rôm rả rất náo nhiệt. Đến sân bay vừa kịp lúc sắp cất cánh, cả nhóm lên máy bay. Kiểu công tử như Hạ Vũ đương nhiên là đặt khoang hạng nhất, môi trường quả thực không tệ.

Cũng không biết là Hạ Vũ cố ý hay thật sự trùng hợp như vậy, La Ngọc Lâm và Hạ Băng vừa vặn ngồi cùng với Trần Phi. Như thế cũng tốt, ít nhất sẽ không thấy nhàm chán.

Máy bay cất cánh, ngắm nhìn tầng mây bên ngoài cửa sổ rồi trò chuyện cùng hai cô gái cũng coi như thư giãn, thời gian trôi qua rất nhanh.

Khoảng hai tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay Côn Minh. Xuống sân bay, đám người Trần Phi coi như mù tịt, hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của Lão Lưu. Tuy nhiên Lão Lưu rõ ràng rất quen thuộc nơi này, trực tiếp bắt xe đi tới khách sạn. Trên đường đi, Lão Lưu giới thiệu: "Khách sạn chúng ta đến tuy không phải tốt nhất Côn Minh, nhưng môi trường khá tốt, quan trọng nhất là an toàn. Côn Minh nơi này quá loạn, nhất là trò cá cược đá quý, các thế lực đan xen chằng chịt, sơ sẩy một chút là có thể gặp nguy hiểm. Ông chủ của khách sạn này có thế lực rất lớn ở đây, cho nên người bình thường không dám tới đây gây rối."

Trần Phi cười nói: "Đã có lời của Lão Lưu đây rồi thì khách sạn này hẳn là an toàn."

"Đến nơi chúng ta nghỉ ngơi một chút, hôm nay chắc không kịp nữa rồi, sáng mai chúng ta xuất phát." Lão Lưu nói đương nhiên là về chuyện cá cược đá quý.

Đối với sự sắp xếp này, Trần Phi đương nhiên không có ý kiến gì, cả nhóm đến khách sạn nhận phòng rồi tạm thời nghỉ ngơi riêng. Nhắc đến việc nhận phòng, tổng cộng thuê năm phòng, La Ngọc Lâm và Hạ Băng ở chung một phòng, Trần Phi một phòng, Lý Phong một phòng, Hạ Vũ một phòng, Lão Lưu một phòng. Dù sao bọn họ cũng không thiếu chút tiền lẻ đó, chưa đến mức phải ở ghép.

Sau khi nghỉ ngơi đơn giản, Lão Lưu là người duy nhất thông thạo ở đây đương nhiên đảm nhận công việc hướng dẫn viên, dẫn mọi người đi dạo quanh mấy nơi gần đó, nếm thử mỹ thực. Đối với những thứ này, người hào hứng nhất chính là hai cô gái La Ngọc Lâm và Hạ Băng, những người khác thì vẫn ổn.

Đặc biệt là Hạ Vũ và Lý Phong cơ bản không mấy hứng thú, nếu không phải vì nể mặt La Ngọc Lâm và Hạ Băng, e là bọn họ đã sớm hỏi Lão Lưu nơi này có chốn nào "tầm hoa vấn liễu" rồi. Đến Côn Minh, đương nhiên cũng muốn thử cảm giác con gái Côn Minh thế nào. Về điểm này, Lý Phong và Hạ Vũ khá là đồng điệu.

Đi dạo hơn nửa ngày, hai cô gái cũng mua được vài món đồ nhỏ. Sau khi hỏi thăm vài nơi thú vị, hai cô gái chuẩn bị mấy ngày tới sẽ đi chơi cho thỏa thích. Lúc quay lại khách sạn thì trời đã gần tối, sáng mai phải đi xem cá cược đá quý nên mọi người đều thu dọn rồi đi ngủ sớm.

Trần Phi nằm trên giường không thấy buồn ngủ lắm, từ sau khi chơi "Siêu Phàm Du Hí", tinh lực của hắn luôn rất dồi dào, hiếm khi có lúc buồn ngủ rũ rượi, trừ phi là vừa vận động trên giường kịch liệt thì mới thế. Một mình nằm trên giường, Trần Phi không vào game, trong lòng hơi tò mò không biết La Ngọc Lâm và Hạ Băng đang làm gì.

Đúng lúc này, hắn bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa. Trần Phi đứng dậy ra mở cửa, cứ tưởng là La Ngọc Lâm hay ai đó tìm mình, kết quả sau khi mở cửa ra thì thấy một người phụ nữ lạ mặt, một người phụ nữ vẻ ngoài lạnh lùng diễm lệ, ăn mặc rất hở hang đang đứng trước cửa.

Trần Phi ngẩn người ra, hỏi: "Cô tìm ai?"

"Tôi tìm anh." Người phụ nữ nói.

"Tìm tôi?" Trần Phi lập tức phản ứng lại, chẳng lẽ mình gặp phải mấy cô gái dịch vụ khách sạn loại đó? "Xin lỗi, tôi nghĩ mình không cần dịch vụ này. Cô chi bằng sang hai phòng bên cạnh hỏi thử, hai gã kia chắc là rất có hứng thú đấy." Trần Phi cười nói một câu, rồi tiện tay đóng cửa lại.

Đóng cửa xong, Trần Phi đang định xoay người quay lại giường nằm, nhưng vừa xoay người lại thì lập tức sững sờ. Bởi vì hắn phát hiện người phụ nữ đó lại đang đứng ngay trước mặt mình!

Cô ta vào bằng cách nào? Mình rõ ràng vừa mới đóng cửa, sao cô ta có thể xuất hiện trong phòng mình một cách quỷ dị như vậy trong thời gian ngắn ngủi thế này? Trong lúc ngẩn người, Trần Phi thi triển Thăm dò thuật về phía người phụ nữ, thông tin của cô ta lập tức hiện ra trước mắt Trần Phi.

Họ tên: Âu Dương Băng Ngưng

Tuổi: 23

Cấp độ thực lực: Cấp 42

Kỹ năng: Hàn Băng Chưởng, Băng Phách Chi Thuật, Băng Chi Lao Lung.

Thiên phú: Băng Chi Khống Thể

Nhìn thấy thông tin này Trần Phi có chút ngơ ngác, vậy mà cũng họ Âu Dương, hơn nữa những thông tin này đều xấp xỉ với Âu Dương Hỏa Vũ, chỉ khác là hai người họ một người là lửa, một người là băng, bọn họ không lẽ có quan hệ họ hàng gì chứ? Nghĩ đến đây, Trần Phi không nhịn được hỏi: "Cô và Âu Dương Hỏa Vũ có quan hệ gì?"

"Anh làm sao biết tôi có quan hệ với Âu Dương Hỏa Vũ?" Người phụ nữ tò mò hỏi.

Trần Phi nói: "Cô tên Âu Dương Băng Ngưng, tình huống cơ bản giống Âu Dương Hỏa Vũ, chẳng lẽ hai người không có quan hệ gì trước đó sao?"

Âu Dương Băng Ngưng cười cười: "Xem ra chị ấy nói không sai, anh quả nhiên không đơn giản. Lúc đầu chị ấy nói, tôi còn hơi không tin, xem ra quả nhiên phi phàm. Tôi còn chưa tự giới thiệu gia môn mà anh đã biết thân phận của tôi rồi."

"Cô là em gái của Âu Dương Hỏa Vũ? Vậy cô đến tìm tôi là?" Trần Phi đúng là không ngờ cô ta là em gái Âu Dương Hỏa Vũ, hai người nhìn cũng chẳng giống nhau lắm, nhưng có một điểm giống, cùng xinh đẹp như vậy, cùng thích ăn mặc ít vải!

"Tôi cũng là thành viên Đặc tổ, là người phụ trách khu vực này. Tôi biết anh tới đây nên đến làm quen một chút, lần này anh tới là có nhiệm vụ, hay là hành động cá nhân?" Âu Dương Băng Ngưng hỏi.

Đối với thân phận của Âu Dương Băng Ngưng, Trần Phi cũng không thấy gì ngạc nhiên, Âu Dương Hỏa Vũ đều là thành viên Đặc tổ, vậy em gái Âu Dương Băng Ngưng cũng có thực lực không kém, gia nhập Đặc tổ là chuyện nước chảy thành sông, rất bình thường. Trần Phi cười nói: "Lần này tôi tới là hành vi cá nhân, không liên quan đến nhiệm vụ."

"Ồ, thế thì tốt. Gần đây tôi rất bận, nếu anh mà có nhiệm vụ thì tôi còn phải phân tâm đi giúp đỡ, thế thì đủ đau đầu rồi. Vì anh là hành động cá nhân, vậy tôi chúc anh chơi ở đây vui vẻ, nếu gặp phải chuyện gì thì có thể gọi điện cho tôi, trên địa bàn này tôi vẫn có chút năng lực." Âu Dương Băng Ngưng đưa cho Trần Phi một tấm danh thiếp, trên đó không có tên mà chỉ có một số điện thoại.

Trần Phi cười nhận lấy rồi nói: "Cảm ơn, nếu có cần thiết tôi sẽ gọi cho cô."

"Được, vậy tôi không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa." Âu Dương Băng Ngưng gật đầu, rồi quay người rời đi.

Sau khi Âu Dương Băng Ngưng đi rồi, Trần Phi mới chợt phát hiện nhiệt độ trong phòng hình như cao lên một chút, so với vừa nãy thì ngột ngạt hơn một chút. Vừa nãy lúc Âu Dương Băng Ngưng ở đây thì hắn không phát hiện ra, cô ta vừa đi mới cảm nhận được sự thay đổi.

Không hổ là Băng Chi Khống Thể, vậy mà có thể khiến nhiệt độ giảm xuống, cái này mà vào mùa hè thì còn hiệu quả hơn cả điều hòa!

Trần Phi không nhịn được cười, sau đó nằm lên giường ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Trần Phi bị La Ngọc Lâm và Hạ Băng gọi dậy, nhìn bộ dạng tràn đầy năng lượng của bọn họ, Trần Phi thực sự tò mò tối qua họ nghỉ ngơi lúc nào mà vẫn tinh thần như vậy.

"Đồ lợn lười, dậy mau, chúng tôi chuẩn bị xong hết cả rồi." Hạ Băng cười hì hì nói.

"Được rồi, được rồi, dậy ngay đây." Trần Phi cười cười đứng dậy, thu dọn một chút, khi xuống lầu thì Hạ Vũ bọn họ đều đã chuẩn bị xong xuôi.

"Có muốn ăn chút gì không?" Lão Lưu cười hỏi: "Bữa sáng ở đây khá ngon, lát nữa không biết đến khi nào mới có thời gian đâu."

"Ăn chút vậy." Trần Phi nghĩ cũng đúng, bản thân thì không sao, hai cô gái thì chưa chắc chịu nổi. Ăn bữa sáng ở nhà hàng khách sạn, Lão Lưu lúc này mới dẫn họ chuẩn bị xuất phát. Ra khỏi khách sạn, Trần Phi mới phát hiện Lão Lưu thậm chí còn chuẩn bị cả xe, lên xe, tài xế là một người đàn ông ngoài ba mươi trông rất thật thà.

"Cứ gọi anh ta là Lão Vương là được, đáng tin cậy." Lão Lưu cười giới thiệu.

Mọi người gật đầu với nhau, sau đó cũng chẳng cần Lão Lưu nói gì, Lão Vương đã khởi động xe, xem chừng đã biết phải đi đến nơi nào. Lão Lưu tiện tay lấy ra một cuốn đồ giám đưa cho Trần Phi: "Cậu xem đi, đây đều là những đồ giám về phỉ thúy, ngọc các loại, cái nào đáng tiền đều ghi ở trên này rồi."

Trần Phi nói cảm ơn rồi cầm lấy xem, đây chính là thứ Trần Phi cần nhất hiện tại. Hắn tuy có thể giám định được bên trong đó có đồ tốt, nhưng lại không biết cái nào đáng tiền hơn, lần này tới chủ yếu là để kiếm tiền, đương nhiên cái nào đắt thì lấy cái đó. Đồ giám không dày lắm, chẳng mấy chốc đã xem xong, với trí nhớ hiện tại của Trần Phi thì cơ bản xem qua một lần là đã nhớ hết vào trong đầu, đời này e là cũng không quên được.

Xe cũng không biết đã chạy đến nơi nào, mọi người dọc đường ngắm nhìn phong cảnh cũng chẳng để ý lắm. Khoảng hơn nửa tiếng sau, xe cuối cùng cũng dừng lại.

"Đến rồi, đây là một nơi cá cược đá quý tương đối lớn ở đây, đá nguyên khối ở đây đều khá tốt, khả năng khai thác ra đồ đáng tiền khá cao."

Lão Lưu nói một tiếng, mọi người xuống xe.

Môi trường ở đây cũng tương tự chỗ Lão Lưu kia, nhưng quy mô và người thì đông hơn nhiều, Lão Lưu dẫn họ đi vào, tìm thấy một người. Người này chắc là người phụ trách ở đây, sau khi hỏi rõ mục đích đến thì chỉ vào một đống ở bên cạnh nói: "Thấy đống kia chưa, tự mình chọn đi. Năm trăm một viên, có khai thác ra được đồ gì không thì xem vận may của các người. Chúng tôi có thể cắt miễn phí tại chỗ, nhưng nếu gây ra tổn thất gì thì các người tự chịu trách nhiệm!"

Trần Phi gật đầu, cười nói: "Mọi người cứ đi chọn trước đi."

"Được thôi!"

Hạ Băng cười hi hi, kéo La Ngọc Lâm đi qua đó. Lý Phong nghĩ ngợi một chút cũng đi qua, chỉ có Hạ Vũ là không động đậy.

Cảm thán một chút, chớp mắt đã trăm vạn chữ rồi. Thiểu Thiểu sẽ tiếp tục nỗ lực, lát nữa còn một chương nữa. Ngoài ra... thời tiết phương Bắc đúng là chết tiệt, không có lò sưởi sau đó lạnh thấu xương, đang bị cảm cúm...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:336
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.