Trái tim cô căng lên vì tính thiêng liêng cao vời của toàn bộ kế hoạch này. Hình ảnh về những gì sắp xảy ra hiện lên ở khắp nơi. Cô vừa là chiến binh, vừa là cây giáo sáng ngời. Cô là thanh kiếm lóe lên trong màn đêm sâu thẳm, là tia sáng xuyên qua bóng tối. Lần này sẽ không có sai lầm nào cả.
Khi tất cả mọi người đã ngủ và ngôi nhà chìm trong sự tĩnh mịch, Ursula rời khỏi giường và trèo lên cái ghế ở ô cửa sổ để mở cửa căn phòng ngủ nhỏ bé trên tầng áp mái.
Đã đến lúc rồi, cô nghĩ. Một chiếc đồng hồ đổ chuông ở đâu đó như thể đồng tình. Cô nghĩ về Teddy và bà Wooh, về Roland và Angela bé nhỏ, về Nancy và Sylvie. Cô nghĩ về bác sĩ Kellet và Pindar. Khi đã hiểu bản thân mình, hãy trở thành chính mình. Giờ cô đã hiểu bản thân mình rồi. Cô là Ursula Beresford Todd, và cô là một chứng nhân.
Cô dang rộng hai cánh tay với con dơi đen sì và họ bay về phía nhau, ôm lấy nhau trong không trung như những linh hồn đã thất lạc bấy lâu. Đấy chính là lòng yêu thương, Ursula nghĩ. Đúng là có công mài sắt có ngày nên kim.