Nash
Ngày 5 -10:10 tối
Nash tranh thủ đánh một giấc ngắn.
Anh không cố tình làm thế. Ý tưởng Clair đang mất tích (hoặc tệ hơn) ở đâu đó trong bệnh viện đó quá đủ để lôi anh từ cõi chết trở về.
Khi Nash bừng mở mắt, đầu anh đang tựa vào cửa kính ghế hành khách của xe tuần tra. Một giọt nước dãi nhỏ rớt ra từ khóe miệng anh rồi đậu xuống áo sơ mi, hội tụ với một đống bạn bè nó ở đấy từ trước. Anh ngồi thẳng người dậy, thầm cảm ơn dây đai an toàn đã đỡ cho mình rồi nhìn ra ngoài kính chắn gió nghĩ về chiếc áo sơ mi. “Mẹ mình sẽ không vui đâu.”
Những lời nói này buột ra khỏi miệng Nash mà anh chẳng hiểu tại sao; đầu anh vẫn chưa đủ minh mẫn. Anh vừa đủ tỉnh táo để ít nhất biết điều đó. Anh còn biết mẹ sẽ rất không vui khi thấy vũng nước dãi còn mới toe trên áo sơ mi của anh - anh sẽ phải làm sạch nó trước khi bà sờ đến.
Thế rồi Nash lại ngủ tiếp.
Không lâu lắm, chắc khoảng một hai phút. Khi mở mắt ra, chiếc xe đã ngừng chuyển động và viên sĩ quan tuần tra đang lái xe bằng cách nào đó đã biến mất khỏi ghế lái, rồi lại xuất hiện ngoài cửa ghế hành khách của Nash, như thể anh ta sử dụng món phép thuật chết tiệt nào đó của Harry Potter. Anh bắt gặp anh ta đang trao đổi với hai người nữa, giọng của họ pha vào nhau trong hoảng loạn… “Anh ấy có thể đã phơi nhiễm với virus SARS… người đầu tiên được gọi đến nhà của Upchurch. Có tiếp xúc trực tiếp với Larissa Biel và Kati Quigley…”
Một giọng nữ. “Tại sao không chuyển anh ấy vào đây sớm hơn? Anh có biết con virus này nó lây lan như thế nào không? Còn ai như anh ấy ở ngoài kia không? Những người đã bị nhiễm vẫn còn chạy khắp nơi ấy? Thật lố bịch… thật vô trách nhiệm… Cho tôi một cái cáng ra đây!”
Thêm một giấc ngắn nữa.
Nash lại thức dậy, lần này là nằm trên giường. Một chiếc giường mềm mại tuyệt vời. Các bức tường bằng rèm trắng của căn phòng nhỏ và có rất nhiều những ánh đèn xinh xắn, đang nhấp nháy đi kèm với bản hòa ca của những tiếng ting ting, tiếng bíp, tiếng nổ lách tách và thình thịch. Năm hoặc sáu người đang cúi xuống quanh anh, có thể nhiều hơn. Anh gần như không thể tập trung vì chẳng có ai trong số họ đứng yên đủ lâu cho mà đếm. Nhưng tất cả họ đều mặc đồ trắng khiến anh thực sự thấy lạ, Ngày Quốc tế Lao động đã qua năm tháng trước rồi. Họ cũng nói chuyện rất nhiều - nói chuyện với nhau, nói chuyện với anh - anh ngắm nhìn tất cả như thể đang ngồi giữa một chương trình truyền hình yêu thích nào đó, chứng kiến các sự kiện diễn ra xung quanh mình. Tất cả các chi tiết này thực sự hấp dẫn, nhưng anh ước gì mình không gặp nhiều rắc rối song hành như vậy.
“… Về cơn sốt! Cần phải hạ nhiệt độ xuống.” Ai đấy nói. Một giọng nữ. “Truyền nhiều nước nữa. Anh ta bị mất nước nghiêm trọng lắm.”
“Anh ấy đang uống mấy thuốc này…” Một bàn tay giơ lên cái lọ thuốc mà Eisley đã cho anh. Nằm trên giường, anh không đoán được bàn tay ấy là của ai.
Một mái tóc dài vàng óng lọt vào tầm nhìn của anh. Cô ta nhìn các viên thuốc rồi nhìn anh. “Tốt, thuốc tốt đấy.” Rồi cô ta lại biến đi.
Nash vươn tay lên cố gắng lấy lại các viên thuốc nhưng các ngón tay của anh chỉ chạm vào khoảng không. Bàn tay và cánh tay anh nặng như chì, rơi tự do xuống lồng ngực, anh không còn sức để giơ lên lần nữa. “Anh ta lại hôn mê rồi.”
Những ngón tay vỗ mạnh ngay phía trên đôi mắt anh. Những móng tay rất đẹp. Màu đỏ. “Thanh tra, anh có nghe thấy tôi nói không? Cố gắng tỉnh lại đi.”
Nash tự nhắc mình sẽ làm chính xác như thế, ngay sau khi đánh thêm một giấc ngắn. Anh quá mệt và trời đang lạnh như ma.