Thư viện có những cây cọ kỳ lạ - Số phận của một con kỳ nhông bất hạnh - Chiếc lông đen rơi từ cánh con rồng đã âu yếm một củ cải ra sao và viên lục sự Heerbrand say túy lúy như thế nào.
Đã nhiều ngày nay chàng sinh viên Anselmus làm việc ở chỗ viên đổng lý Lindhorst, những lúc làm việc ở đây đối với chàng là những giờ phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời, vì chàng luôn luôn được đắm mình trong những âm thanh yêu thương, trong những lời an ủi của Serpentina, thậm chí nhiều khi còn được vuốt ve dịu dàng bởi một làn gió nhẹ thoảng qua khiến chàng xao xuyến một cảm giác dễ chịu chưa từng có, và cảm giác ấy lại thường thường dâng lên thành một niềm khoái cảm khôn cùng. Mọi nỗi thống khổ, mọi lo âu nhỏ nhen của một cuộc tồn sinh nghèo khó đều biến mất khỏi ý nghĩ và tâm trí của chàng, và với một cuộc sống mới mẻ hình thành trong hồn chàng như trong ánh hào quang xán lạn của vầng dương, chàng đã hiểu được mọi điều kỳ diệu của một thế giới cao cả hơn mà xưa kia chàng thường thấy ngạc nhiên hoặc thậm chí hãi hùng. Công việc sao chép cũng tiến triển rất nhanh, càng ngày chàng càng có cảm giác là mình chỉ chép lại lên tấm giấy bằng da thuộc những đường nét đã quen biết từ lâu, hầu như chàng không còn phải nhìn vào bản gốc mới vẽ lại được chính xác các ký tự. Ngoài giờ ăn thỉnh thoảng viên đổng lý Lindhorst mới xuất hiện, nhưng lần nào cũng đúng vào lúc Anselmus vừa chép xong các ký hiệu cuối cùng của một bản chép tay, ông liền đưa cho chàng một bản mới rồi lẳng lặng rời xa chàng, ngay sau khi ông đã dùng một chiếc que đen khuấy lọ mực và thay thế những chiếc bút bị cùn bằng những chiếc bút mới vót nhọn hơn. Một hôm, khi dứt tiếng chuông thứ mười hai và Anselmus lên cầu thang thì chàng thấy cánh cửa phòng thường đi qua bị khóa kín, viên đổng lý Lindhorst xuất hiện từ một phía khác và mặc một chiếc áo choàng rất kỳ lạ, như thể được rắc hoa óng ánh. Ông gọi to:
- Anh Anselmus quý mến, hôm nay anh hãy đi lối này, vì chúng ta sẽ phải tới căn phòng mà ông thầy của Bhogovotgita đang chờ đợi chúng ta.
Rồi ông đi qua hành lang, dẫn Anselmus qua các gian phòng lớn và nhỏ giống hệt như trong lần đầu tiên. Chàng sinh viên Anselmus lại ngạc nhiên trước vẻ đẹp tuyệt vời của khu vườn, nhưng bây giờ chàng thấy rõ là những nụ hoa kỳ lạ đung đưa trên các bụi cây sẫm màu thực ra chỉ là những con côn trùng lộng lẫy trong những sắc màu óng ánh, chúng vỗ cánh bay lên nhào xuống, chao qua chao lại, nhảy múa rối rít và hình như dùng những cái râu, cái vòi của chúng âu yếm nhau. Còn lại thì vẫn là những con chim màu hoa hồng và màu xanh da trời như trước đây, rồi là những bông hoa thơm ngát, mùi hương của chúng tỏa ra từ các đài hoa dâng lên trong tiếng nhạc du dương nhè nhẹ, hòa với tiếng lao xao xa xăm của suối nguồn, với tiếng thì thầm của cây lá thành những hòa âm đầy bí ẩn của nỗi niềm khát vọng sâu xa. Những con chim thích chế nhạo mà lần đầu chàng tới đây bị chúng trêu chọc và giễu cợt lúc này đã lại bay chấp chới quanh đầu chàng. Và bằng giọng thỏ thẻ chúng kêu lên không ngừng:
- Anh sinh viên ơi, anh sinh viên ơi, đừng vội vàng như thế - đừng có nhìn lên mây - anh ngã dập mũi đấy - hê hê! Anh sinh viên ơi - lộn áo choàng rắc phấn ra đi - Cha đỡ đầu Cú cú sẽ sửa lại cho anh bộ tóc giả.
Những câu sáo rỗng ngớ ngẩn như thế cứ tiếp diễn cho đến khi chàng rời khỏi khu vườn. Sau cùng viên đổng lý bước vào gian phòng xanh da trời. Phiến đá màu hồng tía và chiếc âu vàng đã biến mất, thay vào đó là một chiếc bàn phủ khăn nhung màu tím đặt giữa phòng, trên bàn có đầy đủ dụng cụ để sao chép mà Anselmus đã quen thuộc, và một chiếc ghế tựa lót đệm ngay bên cạnh.
- Anh Anselmus quý mến, - viên đổng lý nói, - anh đã sao chép nhanh chóng và chính xác một số bản thảo làm tôi rất vui lòng, anh đã có được sự tin cậy của tôi; nhưng bây giờ đến phần quan trọng nhất, đó là việc sao chép hay nói đúng hơn là vẽ lại những ký hiệu đặc biệt trong các công trình viết tay mà tôi lưu giữ ở trong gian phòng này, và phải sao chép tại chỗ. Do đó trong thời gian tới anh sẽ phải làm việc ở đây, nhưng tôi phải khuyến cáo anh rằng: hãy thận trọng và tập trung tối đa! Một nét vạch chép sai, hoặc - xin trời hãy che chở cho anh - một giọt mực để bắn vào bản gốc sẽ đẩy anh vào bất hạnh.
Anselmus nhận thấy rằng từ các thân cây cọ vàng óng có những chiếc lá nhỏ cuộn dài màu Anselmus nhận thấy rằng từ các thân cây cọ vàng óng có những chiếc lá nhỏ cuộn dài màu ngọc bích nhô ra, viên đổng lý cầm lên tay một chiếc lá, hóa ra đó là một cuộn giấy da thuộc, ông bóc ra và trải nó lên mặt bàn. Anselmus không khỏi kinh ngạc trước những ký tự loằng ngoằng kỳ lạ, và khi nhìn thấy vô số các dấu chấm, dấu vạch, các đường nét hoa mỹ hình như để thể hiện cây cối, chim muông cũng như lớp rêu phong thì chàng hơi nản lòng, không biết có thể vẽ lại tất cả những thứ đó thật chính xác hay không. Chàng thừ người nghĩ ngợi.
- Can đảm lên, anh bạn trẻ! - viên đổng lý lên tiếng, - nếu anh có niềm tin và tình yêu chân chính thì Serpentina sẽ giúp anh!
Giọng ông ngân vang như âm thanh kim loại, và khi Anselmus sợ hãi ngước mắt lên, chàng đã thấy Lindhorst đứng trước chàng với hình dạng một đế vương như trong lần đầu tiên tại thư viện. Chàng cảm thấy như thể mình phải quỳ xuống trước sự tôn nghiêm đó, nhưng viên đổng lý đã leo lên cây cọ và biến mất giữa những chiếc lá màu xanh ngọc bích. Chàng sinh viên Anselmus hiểu rằng người vừa nói với mình là một bậc vương giả trong thế giới thần linh, ông đã lên tới phòng nghiên cứu để trò chuyện với các tia sáng do một vài hành tinh phái xuống làm sứ giả, có thể họ bàn chuyện nên xử trí thế nào về việc của chàng và nàng Serpentina diễm lệ. “A, cũng có lẽ có điều gì mới mẻ nơi đầu nguồn sông Nil chờ đợi ông”, - chàng nghĩ tiếp, - “hoặc biết đâu pháp sư xứ Lappland tới thăm ông. Còn với mình bây giờ là phải hăng hái làm công việc”. Và Anselmus bắt đầu nghiên cứu các ký tự trong cuộn giấy da thuộc. Có tiếng nhạc huyền diệu từ khu vườn vọng đến với chàng, và vây quanh chàng là những làn hương thật ngọt ngào êm ái. Chàng cũng nghe thấy những con chim chích nhạo báng khúc kha khúc khích điều gì đó với nhau, nhưng cũng may là chàng chẳng hiểu được những ngôn từ của chúng. Cũng có lúc chàng cảm thấy có tiếng lao xao trong các tán lá cọ xanh tươi màu ngọc bích, có tiếng chuông thủy tinh ngân nga khắp gian phòng giống như ngày Chúa lên trời dưới bóng cây mộc hương trước đây. Chàng sinh viên Anselmus như được tăng thêm sức lực nhờ có tiếng chuông ngân và ánh sáng, mỗi lúc càng tập trung hơn mọi ý nghĩ và tâm tưởng của mình vào đầu đề trên bản thảo, rồi chàng cảm thấy như đọc được từ tâm khảm của mình các ký tự trên giấy, chúng chẳng có ý nghĩa gì khác hơn là các dòng chữ: “Chuyện về lễ cưới của kỳ nhông với rắn xanh”. Bỗng có những hòa âm mạnh mẽ của nhiều tiếng chuông thủy tinh ngân vang, rồi có làn gió nhẹ từ các tán lá đến với chàng thì thầm:
- Anselmus, Anselmus thương yêu, - và kỳ diệu thay trên thân cây cọ có con rắn xanh đang trườn xuống.
- Ôi, Serpentina! Serpentina xinh đẹp! - chàng kêu lên vui sướng đến mê dại, bởi vì khi nhìn kỹ thì đó là một cô gái tuyệt vời xinh đẹp và đáng yêu, có đôi mắt xanh sẫm như đôi mắt vẫn long lanh trong hồn chàng và nhìn chàng đầy khao khát nhớ mong, nàng đang bay chập chờn đến với chàng.
Hình như tất cả các tầu lá cọ đều ngả xuống to mãi ra, trên các thân cây mọc ra tua tủa những chiếc gai dài và sắc nhọn ngăn bước nàng, nhưng Serpentina uốn lượn và lách qua rất khôn khéo, nàng kéo chiếc áo choàng óng ánh và lung linh sắc màu phấp phới bay sát vào tấm thân thanh tú của mình để nó không bị vướng mắc hoặc níu giữ bởi những chiếc gai nhọn từ các cây cọ lao ra. Rồi nàng ngồi xuống chỗ Anselmus, cùng chiếc ghế với chàng, choàng tay ôm lấy chàng và ghì xiết chàng vào mình, đến nỗi chàng cảm nhận được hơi thở từ môi nàng và luồng điện ấm áp từ cơ thể của nàng.
- Anselmus thương yêu, - nàng lên tiếng, - giờ thì chàng sắp sửa hoàn toàn là của em, bằng niềm tin và tình yêu chàng sẽ có được em, em sẽ đem cho chàng chiếc âu vàng, nó sẽ mang hạnh phúc cho hai ta mãi mãi.
- Ôi, Serpentina xinh đẹp và đáng yêu, - Anselmus nói, - nếu như ta có nàng thì mọi chuyện chẳng làm ta bận tâm; nếu nàng là của ta, ta rất sẵn lòng chết đi bởi mọi điều huyền diệu và kỳ lạ đã bủa vây ta từ ngày ấy, khi lần đầu tiên ta thấy nàng.
- Em biết mà, - Serpentina nói tiếp. - Những điều bí ẩn và kỳ diệu mà cha em - vẫn thường chỉ coi là trò chơi của tâm tính - đã áp dụng với chàng, làm cho chàng phải hoảng hốt và hãi hùng, em hy vọng là từ giờ trở đi sẽ không xảy ra nữa, bởi vì chính lúc này em có mặt ở đây là để kể với chàng, Anselmus thương yêu của em, bằng tất cả tình cảm và tâm hồn sâu lắng của em về mọi chuyện dù nhỏ nhất mà chàng cần phải biết để chàng hiểu cha em, và nhất là để chàng hiểu rõ ràng mối quan hệ giữa em và cha em.
Anselmus có cảm tưởng rằng chàng được dáng hình kiều diễm và dễ thương ôm ấp và quấn chặt, đến nỗi chàng chỉ có thể di chuyển và vận động cùng với nàng, và hình như mỗi một mạch đập ở nơi nàng đều làm rung chuyển mọi sợi dây thần kinh, mọi mạch máu của chàng. Chàng lắng nghe và mỗi lời nàng nói đều ngân nga tới tận nơi sâu thẳm của hồn chàng, giống như một tia sáng cháy rực làm bùng lên trong chàng niềm khoái cảm ngất ngây. Và chàng choàng tay ôm tấm thân thanh tú ấy, nhưng tấm áo khoác óng ánh lung linh trên người nàng lại rất mịn và rất trơn, đến nỗi chàng cảm thấy nàng có thể nhanh chóng chuội khỏi tay và biến mất không thể ghì giữ nổi. Quá xúc động bởi ý nghĩ như thế, chàng vô tình kêu lên:
- Ôi, Serpentina xinh đẹp, xin nàng đừng bỏ ta, chỉ có nàng mới là cuộc đời ta!
- Hôm nay em chưa thể xa chàng, - Serpentina nói, - khi em chưa kể hết với chàng những gì chàng cần biết khi yêu em.
“Người yêu ơi, chàng nên biết rằng: cha em xuất thân từ một dòng tộc kỳ nhông huyền diệu, sở dĩ có em là nhờ có tình yêu của ông đối với nàng rắn xanh. Vào cái thời rất xa xưa có một vị chúa tể hùng mạnh tên là Phosphorus trị vì trong vương quốc thần tiên Atlantis, tất cả các vị thần thiên nhiên đều phải phục tùng ngài. Một hôm kỳ nhông, vị hỏa thần được ngài yêu thương nhất (chính là cha em) đi quanh quẩn trong khu vườn thượng uyển đẹp tuyệt trần, khu vườn này do thân mẫu của ngài Phosphorus sử dụng những tài năng cao quý nhất trang điểm thực vô cùng diễm lệ. Trong lúc đi dạo ông nghe thấy một bông huệ thanh cao khe khẽ hát: “Hãy nhắm mắt ngủ đi, hỡi người em yêu quý, cho tới lúc ban mai, gió đến đánh thức chàng”. Ông bước chân tới gần. Hơi thở nóng bỏng của ông đã chạm tới hoa huệ khiến hoa mở ra mọi cánh hoa. Ông nhìn thấy con gái của hoa huệ, một nàng rắn xanh đang ngủ yên lành trong đài hoa. Và tình yêu cháy bỏng đối với nàng rắn xanh bùng lên trong lòng ông, rồi ông đã cướp nàng đem đi, trong lúc mọi hương thơm của hoa huệ khóc than thảm thiết lan tỏa khắp khu vườn để kiếm tìm một cách vô vọng đứa con gái yêu quý của mình. Kỳ nhông đem rắn xanh đến gặp Phosphorus và thỉnh cầu: “Xin cho thần được cưới người thần yêu, nàng sẽ mãi mãi là của thần!”. “... Ngươi điên rồi, dám yêu cầu ta như thế sao?...” - Chúa tể thần linh nói. - “Hãy biết rằng: hoa huệ ngày xưa là người yêu của ta và cùng ta cai trị thiên hạ, nhưng tia lửa mà ta ném sang nàng đã đe dọa hủy diệt nàng. Chỉ có chiến thắng của ta đối với con rồng đen, kẻ hiện giờ đang bị các thổ thần canh giữ trong xiềng xích, mới có thể bảo toàn tính mệnh nàng, khiến các cánh hoa của nàng đủ sức mạnh để khóa chặt tia lửa ở trong lòng và gìn giữ nó. Nhưng nếu ngươi lại ôm ấp rắn xanh thì ngọn lửa ngùn ngụt trong lòng ngươi sẽ thiêu cháy cơ thể nó, và một sinh thể mới sẽ hình thành nhanh chóng rồi trốn chạy trước ngươi”. Kỳ nhông không nghe lời cảnh tỉnh của chúa tể. Lòng cháy bỏng khát vọng, ông đã ôm riết nàng rắn xanh trong vòng tay mình, và nàng tan ra thành tro bụi, một sinh thể có cánh được sinh thành từ tro bụi bay vút lên không trung. Cha em điên dại vì tuyệt vọng. Ông đã phun lửa rào rào và chạy qua vườn thượng uyển, tàn phá nó trong cơn tức tối điên cuồng, khiến những bông hoa đẹp nhất bị thiêu đốt gục đầu xuống và tiếng khóc than rên xiết của chúng bao trùm cả không gian. Vị chúa tể các thần linh đã vô cùng phẫn uất, ngài bắt giữ kỳ nhông và nói đầy giận dữ: “Đã cạn rồi, mọi nguồn lửa của ngươi - đã tắt rồi, mọi ánh lửa của ngươi - đã mù rồi, mọi tia sáng của ngươi - hãy chìm xuống dưới kia đến chỗ các thổ thần để họ trêu chọc, nhạo báng, giam giữ ngươi, chờ đến khi nào lại có nguyên tố lửa được nhen nhóm và cùng với nó ngươi lên khỏi mặt đất với tư cách là một sinh thể mới”. Và kỳ nhông tội nghiệp đã tắt lửa lao xuống. Nhưng khi ấy có một thổ thần già hay cằn nhằn - ông nguyên là thần làm vườn cho Phosphorus - đã đứng ra nói đỡ cho kỳ nhông: “Thưa chủ nhân! Hỏi có vị nào lại có thể kêu ca oán trách kỳ nhông hơn cả thần? Chẳng phải chính thần đã dùng những kim loại tuyệt vời nhất đánh bóng những bông hoa tươi đẹp mà y vừa thiêu đốt, chẳng phải chính thần đã can trường chăm nom gìn giữ mọi nụ mầm và đã phí phạm ban cho chúng những màu sắc đẹp tươi? Nhưng bất kể như vậy, thần vẫn xin được quan tâm đến kỳ nhông tội nghiệp, một kẻ đã bị tình yêu, cũng như chủ nhân vẫn thường bị vấn vương, xô đẩy vào tuyệt vọng, khiến y tàn phá cả khu vườn. Xin chủ nhân đừng trừng phạt y quá khắt khe!...”. “Thôi được, bây giờ nguồn lửa trong y đã tắt rồi”, - chúa tể nói, - “nhưng sẽ đến một thời đại bất hạnh, khi mà dòng giống lạc loài là con người không còn hiểu được ngôn ngữ của thiên nhiên nữa, khi các thần thiên nhiên, bị lưu đầy nơi lãnh địa của mình, chỉ còn có thể nói với con người từ xa xăm bằng âm thanh trầm mặc, khi mà con người đã bị cướp mất mọi nhịp sống hài hòa và chỉ còn nỗi khát vọng khôn cùng mơ hồ mách bảo cho con người về một vương quốc thần tiên, nơi con người lẽ ra được trú ngụ khi vẫn còn niềm tin và tình yêu trong tâm khảm, - và trong cái thời đại bất hạnh ấy thì yếu tố lửa của kỳ nhông sẽ lại được nhen nhóm lên, nhưng y chỉ có thể tái sinh để thành một con người, y bị trừng phạt phải hòa nhập vào cuộc sống sơ sài cùng mọi nỗi thống khổ của con người. Tuy nhiên, y không những được phép nhớ đến cội nguồn nguyên thủy của mình mà còn được vui vẻ trở lại trong sự sống hài hòa và thiêng liêng với thiên nhiên, y hiểu được mọi điều huyền diệu của thiên nhiên và được sử dụng sức mạnh của các vị thần là anh em với y. Rồi y sẽ tìm lại được con rắn xanh trong một khóm hoa huệ. Hoa trái là anh em với y. Rồi y sẽ tìm lại được con rắn xanh trong một khóm hoa huệ. Hoa trái của cuộc hôn nhân này sẽ là ba cô con gái, xuất hiện trước con người trong hình thù của người mẹ. Mỗi khi xuân đến các cô gái sẽ đong đưa ru mình trong các bụi mộc hương thâm u, để cho tiếng nói dễ thương như tiếng chuông thủy tinh ngân nga trong không trung. Và nếu như trong cái thời nghèo nàn khốn khổ ấy lại có một chàng trai cảm nhận được tiếng hát của họ, à phải rồi, nếu một trong các con rắn nhìn anh chàng với đôi mắt diệu huyền và ánh mắt ấy nhen nhóm được trong lòng chàng sự tiên cảm về một xứ sở thần kỳ chốn xa xanh, và chàng muốn can trường bay tới đó, và nếu như chàng hất bỏ được gánh nặng của những cái tầm thường thấp hèn, thì cùng với tình yêu đối với con rắn xanh, trong hồn chàng sẽ nảy sinh niềm tin vào sự thần kỳ của thiên nhiên, và thậm chí còn là một niềm tin cháy bỏng và sống động vào chính sự tồn tại của chàng trong sự thần kỳ ấy. Lúc đó con rắn xanh sẽ là của chàng. Nhưng phải đợi cho đến khi có đủ ba chàng trai như thế đã kết hôn với ba cô con gái thì kỳ nhông mới được phép vứt bỏ mọi gánh nặng trừng phạt và trở về với các anh em thần thánh của mình!...”. “Thưa chủ nhân”, - vị thổ thần già lên tiếng, - “xin cho phép thần được tặng cho ba con gái của kỳ nhông một món quà, nó sẽ làm cho cuộc sống của ba cháu với vị hôn phu tìm kiếm được thật tuyệt vời và kỳ diệu. Mỗi cháu được nhận của thần một chiếc âu làm bằng thứ kim loại quý hiếm nhất, thần đánh bóng chiếc âu đó bằng những tia sáng lấy ra từ kim cương; và trong ánh hào quang của chiếc âu, vương quốc thần tiên của chúng ta, một vương quốc đang tồn tại trong sự hài hòa với toàn bộ thiên nhiên, sẽ xuất hiện trong ánh phản quang chói lọi và huyền ảo tuyệt vời. Vào đúng lễ kết hôn, từ đáy âu sẽ mọc lên một cây hoa huệ lửa, và bông hoa vĩnh hằng của nó sẽ tỏa hương ngọt ngào ôm ấp mãi chàng trai. Rồi chàng sẽ hiểu được tiếng nói của hương hoa, hiểu được mọi sự thần kỳ của vương quốc chúng ta và sẽ cùng người yêu đến trú ngụ tại xứ sở thần tiên Atlantis”. “Bây giờ thì chàng biết rồi, Anselmus yêu thương, biết rằng cha em là con kỳ nhông em vừa kể với chàng. Bất kể mình có xuất thân cao quý, ông đã phải quy thuận những nỗi thống khổ nhỏ nhen nhất của cuộc sống thấp hèn, chính vì vậy ông có cái tính thích cười đùa trên đau khổ của người khác và hay trêu chọc họ. Ông thường nói với em rằng, đối với phẩm chất sâu xa của tinh thần mà vị chúa tể đưa ra làm điều kiện cho việc kết hôn của ba chị em con, giờ đây người đời đã có một thuật ngữ để diễn đạt, nhưng lại thường lạm dụng nó quá vụng về và khiếm nhã, người ta gọi đó là một hồn thơ của trẻ thơ. Người ta thường thấy một hồn thơ như thế ở những nhà thơ trẻ, những người vì sự quá giản đơn của phẩm cách và hoàn toàn thiếu cái gọi là kiến thức văn hóa thế giới nên có lẽ đã bị đám tiện dân chê cười. Ôi, Anselmus thương yêu! Dưới bóng cây mộc hương chàng đã hiểu được tiếng hát của em - ánh mắt nhìn của em - chàng yêu con rắn xanh, chàng tin tưởng em và muốn mãi mãi là của em! Rồi cây huệ đẹp xinh sẽ mọc lên từ đáy chiếc âu vàng, chúng ta sẽ cùng sống hạnh phúc và hoan lạc bên nhau tại xứ Atlantis! Nhưng em cũng không thể giấu giếm chàng một điều này: Trong cuộc chiến đấu khủng khiếp với kỳ nhông và thổ thần, con rồng đen đã xổng ra và bay lên không trung. Tuy chúa tể Phosphorus lại bắt giam giữ nó, nhưng từ những chiếc lông cánh đen của nó bung ra trong trận chiến rơi xuống đất đã lại nảy nòi nhiều thế lực thù địch, chúng chống phá kỳ nhông và các thổ thần khắp mọi nơi. Anselmus thân yêu, mụ già luôn thù địch với chàng cũng là người cha em biết rất rõ. Mụ đương tìm mọi cách để chiếm được chiếc âu vàng. Mụ ra đời nhờ tình yêu của một chiếc lông đen từ cánh rồng rơi xuống đất với một củ cải xấu xí và dị dạng. Mụ biết được nguồn gốc và quyền lực của mình, bởi vì trong khi rên la và co giật, con rồng bị giam giữ đã ngầm mách cho mụ biết các bí mật của những chòm sao chiếu mệnh kỳ lạ, và mụ tìm mọi cách để từ cái bên ngoài tác động chi phối cái bên trong của con người. Cha em dùng các tia chớp bắn ra từ bên trong của kỳ nhông để chống mụ. Mụ thu lượm tất cả các yếu tố thù địch trong cây cỏ và muông thú độc hại, pha chế chúng theo vị trí các ngôi sao định mệnh có lợi cho mụ nhất, làm nhiều trò ma quỷ độc ác để bắt giữ ý nghĩ của con người bằng sự hãi hùng và khiếp đảm, bắt con người quy phục sức mạnh của quỷ quái yêu ma mà con rồng bại trận sản sinh ra. Em xin chàng hãy cảnh giác đối với mụ già này, Anselmus yêu thương, vì mụ luôn thù địch với chàng, vì tâm hồn thánh thiện và thơ ngây của chàng đã nhiều phen làm thất bại những phép thuật hiểm ác của mụ. Xin chàng hãy thủy chung - thủy chung - với em, chẳng bao lâu nữa chàng sẽ đến đích rồi!”.
- Ôi, Serpentina của ta - của ta! - chàng sinh viên Anselmus kêu lên. - Ta không thể xa nàng, ta yêu nàng đến thiên thu!
Một nụ hôn cháy bỏng trên môi chàng, Anselmus bừng tỉnh như ra khỏi một giấc mơ, Serpentina đã biến mất, chuông đồng hồ điểm sáu giờ, và chàng thấy bối rối vì chưa sao chép được chữ nào, chàng lo lắng không biết viên đổng lý sẽ nói gì. Chàng nhìn vào tấm giấy, ôi, kỳ diệu thay! Việc sao chép trang bản thảo đầy bí hiểm đã may mắn hoàn tất, và khi nhìn kỹ hơn các đường nét, chàng tin rằng mình đã chép lại câu chuyện kể của Serpentina về cha nàng, một sủng thần của vị chúa tể thần linh Phosphorus ở xứ sở thần kỳ Atlantis. Lúc này viên đổng lý Lindhorst bước vào trong chiếc áo choàng màu xám bạc, mũ đội đầu, gậy cầm tay; ông nhìn vào tờ giấy da do Anselmus viết nên, thản nhiên lấy chiếc tẩu ra và mỉm cười rồi nói:
- Tôi đã biết ngay mà! Cũng được! Đây là một quan tiền, anh Anselmus ạ, bây giờ chúng ta sẽ đi tới Linke Bad - hãy theo tôi!
Viên đổng lý đi rất nhanh qua khu vườn, nơi ồn ào huyên náo những tiếng nói, tiếng huýt sáo và tiếng hát đến nỗi Anselmus bị nhức óc ù tai, và chàng đã cám ơn trời đất khi ra tới phố phường. Vừa đi được vài bước hai người đã gặp viên lục sự Heerbrand vui vẻ đến nhập bọn. Đến trước cổng họ dừng lại nhồi một tẩu thuốc hút. Viên lục sự phàn nàn về chuyện không mang theo bật lửa, nhưng viên đổng lý đã bực dọc nói to:
- Bật lửa ư? Đây, lửa đây, ông muốn bao nhiêu lửa cũng được! - và ông búng búng ngón tay, những tia lửa lớn phóng vút ra nhanh chóng làm hồng cho nõ tẩu.
- Kìa, anh bạn thấy chưa, một chút nghệ thuật hóa học đấy! - Viên lục sự Heerbrand nói với Anselmus, nhưng chàng đã không khỏi rùng mình nghĩ tới con kỳ nhông. Tại Linke Bad viên lục sự Heerbrand uống khá nhiều bia vại, đến nỗi con người bình thường vốn từ tốn và lặng lẽ ấy bắt đầu hát toáng lên bằng cái giọng nam trung khàn khàn những bài hát của cái đám choai choai, rồi ông ta nóng nảy hỏi từng người có phải bạn ông không, cho đến khi chàng sinh viên Anselmus phải dìu ông về nhà, còn đổng lý Lindhorst đã biến mất lúc nào không ai biết.