Clair
Ngày 5 - 6:30 sáng
Clair hắt xì, rút thêm chiếc khăn giấy nữa từ trong chiếc hộp đặt trên cái bàn bên cạnh.
“Chúng ta sẽ cần cái hộp to hơn.” Kloz nói bằng trọng âm New England hay nhất của anh ta, vẫn không hay lắm. Anh ta hít một hơi sâu, nuốt ngược nước mũi vào trong.
Clair nhìn anh ta trừng trừng. “Tôi thực lòng không muốn chết ở đây cùng anh đâu.”
Kloz ngả người vào lưng ghế. Cái ghế kim loại cũ rít lên. “Nếu cô có thể chết ở bất kỳ đâu, với bất kỳ người nào thì cô sẽ chọn ai?”
Cô suy nghĩ một lúc. “Matthew McConaughey. Tôi đã luôn nghĩ một anh chàng da trắng như anh ta thật sexy. Dù McConaughey đã hơn bốn mươi rồi, không còn là anh chàng trẻ trung trong Dazed and Confused nữa. Phải đến tận lúc già đi anh ta mới có kiểu mặt ấy.”
“Ở đâu nào?”
“Có thể là một bãi biển ở Barbados.”
Kloz lắc đầu. “Ôi, tôi nghĩ chưa chắc đã hay đâu. Cách duy nhất để chết trên bãi biển là do cá mập. Chẳng ai muốn bị cá mập ăn thịt cả.”
“Đây là một trò chơi ngu xuẩn.”
Kloz tảng lờ cô. “Tôi sẽ chọn Jennifer Lawrence nhưng chỉ khi nàng mặc bộ đồ da nàng đã mặc trong The Hunger Games”
“Thế chính xác anh muốn chết ở đâu?”
“Toledo, Ohio. Miễn thắc mắc.”
“Sao lại là Toledo?”
Anh ta nhún vai. “Không có cá mập.”
“Rõ ràng.”
“Ngoài ra chẳng còn việc gì làm tại Toledo nên nếu tôi bị mắc kẹt ở đó cùng Jennifer Lawrence trong bộ đồ da, hai chúng tôi nhốt mình trong căn phòng trọ chẳng có gì ngoài…”
Clair nhắm nghiền mắt lại, bịt chặt hai tai. “Đủ rồi. Tôi không muốn biết điều anh đang nghĩ đâu. Không phải bây giờ, mãi mãi không.”
“Tôi chỉ cố gắng khiến tâm trạng cô vui lên thôi.”
“Tôi biết.”
“Tôi không muốn chết ở đây đâu.”
“Tôi biết.”
“Chúng ta không thể rời khỏi tòa nhà này, và tôi đang sắp phát điên lên đây.”
“Tôi biết.”
Kloz lấy chân phải làm trụ, chậm rãi xoay chiếc ghế anh ta đang ngồi ngược chiều kim đồng hồ. “Virus gây bệnh SARS có thời gian ủ bệnh dài đến mười ngày. Anh bạn từ CDC của chúng ta tuy vẫn chưa thấy nói gì, nhưng quy định của họ là nơi này vẫn bị cách ly trong hơn mười ngày kể từ vụ cuối cùng được biết tới. Nếu con virus này không giết chúng ta, có khả năng rất lớn chúng ta sẽ vẫn phải mắc kẹt lại đây gần hai tuần nữa.”
“Họ sẽ không giam chúng ta ở đây lâu đến thế.”
“Tại sao không?” Kloz đáp. “Chúng ta có giường ngủ, đồ ăn, được tiếp cận với đầy đủ thuốc men và được cách ly. Cô nghĩ xem còn nơi nào khác tốt hơn cho tất cả chúng ta chứ? Họ sẽ không dám để con virus thoát ra khỏi tòa nhà này đâu.”
“Bishop có virus đấy. Hắn có thể đang ở bất kỳ đâu.”
“Và nếu hắn lây nhiễm cho những người khác, nhiều khả năng nhất là CDC sẽ mang họ về đây để điều trị, với cùng những lý do giải thích việc họ cố gắng giam tất cả chúng ta ở đây - có giường ngủ, có thuốc men, có đồ ăn, được cách ly. Chúng ta sẽ bị giam ở đây với những cánh cửa khóa chặt để con virus sẽ chỉ hành hạ chúng ta mà thôi, và rồi nó sẽ tự chết. Nếu không được điều trị thì chẳng có nghĩa lý gì hết. Chẳng ai dám mạo hiểm để dịch bùng phát. Ngay cả nếu hôm nay họ có thể bắt giữ Bishop và cách ly hắn, họ cũng sẽ không dám thả chúng ta ra ngoài. Mà phải đến khi dịch bệnh này hoàn toàn chấm dứt.”
Clair biết anh ta nói đúng nhưng cô sẽ không thừa nhận điều ấy. Cô vò nhàu chiếc khăn giấy rồi quẳng vào thùng rác nằm ngay gần đó.
Có ba tiếng gõ nhanh lên cửa ra vào.
Cả hai cùng ngước mắt lên.
Jerome Stout xô cửa lao vào phòng trước khi cả hai kịp nói gì đó. Là đội trưởng nhóm an ninh bệnh viện, kể từ khi họ đến nơi này ông ta chưa hề nghỉ ngơi, trông ông ta đã kiệt quệ giống những người còn lại trong nhóm. Lớp râu ria lởm chởm đang bắt đầu mọc trên gương mặt đã cạo nhẵn, dưới hai nách của bộ đồng phục đã ướt đẫm mồ hôi. Cô nghe nói ông ta đã nhận công việc ở bệnh viện này sau khi nghỉ hưu tại Sở Cảnh sát Chicago ở tuổi năm mươi, năm năm trước. Ông ta vẫn chưa ký hợp đồng chính thức. Trên miệng ông ta có đeo mặt nạ phòng độc, khiến giọng mệt mỏi của ông ta như bị nghẹt. “Thanh tra, tôi cần cô đi với tôi.”
“Tại sao?”
Đôi mắt căng thẳng của ông ta liếc nhìn Klozowski ở góc phòng phía sau, rồi lại nhìn cô.
“Chúng ta có một cái xác. Tệ lắm.”
“Trời ơi.” Kloz nhỏ giọng nói.
Clair đứng dậy dợm tiến ra cửa.
“Đeo nó vào.” Stout hướng dẫn, hất đầu về phía chiếc mặt nạ họ đã đưa cho cô.
Cô đeo mặt nạ qua đầu rồi quàng cái dây đai trùm tai, hối hả đi theo ông ta.
Clair không muốn đi qua chỗ uống cà phê nhưng cô chưa kịp đề nghị ông ta đi đường khác, ông ta đã bước qua căn phòng đó. Khoảnh khắc mọi người trông thấy cô, ai cũng náo động. Khi cảnh sát đưa tám mươi bảy nạn nhân tiềm ẩn của Bishop đến bệnh viện này, họ được hướng dẫn ở yên trong căn phòng này và hai căn phòng cho nhân viên liền kề. Ngoài Klozowski, cô là đại diện duy nhất của Sở Cảnh sát Chicago tại hiện trường và họ nhận ra cô ngay lập tức. Vài người đeo mặt nạ, vài người thì không, tất cả đều đang la hét. Mọi người đừng dậy bước về phía cô, đôi mắt giận dữ. Họ muốn những câu trả lời, cũng chẳng khác gì cô, nhưng cô chẳng biết gì mà nói với họ cả. Cô chen qua nhanh hết sức có thể, cố gắng khuyên những người xung quanh mình bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ sớm kết thúc. Mặc dù họ đã đánh hơi thấy có chuyện không ổn. Nhiều người trong số họ là bác sĩ, họ hiểu biết tình hình. Con cái, vợchồng họ cũng được mang tới đây. Mấy cái bàn được xếp gọn sang một bên, nhiều người bắt đầu dựng những chiếc lều tạm bằng ga giường của bệnh viện, tự cách ly bản thân khỏi những người khác. Ít nhất có hai mươi hoặc ba mươi người đang mất tích. Từ những gì cô được biết trước đó, vài gia đình có phòng để ở nhưng vẫn không đủ phòng cho tất cả. Vì nhiều người trong số này là nhân viên nên họ sẽ về văn phòng riêng, những người khác thì tận dụng các phòng chứa đồ. Vài người thậm chí đi dạo thăm thú khắp nơi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhân viên y tế đã cố gắng gom lại tất cả trước khi họ làm virus lan tràn, nhưng hầu hết nhân viên đều hiểu rằng tất cả đã quá muộn. Giờ chính tòa nhà này, chứ không phải chỗ uống cà phê, mới chính là nơi đang chứa virus, đúng như Kloz đã nói.
Stout dẫn cô đến dãy thang máy. Cô thở dài khi hai cánh cửa đóng lại, ngăn cách cô với đám đông giận dữ.
Khi chỉ còn lại hai người, Stout nói: “Vài người trong số họ đã cố gắng phá cửa kính trong hành lang để thoát ra ngoài, tuy nhiên Sở đã bố trí đội SWAT canh gác phía ngoài. Tất cả đều được vũ trang đầy đủ. Tôi đang cố gắng không nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu ai đó băng qua ranh giới.”
Clair chính là người gợi ý họ nên bố trí đội SWAT nhưng cô sẽ không nói cho ông ta biết. Suốt thời gian làm việc tại Sở, cô đã gặp ba “sự kiện dân sự leo thang” (cảnh sát không thích gọi họ là những kẻ nổi loạn). Với mỗi sự kiện, trước tiên đều xuất hiện thứ gì đó, một điềm báo. Bệnh viện này bốc lên mùi điềm báo, cô không phải là người đầu tiên để ý thấy. Nhân viên đi đi lại lại làm việc gần như trong câm lặng, đôi mắt họ nhìn nhau và nhìn đám đông những người xa lạ trong quán cà phê của bệnh viện. Những ông bố bà mẹ cưng nựng con cái họ, những cái nhìn chết chóc ném vào nhau với mỗi cái ho hay cái hắt xì dù là nhẹ nhất từ ai đó ở cạnh bên. Có lời xì xào về chuyện cách ly người ốm từ CDC, họ đang nói chuyện với nhân viên cấp cao về việc dựng hàng rào cách ly một phần trên tầng hai, nhưng nếu kế hoạch này được triển khai thêm, họ cũng không chia sẻ thông tin chi tiết với cô.
Họ đi thang máy lên tầng bốn.
Khi cửa thang máy bật mở, Stout dẫn cô ngoặt vào tiền sảnh bên tay trái. Một tấm biển trên tường ghi chữ Tim mạch. “Một nữ y tá đã tìm thấy anh ta mười phút trước.”
“Tìm thấy ai cơ?”
Ông ta không đáp. Thay vào đó, ông ta ngoặt vào một tiền sảnh khác, rồi tiền sảnh thứ ba, bước vào cánh nhà điều hành hay sao đó. Hầu hết các cánh cửa đều đóng chặt, các rèm cửa kéo xuống hết.
“Căn phòng thứ hai phía bên trái.” Stout nói, đưa tay chỉ.
Clair nhìn theo ngón tay ông ta. Một tấm biển trên cánh cửa đóng chặt có ghi Bác sĩ Stanford Pentz. Bàn tay cô hạ xuống báng khẩu súng công vụ giắt trên hông.
“Cô sẽ không cần đến nó đâu.”
Clair vẫn mở chốt bao súng bằng da, siết chặt báng súng trong khi bàn tay kia vươn ra chạm vào núm cửa. Cánh cửa mở ra dẫn vào một văn phòng. Bên tay trái là chiếc sô pha, bên tay phải là một bàn làm việc bằng gỗ hồ đào cùng hai cái ghế bọc da nhung lông. Trên tường phủ kín vô số bằng cấp, một tấm ảnh gia đình duy nhất nằm trên bàn làm việc, có ba người - một người đàn ông ở tuổi sáu mươi, bà vợ và một đứa bé khoảng mười hai tuổi - tất cả đều đang mỉm cười và ăn diện trang phục đẹp nhất.
Chính giữa phòng, quay lưng lại phía Clair và đối diện ô cửa sổ lớn chiếm trọn bức tường chắn của văn phòng, một người đàn ông đang quỳ. Đầu ông ta ngả về phía trước, cằm ông ta gục xuống ngực. Ông ta không đi giày. Một đôi giày da màu đen nằm bên cạnh ông ta.
Clair bước đến gần hơn.
Bên cánh cửa, Stout hắng giọng nhưng không nói gì.
Clair bước vòng quanh người đàn ông, đứng giữa ông ta và ô cửa sổ, và đó là lúc cô trông thấy máu và ba chiếc hộp nhỏ nằm thẳng hàng trên sàn.