Cốc, cốc, cốc. Tiếng gõ cửa ở phòng ngủ của Bridget len vào trong giấc mơ của cô bé. Trong mơ, cô bé đang ở nhà mình tại hạt Kilkenny và người gõ cửa là hồn ma người bố quá cố tội nghiệp của cô bé đang cố trở về với gia đình. Cốc, cốc, cốc! Cô bé tỉnh giấc, đầm đìa nước mắt. Cốc, cốc, cốc. Đúng là có ai đó đang ở ngoài cửa.
"Bridget, Bridget?" Tiếng gọi khẽ đầy giục giã của bà Todd vang lên ở phía bên kia cánh cửa. Bridget làm dấu thánh giá trên ngực mình, đêm hôm khuya khoắt thế này ắt chẳng phải tin gì tốt lành. Ông Todd bị tai nạn ở Paris chăng? Hay Maurice hoặc Pamela bị ốm? Cô bé lồm cồm bò xuống giường và bước vào cái lạnh cắt da cắt thịt trong căn phòng áp mái nhỏ bé. Cô bé ngửi thấy mùi tuyết trong không khí. Khi mở cửa phòng ngủ, cô bé thấy Sylvie đang gần như cúi gập người xuống, trông như một quả đỗ chín sắp nẻ vỏ. "Đứa bé đòi ra sớm." Cô nói. "Cháu có thể giúp ta không?"
"Cháu ư?" Bridget kêu lên the thé. Bridget mới mười bốn tuổi nhưng cô bé biết nhiều điều về trẻ con, tuy nhiên phần lớn trong số đó đều chẳng có ích gì. Cô bé đã chứng kiến mẹ mình chết trong lúc sinh nở nhưng chưa bao giờ kể điều này với bà Todd. Bây giờ rõ ràng không phải là lúc để nhắc đến chuyện đó. Cô bé dìu Sylvie xuống cầu thang về phòng cô.
"Có nhắn gọi bác sĩ Fellowes cũng chẳng ích gì." Sylvie nói. "Ông ấy sẽ không thể vượt qua được trận tuyết này."
"Đức mẹ Mary ơi!" Bridget kêu ré lên khi Sylvie khuỵu xuống, bò bằng cả hai tay hai chân như một con thú và rên rỉ.
"Ta e là đứa bé đang ra rồi." Sylvie nói. "Đến lúc rồi." Bridget thuyết phục Sylvie trở lại giường và cuộc vượt cạn cam go trong đêm dài cô đơn của họ bắt đầu.
❄
"Ôi, thưa bà." Bridget đột nhiên hét lên. "Cô bé tím tái cả người rồi."
"Con gái à?"
"Cô bé bị dây rốn quấn quanh cổ. Ôi, lạy Chúa Jesus và tất cả các vị thánh thần, cô bé tội nghiệp đang bị ngạt, cô bé bị dây rốn quấn ngạt rồi."
"Chúng ta phải làm gì đó, Bridget. Chúng ta biết làm gì đây?"
"Ồ, thưa, bà Todd, cô bé đi rồi. Cô bé đã chết trước cả khi có cơ hội được sống."
"Không, không thể nào." Sylvie nói. Cô cố ngồi dậy trên tấm ga giường loang lổ, máu như một bãi chiến trường, đứa bé vẫn đang được gắn với "sợi dây sinh mệnh" của nó. Trong lúc Bridget đang than khóc, Sylvie kéo giật ngăn kéo của chiếc tủ kê ở đầu giường và điên cuồng lục lọi các đồ vật chứa trong đó.
"Ôi, bà Todd!" Bridget rên rỉ. "Bà nằm xuống đi, chúng ta chẳng làm gì được nữa đâu. Cháu ước gì ông Todd có nhà."
"Suỵt!" Sylvie nói và giơ cao chiến lợi phẩm của mình lên - một cây kéo phẫu thuật ánh lên lấp lánh dưới ánh đèn. "Ta phải luôn chuẩn bị sẵn sàng." Cô lẩm bẩm. "Hãy bế đứa bé vào sát ngọn đèn để ta có thể nhìn rõ. Nhanh lên, Bridget. Không có thời gian để lãng phí đâu."
Tách, tách.
Có công mài sắt có ngày nên kim.