"Thời gian không tuần hoàn đâu bác ạ." Cô nói với bác sĩ Kellet. "Nó giống như một... bản viết trên da cừu nạo* vậy."
Một loại chất liệu có thể dùng để viết nhiều lần bằng cách tẩy đi bản cũ, viết lại bản mới.
"Ôi trời." Ông nói. "Nghe có vẻ phiền phức quá nhỉ."
"Và thi thoảng các ký ức lại đến từ tương lai."
"Cháu là một cô bé già dặn." Ông nói. "Bác biết là chuyện này không hề dễ dàng, nhưng cuộc đời cháu vẫn đang ở phía trước. Cháu phải sống cuộc đời ấy của cháu." Ông nói ông không phải là bác sĩ điều trị cho cô, ông đã nghỉ hưu và "chỉ là một người khách đến thăm" mà thôi.
Chốn an dưỡng này khiến cô có cảm giác mình như một bệnh nhân lao phổi nhẹ. Cô ngồi cả ngày trên hàng hiên ngập nắng, đọc hết quyển sách này đến quyển sách khác, và những người hộ lý mang đồ ăn thức uống đến cho cô. Cô thơ thẩn dạo qua các khu vườn, lễ phép trò chuyện với các bác sĩ và chuyên gia tâm lý, nói chuyện với các bệnh nhân cùng bệnh viện (ít nhất là với các bệnh nhân cùng tầng với cô. Những người bị điên thật thì ở trên tầng áp mái, giống như bà Rochester*). Thậm chí trong phòng cô có cả hoa tươi và một bát táo. Điều trị ở đây chắc hẳn đắt đỏ lắm, cô nghĩ.
Một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết Jane Eyre của nữ văn sĩ người Anh Charlotte Bronte.
"Nơi này chắc đắt lắm bố nhỉ?" Cô nói với Hugh khi ông đến thăm cô. Ông vẫn thường xuyên đến đây.
"Izzie trả tiền mà." Ông nói. "Cô ấy khăng khăng như vậy."