Vào tháng Mười, trong kỳ nghỉ giữa học kỳ, cô đến ở với Izzie trong vài ngày. Họ đang ngồi trong Trà thất Nga ở South Kensington. "Khách quen ở tiệm này toàn là những người cực hữu." Izzie nói. "Nhưng họ có món bánh kếp tuyệt ngon không đâu sánh bằng." Ở đây có một cái ấm samovar. (Có phải cái ấm ấy phảng phất bóng dáng của bác sĩ Kellet nên đã tác động đến tâm trí cô không? Nếu vậy thì thật kỳ quặc.) Khi họ dùng xong bữa trà, Izzie nói: "Chờ cô một lát nhé, cô đi dặm lại chút phấn trên mũi. Cháu gọi người mang hóa đơn thanh toán ra nhé?"
Ursula đang kiên nhẫn đợi Izzie quay lại thì nỗi kinh hoàng đột ngột ập đến, nhanh như một con diều hâu săn mồi vậy. Đó là cảm giác sợ hãi về một điều gì đó mà cô không biết, nhưng cực kì đáng sợ. Nó đang đến chỗ cô, giữa tiếng lanh canh của thìa khuấy trà va vào đĩa lót tách. Cô đứng vụt dậy, làm đổ cái ghế mình vừa ngồi. Cô cảm thấy chóng mặt và trước mắt cô hiện lên một màn sương mù. Giống như bụi bom vậy, cô nghĩ, mặc dù cô chưa bao giờ bị bỏ bom.
Cô len qua màn sương, rời khỏi Trà thất Nga và đi ra đường Harrington. Cô bắt đầu chạy và cứ chạy mãi, tới đường Brompton rồi mù quáng tiến vào Egerton Gardens.
Cô đã từng tới đây. Cô chưa từng tới đây.
Luôn có thứ gì đó khuất tầm mắt ở rất gần cô, cô không bao giờ đuổi được nó - và nó cũng đang đuổi theo cô. Cô vừa là kẻ đi săn, vừa là con mồi bị săn đuổi. Giống như con cáo. Cô cứ tiếp tục chạy rồi vấp phải thứ gì đó và ngã đập mũi xuống đất. Đau kinh khủng. Máu chảy ồ ạt. Cô ngồi trên vỉa hè, bật khóc vì đau. Cô không để ý có ai ở trên đường không, nhưng rồi từ đằng sau cô vang lên giọng nói của một người đàn ông. "Ôi trời, tội cô quá! Để tôi giúp cô. Cái khăn màu ngọc lam xinh đẹp của cô bị máu dây vào hết rồi. Nó là màu ngọc lam hay màu ngọc xanh biển nhỉ? Tên tôi là Derek, Derek Oliphant."
Cô biết giọng nói đó. Cô không biết giọng nói đó. Quá khứ có vẻ đang rò rỉ vào hiện tại, như thể có hỏng hóc ở đâu đó. Hay đó là tương lai đang chảy tràn vào quá khứ nhỉ? Dù thế nào thì đó cũng là một cơn ác mộng, như thể những hình ảnh u ám, tăm tối trong đầu cô đã hiển hiện ra bên ngoài. Mọi thứ đều đảo lộn. Chắc chắn là thời gian đang bị xáo trộn.
Cô lảo đảo đứng dậy nhưng không dám nhìn quanh. Cô lờ đi cơn đau khủng khiếp, cứ thế mải miết chạy. Cuối cùng, khi đến Belgravia, cô hoàn toàn lả đi. Ở đây nữa, cô nghĩ. Cô đã từng tới đây. Cô chưa từng tới đây. Mình bỏ cuộc thôi, cô nghĩ. Bất kể thứ đang theo đuổi mình là gì, cứ để nó bắt được mình. Cô khuỵu đầu gối xuống vỉa hè cứng ngắc và cuộn tròn người lại như một quả bóng. Một con cáo không hang.