Chiếc Âu Vàng

Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ NĂM

❊ ❊ ❊

Phu nhân ngài cố vấn triều đình Anselmus - Cicero bàn về nghĩa vụ - Khỉ dài đuôi và đám thuộc hạ khác - Mụ già Liese - Ngày và đêm dài bằng nhau.

-Với anh chàng Anselmus ta không thể làm được gì nữa rồi, hiệu phó Paulmann nói, - mọi lời khuyên tốt đẹp của tôi, mọi chỉ bảo của tôi đều vô hiệu, anh chàng đâu có muốn tiến thân, mặc dầu học rất giỏi là cơ sở cho mọi thứ sau này.

Nhưng viên lục sự Heerbrand lại trả lời láu lỉnh, tủm tỉm cười đầy cái vẻ bí mật:

- Thưa ông hiệu phó rất tôn kính, xin ông hãy để cho Anselmus có đủ thời gian và không gian! Đấy là một con người thật lạ lùng, nhưng trong đó lại tiềm ẩn rất nhiều, và nếu tôi nói: rất nhiều, thì có nghĩa là một chức tham tán cơ mật hoặc thậm chí là cố vấn triều đình.

- Triều đình..., - hiệu phó rất đỗi kinh ngạc định nói tiếp nhưng lời nói đã mắc lại trong cổ.

- Xin yên lặng, xin yên lặng, - viên lục sự tiếp tục - tôi biết những điều gì... tôi biết! Đã hai ngày nay anh chàng ngồi ở nhà đổng lý Lindhorst và sao chép, tối hôm qua tại quán cà phê, ông đổng lý nói với tôi: “Ông bạn kính mến, ông đã tiến cử cho tôi một anh chàng ra trò! Người này rồi sẽ làm nên chuyện”. Và bây giờ, xin ông hiệu phó hãy nghĩ đến các mối quan hệ của đổng lý Lindhorst - xin yên lặng - xin yên lặng - chúng ta hãy nói đến chuyện này trong năm sau!

Nói xong, viên lục sự tiếp tục tủm tỉm cười vẻ tinh ranh và ra đi, để mặc ông hiệu phó ngồi thần ra như bị trói chặt vào chiếc ghế vì hiếu kỳ và kinh ngạc. Nhưng câu chuyện của hai người đã gây một ấn tượng mạnh mẽ đối với nàng Veronika. Nàng thầm nghĩ: “Chẳng phải mình luôn luôn biết rằng anh Anselmus là một chàng trai thông minh, sẽ làm nên chuyện lớn đó sao? Không biết chàng có thực sự tốt với mình hay không? Ôi, giá mình biết được điều đó nhỉ! Nhưng vào buổi chiều qua sông Elbe lần ấy chẳng phải chàng từng hai lần nắm tay mình hay sao? Và trong lúc hợp tấu, chẳng phải chàng đã nhìn mình với ánh mắt rất lạ xuyên vào tim đó sao? Ôi, đúng rồi! Chàng thực tốt với mình - còn mình...”. Và Veronika, cũng giống các cô gái trẻ thường như vậy, đã thả mình vào những giấc mơ ngọt ngào về một tương lai đầy tươi vui. Nàng là phu nhân của cố vấn triều đình, ở trong một tòa nhà xinh đẹp ngay tại đường Lâu Đài, ở khu Chợ Mới, hoặc ở phố Moritz. Chiếc mũ mới hiện đại, khăn quàng mới kiểu Thổ Nhĩ Kỳ rất hợp với nàng. Nàng ăn điểm tâm tại tiệm Negligé thanh lịch ở Erker, ban các lệnh cần thiết trong ngày cho đầu bếp. “Cẩn thận đấy, đừng có làm hỏng món ăn ưa thích nhất của ngài cố vấn triều đình!”. Các quý bà sang trọng đi qua ngước lên nhìn, nàng nghe rõ họ nói với nhau: “Ô, đấy là vị phu nhân thánh thiện của ngài cố vấn triều đình, chiếc mũ quý bà đội mới vừa vặn và xinh đẹp biết bao!”. Phu nhân ngài cố vấn cơ mật Ypsilon phái gia nô đến nhà, hỏi phu nhân cố vấn triều đình hôm nay có vui lòng đến khu Linke Bad hay không. “Ôi, nhiều lời mời quá đi, thật đáng tiếc vô cùng, tôi đã được mời tới uống trà tại nhà ngài thượng thư T. Z. rồi!”. Ngài cố vấn triều đình rời công việc triều chính sớm hơn đã về nhà, ngài ăn mặc theo thời trang mới nhất; “Chà, đã mười giờ rồi!” - ngài kêu lên và xem lại giờ trong chiếc đồng hồ vàng rồi hôn người vợ trẻ. “Sao rồi, phu nhân yêu quý, nàng có biết ta có gì cho nàng không?”. - Ngài nói tiếp bằng cái giọng bông đùa rồi đưa tay vào túi áo gilê lấy ra một đôi hoa tai được chế tác theo kiểu mới nhất, rồi ngài đích thân đeo cho nàng, thay đôi hoa tai cũ quá bình thường.

- Ôi, đôi hoa tai xinh quá, đẹp quá đi! - Veronika reo lên rất to, rồi gạt bỏ công việc, đứng bật dậy khỏi ghế và đứng trước gương để ngắm đôi hoa tai mới của mình.

- Làm cái trò gì thế? - ông hiệu phó Paulmann lên tiếng, ông đương nghiền ngẫm tác phẩm Bàn về các nghĩa vụ của Cicero suýt nữa thì đánh rơi cuốn sách, - lại có những cơn động kinh như Anselmus mất rồi!

Chính lúc đó Anselmus bước vào, khác với thói quen, nhiều ngày nay chàng chưa tới nơi đây, khiến Veronika giật mình và kinh ngạc vì thấy toàn bộ con người chàng đã thay đổi rất nhiều. Với một vẻ tự tin, điều này trước đây không hề thấy ở chàng, Anselmus nói về những thiên hướng hoàn toàn khác lạ chàng mới nhận ra trong cuộc sống của chàng, về những triển vọng tuyệt vời đã mở ra với chàng mà đôi người không có khả năng nhận biết được chuyện đó. Hiệu phó mở ra với chàng mà đôi người không có khả năng nhận biết được chuyện đó. Hiệu phó Paulmann chợt nhớ đến những lời đầy bí ẩn của viên lục sự Heerbrand, ông ngây ra không nói được lời nào, trong lúc chàng sinh viên Anselmus - sau khi nói đến những công việc cấp bách ở chỗ ông đổng lý Lindhorst - đã cúi xuống hôn tay Veronika một cách rất hào hoa, rồi tất bật đi xuống cầu thang và đi thẳng.

- Đúng là ngài cố vấn triều đình, - Veronika thầm thì với chính mình, - chàng đã hôn tay mình, không hề trượt ngã hay dẫm lên chân mình như mọi khi! Chàng nhìn mình rất âu yếm, chàng thực sự tốt với mình.

Và Veronika lại chìm đắm vào những giấc mơ mới lạ, nhưng lần này dường như có một hình hài thù địch với nàng luôn ẩn hiện giữa những hình ảnh tươi đẹp của cuộc sống gia đình nàng trong tương lai, với tư cách là phu nhân ngài cố vấn của triều đình. Hình hài đó cười nhạo nàng và lên tiếng: “Tất cả chỉ là trò ngu ngốc và dớ dẩn, tự lừa dối chính mình, bởi Anselmus sẽ không bao giờ thành cố vấn triều đình và chồng của ngươi đâu; gã ấy không yêu ngươi, dù ngươi có mắt xanh, có vóc dáng thanh tú và bàn tay mềm mại”. Veronika như bị dội nước đá lạnh vào tâm hồn, một nỗi hãi hùng sâu xa làm tan nát sự khoan khoái dễ chịu, mà vừa mới đây nàng còn thấy mình đội mũ đẹp và đeo hoa tai thật trang nhã, quý phái. Suýt nữa thì những giọt lệ trào ra từ mắt nàng, và nàng nói to lên:

- Phải, đúng rồi, chàng không yêu ta, không bao giờ ta trở thành phu nhân một cố vấn triều đình!

- Lại như tiểu thuyết rồi, lại như tiểu thuyết rồi! - hiệu phó Paulmann hét tướng lên, hấp tấp cầm lấy mũ và gậy, hằm hằm bỏ đi!

- Chỉ còn thiếu mỗi chuyện đó nữa thôi! - Veronika thở dài, nàng rất bực mình với cô em gái mười hai tuổi của nàng, nó vẫn ngồi tỉnh khô và tiếp tục thêu thùa.

Trong lúc đó đã quá ba giờ chiều, đến lúc phải dọn dẹp căn phòng, chuẩn bị bàn ghế cho lúc uống cà phê, vì các tiểu thư nhà Oster hẹn sẽ đến thăm nàng. Nhưng từ phía sau mỗi một chiếc tủ Veronika di chuyển, sau mỗi cuốn sách nhạc nàng cầm lên từ cây đàn dương cầm, sau mỗi cái tách và bình đựng cà phê nàng lấy ra khỏi tủ, nàng đều thấy hình hài nọ nhảy phắt ra, như một con quỷ lùn, cười nhạo nàng, dùng các ngón tay nhỏ như chân nhện búng tí tách và hét lên:

- Gã sẽ không là chồng ngươi, gã sẽ không là chồng ngươi!

Rồi khi nàng bỏ mặc tất cả chạy trốn vào giữa phòng, nàng lại thấy nó từ phía sau lò sưởi nhô ra, trông nó rất to và mũi nó rất dài, nó gừ gừ và khò khè nói với nàng:

- Gã sẽ không là chồng ngươi!

- Em không nghe thấy gì à, không nhìn thấy gì sao, Fränzchen? - Veronika kêu lên, vì quá sợ hãi và run rẩy nàng không dám đụng tay vào bất cứ thứ gì trong phòng nữa.

Frašnzchen bỏ khung thêu đứng dậy trầm tĩnh và nghiêm trang nói với nàng:

- Hôm nay chị làm sao thế hả? Chị quăng mọi thứ linh tinh hết, khiến mọi cái đều leng keng, lanh canh như muốn vỡ, em phải giúp chị thôi!

Vừa lúc đó thì chị em nhà Oster vui vẻ và tươi cười bước vào. Chính trong khoảnh khắc đó Veronika nhận ra rằng nàng đã nhìn phần phía trên của chiếc lò sưởi thành hình hài quỷ lùn, coi tiếng kêu kèn kẹt của cánh cửa lò đóng khó vào thành những lời thù địch với nàng. Tuy nhiên, do tâm can bị kiềm tỏa bởi một nỗi kinh hoàng khủng khiếp nên nàng không thể nào nhanh chóng hồi phục lại, vì thế các bạn gái của nàng nhận ra vẻ căng thẳng khác thường thể hiện trên gương mặt tái nhợt và thẫn thờ của nàng. Sau khi họ vội vã kết thúc những chuyện vui tếu táo họ muốn kể và gặng hỏi Veronika xem điều gì xảy ra, nàng đành phải thú nhận rằng mình đã chìm đắm vào những ý nghĩ kỳ lạ và bỗng dưng giữa ban ngày ban mặt lại bị ám ảnh bởi nỗi sợ ma quỷ thật kỳ dị, một điều chưa từng có ở nàng. Rồi nàng kể lại thật sống động chuyện gã lùn xám xỉn đã trêu chọc và cười nhạo nàng từ tất cả các xó xỉnh của căn phòng ra sao, đến nỗi chị em nhà Oster lo sợ đưa mắt nhìn khắp chung quanh, rồi cảm thấy rờn rợn nổi gai ốc. Frašnzchen bước vào với những tách cà phê còn bốc hơi nóng hổi, ba người bạn như chợt tỉnh và phá lên cười những trò ngớ ngẩn của mình. Angelika, cô chị trong nhà Oster đã hứa hẹn với một sĩ quan trong quân đội, nhưng quá lâu không nhận được tin tức gì của chàng, và mọi người không thể không nghi ngờ rằng chàng tử trận hoặc ít nhất cũng đang bị thương nặng. Điều này làm cho Angelika rất ưu sầu, nhưng hôm nay nàng vui vẻ hết sức, khiến Veronika rất ngạc nhiên liền hỏi thẳng bạn về điều đó.

- Bạn gái yêu mến ơi, - Angelika nói, - bạn không tin là mình luôn luôn mang hình ảnh anh Viktor của mình trong trái tim, trong ý nghĩ và tâm tưởng mình hay sao?

Nhưng chính vì vậy mà mình vui thế đấy! Ôi, lạy Chúa, mình thật hạnh phúc, thật sung sướng với tất cả tâm hồn mình! Vì Viktor của mình vẫn khỏe, chỉ một thời gian ngắn nữa thôi mình sẽ gặp lại chàng, một đại uý kỵ binh, ngực đeo đầy huân chương vì dũng cảm vô song. Một vết thương nặng ở bên cánh tay phải, nhưng hoàn toàn không nguy hiểm, do kiếm của lính địch chém vào, đã ngăn cản chàng viết cho mình, rồi chuyện liên tục chuyển địa điểm trú quân, mà chàng lại hoàn toàn không muốn rời trung đoàn của mình, đã làm cho việc chàng báo tin cho mình càng thêm khó khăn hơn, nhưng đúng tối hôm nay chàng nhận được lệnh phải ưu tiên chữa lành vết thương đã. Ngày mai chàng lên đường về đây, và đúng lúc chàng định trèo lên xe thì nhận được tin phong cấp làm đại uý kỵ binh.

- Nhưng mà, Angelika yêu quý, - Veronika nói chen vào, - ngay lúc này cậu đã biết tất cả những chuyện đó hay sao?

- Đừng có cười chê mình bạn gái ạ, - Angelika tiếp tục - phải, bạn sẽ không cười mình, vì biết đâu cái gã lùn xám xỉn từ phía sau gương kia lại chẳng thò đầu ra để trừng phạt? Nhưng thôi, quả là mình không sao rời bỏ được niềm tin vào những chuyện đầy bí ẩn, vì những thứ đó, mình muốn nói là thường rất rõ ràng và cụ thể, mình đã gặp trong đời. Nhất là mình nhiều khi lại thấy những chuyện như thế chẳng có gì kỳ diệu hay là khó tin hơn những chuyện khác cả, nếu như trong đời có những người có năng khiếu tiên đoán thật đặc biệt và lại biết dùng các phương tiện không phải là lừa gạt để phát huy tài năng. Ở vùng này có một bà lão có năng khiếu đặc biệt như thế đấy. Không giống những người đồng môn của bà thường tiên đoán bằng lá bài, chì nóng chảy hay bằng bã cà phê, bà già này thường tiến hành những công việc chuẩn bị nhất định mà người đến hỏi phải tham gia, sau đó người ta thấy trong một tấm gương bằng kim loại bóng loáng xuất hiện một sự hỗn tạp lạ lùng của các dáng vóc và hình thể đa dạng, bà già giải thích và từ đó tìm ra lời giải đáp cho các câu hỏi. Tối hôm qua mình ở chỗ bà ta và biết được tin tức về Viktor của mình, mình không hề nghi ngờ gì tính chân thực của nó.

Câu chuyện của Angelika đã ném một tia lửa vào tâm hồn Veronika, nhanh chóng cháy bùng lên thành ý nghĩ muốn được hỏi bà lão về Anselmus và những hy vọng của nàng. Nàng được biết bà lão tên là Rauerin, ở trong một khu phố hẻo lánh trước khu Seetor và chỉ hành nghề vào các ngày thứ Ba, thứ Tư và thứ Sáu hàng tuần, bắt đầu từ bảy giờ tối, nhưng có thể gặp bà suốt cả đêm cho đến khi mặt trời mọc, và bà thích người ta đến một mình. Đúng hôm ấy lại là ngày thứ Tư, Veronika quyết định lấy cái cớ tiễn bạn gái về nhà để đến thăm bà lão. Và thực tế nàng đã làm như vậy. Ngay sau khi chia tay những người bạn sống ở khu Neustadt trước cây cầu bắc qua sông Elbe, nàng rảo bước tới khu Seetor rồi rẽ vào một đường phố chật hẹp nằm hẻo lánh như đã được mô tả, nàng nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ bé màu đỏ ở cuối phố, đó là nơi bà lão Rauerin trú ngụ. Khi đứng trước cửa nhà bà lão, nàng không sao chế ngự được cái cảm giác rờn rợn và nỗi lo âu phấp phỏng ở trong lòng. Sau cùng, bất chấp mọi sự chống đối trong tâm khảm, nàng cố trấn tĩnh và đưa tay kéo dây chuông. Cánh cửa mở ra, nàng mò mẫm đi qua một hành lang tối tăm để đến cầu thang lên tầng trên, như Angelika đã miêu tả.

- Bà Rauerin ở đây phải không ạ? - nàng gọi vọng vào phía có hành lang vắng tanh khi không thấy ai ra. Thay cho tiếng trả lời là một tiếng kêu me...eo...eo rõ thật lâu, và một con mèo đen to lớn, lưng cong lên cao, đuôi ve vẩy, trịnh trọng bước qua chỗ nàng để đi tới cửa phòng, sau một tiếng me...eo thứ hai cánh cửa bỗng bật mở.

- A, con gái yêu, con đã đến đó ư? Xin mời vào trong này, xin mời vào! - cái hình hài vừa từ phòng bước ra đã kêu lên như vậy.

Chợt thấy nó, Veronika cúi gằm nhìn xuống đất. Một mụ già dài ngoẵng, gầy đét, mặc áo quần màu đen rách tả tơi! Khi mụ nói thì cái cằm nhọn dẩu ra của mụ trệu trạo về hai bên, cái miệng móm không răng - bị che khuất bởi một cái mũi khoằm xương xẩu - co nhúm lại thành một nụ cười gằn, hai con mắt mèo loé sáng bắn ra các tia lửa chập chờn qua một cặp kính to và từ chiếc khăn quàng sặc sỡ quấn quanh đầu có những sợi tóc đen như lông thú dài và cứng tua tủa khăn quàng sặc sỡ quấn quanh đầu có những sợi tóc đen như lông thú dài và cứng tua tủa đâm lên trời, nhưng điều khủng khiếp nhất trên cái mặt gớm ghiếc ấy là hai vết bỏng lớn chạy dài từ má hóp bên trái đi qua mũi. Veronika thấy ngột thở, và tiếng kêu muốn giải tỏa lồng ngực bị dồn nén của nàng đã trở thành tiếng thở dài não nùng khi bàn tay xương xẩu của mụ phù thủy nắm lấy nàng kéo vào phòng. Ở trong đó tất cả đều ngọ ngoậy và cựa quậy, một sự hỗn tạp huyên náo của những tiếng meo meo, khẹc khẹc, chít chít, quà quà làm rối loạn mọi giác quan. Mụ già đập nắm tay xuống bàn và quát lớn:

- Câm ngay đi, đồ vô lại!

Ngay tức khắc lũ khỉ ngoe nguẩy đuôi trèo tót lên chiếc giường có tán hoa ở trên đầu, chuột rích rích chạy xuống dưới lò sưởi, quạ phành phạch bay đậu lên chiếc gương tròn. Chỉ có con mèo đen cho rằng tiếng quát mắng của chủ nó không can hệ đến nó nên vẫn ngồi yên vị trên chiếc ghế đệm lớn mà nó nhẩy lên ngay từ lúc vào phòng. Khi tất cả đã trở lại yên tĩnh, Veronika đã tự khích lệ mình can đảm lên. Nàng cảm thấy không đến nỗi rùng rợn như ở ngoài hành lang, thậm chí mụ già cũng không gớm ghiếc như lúc trước. Bây giờ nàng mới đưa mắt nhìn quanh phòng! Vô số các con thú nhồi bông xấu xí treo lủng lẳng từ trên trần nhà xuống, những dụng cụ kỳ dị và khác lạ nằm ngổn ngang trên nền nhà, và trong lò sưởi có một ngọn lửa xanh cháy leo lét, thảng hoặc mới lép bép bùng lên thành những đốm lửa vàng; nhưng bỗng có tiếng soạt soạt từ trên cao lao xuống, và những con dơi ghê tởm như những gương mặt người cười méo mó lao vút qua vút lại, thỉnh thoảng ngọn lửa xanh lại liếm láp bức tường lò đầy bồ hóng, thế là bỗng vang lên những tiếng rên la, tiếng gào thét đinh tai khiến Veronika thấy rợn gáy và hoảng hồn.

- Xin phép nhé, cô nương! - mụ già nói và nhếch mép cười, mụ cầm một chiếc chổi lông ngựa, vẩy vẩy lên bếp lò sau khi đã nhúng nó vào một cái chảo đồng.

Lửa vụt tắt, và như bị khói dầy đặc phủ kín, căn phòng tối như bưng; nhưng ngay sau đó mụ già vừa đi vào một căn phòng nhỏ đã quay lại, cầm theo một cây nến thắp sáng. Veronika không nhìn thấy gì nữa, trong phòng không có các con vật và các dụng cụ ngổn ngang, nó chỉ là một căn phòng bình thường trang bị rất sơ sài. Mụ già đến bên nàng, nói bằng giọng khò khè:

- Ta biết con muốn gì ở ta rồi, con gái ạ; con muốn biết liệu con có lấy Anselmus hay không khi anh ta thành cố vấn triều đình. Veronika sững sờ vì ngạc nhiên và khiếp sợ. Mụ nói tiếp:

- Con đã kể cho ta nghe tất cả ở nhà bố con rồi, lúc đó có bình cà phê trước mặt con, ta chính là bình cà phê ấy đấy, con không nhận ra ta hay sao? Con gái ơi, hãy nghe đây! Hãy thôi ngay, thôi ngay anh chàng Anselmus, hắn là người độc địa, hắn đã dẫm vào mặt các con trai của ta, những đứa con thân yêu, chúng chính là những trái táo má ửng hồng, khi người đời mua chúng rồi, chúng sẽ tự chui ra khỏi túi lăn trở về với cái giỏ của ta. Hắn dính dáng đến lão già, hôm kia hắn đã đổ cái thứ nước màu vàng Auripigment khốn kiếp lên mặt ta, suýt nữa làm ta mù. Con vẫn thấy các vết bỏng trên mặt ta, con gái ạ! Hãy bỏ hắn đi, bỏ đi thôi! Hắn không yêu con, vì hắn yêu con rắn màu xanh óng ánh vàng, hắn sẽ không bao giờ thành cố vấn triều đình, vì hắn làm việc cho lũ pháp sư, hắn sẽ cưới con rắn xanh, hãy bỏ hắn đi, bỏ đi thôi!

Veronika, một người vốn có bản lĩnh vững vàng và nhanh chóng vượt qua được nỗi sợ hãi nữ tính của mình, đã lùi lại một bước và nói bằng một giọng nghiêm túc:

- Bà lão này! Tôi được nghe bà có tài tiên đoán tương lai, vì vậy - có thể là tôi quá hiếu kỳ và vội vã - đã muốn bà cho tôi biết liệu Anselmus, người tôi yêu và quý trọng, có trở thành của tôi hay không. Nhưng nếu bà, lẽ ra nên thỏa mãn ước nguyện của tôi, lại muốn trêu chọc tôi bằng những chuyện nhăng cuội vô nghĩa của mình thì bà không phải với tôi rồi, vì tôi cũng chỉ muốn những gì - như tôi biết - mà bà đã từng làm giúp người khác. Vì bà đã biết được những ý nghĩ thầm kín nhất của tôi nên có lẽ cũng dễ dàng hé mở cho tôi biết đôi điều về những gì đương hành hạ và làm tôi lo âu, nhưng sau khi nghe những lời vu khống của bà đối với chàng Anselmus nhân hậu của tôi, tôi không muốn nghe bà nữa. Chúc ngủ ngon!

Veronika định ra về, nhưng mụ già đã quỳ sụp xuống trước chân nàng, nắm chặt lấy áo nàng và khóc lóc kêu than.

- Veronika, thế con không nhận ra bà lão Liese này hay sao, người đã từng bế con trên tay, chăm sóc và trêu chọc con ấy mà? Veronika hầu như không tin ở mắt mình nữa, mặc dù do tuổi cao và lại bị những vết bỏng làm biến dạng, nàng cũng đã nhận ra người đàn bà giúp việc trước đây nhiều năm rồi biến mất khỏi nhà ông hiệu phó Paulmann. Lúc này mụ già trông hoàn toàn khác trước, thay cho chiếc khăn choàng sặc sỡ và xấu xí là một chiếc mũ đội tử tế, bộ quần áo đen rách bươm lúc này đã là một chiếc áo choàng thêu những bông hoa lớn như ngày xưa mụ vẫn mặc. Mụ đứng dậy, cầm tay Veronika nói:

- Những gì ta vừa nói với con nghe có vẻ điên rồ, nhưng đáng tiếc là sự thật con ạ. Anselmus đã nhiều phen làm cho ta khốn khổ, nhưng thực ra là trái với ý muốn của hắn; hắn đã rơi vào tay lão đổng lý Lindhorst, lão muốn hắn lấy con gái của lão. Lão đổng lý là kẻ thù lớn nhất của ta. Ta có thể nói cho con nghe đủ thứ chuyện về lão, có lẽ con sẽ không sao hiểu được hoặc làm con kinh hoàng. Lão là người thông thái, ta cũng là người thông thái - chuyện đời như vậy đấy! Ta biết con rất yêu Anselmus, ta sẽ dốc toàn bộ năng lực của ta để giúp con hạnh phúc, giúp con đi tới được chiếc giường hôn nhân như lòng con ước mong.

- Nhưng mà, vì ý trời, xin bà hãy nói rõ cho tôi biết, bà Liese! - Veronika nói xen vào.

- Im lặng nào, con gái - hãy im lặng! - mụ ngắt lời nàng. - Ta biết con muốn hỏi điều gì rồi, ta đã trở thành một người như hôm nay vì ta phải trở thành người như thế, không thể nào khác được. Thôi, thế đã nhé! Ta biết cách chữa cho Anselmus thoát ra khỏi mối tình rồ dại đối với con rắn xanh và dẫn anh chàng với tư cách là một cố vấn triều đình đáng yêu nhất vào trong vòng tay con, nhưng con phải giúp ta.

- Bà Liese, bà hãy nói thẳng ra đi! Tôi muốn làm tất cả những gì bà yêu cầu, vì tôi rất yêu chàng! - nàng thì thào hầu như không thành tiếng.

- Ta biết con, - mụ nói tiếp, - là một đứa trẻ gan dạ, ta từng dọa “gâu gâu” để bắt con phải ngủ nhưng vô ích, vì chính lúc đó con lại mở mắt ra để nhìn con gâu gâu. Con đã không cầm nến đi vào phòng trong cùng và thường mặc áo rắc phấn của ông bố dọa trẻ con hàng xóm. Thôi, thế đã nhé! Nếu như con thực sự nghiêm túc, muốn nhờ nghệ thuật của ta để thắng lão đổng lý và con rắn xanh; nếu như con thực sự nghiêm túc muốn gọi Anselmus với tư cách một cố vấn triều đình là chồng mình, thì tới đây vào cái hôm ngày và đêm dài bằng nhau, đúng mười một giờ đêm con hãy lẻn ra khỏi nhà của cha con đến với ta; ta sẽ đi cùng con đến chỗ đường Kreuzweg cắt ngang qua cánh đồng cũng ở gần đây thôi, chúng ta sẽ chuẩn bị những thứ cần thiết, và mọi điều kỳ lạ có lẽ con muốn thấy hy vọng không làm con hoang mang. Thôi nhé, con gái, chúc ngủ ngon, cha con đang đợi con về nhà ăn súp đấy!

Veronika vội rảo bước trở về nhà, nàng quyết tâm không bỏ lỡ cơ hội ngày đêm dài bằng nhau, vì nàng nghĩ: “Bà Liese có lý, Anselmus đã bị mắc kẹt trong tay lũ kỳ dị, ta sẽ giải cứu chàng, sẽ biến chàng mãi mãi và vĩnh viễn là của ta, phải rồi, là của ta, mãi mãi là của ta viên cố vấn triều đình Anselmus”.

Nguyên tác: Der goldne Topf, Người dịch: Quang Chiến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.