Đêm Ngàn Mắt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
Sự Chờ Đợi: Chàng Vệ Sĩ Chống Lại Những Tinh Cầu

❊ ❊ ❊

Bánh xe ngừng lăn, họ dừng lại trước nơi đó. Cô tắt máy. “Đến rồi.” Cô hất cằm về phía nó.

Shawn nhìn kĩ, với cặp mắt chăm chú của người mới thấy lần đầu. Anh nghe ở đâu đó rằng một thám tử phải nhìn vào một vật nhiều lần để bắt đầu hiểu nó, mỗi lần nhìn anh ta lại khám phá được một chút. Rằng điều căn bản để làm một thám tử là quan sát và quan sát, cho đến khi anh ta biết hết tất cả những gì mà đối tượng có thể nói cho anh ta. Anh chưa bao giờ đồng ý với phương pháp ấy, nó không hợp với anh. Nó chỉ đúng với những cái nhỏ bé, những mảnh ghép của một bằng chứng, những cái có thể tách khỏi môi trường của mình và đem đi phân tích. Nhưng với những cái tổng thể, toàn cảnh, đại cảnh, bối cảnh chung gì gì đó, anh thích cái nhìn đầu tiên, với cặp mắt tinh khôi. Không cái nhìn nào về sau có thể làm tốt hơn. Những ánh mắt sau này chỉ làm vẩn đục ấn tượng ban đầu, giống như người ta cố in thêm một bức ảnh lên cùng một cuộn phim. Kết cục chẳng có ấn tượng nào chính xác, cái đầu tiên cũng như cái về sau. Chỉ thu về một mớ hỗn độn. Như thế không có nghĩa anh thông thái đến độ chỉ cần nhìn một cảnh tượng hay tình huống là biết hết về nó. Mà có nghĩa bất kể ấn tượng từ cái nhìn đầu tiên của anh ra sao, nó cũng gần với sự thật hơn cái nhìn thứ hai hoặc thứ ba. Anh có khả năng tưởng tượng phong phú và yếu về suy luận logic. Có lẽ vì vậy mà người ta gọi anh là kẻ mộng mơ.

Và thế là anh đưa mắt nhìn nhân vật chính của miền quê, toàn cảnh dinh thự riêng của họ, với ngôi nhà chiếm một phần rất nhỏ trong đó. Nó là tiêu điểm chỉ vì họ tình cờ đỗ lại ở cự li gần. Bằng không nó sẽ chỉ là một cái chấm xám gần như mất hút giữa cánh đồng xanh trập trùng. Nó dè dặt nhô lên từ phía sau, đường nét cuối cùng bị che khuất bởi những tán cây rậm rạp. Căn cứ vào lớp vỏ xám thì chúng là những cây bu-lô. Chúng nhiều vô kể, mọc san sát nhau, tạo thành một đội quân tiềm tàng sức mạnh. Ta không thể nhìn thấu chúng, kể cả sau khi mắt ta đã thâm nhập qua hai hay ba lớp ngoài cùng. Chúng tạo nên một vùng sẫm tối, dày đặc. Người ta có thể lẻn vào trong đó mà không bị phát hiện ra cho đến phút cuối cùng.

Anh lại không có cảm tình với ngôi nhà. Không thể nói là vì phong cách của nó, anh không phải là kiến trúc sư. Nó xây bằng đá sáng màu, thấp và trải rộng. Mặc dù có hai tầng, song nó tạo ra cảm giác chỉ có một tầng vì gần như tất cả các cửa sổ ở tầng dưới, tập trung ở mặt trước, mang một kiểu dáng thuôn dài trống hoác như cửa đi. Chúng chiếm phần lớn diện tích mặt tiền, chỉ để lại một dải nhỏ chạy dọc bên trên cho những cửa sổ tầng hai, đây chỉ là những cái lỗ vuông nếu đem ra so sánh.

Nó không u ám hay đáng sợ theo bất cứ phương diện nào. Song nó quá đồ sộ, quá trang trọng một cách cổ điển trong thiết kế, để mà gây thiện cảm hay có vẻ dễ sống. Nó có cái vẻ trung tính của một tòa nhà công cộng. Đáng lẽ nó phải là một phòng trưng bày nghệ thuật, một thư viện hay một dạng trung tâm cộng đồng. Khi đó, người ta sẽ muốn bước vào và dạo quanh thưởng ngoạn. Nhưng người ta ắt sẽ không muốn ngủ trong đó. Nó không gợi lên thôi thúc ấy.

“Cô sống ở đây bao lâu rồi?”

“Cả đời tôi.”

“Vậy thì tôi đoán là cô đã quen với nó”, anh nói nhẹ nhàng với vẻ trầm ngâm.

Họ xuống xe và bước lên lối đi ngắn trải sỏi dẫn tới cửa trước. Dưới chân bậc tam cấp, như một dạng đóng dấu sở hữu vĩnh cửu, một vòng hoa bằng đồng gắn trên lối đi, bao quanh những chữ cái W. R. cũng bằng đồng. Tuy nhỏ, nhưng không phá hủy được.

“Tôi tưởng tên bố cô là...”

“Đó là bố của bố tôi”, cô nói, “ông đã xây cơ ngơi này. Hồi đó, người ta phải đến đây bằng xe ngựa, nếu khởi hành từ sáng sớm thì sẩm tối mới đến nơi.” Cô dùng mũi chân vuốt ve những chữ cái. “Ông đã gây dựng sản nghiệp cho gia đình. Tôi chưa bao giờ gặp ông, nhưng tôi phần nào ghen tỵ với ông.”

“Tại sao, vì ông đã gây dựng sản nghiệp cho gia đình?”

“Ồ không, vì ông đã có khoảng hai mươi năm trước khi bắt đầu làm ăn phát đạt. Cả bố và tôi đều không có được điều đó.”

Có hai con sư tử đá ở hai bên bậc tam cấp. Có lẽ là sư tử cái, vì chúng không có bờm. Chúng có phần nhỏ hơn kích cỡ thật. Mặt đá cẩm thạch đã xước và ngả vàng nhiều chỗ theo thời gian. Anh đặt bàn tay lên đầu một con khi bước lên những bậc thềm.

“Cô không nghĩ những con sư tử này có vẻ kém may mắn sao? Chúng hẳn sẽ đập ngay vào mắt ông mỗi lần ông ra vào nhà.”

“Mới đầu tôi đã tính bỏ chúng đi, nhưng chưa bao giờ tôi thực hiện. Tôi đã quan sát ông, hình như chúng chẳng hề hấn gì với ông mỗi khi ông đi qua. Ông đã quá quen với chúng, tôi nghĩ chúng còn chẳng lọt vào mắt ông nữa là. Chúng bằng đá và ông không nghĩ đến thứ mà chúng đại diện, giờ chúng chỉ là một phần của cửa ra vào. Những con sư tử sống mới là điều ông sợ.”

Một người gác cửa mở cửa cho họ đúng lúc họ chuẩn bị bước vào. Hiển nhiên, ông ta đã chờ thực hiện nhiệm vụ của mình kể từ lúc nhìn thấy họ xuống xe. Ông là một người đàn ông khá khỏe mạnh ở đội tuổi xấp xỉ năm mươi, chắc chắn ông không có vẻ gì giống như một lão bộc già yếu.

Cho dù, về phần mình, ông có ngạc nhiên khi thấy cô chủ trở về sau một đêm vắng nhà cũng như đi cùng một người lạ mặt, ông cũng không để lộ ra. Ông liếc nhìn Shawn với một vẻ tôn trọng ngắn gọn không hơn.

“Ông Weeks, đây là anh Shawn, một người bạn của tôi. Anh ấy có một chiếc túi để ở sau xe. À, ông hãy mang lên căn phòng đối diện phòng bố tôi, bên kia hành lang.”

Shawn nhìn quanh một cách lơ đãng lịch sự, đúng thái độ của một vị khách tình cờ. “Cô thật tử tế khi mời tôi đến, Jean.”

“Gần đây bố tôi không được khỏe lắm. Chúng tôi không biết có chuyện gì xảy ra với ông. Phải không, ông Weeks?”

Cô phóng một ánh mắt quyền lực vào người đàn ông. Nhìn bề ngoài, có vẻ nó nhắm vào ông ta và loại Shawn ra khỏi cuộc, nhưng thực tình là dành cho Shawn chứ không phải ông gác cửa.

“Đúng vậy, thưa cô”, ông già ngoan ngoãn đáp.

Cô hạ giọng. “Ông ấy thế nào rồi?”

“Vẫn, thưa cô.”

Ông đi ra để lấy túi đồ của Shawn.

“Tôi sẽ dẫn anh đi xem một vòng, trước khi đưa anh lên gặp bố tôi”, cô đề xuất. Cô dẫn anh rời khỏi tiền sảnh, rẽ trái, qua một cánh cửa lớn cao gần sát trần. “Đây là phòng khách.” Anh bước vào và đi quanh phòng, để cô lại ngưỡng cửa.

Anh đang làm nhiệm vụ, một nhiệm vụ đặc biệt. Anh không ở đây làm khách hay người định giá đồ cổ. Anh rất tận tâm với mục đích đến đây. Anh thể hiện rõ ràng điều đó. Anh nhìn căn phòng như một người mới đến, từ vị trí giữa phòng. Rồi anh đi một vòng quanh nó, kiểm tra bất cứ thứ gì mở ra bên ngoài. Cửa sổ, thử độ chắc chắn của chúng, mở cánh cửa, nhìn ra ngoài, đóng vào, thử thêm một lần nữa.

Cô đi tiếp. “Đây là nơi chúng tôi ăn tối.”

Anh xem xét tất cả những thứ mở vào trong như tủ, cửa thông phòng, hốc tường.

Cô để ý thấy. Đoạn cô hơi mỉm cười, bất ngờ và ngoài dự đoán của anh.

“Đây là phòng làm việc của bố tôi.”

Anh nghiêng đầu trước một, hai quyển sách, như để dễ đọc tựa của chúng hơn, hoặc có lẽ chỉ để nhìn xem có gì đằng sau giá sách hay không.

Và khi họ đến gần chiếc lò sưởi bằng đá cẩm thạch ở một căn phòng, anh thậm chí còn cúi xuống nhìn ngược lên, để xem bên trong có ống khói thật hay là đồ giả.

“Đồ thật đấy”, cô lẩm bẩm.

Anh quay lại và bắt gặp vẻ mặt cô.

“Tôi biết, nhưng nhiệm vụ của tôi là ngăn ngừa nguy hiểm cho ông ấy. Không cần biết dưới hình thức nào, hay từ hướng nào.”

Cô dẫn đường đi ra.

“Căn phòng ở cuối kia là phòng kính.”

Cô trả lời câu hỏi mà mình đọc thấy từ nét mặt anh.

“Bản thân tôi cũng không rõ về tác dụng của phòng kính. Chúng tôi thỉnh thoảng sử dụng nó khi phải chịu đựng một bài hát hoặc một bản độc tấu piano của ai đó.” Hai mặt bên của căn phòng đều có một cửa sổ kính mờ cao tới trần trổ vào bức tường trắng.

“Chúng là giả”, cô thừa nhận khi anh bước lại gần. “Không có lối ra đằng sau. Đợi chút, tôi sẽ cho anh thấy, như thế này không thể biết được toàn bộ vai trò của nó đâu.”

Cô chạm vào một công tắc điện và những bóng đèn ẩn phía sau những cửa sổ bừng sáng, khiến chúng nổi bật lên. Lấp lánh đủ sắc màu của hồng ngọc, ngọc lục bảo, lam ngọc và hổ phách, như những cửa sổ kính màu của một nhà thờ Trung cổ. Ở giữa mỗi cửa sổ là một bức tranh tôn giáo. Mỗi vòm kính bao quanh nó đều mang hình đầu một con vật trong thần thoại hoặc trên huy hiệu: Kỳ lân, sư tử đầu chim, lợn rừng, sư tử, phượng hoàng.

“Chúng đến từ nước Anh”, cô nói đều đều. “Một tu viện hoàng tộc hay sao đó, thời vương triều Plantagenet. Công trình của ông nội tôi, mang về toàn bộ. Anh biết đấy, thời mà những người Mỹ giàu có vượt biển vận chuyển nguyên tòa lâu đài. Ông tôi thì biết chừng mực, chỉ hai cái cửa sổ thôi đủ khiến ông mãn nguyện rồi.” Cô tắt công tắc, những ô cửa sổ trở về nguyên dạng.

Anh chợt nghĩ, bằng vào số lượng những con vật trang trí xung quanh, mầm mống của lời tiên đoán rất có thể được gieo ngay trong ngôi nhà này, trong trí tưởng tượng hết sức phong phú và độc địa của người nào đó, nhưng anh không nói với cô.

Một người đàn bà bước xuống cầu thang đúng lúc họ trở ra sảnh.

“Jean”, bà ta nói hổn hển, gần như chạy trong quãng đường còn lại.

“Ồ, bà Grace. Anh Shawn, đây là bà Hutchins. Bà Grace, đây là một người bạn của cháu.”

Bà ta gật đầu chào anh, nhưng đôi mắt, vẻ lo lắng của bà hướng cả vào cô gái.

“Jean”, bà ta lặp lại với vẻ trách móc. “Jean yêu quý.”

“Bà lo cho cháu phải không? Cháu xin lỗi. Chúng cháu ngồi nói chuyện cả đêm trong một nhà hàng, mải mê đến quên cả giờ giấc.”

Shawn nói, “Tôi không hề cố ý giữ cô Reid bên ngoài như thế.”

Một lần nữa, bà ta bất đắc dĩ đón lời anh bằng một cái gật đầu.

“Bà không nói với bố cháu chứ?” Jean hỏi.

“Sao tôi có thể? Bất cứ ai cũng không. Nhưng tôi không sao chợp mắt cho đến bảy giờ. Tôi gọi cho nhà Gilbert. Tôi gọi cho bà Louise Ordway. Không phải để hỏi về cháu”, bà vội vã thêm vào. “Tôi bịa ra một lí do, để xem cháu có ở đó không.”

“Chắc chắn cháu sẽ không ở chỗ họ...” Jean mở miệng phản đối, rồi không tiếp tục nữa. “Xin lỗi vì đã làm bà sợ, bà Grace. Bà không cần lo cho cháu. Cháu lớn rồi.”

Bà quản gia nói, “Căn phòng phía tây dành cho anh Shawn, tôi tin rằng anh đã nghe ông Weeks nói lại. Tôi phải lên thu xếp bây giờ, cháu chẳng báo trước gì cả.”

“Bà ấy không tin chúng ta”, Jean nói nhỏ, nhìn bà quản gia lên lại cầu thang. “Ý tôi là về anh. Tôi đã thấy cách bà ấy nhìn anh. Bà tin thế nào được? Bà biết tất cả bạn bè tôi và chưa từng nghe tên anh cho đến bây giờ.”

“Nhưng cô vẫn còn trẻ trung để tiếp tục kết bạn”, anh đưa ý kiến. “Nó đâu phải là một quá trình tự động dừng lại.”

“Nhưng quá đột ngột, bất ngờ. Chúng ta lên gác chứ?”

Đến sảnh trên, họ lại dừng bước, anh kiên nhẫn đứng chờ, có vẻ như cô đang lấy tinh thần. “Ở kia, cánh cửa đó”, cô nói, song họ vẫn đứng tại chỗ.

Bà Hutchins xuất hiện trở lại. Bà bước ra khỏi cánh cửa phòng mà ắt hẳn là chuẩn bị cho anh, đối diện cánh cửa Jean đã chỉ. Bà cẩn thận khép nó lại sau lưng, đi qua họ với nụ cười trên môi, đoạn tiếp tục đi xuống cầu thang.

“Tôi sẽ đưa anh vào gặp ông bây giờ. Hãy chuẩn bị sẵn sàng. Chuyện này sẽ khá khó khăn với cả hai chúng ta.”

“Trong trường hợp này, tôi không phải là một người khách, cô Reid. Tôi là một người bảo vệ được cử đến ngôi nhà này, nhiệm vụ của tôi là ở đây.”

Cô đặt tay lên nắm đấm cửa, vẫn còn do dự. “Mỗi khi vào gặp ông, tôi phải lên tinh thần mấy lần. Cho dù tôi mới xa ông không lâu. Anh thấy đấy, tôi nhớ ông khi ông còn... trước khi xảy ra chuyện.”

Cô đưa tay lên gõ cửa.

“Ồ, còn điều này nữa. Trong kia sẽ có mấy cái đồng hồ, bao nhiêu cũng không đủ với ông. Ông sẽ hỏi giờ anh. Dù đồng hồ của anh có chỉ mấy giờ, anh cũng hãy chỉnh nó chậm lại bằng với những đồng hồ khác. Tôi luôn chỉnh ngược chúng vào sáng sớm, khi ông không trông thấy. Như thế sẽ cho ông thêm một, hai phút, một ít thời gian vay mượn. Tôi chỉ làm được đến thế để xoa dịu ông. Ban đêm, khi ông ngủ, chúng tôi lại vặn trước những chiếc đồng hồ, để chúng báo chính xác thời gian ngày mới bắt đầu.”

“Ông ấy không nên ở cùng chúng.”

“Không có chúng ông càng sợ hơn. Ông sợ thời gian sẽ trôi nhanh hơn, bỏ lại ông. Trí tưởng tượng lúc nào cũng khủng khiếp hơn thực tại mà.”

Bàn tay ngập ngừng của cô cuối cùng cũng gõ vào cửa. “Con là Jean đây”, cô gọi. “Con đi cùng một người bạn.” Rồi cô vặn nắm đấm cửa bước vào mà không chờ sự đồng ý.

Lí trí của Shawn ra lệnh: “Làm cho tốt vào, đừng bỏ sót cái gì. Mày đã đến gôn nhà rồi.”

Người đàn ông đang ngồi giữa căn phòng lớn, trong một chiếc ghế bành. Không thể biết ông ta bao nhiêu tuổi, vì cái chết không có tuổi. Và ông ta có một vẻ chết chóc mà không sinh vật sống nào có thể bì kịp. Ông ta ăn vận ở mức cơ bản, chiếc áo choàng mặc nhà ôm lấy khung người gầy guộc và đôi chân xỏ dép da mềm.

Ai đó đã phủ một tấm chăn che kín đôi chân. Tóc ông ta trắng phau, còn khá dày. Shawn có thể khẳng định rằng vài tuần trước, màu tóc là dấu hiệu duy nhất cho thấy tuổi tác của ông ta - sắc trắng nổi bật trên một bộ mặt trẻ trung, hồng hào. Giờ vai trò của nó đã bị đảo ngược, nó là dấu hiệu duy nhất còn lại của sức sống được duy trì nơi ông ta. Màu trắng tinh khôi, khỏe mạnh đó nay phủ lên một quả bóng xẹp hình, một gương mặt nhăn nheo và bì bì. Cổ như một bó dây điện mảnh khảnh, bọc ngoài bởi lớp vỏ cao su quấn vào nhau mà dòng điện đi qua được rất ít. Đôi mắt như hai cái đinh tán bị nung sáng trắng, ăn sâu vào hộp sọ, tạo thành hai lỗ sâu hoăm hoắm.

Có bốn cái đồng hồ tập trung quanh ông ta. Một đồng hồ đứng đặt trên mặt tủ sát tường, một đồng hồ để bàn trên chiếc bàn cạnh ông ta, kế bên là một đồng hồ bỏ túi mỏng dính đặt ngửa, và một đồng hồ vàng thuôn dài đeo quanh cổ tay xương xẩu bằng một sợi dây da mà những lỗ khuyết không còn đủ gần để thắt chặt nó nữa.

Tiếng tích tắc kết hợp của chúng nghe như tiếng chiêm chiếp nhỏ của những con chim máy.

Ông ta vồ vập lấy Shawn trước khi cô kịp giới thiệu. “Một người ngoài! Giờ tôi có thể kiểm tra rồi. Cậu có đồng hồ không? Loại gì? Nó chỉ mấy giờ?”

Shawn nâng cổ tay, lật bàn tay kia che nó lại. Anh trừ đi một phút so với những cái đồng hồ vốn đã chậm kia. “Chín giờ hai mươi”, anh đáp, buông tay xuống và ống tay áo lại trùm lên nó.

Gương mặt ông Reid sáng lên mừng rỡ.

“Ôi, Jean!” Ông kêu lên. “Con nghe thấy chưa? Bố có thêm một phút nữa! Một phút nữa! Chỉnh những cái kia lại đi...”

“Tôi nghĩ đồng hồ của tôi còn chạy nhanh ấy”, Shawn nói thêm, họng thắt lại vì thương cảm. Anh nghĩ, bằng những gì đã làm với người đàn ông này, Tomkins đáng lên ghế điện, dù ông ta còn ý định xấu xa gì trong tương lai hay không. Một án tử chậm rãi, với một dòng điện chưa đủ mạnh để gây chết người trong hai cú giật đầu tiên!

“Bố”, cô nói, đi tới vuốt lại lọn tóc rũ xuống của ông bằng bàn tay âu yếm, “con muốn bố gặp anh Shawn đây.”

Sự nồng nhiệt ban đầu bắt đầu xẹp xuống, như thể đây không phải lần đầu cách tiếp cận lừa gạt này được thực hiện. “Lại là bác sĩ? Chuyên gia tâm thần?” “Không, không phải.” Cô dựng lên một bảng phả hệ loằng ngoằng mà Shawn chẳng hiểu gì. “Bố còn nhớ Tad Billings, hôn phu của Marie Gordon không, người thanh niên đã chết ở Florida trong một vụ lật xe cách đây hai năm ấy? Anh ấy đã đến nhà ta mấy lần. Ờ, Tom là... bạn học của anh ấy. Con gặp Tom ở... một bữa tiệc của Marie hồi đó.”

“Bố không biết là con đến những bữa tiệc như thế đấy”, ông nói một cách lơ đãng, như thể đề tài này giờ đã quá xa lạ để gợi cho ông sự hứng thú.

“Dù sao anh ấy cũng đã đến đây, cùng với hành lí của mình. Con đã mời anh ấy ở lại.”

“Con không nghĩ là cậu ta nên được biết chuyện gì đang xảy ra sao? Hay con đã nói rồi?” Shawn cứu nguy cho sự bối rối thấy rõ của cô, anh chìa tay về phía ông già. “Xin chào ngài?” Anh vui vẻ chào hỏi.

Như nắm phải mớ cành khô, anh cảm nhận được từng lóng xương một. Anh gần như ngỡ chúng sẽ gãy rời, chúng quá giòn, quá trơ trụi.

“Cậu tới hơi sớm đó, anh bạn trẻ”, Reid uể oải nói, “nhưng cũng chào mừng cậu đến nhà.”

“Hơi sớm ư?” Shawn tươi cười nhắc lại. “Tôi không biết ngài lại trông chờ tôi...”

“Cậu đến hơi sớm để dự đám tang.”

Mười một giờ, cô đứng lên khỏi ghế. Ba người họ đang ở trong phòng khách.

“Con lên gác đây. Tối qua con... không ngủ được mấy.” Mắt cô gặp mắt Shawn trong một ánh liếc thấu hiểu.

Cô tiến lại gần hình người rúm ró trong một chiếc ghế khác.

“Chúc bố ngủ ngon.”

Ông ta không động đậy, dường như không nghe thấy cô nói. Mắt ông ta không rời cái đồng hồ như một mặt trăng nhợt nhạt trên tường, với một vệ tinh bằng vàng đu đưa qua lại không ngừng mãi bên dưới.

“Chúc bố ngủ ngon”, cô lặp lại. “Chúc ngủ ngon, bố yêu quý.”

Y như nói chuyện với một cái xác.

Shawn cảm thấy cáu bẳn một cách kỳ lạ. Anh nhận ra thần kinh của mình đang vô cùng căng thẳng. Anh những muốn đấm tay xuống bàn, hoặc lớn tiếng quát người đàn ông thất thần kia, rằng cô ấy đang nói chuyện với ông đó, ông không nghe thấy sao? Bất cứ điều gì để lôi ông ta ra khỏi mộng ảo. Anh dằn xuống thôi thúc đó, chậm rãi đứng dậy và tự chặn họng mình bằng cách cắn răng vào môi trên.

Anh đặt tay lên vai ông Reid để thu hút sự chú ý của ông ta. Ông Reid dứt mắt khỏi chiếc đồng hồ, ngơ ngẩn nhìn quanh. Ông ta phải nhìn vào bàn tay trước tiên để xem cái gì đã chạm vào vai mình, rồi mới tới gương mặt để xem ai đang ở với mình.

Cô cúi xuống hôn nhẹ lên trán ông.

“Hẹn gặp bố ngày mai.”

“Ngày m...” Ông ta không nói hết. Như thể cái từ bỏ sót ấy chứa một sự đau đớn bên trong.

Shawn đi cùng cô ra ngoài cửa. Đến đó, cô quay sang, nắm chặt tay anh với sự nhiệt thành đột ngột, bất ngờ. “Cảm ơn anh.”

“Vì điều gì?” “Vì đã ở đây. Vì anh mà tôi còn ở đây.” Cô thoáng cụp mắt xuống. “Vào giờ này tối qua, tôi đang một mình lên xe, ngoài cửa trước...”

Anh chuyển đề tài. “Cô cố ngủ một chút đi.”

“Tối nay tôi sẽ có thể ngủ được.” Cô nhìn qua anh vào căn phòng mình vừa rời khỏi. Ông Reid lại đang nhìn đồng hồ, đó là thứ duy nhất trên thế giới có ý nghĩa đối với ông. “Hãy nói chuyện với ông”, cô thấp giọng nói. “Thế nên tôi mới lên gác. Khi còn hai người đàn ông với nhau, đôi khi họ có thể... cởi mở hơn. Đặc quyền của cánh đàn ông, kể cả con gái như tôi cũng ở ngoài ranh giới.” Cô buông tay anh sau cú siết cuối cùng đầy khẩn nài. “Hãy nói chuyện với ông, xem anh có thể làm gì cho ông không. Hãy giữ cho ông sống sót, như anh đã giúp tôi sống sót vậy. Chúc anh ngủ ngon và cầu Chúa phù hộ anh.”

“Chúc ngủ ngon”, anh nói với theo cô.

Anh nhìn cô đi lên cầu thang. Rồi khi cái trần dốc đã che khuất đầu cô, anh lẳng lặng đóng cửa lại.

“Ông Reid.”

Tim ông ta hẳn đang đập theo tiếng lộp cộp, loạt xoạt, lộp cộp trên kia. Ông ta không nghe được gì khác.

“Ông Reid, đừng. Đừng làm việc đó mê mải quá.” Anh cố ý tạo tiếng động với chai rượu và hai chiếc ly.

“Ta làm một ly trước khi ngủ chứ?”

Anh đang nói với chính mình, trong căn phòng trống. “Của ông đây.”

Anh phải cầm bàn tay đó lên, đặt ly rượu vào và duỗi các ngón tay ra khép chúng lại quanh chiếc ly.

Ly rượu hơi nghiêng đi, rượu bên trong chảy về miệng ly phía dưới, tràn ra, bắt đầu rớt xuống.

“Nâng nó lên. Nâng nó lên với tôi.”

Anh phải ôm đầu ông Reid xoay về phía mình, để phá vỡ dòng điện trong ánh mắt trân trân ấy. Chỉ khi đó đôi mắt mới từ bỏ chiếc đồng hồ. Vì hốc mắt đã ra khỏi tầm nhìn.

Shawn nâng ly lên. Anh cụng nó vào chiếc ly kia với một lực mạnh suýt làm nó văng khỏi bàn tay vô tri vô giác của Reid. “Uống mừng tội ác”, anh nói với một giọng thách thức khàn khàn.

Anh nhấp một ngụm rồi nháy mắt với ông Reid. Bằng một cách nào đó, nó không phải là cái nháy mắt thân thiện hay tinh nghịch. Nó khắc nghiệt, khô cứng và sắt đá.

Ông Reid nhìn anh với vẻ tò mò mệt mỏi, như thể giờ ông ta mới nhìn đến anh lần đầu tiên. “Cậu là kẻ nào vậy, con trai?” Ông ta hỏi đột ngột.

Mắt Shawn nhấp nháy, như thể đằng sau chúng là những quả pin đang được sạc điện. “Tôi không biết phải trả lời sao. Tôi là một gã trai. Tên tôi là Shawn. Tôi hai tám tuổi. Ông còn muốn gì khác, khi hỏi tôi là kẻ nào như thế?”

“Thôi khỏi, tôi biết cậu là kẻ nào. Tôi biết đọc vị người khác khi tôi vẫn còn sung sức. Tôi cũng khá giỏi khoản đó, tôi có năm mươi năm kinh nghiệm mà. Cậu là một thám tử, thám tử tư hoặc thám tử nhà nước.”

“Vậy sao?” Shawn nói nhát gừng.

“Tôi sẽ nói cho cậu nhiều hơn. Cậu là người thật thà. Nhìn gương mặt cậu xem. Những lời dối trá chắc ra từ đó như những giọt mồ hôi.” Nếu ông ta còn có thể mỉm cười, thứ hiện trên mặt ông ta ắt sẽ là một nụ cười. Còn giờ, chỉ có sự hé mở của đôi môi, sự nheo nheo của mi mắt.

“Tôi là một thám tử”, Shawn nói, nhìn xuống chiếc ly rỗng của mình, như thể đọc từng chữ ra từ đó. “Tôi không thích nói dối ông, giả dạng làm một người khác. Đó là...”

“Cậu có thể cứu tôi không?” Reid cắt ngang.

“Khỏi cái gì?” Shawn trả lời, giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy. “Khỏi những lời nói? Khỏi...”

Reid không nghe anh nói, “Đỡ tôi lên. Túi sau của tôi, lấy cái đó ra. Giờ cho tôi mượn cây bút trong túi cậu...” Ông ta nguệch ngoạc vội vã lên một tờ giấy xé răng cưa đặt trên đầu gối, rồi đưa cho anh tờ séc, để trống con số. “Điền vào đi. Viết con số của cậu vào. Bao nhiêu cũng được, tôi không quan tâm! Chỉ cần cứu tôi, hãy cứu tôi.”

Tay Shawn siết thành nắm đấm, gương mặt anh cũng sắt lại đồng bộ với nó. Anh lại thấy tức giận. Anh vò nát tờ séc, vứt ra sau lưng. “Ông đã đưa bao nhiêu tờ này cho Tompkins? Bao nhiêu tờ thế này?”

“Lúc này chúng ta không nói tới chuyện đó. Chúng ta đang nói về việc cậu cứu tôi.” Hai bàn tay ông ta hối hả lần lên tay áo Shawn, cho đến khi gần đến vai. “Được không, con trai? Được không?”

Shawn phủi chúng ra như phủi những con sâu. “Tự ông có thể cứu lấy mình, ông Reid.”

Chúng rơi thõng xuống. “Lại nữa rồi”, Reid nói.

Hàm dưới của Shawn nghiến chặt, khó khăn lắm anh mới mở được miệng. “Sao ông không huy động một chút can đảm? Ông không chỉ làm điều này vì bản thân, mà còn vì những người khác.”

“Muốn dũng cảm thì dễ lắm, khi cậu còn bốn mươi năm thoải mái. Thử xem cậu có dũng cảm được không nếu cậu còn chưa đầy bốn chín tiếng?” Reid đáp với vẻ thù địch.

Ông ta quay đi như thể đã cạn sạch hứng thú với anh. Mắt ông ta lại tìm kiếm cái đồng hồ, dán chặt vào đó.

Hơi men càng khơi lên lửa giận của Shawn.

“Ông có thôi đi không? Đừng nhìn cái đó nữa. Nó bắt đầu ảnh hưởng đến tôi, làm tôi khó chịu đấy.”

Đối với ông Reid thì anh không còn ở trong phòng với ông ta nữa.

“Dừng lại đi!” Anh cao giọng.

Một cảm giác bực bội giống như lúc trước trào lên trong anh. Lần này, tốc độ còn mãnh liệt hơn. Giờ này, Jean đã không còn trong phòng với họ để mà bắt anh kiềm chế.

Anh cảm thấy căm ghét ông Reid cũng như cái đồng hồ, cả hai đang hành động như những liều thuốc kích thích đối với những dây thần kinh vốn đã om sòm của anh. Giọng anh càng lúc càng khàn hơn. “Thay vì nhìn nó. Ông hãy thử nhìn qua bên này một lần.”

“Cậu có thể phí phạm thời giờ của mình đấy”, ông Reid đáp đều đều. “Tôi phải giám sát thời giờ của tôi. Tôi chỉ còn lại bốn tám tiếng cuối cùng.” Mắt ông ta không rời nó. “Thời gian sống của tôi không viết trên mặt cậu. Thời gian sống của tôi viết trên thứ đằng kia...”

Shawn thành công trong việc chuyển cơn thịnh nộ của mình khỏi ông Reid - khi nó đến - và nhằm vào cái đồng hồ. Nó lãnh hết hậu quả.

Anh đã rút súng trước khi nhận ra hành động của mình. “Tôi sẽ sửa cái thứ trời đánh này! Tôi sẽ cho ông thấy nó chẳng có ý nghĩa gì! Ông sẽ không phải nhìn nó nữa!” Anh tiến lại, điên cuồng nện báng súng vào nó. Lớp kính dày nứt vỡ rơi ra những vụn nhỏ. Chỗ giao nhau giữa các kim đồng hồ lõm vào trong. Anh đập liên hồi vào nó.

“Giờ nhìn nó đi! Nhìn đi! Bảo nó nói gì với ông xem.”

Có chuyện gì đó đã xảy ra với nó. Một tiếng kêu vo vo dữ dội phát ra từ trong cỗ máy đã bị phá hỏng. Kim giờ kim phút bắt đầu dao động như một cái com- pa. Kim phút quay nhanh, kim giờ quay chậm hơn. Chúng gặp nhau, kẹp chặt vào nhau thành một đường chỉ thẳng lên phía trên của mặt đồng hồ. Chúng ở yên như thế. Tiếng vo vo đã lắng xuống, động cơ đã chết, thời gian đã dừng lại.

Sự tĩnh lặng trùm lên căn phòng trong vài phút mà chiếc đồng hồ không thể ghi lại được nữa.

Rồi giọng nói nóng nảy của Shawn phá vỡ nó, đến từ đâu đó sau lưng anh. “Và tôi nói đó chỉ là sự trùng hợp!” Anh oang oang đầy vẻ gây gổ. “Ông cũng nói đi chứ! Nói đi, nghe thấy tôi không? Chúng tình cờ giao nhau ở khoảng cách gần nhất. Và tôi đã ép chúng lại để chúng không vượt qua nhau. Chúng đã mắc kẹt ở đó, thế thôi. Nói đi, tôi bảo ông đó! Nhắc đi nhắc lại vào! Đó chỉ là một sự trùng hợp!”

Ông Reid hẳn đã nghe thấy tiếng nước vỗ vào thủy tinh, hẳn phải nghe thấy tiếng nốc ừng ực. Ông không nhìn quanh, mà tiếp tục nhìn vào cái đồng hồ nát bươm. Không có sự thỏa mãn, không có niềm hân hoan trên gương mặt, chỉ có sự xác nhận trầm ngâm.

“Giờ thì ai cần uống nào, cậu hay tôi?” Ông buồn bã hỏi.

Shawn bước tới khung cửa sổ kiểu Pháp gần nhất và vẹt tấm rèm phủ kín ra, như thể anh không có đủ dưỡng khí.

Bên ngoài, một khung trời lấm tấm sao đột ngột hiện ra.

Có sự giễu cợt trong ánh sáng nhấp nháy của chúng, tiếng rì rầm của chúng, sự nở ra thu vào đồng loạt, chính xác của chúng, cùng một lúc trên khắp bầu trời.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.