Bác sĩ Kellet trầm ngâm châm tẩu thuốc. Họ đang ngồi trên hàng hiên. Ursula nghĩ cô sẽ rất hạnh phúc nếu được trải qua phần còn lại của cuộc đời ở đây. Nó quá mức dễ chịu, êm đềm.
"Dầu tôi được ban cho tài tiên tri, thấu hiểu được mọi điều bí ẩn và mọi tri thức..." Bác sĩ Kellet nói.
"... Dầu tôi có đủ đức tin để dời non lấp bể, nhưng nếu không có lòng nhân đức thì tôi cũng chẳng là gì cả." Ursula tiếp lời.
"Đương nhiên, Caritas* có nghĩa là "lòng yêu thương". Nhưng chắc là cháu cũng biết điều đó."
Tiếng Latin. Trong một số bản kinh, từ này được dịch là "lòng nhân đức", trong một số bản được dịch là "lòng yêu thương".
"Cháu không phải là không có lòng nhân đức." Ursula nói. "Tại sao chúng ta lại trích dẫn kinh Corinthians vậy ạ? Cháu tưởng bác theo đạo Phật."
"Ồ, bác chẳng là gì cả." Bác sĩ Kellet nói. "Và đương nhiên cũng là tất cả." Ông nói thêm - khá tỉnh lược, theo ý kiến của Ursula.
"Vấn đề là..." Ông nói. "... Cháu có đủ không?"
"Có đủ cái gì ạ?" Cuộc trò chuyện giờ đã trở nên khó hiểu với cô, nhưng bác sĩ Kellet đang bận nhồi tẩu thuốc nên không trả lời. Bữa trà được đem đến làm gián đoạn cuộc trò chuyện của họ.
"Ở đây họ có món bánh kem sô cô la ngon tuyệt hảo." Bác sĩ Kellet nói.