Chắc là cô đã ngất đi, vì khi mở mắt ra, cô thấy mình đang nằm trên một cái giường trong một căn phòng sơn toàn màu trắng. Có một ô cửa sổ to tướng và bên ngoài cửa sổ có một cây dẻ ngựa còn chưa trút lá. Cô ngoái đầu lại và nhìn thấy bác sĩ Kellet.
"Cháu bị gãy mũi." Bác sĩ Kellet nói. "Chắc là có kẻ đã tấn công cháu."
"Không phải đâu ạ." Cô nói. "Cháu bị ngã."
"Một mục sư đã phát hiện ra cháu. Ông ta đã đưa cháu lên một chiếc tắc xi để tới bệnh viện St George."
"Nhưng bác đang làm gì ở đây ạ?"
"Bố cháu đã liên lạc với bác." Bác sĩ Kellet nói. "Ông ấy không biết phải liên lạc với ai khác."
"Cháu không hiểu."
"Chà, khi cháu tới St George, cháu cứ la hét không ngừng. Họ nghĩ hẳn là cháu đã gặp phải một chuyện tồi tệ."
"Đây không phải là bệnh viện St George, đúng không ạ?"
"Ừ." Ông trìu mến nói. "Đây là một bệnh viện tư. Cháu sẽ được nghỉ ngơi và ăn những món ăn ngon, vân vân... Họ có những khu vườn đẹp. Bác luôn nghĩ một khu vườn đẹp sẽ rất hữu ích, còn cháu thì sao?"