Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34

❊ ❊ ❊

Grace để mắt tới đám đông nho nhỏ đằng sau Nathan Stiller. Có một hay hai giáo viên mà cô từng gặp trong quá trình điều tra và vài học sinh. Bên phía trái, cô liếc thấy Perry và Frankie đang đứng cạnh nhau. Bên phía phải, hai vợ chồng Gillespie và bố của Lauren đang đứng cùng một nhóm người cao tuổi mà cô cho là gia đình của Lauren. Emma Gillespie đang khóc và không hề giấu giếm sự đau buồn của mình. Grace nhìn ra chỗ khác trước khi cảnh đó khiến cảm xúc trong cô trỗi dậy.

Nathan hắng giọng. “Thưa quý vị và các bạn, những người bạn của trường cũng như cộng đồng, tôi thực sự muốn cảm ơn mọi người vì đã có mặt ở đây tối nay để cùng bày tỏ sự tôn trọng dành cho Lauren Ansell cũng như gia đình của em ấy. Nhưng như vậy thật không đúng chút nào. Lời cảm ơn không nên được đưa ra khi một cô gái trẻ vừa qua đời. Thay vào đó, tôi xin được nói vài lời về Lauren.” Anh ta quay về phía nhóm nữ sinh đang đứng sau mình. “Cũng như về các bạn của em ấy. Dù cha mẹ của em ấy đang có mặt ở đây, tôi xin được thay mặt gia đình, và từ cuộc nói chuyện sáng nay, tôi biết họ sẽ rất biết ơn nếu các bạn có thể làm gì đó để giúp cảnh sát tóm được kẻ đã sát hại Lauren.”

Không có bất cứ một tiếng xì xào nào khi anh ta ngẩng lên sau một thoáng tự trấn tĩnh. Rồi anh ta lại tiếp tục.

“Tôi rất may mắn khi đã biết Lauren từ năm đầu tiên em ấy theo học tại Học viện Dunwood. Em ấy đã thay đổi từ một cô bé rạng ngời thành một quý cô trẻ thông minh. Em ấy xuất sắc trong rất nhiều thứ, đặc biệt là hóa học. Giáo viên của em ấy, Carole Mathers, cảm thấy vô cùng hài lòng và nhận xét rằng em ấy có tiềm năng rất lớn. Thật buồn khi thấy một cuộc đời bị cắt ngắn. Nhưng chúng tôi tin rằng nụ cười rạng rỡ và thái độ tích cực của Lauren sẽ mãi được nhớ đến, và em ấy sẽ không bao giờ bị lãng quên.”

Emma bật ra một tiếng nức nở và mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía cô ấy. Alan ôm vợ vào lòng, đôi vai cô ấy run rẩy khi nỗi buồn cứ thế phát ra.

“Sophie, Teagan. Hai em có muốn bước lên và nói gì đó không?” Nathan đề nghị.

Grace bước sang bên phải để có thể quan sát các cô gái rõ hơn. vẫn nắm chặt tay cô, Simon khẽ siết nhẹ.

“Bọn em đã viết một bài thơ cho Lauren,” Sophie nói và bắt đầu ngâm.

Grace chăm chú lắng nghe. Cô bé đang kể câu chuyện về một cô gái được tất cả bạn bè yêu quý.

“Chúng tớ muốn cầm điện thoại lên và giữ liên lạc.” Sophie ngừng lại. “Chúng tớ yêu cậu, Lauren, và nhớ cậu rất nhiều.”

Đến lượt Teagan phát biểu. Grace thấy cô bé hít một hơi thật sâu và bắt đầu. Giống như Sophie, Teagan cũng đứng thẳng lưng. Grace cảm thấy tự hào vì cô bé, dù cô vẫn chưa chiếm được cảm tình của Teagan.

“Cậu sẽ luôn ở trong trái tim chúng tớ, bạn ạ,” Teagan nói, giọng như vụn vỡ. “Và chúng tớ sẽ không bao giờ quên cậu trong suốt cuộc đời này.”

Một tràng pháo tay phá vỡ sự im lặng và hai cô gái lại hòa vào đám đông, rúc trong vòng tay của bạn bè, nước mắt tuôn rơi. Grace đưa tay quẹt lên má và thấy nhiều người khác cũng làm vậy, khi họ cùng nâng những ngọn nến lên để tưởng niệm Lauren. Âm nhạc phát ra từ những chiếc iPad kết nối với hệ thống loa và mọi người đứng nghe trong im lặng như một cách thể hiện sự tôn trọng. Grace cảm thấy ấm áp giữa đám đông, cảm nhận được những trái tim đang cùng chung nhịp đập. Ở đây, mọi người đều đang đau đớn, và họ tìm đến với nhau để san sẻ nỗi buồn.

“Anh nên tự hào về Tee,” cô thì thầm. “Thật không dễ dàng gì cho Sophie và con bé khi phải nói ra những lời đó.”

“Anh có mà,” Simon đáp. “Con bé đã cho anh xem bài thơ lúc sáng và nó đã khiến anh nghẹn ngào.”

Sau khi buổi lễ tưởng niệm kết thúc, vẫn có rất nhiều người nán lại. Grace băng qua đám đông để tới nói chuyện với Nathan. Anh ta đang ở cùng Jason Tranter, cả hai đều có một người phụ nữ bên cạnh.

“Cảm ơn anh vì đã làm chuyện này,” cô bảo Nathan.

“Đó là điều tối thiểu chúng tôi có thể làm. Và thực sự thì nó là dành cho đám trẻ. Đây là vợ tôi. Toni, đây là sĩ quan điều tra Allendale.”

“Chào.” Toni đưa bàn tay đeo găng ra. Cô có mái tóc ngắn màu vàng buộc túm phía sau, cổ áo khoác dựng cao. “Chúa ơi, chuyện đó thật tồi tệ, phải vậy không?” Cô nói, khẽ rùng mình. “Thật không thể tưởng tượng nổi con bé cảm thấy thế nào.”

“Và giờ lại có thêm một người nữa.” Jason xen vào, giọng sắc lạnh. “Cô đã tống giam ai chưa, cô cảnh sát?”

“Chúng tôi vẫn đang tiến hành điều tra.” Grace nhìn người phụ nữ đang ôm tay Jason. Cô ấy có đôi mắt xanh to tròn lấp lánh dưới chiếc mũ len và khăn quàng quấn chặt quanh cổ.

“Đây là Bethan, vợ tôi,” Jason nói.

Bethan gật đầu xác nhận. “Tôi hy vọng cô sớm bắt được kẻ phải chịu trách nhiệm trong chuyện này. Ta không bao giờ biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Nó đang khiến tất cả phụ nữ sợ hãi.”

Grace gật đầu, không muốn thảo luận về việc đó trong lúc này.

“Bài phát biểu của anh thật dễ chịu,” cô nói, quay sang Nathan. “Và nó có vài câu chuyện hay về Lauren. Thật buồn cười khi biết em ấy từng đóng vai Baby Spice và bị vấp trên sân khấu. Cả chuyện em ấy từng viết nhạc về các bài học nữa. Thật tốt khi biết rằng em ấy đã mang thêm chút niềm vui vào cuộc sống của mọi người. Tôi hy vọng nó sẽ khiến mọi người cảm thấy nhẹ nhõm.”

“Tôi hy vọng cô tóm được kẻ đã làm chuyện này càng nhanh càng tốt - trước khi có thêm nạn nhân thứ ba,” Nathan nói.

Grace chăm chú nhìn anh ta. Cô tưởng anh ta đang buộc tội mình, nhưng rồi cô nhận ra anh ta chỉ đang thổ lộ suy nghĩ của bản thân. Cô gật đầu, quay đi khi những người khác bước tới nói chuyện với anh ta.

Thật đau lòng khi thấy mọi người đều buồn bã, các bậc phụ huynh ôm chặt lấy con mình, bạn bè ôm chặt lấy nhau. Thêm một lần nữa, cảm giác đau thương lại bùng lên. Cô đã đôi lần phải đưa tay lau nước mắt khi nói chuyện với mọi người.

Nhưng không ai nói gì về chuyện họ đã chậm trễ trong việc tóm cổ kẻ giết người. Như thể có một tuyên bố bất thành văn nào đó đã được đưa ra, một lời kêu gọi hòa bình. Ngày mai có thể sẽ khác, nhưng tối nay sẽ chỉ là về Lauren Ansell.

Trước khi bỏ đi, Grace tới nói chuyện cùng gia đình Lauren, trò chuyện cùng vài người trong đám đông rồi quay lại chỗ Sam, người đang ở cùng Perry và Frankie.

“Nghe được gì không?” Grace hỏi.

“Chẳng có gì mới.” Sam thở dài thườn thượt. “Tôi đã nghĩ chúng ta sẽ tìm được gì đó.”

“Tất cả đều biết chúng ta đang ở đây,” Perry nhận xét. “Điều đó có thể khiến một số người ngập ngừng. Có lẽ chúng ta sẽ nhận được vài cuộc gọi vào ngày mai.”

“Có lẽ vậy.” Grace cố nén một cái ngáp khi Allie tiến lại phía họ.

“Có ai muốn uống một chầu sang chảnh trước khi về nhà không?” Allie đề nghị.

“Ồ, phải rồi,” một giọng nói vang lên sau lưng họ. “Các người ra ngoài tiệc tùng trong khi chúng tôi phải bảo vệ những người phụ nữ trong thành phố.”

Họ cùng quay lại và thấy một người đàn ông khoảng giữa tuổi năm mươi với gương mặt cau có. Grace nhận ra ông ta thuộc tổ dân phố; ông ta sống ở đầu khu Bennett. Cô định lên tiếng khi thấy sự phẫn nộ của ông ta là dành cho Allie. Là người đứng đầu của Đơn vị Thông tin Cộng đồng, Allie đã tới đề nói chuyện với các cư dân địa phương tối hôm đó.

“Thôi nào, ông Sutton,” Allie đáp. “Chúng ta đã quen nhau đủ lâu để ông hiểu rằng tôi không phải loại đó mà. Chúng tôi cũng muốn tóm cổ hung thủ nhiều như ông vậy. Sao ông lại nghĩ rằng chúng tôi đã không làm mọi thứ có thể chứ?”

“Nếu vụ này xảy ra ở chỗ của các người thì hẳn đã khác,” một người đàn ông trong đám đông xen vào. “Nhưng bởi đây là một ngôi trường thuộc khu Bennett…”

“Chúng ta đang nói về vụ sát hại một cô gái tuổi vị thành niên đấy! Tôi có thể đảm bảo với các ông rằng vụ này đang được xử lý như cách mà nó sẽ được xử lý trên bất cứ đường phố hoặc khu dân cư nào của Stoke-on-Trent,” Grace đáp trả. “Chúng tôi có nghĩa vụ với tất cả mọi người và sẽ cố hết sức để có thể hoàn thành công việc.”

“Ờ, rồi.”

Grace hẳn sẽ tiếp tục nói, nhưng một người phụ nữ đứng cạnh đã túm lấy cánh tay ông ta, trên mặt bà thoáng nở một nụ cười xin lỗi.

“Lauren Ansell đâu có sống ở khu Bennett, vậy nên điều đó thật vô nghĩa,” Allie bảo ông Sutton. “Việc ngôi trường nằm ở đây không khiến chúng tôi đối xử với nó khác với bất cứ nơi nào khác. Chúng ta có một nữ sinh bị sát hại…”

“Và cả người phụ nữ ở Hanley nữa,” ông Sutton tiếp lời. “Cô ấy cũng bị siết cổ luôn.”

“Chúng tôi đang hết sức nỗ lực để xác định xem có sự liên kết nào hay không,” Allie nói. “Mọi thứ không xảy ra trong đời thực nhanh như trên tivi đâu. Chúng tôi còn phải đợi kết quả khám nghiệm tử thi, thu thập bằng chứng, thẩm vấn mọi người, tất cả những thứ đó. Tôi có thể đảm bảo với ông rằng việc này chẳng liên quan gì đến xuất thân của ai cả.”

Grace bước lên trước. “Nghe này, tôi biết mọi người đều đang rất buồn, nhưng chúng tôi có một nữ sinh vô tội theo học tại ngôi trường mà hầu hết trẻ em trong khu này theo học bị sát hại. Nó sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều người, nên chúng tôi cần sự giúp đỡ của ông. Gần đây có tin đồn gì về việc ai đó hành động đáng ngờ không?” Lúc này, cô không chỉ đang nói với ông Sutton mà với cả những người khác đã dừng lại để lắng nghe. “Có ai trong số các bạn thấy điều gì - dù nhỏ đến đâu - có thể khiến chúng tôi chú ý không? Gần đây có ai nói với các bạn điều gì có vẻ quan trọng không? Chúng tôi cần tìm ra kẻ đã làm chuyện này càng nhanh càng tốt. Các bạn có thể giúp chúng tôi không?”

Ông Sutton đã có vẻ bình tĩnh lại. Giống như tất cả mọi người, ông cũng muốn góp một phần sức lực. Cuối cùng, với một cái gật đầu, ông quay người và bỏ đi, đám đông cũng theo bước ông giải tán.

Grace quay sang thở dài với Allie. “Họ làm như thể chúng ta đang muốn hãm hại họ vậy, thật đấy à?” Cô bĩu môi.

“Sống tại khu Bennett thì cô sẽ phải chịu tiếng xấu, dù có muốn hay không,” Allie bảo cô, đồng thời vất vả để giữ mái tóc dài của mình khỏi đập vào mặt khi cơn gió nổi lên. “Một số người sẽ không bao giờ thích chúng ta - cô hiểu rõ mà. Dù chúng ta có làm gì, họ sẽ đều nghĩ rằng chúng ta đang mạnh tay với họ.” Allie đảo mắt. “Chúng tôi chỉ như vậy khi tóm cổ một người phạm tội nghiêm trọng mà thôi.”

Grace muốn nở nụ cười, nhưng cô có thể thấy vài người đang giơ điện thoại ra. Cô biết đám kền kền đó đang rình rập chờ lan truyền hình ảnh đó: hai cảnh sát cười đùa trong lễ tưởng niệm một nữ sinh bị sát hại.

Cô cũng thấy Simon ở đằng xa, đứng cạnh vợ cũ và con gái. Nụ cười của anh dành cho cô xuyên qua đám đông nói rằng cô đã được tha thứ vì sự bột phát trước đó. Cô mỉm cười đáp lại.

“Vậy, lại nào,” Allie nói, “có ai muốn làm vài ly trước khi về nhà không?”

“Tôi thật không mong gì hơn thế,” Grace đáp. “Nhưng tôi phải tới nhà xác để xác nhận danh tính của nạn nhân thứ hai.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.