Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 161 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Chúng tôi thức dậy vì tiếng loảng xoảng. Chuyện gì đó khủng khiếp ở dưới nhà. Khi nghe thấy tiếng quát đầu tiên tôi còn ngỡ mình tưởng tượng ra. Tôi mở bừng mắt và lần đầu tiên tôi thậm chí còn không biết mình đang ở đâu. Libby cựa quậy bên cạnh tôi. Cơ thể trần truồng của nàng tựa sát vào cơ thể tôi, chân nàng gác lên eo lưng tôi.

Welderman là người quát. Ai đó đang khóc nữa. Ban đầu tôi không nhận ra đứa khóc là Thằng Nhóc. Nó hiếm khi nói chuyện. Tôi chưa bao giờ nghe thấy nó cười. Tôi chắc chắn chưa bao giờ nghe thấy nó khóc.

“Ôi không.” Libby khẽ nói. Nàng ngồi dậy, lấy tấm ga giường che bộ ngực.

Hai đứa chúng tôi lồm cồm bò ra khỏi giường mặc quần áo vào. Khi chúng tôi mở cửa phòng Libby thì thấy Paul bên kia hành lang lẻn ra khỏi phòng chúng tôi. Anh ấy đang nhìn trừng trừng về hướng cầu thang và khi đối mặt chúng tôi, mặt anh ấy trắng bệch và miệng anh ấy há hốc. Đôi mắt anh ấy hết nhìn tôi lại nhìn sang Libby rồi lại nhìn tôi, tôi không chắc anh ấy nhìn kiểu đó là vì chúng tôi, vì thứ anh ấy trông thấy dưới nhà hay vì cả hai.

“Chuyện gì đang diễn ra vậy?” Tôi hạ giọng hỏi hết sức có thể.

Anh ấy chưa kịp trả lời, cô Finicky đã quát lên cầu thang. “Tất cả chúng mày… xuống đây mau!”

“Ôi không, không, không.” Paul lắp bắp.

Libby siết chặt vai tôi. “Chắc chúng đã phát hiện ra mẩu giấy. Tiền. Tụi mình tiêu rồi.”

“Họ sẽ không làm đau tụi mình đâu.” Tôi trấn an nàng. “Họ cần bọn mình mà, nhớ không?”

Dường như thế vẫn chưa đủ khiến nàng cảm thấy khá hơn.

Tegan và Kristina bước ra khỏi phòng, cả hai đứa đều đang ngáp. Tegan mặc áo choàng trắng còn Kristina mặc áo thun chùng và quần soóc màu hồng.

“Mấy giờ rồi?” Tegan hỏi.

Paul liếc nhìn qua vai nó. “Bốn giờ mười lăm phút sáng.”

“Xuống ngay! Mẹ kiếp chúng mày!”

Đó là Welderman.

Lúc này cửa phòng Vincent mới mở. Trong tay nó là chiếc cờ lê. Kristina nheo mắt lại. “Cậu định làm gì với nó?”

“Bất kể điều gì tớ phải làm.” Nó nhét cái cờ lê vào phía sau quần jeans rồi kéo áo thun xuống che đi, rồi nhìn trừng trừng xuống cầu thang.

Đám chúng tôi đi theo sau nó. Đang đi nửa chừng, Tegan áp sát người vào tôi. “Hai người đã làm gì rồi?”

Libby ném sang nó cái nhìn ghê tởm. Không ai trong hai chúng tôi trả lời. Chúng tôi thấy tất cả bọn họ trong phòng khách riêng. Gần như tất cả.

“Ngồi xuống.” Welderman hướng dẫn. “Cấm chúng mày hé môi một lời nào hết.” Áo khoác của ông ta không cài cúc, tôi có thể trông thấy khẩu súng dưới vai ông ta. Một dạng súng lục.

Chúng tôi ngồi xung quanh phòng. Libby và tôi ngồi trên sô pha với Paul. Kristina và Tegan cùng ngồi trên ghế bành, cả hai đứa nắm tay nhau. Ban đầu, Vincent vẫn đứng yên nhưng khi Welderman nhìn, nó đành kéo một cái ghế gỗ từ dưới bàn làm việc ra rồi ngồi xuống. Tôi cứ tưởng cái cờ lê giấu sau chiếc quần jeans của nó phải rơi xuống sàn, nhưng không hề.

Welderman và cô Finicky đứng trên ngưỡng cửa dẫn vào nhà bếp.

Bàn tay tự do của Welderman đặt lên Weasel. Stocks không có mặt ở đây. Thằng Nhóc cũng thế.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.