Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 957 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 331
Những bức ảnh trong máy tính của chủ nhiệm

❊ ❊ ❊

Không người phụ nữ nào lại không thích quà cáp, khả năng kháng cự của phụ nữ với những thứ này vô cùng thấp. Huống chi là do người đàn ông mình yêu tặng, khả năng kháng cự không những bằng không mà còn là số âm. Vốn dĩ trong lòng La Ngọc Lâm đã tha thứ cho Trần Phi, nay lại thêm những món quà này, chút hờn dỗi còn sót lại cũng theo đó mà tan biến.

Thấy La Ngọc Lâm vui vẻ như vậy, Trần Phi cũng thấy trong lòng nhẹ nhõm. Trò chuyện cùng nàng một lúc, sau khi đã thỏa mãn, La Ngọc Lâm lên lầu còn Trần Phi trở về phòng mình. Nằm trên giường, Trần Phi không khỏi cảm thán, thoáng chốc đã lâu rồi không ngủ ở đây, cảm giác này thực sự rất thoải mái, cứ như đã trở về nhà vậy.

Chẳng mấy chốc, Trần Phi đã chìm vào giấc ngủ.

"Đáng ghét, anh không sợ làm em đau sao." Hạ Băng oán trách nói.

Trần Phi cười hắc hắc: "Ai bảo sáng sớm em đã tự dâng tận miệng làm gì."

"Làm ơn mắc oán, em đây là gọi anh dậy đấy nhé." Hạ Băng lườm một cái nói.

Trần Phi vươn vai nói: "Cũng chẳng có chuyện gì, sáng sớm gọi anh dậy làm chi, chẳng phải trường đang nghỉ rồi sao, đâu cần đi học."

"Học thì không cần, nhưng chuyện thi cử thì sao? Anh vắng thi, phải đi giải quyết một chút chứ. Hơn nữa bạn bè anh nhiều như vậy, đã về rồi không đi thăm hỏi một chút sao? Dậy đi, đến trường xem thế nào trước đã." Hạ Băng thâm ý nói.

Trần Phi vội gật đầu: "Nói cũng phải, nên tìm Lưu Thành Phong và Lý Phong tụ tập một chút thôi."

"E là không chỉ có họ đâu nhỉ?" Hạ Băng cười cười, nhưng không dừng lại quá lâu ở chủ đề này. Nàng giục Trần Phi nhanh chóng dậy rồi tự mình đi ra ngoài.

Trần Phi biết Hạ Băng đang ám chỉ điều gì, nhưng chủ đề này anh nào dám chủ động nhắc tới. Khó khăn lắm mới dỗ dành được La Ngọc Lâm, tuy rằng Hạ Băng không giống với La Ngọc Lâm, nhưng phụ nữ mà ghen lên thì chẳng có lý lẽ gì cả, chỉ cần nói sai một câu thôi là đủ khiến Hạ Băng nổi giận rồi.

Trần Phi mới không ngốc đến mức làm chuyện được chẳng bù mất như thế.

Sau khi thức dậy sửa soạn, Hạ Băng và La Ngọc Lâm đều đã dậy. Thu xếp xong xuôi, Trần Phi làm bữa sáng cho họ, trò chuyện vài câu rồi rời khỏi nhà. Lái chiếc Mazda 6 ra khỏi biệt thự, Trần Phi ngẫm nghĩ một chút, quyết định đi thăm Trần Tiêu Trúc trước đã. Dù sao thì Trần Tiêu Trúc cũng rất quan tâm đến việc của mình, hơn nữa lần này cũng nhờ có Trần lão gia tử, mình đã về rồi thì nên đến cảm ơn một tiếng.

Trần Phi gọi cho Trần Tiêu Trúc, điện thoại nhanh chóng được kết nối.

"Anh về rồi, em đang ở đâu thế?" Trần Phi cười hỏi.

"Anh về rồi sao? Em đang ở trường, còn chút việc phải xử lý." Trần Tiêu Trúc hơi bất ngờ.

"Vậy anh qua trường đón em nhé, chờ em xong việc chúng ta cùng qua chỗ lão gia tử một chuyến. Đã về rồi, dù sao cũng nên qua thăm ông." Trần Phi cười nói.

"Anh qua đây sao? Không cần phiền phức thế đâu, em cũng không biết bao giờ mới xong việc nữa. Hay là anh cứ đi trước đi, lát xong việc em gọi lại cho anh." Trần Tiêu Trúc hơi do dự nói.

"Em cứ lo việc của em đi, anh cũng có việc cần xử lý. Anh vắng thi mà, tiện thể lên trường nói chuyện xem giải quyết thế nào. Nếu lúc đó em chưa xong thì anh đợi em, cứ thế quyết định nhé." Trần Phi nói xong liền cúp máy, không đợi Trần Tiêu Trúc trả lời, lái xe thẳng tới trường.

Đến trường, Trần Phi có chút không quen, bình thường trường học lúc nào cũng tấp nập ồn ào, nay lại trở nên vô cùng tĩnh lặng. May là bảo vệ trường nhận ra Trần Phi, nếu không e là thật sự không được vào cổng. Trần Phi không lạ gì văn phòng của Trần Tiêu Trúc, đi đến đó nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, bên trong Trần Tiêu Trúc đang vùi đầu làm việc.

Nghe tiếng động, Trần Tiêu Trúc quay đầu lại, thấy là Trần Phi liền mỉm cười chào: "Đến nhanh vậy sao? Em còn chút việc phải xử lý, chắc cũng mất tầm nửa tiếng nữa. Hay là anh qua chỗ chủ nhiệm trước đi, giờ này chắc ông ta chưa về đâu."

Trần Phi nghĩ một lúc rồi nói: "Cũng được, anh qua đó xử lý xong việc rồi quay lại tìm em. Nếu em xong việc cứ ở văn phòng đợi anh, anh nghĩ chắc mình không mất nhiều thời gian đâu."

"Ừm, đi đi." Trần Tiêu Trúc gật đầu.

Trần Phi rời khỏi văn phòng Trần Tiêu Trúc, văn phòng chủ nhiệm cũng ở cách đó không xa. Đi vài bước là tới, Trần Phi nhẹ nhàng gõ cửa, một lúc sau mới nghe tiếng vọng ra bảo vào. Trần Phi đẩy cửa bước vào, vị chủ nhiệm kia đang ngồi bên cạnh máy tính, ra vẻ vô cùng bận rộn. Mãi một lúc sau mới ngẩng đầu lên nói: "Cậu sinh viên này, cậu có chuyện gì không?"

"Tôi tên là Trần Phi, đợt thi vừa rồi có việc bận nên không thể tham gia, vì vậy tôi muốn xem thử có cách nào cứu vãn không." Trần Phi nói.

"Cứu vãn? Có cách gì mà cứu vãn. Cậu không rõ thân phận của chính mình sao? Cậu là sinh viên, sinh viên là gì? Lên lớp học hành mới là thiên chức. Có chuyện gì mà đến thi cậu cũng không tới? Giờ xong việc rồi? Mới nhớ ra cần cứu vãn? Không có cửa đâu, cậu tên Trần Phi phải không, kết quả học kỳ này của cậu là trượt chắc rồi." Chủ nhiệm xối xả mắng Trần Phi một trận.

Trần Phi chẳng hề tức giận hay bực bội, chỉ lẳng lặng nhìn chủ nhiệm. Vị chủ nhiệm kia mắng một hồi có lẽ thấy mệt, bèn bảo Trần Phi: "Còn đứng đó làm gì, về đi."

Trần Phi cười nhạt: "Ông chắc là muốn tôi về thật sao?"

Vị chủ nhiệm không nhịn được bật cười: "Ái chà, tôi không bảo cậu về thì bảo cậu ở lại làm gì, mời cậu đi ăn cơm chắc?"

"Vậy thì ông đừng có hối hận, một khi tôi đã về rồi thì e là ông không còn cơ hội xoay chuyển nữa đâu, kể cả khi ông có quay lại cầu xin tôi cũng vô ích." Trần Phi thản nhiên nói: "Tôi nợ môn cũng là chuyện nhỏ, cùng lắm thì học lại, cùng lắm thì chuyển trường. Dù sao thì tiền bạc tôi cũng không thiếu, tôi còn cần cái bằng tốt nghiệp này sao? Nhưng còn ông thì sao? Nếu những thứ trong máy tính của ông bị truyền ra ngoài, e là sau này ông đừng hòng làm việc trong trường học nữa, hơn nữa cũng chẳng có ngôi trường nào nhận ông đâu. Nếu không may, có khi còn phải chịu trách nhiệm hình sự nữa đấy."

"Cậu... cậu nói cái gì, thứ gì trong máy tính của tôi?" Vị chủ nhiệm lập tức trở nên căng thẳng.

Trần Phi cười cười nói: "Muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm. Những bức ảnh trong máy tính của ông chắc là chiến tích của ông nhỉ? Phần lớn chắc là dựa vào cái danh chủ nhiệm này mới có được phải không? Ảnh tôi từng xem qua một ít, muốn tìm ra những người này cũng không khó. Ông nói xem... nếu phát hiện ra những nữ sinh này đều là học sinh trong trường chúng ta, thì sẽ gây ra hiệu quả và ảnh hưởng như thế nào nhỉ?"

"Cậu... cậu ngậm máu phun người! Tôi là chủ nhiệm của trường, sao có thể làm loại chuyện này, lại còn chụp ảnh nữa chứ. Tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng nói thế là tôi sẽ để cậu qua môn thi, tôi đã nói không được là không được." Chủ nhiệm có chút tức giận đến mức mất lý trí nói.

"Thẹn quá hóa giận rồi à? Chối bay chối biến. Tôi biết ngay mà, nếu không có bằng chứng bày ra trước mặt thì ông sẽ không thừa nhận đâu. Nhưng tôi khuyên ông một câu, nếu không hiểu về máy tính thì đừng đụng vào những thứ công nghệ cao này, không hợp với ông đâu." Trần Phi thản nhiên nói: "Ảnh ông xóa rồi cũng được, chuyển đi rồi cũng xong, chẳng quan trọng. Tôi có bản sao trong tay, lần trước giúp ông sửa máy tính tình cờ phát hiện nên tiện tay lưu lại, nếu ông muốn xem tôi có thể cho ông xem."

La Phượng làm thủ tục cho Trần Phi đến trường này học, ngày đầu tiên Trần Phi đến văn phòng chủ nhiệm báo danh thì đúng lúc ông ta gặp vấn đề về máy tính không biết giải quyết ra sao, Trần Phi liền tiện tay giúp đỡ, kết quả là phát hiện ra những bức ảnh đó. Đương nhiên, Trần Phi tiện tay copy luôn vào email của mình.

Thế nhưng sau khi chuyện đó qua đi, Trần Phi cũng ném nó ra sau đầu, vốn định nói là có thời gian thì thưởng thức chút, hoàn toàn không nghĩ đến việc dùng nó để đe dọa chủ nhiệm. Nhưng không ngờ vị chủ nhiệm này lại không nể mặt mình, mắng mình xối xả, đối với loại người như vậy, Trần Phi đương nhiên sẽ không khách khí.

Ngay lập tức dùng chuyện này để làm khó, cũng coi như nhắc nhở ông ta đừng tưởng việc mình làm không ai biết!

Mồ hôi lạnh của vị chủ nhiệm tuôn ra không tự chủ được, ông ta cứ đinh ninh rằng chuyện này trời biết đất biết, không ngờ lại bị Trần Phi nói ra, hơn nữa còn nói chắc nịch như vậy. Về máy tính thì chủ nhiệm đúng là không rành lắm, cũng không biết Trần Phi nói thật hay giả, liệu cậu ta có thực sự có bản sao không?

Thế nhưng ông ta không dám mạo hiểm. Cố gắng nhớ lại xem trong ảnh có xuất hiện mình không, kết quả phát hiện là có! Vậy nên dù Trần Phi có thực sự giữ bản sao hay không, chỉ cần chuyện này lộ ra ngoài thì chắc chắn sẽ bị điều tra. Lỡ như thực sự tra ra chuyện gì đó, thì mình tiêu đời rồi. Cân nhắc một hồi, thái độ của chủ nhiệm lập tức thay đổi.

Lập tức nở một nụ cười lấy lòng, làm hòa nói: "Cậu sinh viên Trần Phi phải không, thật ra thì có một số chuyện chúng ta hoàn toàn không cần phải làm lớn chuyện lên làm gì, đúng không? Làm lớn ra thì cả cậu và tôi đều không có lợi gì, nếu có thể giải quyết riêng tư thì chúng ta cứ giải quyết riêng tư đi. Về chuyện thi cử lần này, thật ra cũng không phải khó khăn lắm, cùng lắm thì cậu thi lại một lần là được."

"Thật chứ?" Trần Phi cười híp mắt hỏi.

"Thật, thật mà. Tôi đảm bảo không vấn đề gì!" Chủ nhiệm liên tục nói. "Vậy chuyện ảnh của tôi, cậu có thể trả lại cho tôi được không?"

"Trả cho ông thì có ích gì? Tôi copy một bản cũng chỉ mất vài phút thôi, trả cho ông một bản thì tôi vẫn còn bản thứ hai." Trần Phi bĩu môi nói: "Nhưng ông cũng có thể yên tâm, tôi chả có hứng thú đi rêu rao khắp nơi đâu. Ông giúp tôi một tay, tôi giúp lại ông một tay. Huống chi, ông làm chủ nhiệm này đối với tôi lại càng có lợi hơn chứ sao?"

Chủ nhiệm lập tức cười khổ, không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Trần Phi thản nhiên nói: "Huống chi nếu tôi muốn chỉnh ông thì căn bản không cần dùng đến thủ đoạn này, như vậy chẳng phải là hại lây cả những cô gái kia sao? Nếu tôi muốn, ngay cả việc đổi hiệu trưởng cũng không phải chuyện khó khăn gì. Ông cứ yên ổn mà làm tốt cái chức chủ nhiệm của mình đi, nếu có chuyện gì thì cứ giúp tôi dàn xếp là được. Cái việc đi học này đối với tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì, tôi chỉ muốn tốt nghiệp suôn sẻ, chỉ vậy thôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:325
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.