Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 5 Năm 1945

❊ ❊ ❊

Họ đang ngồi ở một cái bàn trong góc của một quán rượu trên phố Glasshouse. Một viên trung sĩ của quân đội Mỹ đã cho họ đi nhờ khi thấy họ đứng vẫy xe ở vệ đường bên ngoài Dover, rồi thả họ xuống đường Piccadilly. Họ đã chen chúc leo lên một con tàu quân sự chở quân đội Mỹ ở Le Havre, thay vì đợi hai ngày để đi bằng máy bay. Có thể, trên danh nghĩa, họ sẽ bị coi là đào ngũ, nhưng cả hai người họ đều chẳng thèm để ý đến điều đó.

Đây là quán rượu thứ ba mà họ ghé vào từ lúc được thả xuống đường Piccadilly. Họ đều nhất trí rằng hai người họ đã rất say nhưng vẫn còn có thể say hơn nhiều nữa. Hôm đó là tối thứ Bảy và nơi này đông nghịt người. Họ đang mặc quân phục và không thể chỉ mua một ly rượu để uống cả đêm. Tuy không còn quá phấn khích nhưng không khí hân hoan chiến thắng vẫn đang lan tràn khắp nơi.

"Chà." Vic nói, giơ ly của mình lên. "Mừng vì được trở về."

"Cụng ly!" Teddy nói. "Vì tương lai."

Máy bay của anh đã bị bắn hạ vào tháng 11 năm 1943 và anh bị đưa đến Stalag Luft VI* ở phía đông. Như thế cũng không quá tệ, vì tình hình có thể còn tệ hơn nếu anh là lính Nga. Lính Nga bị đối xử như súc vật vậy. Thế rồi vào đầu tháng Hai, họ bị đánh thức từ trên giường ngủ của mình với một tiếng "Raus! Raus!"* quen thuộc vào giữa đêm và bị lùa hành quân về phía tây để tránh xa quân đội Nga đang tiến tới. Đáng lẽ chỉ một, hai ngày nữa là họ được phóng thích rồi, đây có vẻ là một trò đùa cực kì độc ác của định mệnh. Trong ba tuần tiếp theo, phần lớn thời gian họ phải hành quân trong sự đói khát giữa thời tiết âm hai mươi độ rét mướt.

Một trại tù binh chiến tranh của Đức trong Chiến tranh Thế giới thứ Hai nằm gần thị trấn Heydekrug, Memelland (giờ là Šilutė, Lithuania).

Tiếng Đức, nghĩa là "Ra ngoài! Ra ngoài!"

Vic là một trung sĩ không quân nhỏ thó khá tự phụ, anh là hoa tiêu của một chiếc máy bay Lancaster bị bắn hạ trên vùng Ruhr*. Chiến tranh đã đưa đẩy những người xa lạ trở thành bạn cùng giường. Họ đã giúp đỡ, dìu dắt nhau trong cuộc hành quân. Chính tình đồng chí và thi thoảng một kiện hàng cứu trợ của Hội Chữ thập Đỏ đã cứu mạng họ.

Một khu vực đô thị ở Nordrhein-Westfalen, Đức..

Máy bay của Teddy đã bị bắn hạ gần Berlin, anh chỉ kịp thoát ra khỏi buồng lái vào phút chót. Trước đó, anh đã cố gắng giữ cho máy bay thăng bằng để các đồng đội của mình có cơ hội ngàn vàng nhảy ra khỏi máy bay. Một thuyền trưởng không được rời bỏ con tàu của mình cho đến khi không còn người nào ở trên tàu. Quy tắc ngầm tương tự cũng được áp dụng với một chiếc máy bay ném bom.

Chiếc Halifax đã bị cháy từ đầu đến đuôi và anh đã chấp nhận rằng cuộc đời mình thế là hết. Anh bắt đầu cảm thấy thư thái hơn, trái tim anh căng lên, và anh đột nhiên biết rằng anh sẽ ổn cả, rằng cái chết sẽ chăm sóc cho anh khi nào nó xuất hiện. Nhưng cái chết đã không đến bởi vì cậu điện đài viên người Úc trong tổ bay của anh đã bò vào buồng lái, đeo cái dù của Teddy lên lưng anh và nói: "Nhảy đi, đồ ngốc chết tiệt!" Anh không bao giờ gặp lại cậu ta nữa, không bao giờ gặp bất kỳ ai trong tổ bay của anh nữa, không biết liệu họ còn sống hay đã chết. Anh đã nhảy vào phút chót, chiếc dù của anh chỉ vừa mới mở ra thì anh đã chạm đất, và anh thật may mắn khi chỉ bị gãy một cái cổ chân và một cái cổ tay. Anh được đưa tới một bệnh viện và Gestapo* địa phương đã đến và bắt anh ngay tại phòng bệnh với câu nói bất hủ: "Đối với anh, chiến tranh đã kết thúc." Đó chính là lời chào mà gần như mọi phi công đều được nghe khi bị bắt làm tù binh.

Tên gọi tắt của Geheime Staatspolizei, là lực lượng cảnh sát bí mật (hoặc mật vụ) của tổ chức SS do Đức Quốc xã lập ra.

Anh đã chấp hành điền thông tin của mình vào thẻ tù binh và đợi một lá thư từ quê nhà, nhưng nó chẳng bao giờ đến. Suốt hai năm, anh đã phân vân tự hỏi liệu Hội Chữ thập Đỏ có ghi lại tên anh trên danh sách tù binh chiến tranh không, liệu có ai ở quê nhà biết anh còn sống không.

Khi chiến tranh kết thúc, họ đang ở trên một con đường nào đó bên ngoài Hamburg. Vic đã khoái chí nói với đám lính gác: "Ach so, mein Freund, für sie der Krieg ist zu ende*."

Tiếng Đức, nghĩa là: "Ồ, anh bạn, với anh, chiến tranh đã kết thúc."

"Vậy là, Ted, anh đã liên lạc được với bạn gái của anh rồi à?" Vic hỏi lúc Teddy trở lại sau khi đi năn nỉ bà chủ quán rượu đang đứng đằng sau quầy bar cho anh sử dụng điện thoại của quán rượu.

"Ừ." Anh cười. "Hình như mọi người đều cho rằng tôi đã chết. Tôi không nghĩ cô ấy tin tôi chính là tôi."

Nửa tiếng sau, khi họ đã uống thêm vài ly nữa, Vic nói: "Ầy, Ted. Nhìn nụ cười trên môi cô ấy, tôi đoán người phụ nữ vừa bước qua cửa kia có thể chính là người phụ nữ của anh."

"Nancy." Teddy khẽ lẩm bẩm một mình.

"Em yêu anh." Nancy thầm mấp máy môi với anh giữa sự huyên náo.

"Ồ, và cô ấy mang theo một cô bạn nhỏ bé để dành cho tôi, thật là chu đáo quá." Vic nói. Teddy cười nói: "Coi chừng, cậu đang nói đến chị gái của tôi đấy."

Nancy nắm tay cô chặt đến nỗi khiến tay cô đau nhói, nhưng cái đau ấy chẳng là gì hết. Em trai cô đang ở đó, anh thực sự đang ở đó, bằng xương bằng thịt, ngồi ở một cái bàn trong một quán rượu ở London, uống một ly bia Anh. Nancy thốt lên một tiếng nghẹn ngào nghe đến là buồn cười, còn Ursula phải cố kiềm chế để không òa khóc. Họ giống như hai bà Đức mẹ Mary, câm lặng trước sự phục sinh của Chúa.

Thế rồi, Teddy nhìn thấy họ và nhoẻn miệng cười. Anh nhảy bật dậy, suýt thì làm đổ mấy cái ly trên bàn. Nancy len qua đám đông và choàng tay ôm chầm lấy anh, nhưng Ursula chỉ đứng yên tại chỗ, đột nhiên lo rằng nếu cô di chuyển, mọi thứ sẽ biến mất, toàn bộ cảnh tượng hạnh phúc này sẽ vỡ tan thành từng mảnh nhỏ trước mắt cô. Nhưng rồi cô nghĩ, không, đây là thực, đây là sự thực, và cô bật cười vui sướng khi Teddy buông Nancy ra để đứng nghiêm và chào Ursula theo kiểu nhà binh.

Anh hét lên gì đó với cô nhưng những lời nói của anh bị chìm trong tiếng ồn ào huyên náo. Cô nghĩ anh đã nói "Cảm ơn chị" nhưng có thể là cô đã nhầm.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.