Poole
Ngày 5 -12:33 chiều
Khi Poole quay vào phòng theo dõi, Nash trao cho anh một tập giấy. “Lệnh đề nghị cung cấp bản sao cuộc thẩm vấn Bishop của FBI. Đích thân Dalton mang nó tới. Ông ta còn nói rằng Đặc vụ Toàn quyền Hurless đang trên đường tới đây và ông ta đang kiếm anh đó.”
Poole nhìn quanh căn phòng nhỏ. Chỉ có hai người bọn họ và viên sĩ quan đang vận hành các thiết bị ghi hình. “Thằng cha từ văn phòng thị trưởng đâu rồi? Warnick ấy?”
Nash nhún vai. “Anh ta bỏ đi ngay sau khi có được bản sao cuốn phim. Khoảng hai mươi phút trước.” Làn da quanh cổ Nash đỏ rần và sưng phồng. Một lớp mồ hôi mỏng lấm tấm trên trán anh ta.
“Anh ốm rồi đúng không?”
“Chỉ là cảm lạnh thôi, có thể là cúm. Tôi bị từ lúc trước khi đến nhà Upchurch cơ. Không phải bị nhiễm từ đó đâu.” Anh ta thọc tay vào túi lấy ra một gói thuốc trị cảm DayQuil căng phồng, nhón một viên bỏ tọt vào mồm. “Tôi cảm thấy khá hơn rồi.” Quay đầu sang bên, anh ta ho vào khuỷu tay chiếc áo khoác.
Khi quay sang Poole, trông anh ta cứ như thể vừa ăn sống một con chuột.
“Gì thế?”
Nash đáp. “Khi anh ở trong đó, tôi đã nói chuyện với Clair. Họ đã tiến hành giải phẫu tạm thời các nạn nhân tại bệnh viện. Họ bị tiêm một loại thuốc gọi là succinylcholine.”
“Nó có tác dụng gây giãn cơ. Có khả năng rất dễ tìm ở bệnh viện.”
Nash gật đầu. “Chúng ta cũng có vài chi tiết mâu thuẫn nữa.”
“Mâu thuẫn?”
“Bishop thuận tay phải và tất cả những nạn nhân ban đầu của hắn đều do kẻ thuận tay phải giết. Tuy nhiên các nạn nhân mới nhất này - hai người chúng ta phát hiện ra và hai người trong bệnh viện - do kẻ thuận tay trái giết. Tương tự như Tom Langlin ở Simpsonville. Cô ấy đã xác nhận điều này với bác sĩ bệnh học địa phương.”
Poole cân nhắc chuyện này, cố gắng kiềm chế ham muốn quay trở lại phòng thẩm vấn. “Porter thuận tay trái đấy.”
Nash cụp mắt nhìn sàn nhà. “Tôi đã hứa không che giấu điều gì nên tôi mới nói với anh, nhưng không thể là anh ấy được. Anh phải biết điều ấy.”
“Tôi chưa bao giờ nói với Porter rằng đồng đội của tôi đã chết, nhưng anh ta biết.” Poole chỉ rõ. “Anh giải thích ra sao đây?”
Nash nhìn anh. “Có thể Clair nói cho anh ấy biết, hoặc là Kloz. Anh ấy có thể đã nghe ngóng ở đâu đó. Đến tôi còn thấy nó trên bản tin cơ mà. Chẳng có ý nghĩa gì cả. Bishop chỉ là đang chơi anh thôi. Chúng ta biết anh ta chết khi Porter đang ở New Orleans cơ mà.”
Poole chìa tay ra. “Cho tôi xem điện thoại của tôi.”
Nash lục tìm trong các túi, lôi ra chiếc iPhone và trao cho anh. “Khiếp, nó rung còn hơn cả thuyền tại căn cứ hải quân.”
“Tôi không hiểu thế nghĩa là gì.” Poole lẩm bẩm, lướt qua tất cả các cuộc gọi nhỡ trên màn hình thông báo. Hơn hai mươi cuộc gọi của Đặc vụ Toàn quyền Hurless. Vài cuộc anh không nhận ra từ một số có mã vùng là 504.
“Tức là…” Nash bắt đầu giải thích.
Anh ta chưa nói xong, Poole đã quay lưng lại ấn phím gọi vào số 504. Giọng nói trả lời cộc cằn, lơ đãng. “Giám thị Vina đây.”
“Giám thị, tôi là Đặc vụ Frank Poole đây, tôi định gọi…”
“Có chuyện rồi.” Vina ngắt lời. “Tôi vẫn đang cố gắng ráp lại các chi tiết. Là Vincent Weidner. Hắn trốn ngục rồi.”
Poole liếc nhìn Nash rồi bật loa ngoài.
“Weidner bỏ trốn rồi sao? Bằng cách nào?”
“Hôm qua chỗ chúng tôi ở đây xảy ra vụ vi phạm an ninh nghiêm trọng, theo những gì chúng tôi xâu chuỗi lại thì là một vụ tấn công mạng. Sáng hôm qua, khoảng sau chín giờ một chút, cửa ra vào của tất cả các nhà tủ bỗng dưng đều tự mở khóa - cửa xà lim, cửa ra vào rồi cổng ra vào - mọi loại cửa đều mở tung ra hết. Ban đầu dường như chúng mở ngẫu hứng, như thể lỗi hệ thống nào đó trong phần cứng. Bắt đầu từ các cửa xà lim và khi các tù nhân ban đầu tràn ra những khu vực chung, đến lượt các cửa ngoài bật mở. Quản giáo bị khống chế và chúng tôi buộc phải bao vây khẩn cấp. Tôi có hai người chết, sáu người đang nằm trong bệnh viện vì đa chấn thương, và mười bốn tù nhân mất tích, Weidner là một trong số chúng. Chúng tôi đang sử dụng mạng kín dự phòng, một chuyện như thế này lẽ ra không thể xảy ra được.” Vina áp tay mình lên ống nói một lúc, nói chuyện với ai đó, rồi trở lại. “Ngay bây giờ chúng tôi đang cố gắng theo dõi đoạn phim được ghi lại và có vẻ như nó cũng bị tấn công rồi. Toàn bộ dữ liệu thời gian đều bị mất sạch. Mọi thứ không còn theo thứ tự nữa. Sao lại như thế được nhỉ?”
Poole nhắm mắt lại, thở dài. “Thế nên nếu tôi hỏi ông về đoạn phim được ghi lại khẳng định Thanh tra Porter hai ngày trước có ở trong nhà tù của ông không, một chuyện rất rõ ràng, ông cũng không thể cung cấp được à? Hay có thể là bức ảnh chụp người phụ nữ đã được cho là Sarah Werner?”
Vina phá lên cười. “Chính tôi vừa tự xem cảnh mình bước xuống từ chiếc xe của mình đến Cổng số 7, đoạn phim này tôi biết vừa được quay sáng nay, thế mà dữ liệu thời gian lại bảo là từ ba tuần trước. Mấy kỹ thuật viên bên tôi sẽ cố gắng thử và phục hồi lại dữ liệu từ các hệ thống dự phòng, nhưng có vẻ không lạc quan lắm. Tôi chẳng hiểu mấy cậu ấy đang nói cái mẹ gì luôn, nhưng theo những gì thu thập được, dù cho là nguyên nhân gì đi nữa thì hệ thống của chúng tôi đã bị thế một thời gian rồi và có thể không trở lại trạng thái ban đầu được nữa. Tôi có thể nói cho anh biết Porter lúc đó có ở đây không ư? Chắc chắn có. Tôi ngồi đối diện anh ta mà. Anh ta đã ở trong văn phòng tôi. Tôi có chứng minh được không á? Không. Ngay lúc này thì không. Có thể mãi mãi là không. Tôi sắp có cuộc họp trong vòng hai mươi phút nữa, và tôi phải giải thích tất cả mọi chuyện này cho các sếp của tôi. Tôi còn chẳng biết sẽ phải nói cái quái gì nữa. Sau đó nếu tôi vẫn còn giữ được việc, tôi phải lên sóng truyền hình địa phương thông báo cho những người dân tốt bụng của New Orleans rằng mười bốn trong số những vị khách của chúng tôi vẫn đang mất tích, và có khả năng sẽ làm náo loạn trên phố Bourbon, đột nhập nhà cửa của họ, ăn cắp xe và có Chúa mới biết là còn những gì nữa. Tất cả bọn chúng đều trong phiên trực của tôi. Trách nhiệm của tôi. Chừng nào Weidner còn ở ngoài đó, bản năng của tôi mách bảo rằng hắn sẽ đến tìm anh nếu hắn chưa kịp tới đó sẵn rồi. Khi chúng tôi tóm hắn tại căn hộ của hắn hôm kia, hắn mang theo một cái túi đầy hai nghìn đô tiền mặt cùng một vé xe bus tới Chicago. Tên này đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch. Tất cả những gì chúng ta làm được là làm chậm hắn lại. Tôi đã nhờ hệ thống APB thông báo về hắn trên toàn quốc, chúng tôi sắp tung ảnh của hắn cho báo chí. Hắn và tất cả những tên khác nữa. Chúng tôi sẽ tóm hắn.”
“Ông có biết Weidner thuận tay trái hay tay phải không?”
Vina suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Tôi khá chắc chắn hắn thuận tay phải. Sao thế?”
“Tôi e mình không nói được, nhưng tôi cần biết chắc. Ông có thể tìm hiểu được không?”
“Được, tôi sẽ xếp yêu cầu này lên hàng đầu trong danh sách những việc mình cần làm hôm nay. Tôi phải đi rồi.” Ông ta ngắt kết nối trước khi Poole kịp đáp.
Khi Poole bỏ điện thoại xuống, Nash nói: “Nếu Weidner ở đây, hắn ta có thể chịu trách nhiệm với những phụ nữ chúng ta phát hiện, thậm chí có thể là với một xác chết khác tại bệnh viện. Nếu bằng cách nào đó hắn lên máy bay được, hắn cũng có đủ thời gian đến Simpsonville.”
“Anh đang cho rằng Porter nói thật.”
“Tôi chắc chắn trăm phần trăm không thể tin tưởng Bishop.” Nash đáp. “Tôi đã có mặt khi anh ấy tìm thấy cuốn nhật ký đầu tiên.”
“Tôi đã đọc báo cáo của anh.” Poole trả lời. “Porter đã tìm thấy cuốn nhật ký sau khi anh khám xét xác chết. Anh ta có thể nào nhét cuốn sổ vào đó từ trước không?”
Nash nhăn nhó. “Gì chứ, như mấy trò ảo thuật dở hơi ấy hả? Với tất cả chúng tôi đang đứng xung quanh anh ấy và cái xác? Không đời nào. Anh ấy không phải là Copperfield.”
Poole gọi cho một số khác. Anh gọi tay đặc vụ đang điều hành cuộc điều tra tại Phòng Thí nghiệm Montehugh. Cuộn phim được ghi lại cũng đã bị chỉnh sửa. Dù cho kẻ đột nhập là ai đi nữa thì hắn cũng chẳng gặp vấn đề gì khi vượt qua hệ thống an ninh. Hắn đi vào rồi đi ra mà chẳng để lại một mảnh bằng chứng nào phía sau. Họ đang tập trung hết sức lực điều tra đám nhân viên, nhưng đó có thể là Bishop, Porter… bất kỳ ai.
Phía bên kia cửa kính phòng theo dõi, Porter lại đang đọc, đôi mắt anh ta chú mục vào một trong những cuốn vở bài tập đó, Nhật ký của Bishop, và Poole tự hỏi - có phải anh ta thực sự bị mê hoặc như vẻ bề ngoài không, hay phải chăng tất cả chỉ là một màn kịch tinh tế?
Poole lắc đầu rồi quay sang hai tay lính gác đang đứng trong sảnh. “Trừ phi là đi vệ sinh, không ai trong số những người này được phép rời khỏi các căn phòng này, hiểu chứ? Hãy mua cho họ đồ ăn trưa hay thứ gì đó giúp giết thời gian.” Anh thọc tay vào túi rút ra hai tấm thẻ công vụ, trao cho mỗi tay lính một cái. “Nếu kẻ nào đấy cố gắng nói chuyện với họ, dù là bất kỳ ai, trước hết hãy gọi cho tôi để hỏi. Chúng tôi sẽ quay lại trong vòng một giờ nữa.”
Cả hai viên sĩ quan gật đầu, nhận các tấm thẻ.
“Chúng tôi? Chúng ta sẽ đi đâu đây?” Nash hỏi.