Yuki nằm ngửa nhìn những vết loang lổ trên trần nhà.
Đã bao lần cô bị tỉnh giấc lúc nửa đêm, cô thậm chí không chắc chắn rằng mình sẽ ngủ lại. Bây giờ, chỉ còn vài phút nữa là đến sáu giờ sáng, cô tỉnh cứ như là có một cái chuông báo cháy vừa tắt dưới gối của mình.
Cô lật chăn ra và đi tới bàn, bật máy tính lên. Có ba tiếng tít khi cô nối mạng.
Cô nỗ lực tìm địa chỉ của hắn ta và hắn sống cách đây gần hai dặm.
Và hắn là một con quỷ.
Yuki thắt lại bộ pijama satanh màu xanh Burberry của cô ấy và đi thang máy xuống chỗ để xe ôtô, không thắt dây an toàn.
Cô cảm thấy vui vẻ và vô tư - cứ như là sắp đi tới một tòa nhà cao tầng để ngắm cảnh. Khởi động máy, Yuki lái xe xuống đường Jones. Không có gì là mạo hiểm cả, đúng không ?
Cô phanh lại ở Washington, nhìn hàng xe nối đuôi nhau, gõ móng tay xuống vôlăng. Yuki đợi chờ từng phút trôi qua chậm chạp trong lo lắng, đằng sau một cái xe bus đang đón học sinh, trước khi rẽ trái sang Pacific.
Sau đó Yuki tăng tốc, cô nghĩ rằng mình đã không như thế này khi bố mất. Cô rất yêu ông. Cô không bao giờ có thể quên được tình cảm của mình với bố.
Nhưng cái chết của mẹ cô thì lại khác. Đó là một vết thương cứa sâu vào tâm hồn cô, một nỗi đau cũng như mất mát. Cô sẽ không bao giờ vượt qua được.
Sương như rẽ ra khi Yuki đi trên đường Filbert. Cô lần soát từng số nhà trên đường bằng mắt, tìm số 908 trên đường.
Ngôi nhà này rất cao, được trát bằng vữa màu vàng nhạt với đường kẻ trang trí màu trắng.
Yuki ngồi trong xe bên đường đối diện toà nhà ngắm buổi sáng rực rỡ ở một con phố bình thường. Cô ở đó một thời gian dài, hàng giờ, bắt đầu cảm thấy mình như một người điên.
Một nhân viên hãng Fedex nhặt một cái túi lên. Một người Mêxicô cho tiền hai người hát rong.
Sau đó cánh cửa gara của ngôi nhà màu vàng mở. Một chiếc Lexus suv tiến ra.
Chính là hắn. Gã đê tiện, quái dị.
Yuki quyết định theo dõi hắn, nhanh đến nỗi có cảm giác như là bản năng hơn là một quyết định.
Hai cái xe nối nhau đi về phía Nam, xuống Leavenworth, rẽ và vượt qua những đoạn đường dốc cho đến khi nhìn thấy Bệnh viện thành phố hiện ra trước mắt.
Yuki theo dõi chiếc Lexus lộ liễu vào tận chỗ đậu, khi cô nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát qua gương. Cô quặt tay lái rồi phanh gấp lại.
Cô đi nhanh quá chăng ?
Cô lướt sát qua chiếc xe cảnh sát đến nỗi không có một khe trống, mắt cô đờ ra khi chiếc xe cảnh sát lao qua.
Với bàn tay run rẩy, cô tắt máy và đợi cho nhịp tim đập chậm lại.
Con bé ngu ngốc. Thật là một con bé ngu ngốc.
Bộ pijama của cô đầm đìa mồ hôi, cổ áo satanh và tay áo như cái áo đi mưa. Chúa ơi. Nếu mà cảnh sát dừng lại hỏi cô, cô sẽ nói gì bây giờ ?
Cô đang theo dõi Garza !
Người đi bộ đi qua khi có đèn đỏ trước mắt cô. Công nhân viên chức với ca-táp và cà phê trên tay. Các y tá và bác sĩ, nút áo cài cẩn thận và đi những đôi giày mềm.
Mọi người đang làm công việc của mình.
Yuki nhớ lại hai tuần trước, về công việc ở vị trí khá cao của cô, hợp tác với một công ty luật hàng đầu, cô là một công tố viên trẻ trung, nhanh nhẹn.
Cô thích công việc của mình. Bây giờ cô không thể tưởng tượng nổi mình sẽ đến công sở. Tất cả những gì cô đang làm đều có liên quan đến Dennis Garza. Nghĩ về cách mà gã quái vật tàn ác ấy đã giết mẹ cô.