Lý Nghị nhàn nhạt đáp một tiếng, mời Hình Định Văn vào.
Nữ sinh làm việc theo giờ đang nằm trên sô pha đọc sách vội vàng ngồi bật dậy, hoảng loạn nhìn Lý Nghị và Hình Định Văn, rồi lại nhìn con cá lạp lớn trong tay Hình Định Văn.
"Ơ! Sao cháu vẫn chưa về?" Hình Định Văn nhìn nữ sinh, giọng chứa đầy sự chất vấn.
"Ông là Bí thư Lý ạ?" Nữ sinh không trả lời ngay câu hỏi của Hình Định Văn mà nhìn Lý Nghị, rụt rè hỏi.
"Đúng vậy, ta là Lý Nghị." Lý Nghị cười nói: "Không sao, cháu ngồi đi. Đồng chí Định Văn, là ta bảo con bé ngồi đây đọc sách đấy."
Hình Định Văn cười nói: "Bí thư Lý thật là biết thấu hiểu cho dân! Bí thư Lý, con cá lạp này được hun khói từ cá trắm bắt dưới hồ chứa nước ở quê, vị đặc biệt ngon, khi nào rảnh ông nếm thử nhé." Nói rồi liền mang con cá ra ngoài ban công phơi.
Lý Nghị cũng không từ chối, cứ để mặc anh ta mang đi treo. Người quá xét nét thì không có bạn mà!
Nữ sinh kia nhìn chằm chằm con cá lạp, đôi mắt cứ dõi theo bàn tay phải đang đung đưa của Hình Định Văn di chuyển ra phía ban công.
Lý Nghị cười hỏi: "Cháu cũng thích ăn cá lạp sao?"
"Bí thư Lý, cháu thấy con cá lạp này quen lắm, giống con ở nhà cháu quá!" Nữ sinh nói: "Thật sự là con ở nhà cháu đấy, cái vòng chỉ đỏ trên mình cá, chính tay cháu buộc vào đấy!"
Lý Nghị cười ha ha: "Vậy thì lạ thật, cá này đã thành cá lạp rồi, chẳng lẽ còn bơi đến nhà ta được sao?"
"Con cá nhà cháu không còn ở nhà nữa, bị bố cháu đem đi làm quà biếu rồi ạ." Nữ sinh nói.
"Ồ? Bố cháu là ai?" Hình Định Văn treo cá xong, hớn hở bước vào, nghe thấy lời con bé liền tiện miệng hỏi.
"Bố cháu tên là Vi Hoằng Hoa. Bí thư Hình, có phải ông quen chú ấy không ạ?" Nữ sinh nói.
"Vi Hoằng Hoa?" Lý Nghị và Hình Định Văn đều sững sờ.
Hình Định Văn cười nói: "Vậy thì đúng là khéo thật, cháu là con gái của Vi Hoằng Hoa à! Thế thì đúng rồi, con cá này quả thực là bố cháu tặng tôi."
Lý Nghị trầm ngâm nói: "Vi Hoằng Hoa đã đi làm ở tòa soạn báo Giang Châu rồi chứ?"
"Vâng ạ, bố cháu mới đi làm không lâu thôi!" Nữ sinh đáp.
Hình Định Văn chỉ vào Lý Nghị nói: "Bố cháu có thể vào làm ở tòa soạn báo Giang Châu là nhờ công Bí thư Lý giúp đỡ nói tốt đấy! Tôi chẳng qua chỉ đưa ông ấy đến tòa soạn báo danh một chuyến thôi. Bệnh của mẹ cháu đã đỡ hơn chút nào chưa?"
"Đỡ nhiều rồi ạ, cảm ơn Bí thư Hình đã quan tâm. Bí thư Lý, cháu phải cảm ơn ông ạ." Nữ sinh cúi chào Lý Nghị.
"Bí thư Lý, con bé tên là Vi Giai Kỳ. Mẹ nó vốn là nhân viên văn phòng Thành ủy, vì bệnh nên được khuyên nghỉ ở nhà. Không ngồi yên được nên mới đi làm ở công ty giúp việc nhà, kiếm chút tiền phụ giúp gia đình. Tôi cũng mới biết hôm nay, hóa ra hai mẹ con họ chính là người nhà của Vi Hoằng Hoa." Hình Định Văn giới thiệu với Lý Nghị.
Lý Nghị gật đầu nói: "Bố cháu có ngòi bút rất sắc bén!"
Vi Giai Kỳ nói: "Là cháu hại bố, vì đưa tin chuyện của Viện Viện nên bố mới mất công việc cũ."
Lý Nghị chợt nghĩ đến điều gì, hỏi: "Cháu vừa nói có phải là Vương Viện Viện không?"
Vi Giai Kỳ nói: "Vâng ạ, cháu là bạn học cũng là bạn tốt của cô ấy. Cô ấy chết quá oan uổng! Người khác không dám đưa tin, cháu liền kể chuyện của Viện Viện với bố. Bố cháu tức không chịu nổi nên mới viết bài báo đó, kết quả là bị người ta hãm hại!"
Hình Định Văn giật nảy mí mắt, nhìn sang Lý Nghị, thấy vẻ mặt Lý Nghị quả nhiên đang sa sầm lại, trong lòng nghĩ phen này có kịch hay để xem rồi, một đợt sóng chưa lặng, một đợt sóng khác lại trỗi dậy!
"Giai Kỳ, cháu biết chuyện gì của Vương Viện Viện? Có thể kể cho ta nghe được không?" Lý Nghị trầm giọng hỏi.
Vi Giai Kỳ ồ lên một tiếng, lấy tay che miệng nói: "Cháu không thể nói, bố đã dặn cháu không được nói lung tung trước mặt người ngoài."
Lý Nghị nói: "Giai Kỳ, cháu là một đứa trẻ có chính nghĩa, trắng đen phân minh, căm ghét cái ác, nếu không thì cháu đã không bảo bố viết bài báo kia rồi đúng không? Cháu có muốn bạn tốt của mình được minh oan không? Cháu kể cho ta nghe, ta có thể giúp!"
Hình Định Văn nói: "Bí thư Lý, hay là gọi đồng chí Vi Hoằng Hoa đến đây, như vậy bạn nhỏ Giai Kỳ sẽ không phải lo lắng nữa."
Lý Nghị thầm nghĩ, đứa trẻ này có lẽ là sợ lại mang đến tai họa không lường trước được cho gia đình đây mà!
Nhân tính vốn thiện, nhưng bị xã hội và hiện thực dần dần nhuốm màu, tờ giấy trắng tinh cũng sẽ biến thành ngũ sắc rực rỡ, thậm chí đen ngòm! Đứa trẻ này thật đơn thuần, nhưng cũng bị hiện thực cuộc sống và những đả kích tàn khốc dạy cho những nét lọc lõi, ranh mãnh.
"Giai Kỳ, cháu về trước đi, hôm nào đó ta sẽ đích thân tới thăm cháu và bố cháu." Lý Nghị nghĩ, việc phải giải quyết từng chuyện một, cứ tạm thời xử lý xong chuyện bên này đã.
Vi Giai Kỳ khẽ đáp một tiếng, cất sách vào tủ, cúi đầu rời đi.
Lý Nghị gọi: "Đợi đã, cầm con cá lạp đó về đi! Bữa cơm tối nay, đúng lúc có thể làm món nhắm rượu đấy!"
Vi Giai Kỳ lặng lẽ lắc đầu, không nói một lời rồi bỏ đi.
"Con bé này, sao lại thế nhỉ!" Hình Định Văn lắc đầu nói: "Bình thường trông lanh lợi lắm mà!"
Lý Nghị nhàn nhạt nói: "Nó đang đấu tranh nội tâm đấy! Thiện và ác, đối với nó không chỉ là một bài toán lựa chọn đơn giản, mà còn liên quan đến cả cuộc sống và miếng cơm manh áo của cả nhà nó! Đồng chí Định Văn, ngồi đi, anh đã đến đây rồi thì chắc hẳn cũng biết ngọn ngành sự việc nhỉ?"
Hình Định Văn nghiêng người, nhấc nửa mông ngồi xuống chiếc sô pha nhỏ bên cạnh, nói: "Bí thư Lý, chuyện của Nhà máy Cơ khí số 1 Giang Châu, tôi có nghe qua một chút. Giám đốc cũ của Nhà máy Cơ khí số 1 là Trần Quân Hào, em trai Bí thư Trần. Trần Quân Hào là người tôi từng gặp mấy lần, thích uống rượu tán gẫu, cũng thích kết giao bạn bè, nhưng lại không biết quản lý doanh nghiệp. Chọn ông ta làm giám đốc, tôi nghĩ mọi người đều là nể mặt anh trai ông ta thôi! Sau khi Trần Quân Hào đảm nhiệm chức giám đốc Nhà máy Cơ khí số 1, nhà máy bắt đầu đi xuống dốc, đủ loại thiết bị máy móc vốn bán rất chạy, không hiểu sao lại ế ẩm, sổ sách tài chính thì nợ nần chồng chất."
Vừa nãy vì có nữ sinh Vi Giai Kỳ ở đây, Lý Nghị nhịn không hút thuốc. Con bé vừa đi, Lý Nghị liền lấy thuốc ra, mời Hình Định Văn một điếu, bản thân ngậm một điếu, nhả khói mù mịt, lắng nghe Hình Định Văn nói.
Hình Định Văn châm thuốc, tiếp tục nói: "Trần Quân Hào sau đó bày ra trò góp vốn xây nhà, việc này trong các đơn vị doanh nghiệp cũng thường thấy. Lãnh đạo thường lợi dụng quyền lực trong tay để xây thêm vài căn, thậm chí mười mấy căn nhà, sau đó lấy những căn đẹp bán đi hoặc để lại cho người thân tín nhằm kiếm tiền hoặc lấy lòng trung thành. Đây là chuyện thường tình, không có gì lạ. Nhưng không ngờ là sau khi Trần Quân Hào thu tiền góp vốn xong thì người liền bỏ trốn, từ chức không làm nữa! Sau đó có tin đồn lan ra, nói rằng số tiền góp vốn này bị ban lãnh đạo nhà máy tiêu xài hoang phí, đã xử lý nghiêm một loạt người, vì chuyện này mà không biết bao nhiêu người bị liên lụy. Nhà máy Cơ khí số 1 từ lúc đó mới thực sự lâm bệnh nặng."
Lý Nghị thầm nghĩ, Hình Định Văn là không biết thật hay giả vờ không biết? Số tiền này chẳng phải đã bị Trần Quân Hào cuỗm mất rồi sao?
"Đồng chí Định Văn, vậy anh có biết tung tích của số tiền góp vốn đó không?" Lý Nghị dò hỏi.
"Không biết ạ. Nghe nói phía chính quyền thành phố đã điều tra rất lâu, còn cử cả tổ thanh tra xuống, ở lại trong nhà máy hơn nửa năm, kết quả là chẳng thu hoạch được gì. Cuối năm nay, nhà máy hoàn toàn không trụ nổi nữa, sau khi thành phố kiểm toán rà soát xong, quyết định tiến hành thanh lý phá sản đối với nó." Hình Định Văn nói.
Lý Nghị nói: "Đã không trụ nổi nữa thì tại sao không bán đi? Biết đâu còn bán được giá tốt đấy! Vấn đề sắp xếp việc làm cho công nhân cũng dễ giải quyết hơn! Nhà máy lâu năm như vậy, chắc chắn phải đáng giá tiền chứ?"
Hình Định Văn nói: "Bí thư Lý, tôi nghe nói sau khi thanh lý phá sản là phải đi theo quy trình đấu giá nhỉ! Nghe bảo đến người mua cũng có rồi đấy! Nhìn vào thì thấy, cái nhà máy này vẫn khá đắt khách đấy chứ!"
Lý Nghị liếc nhìn anh ta một cái, hỏi: "Người mua nhà máy này là ai?"
Hình Định Văn thầm nghĩ, Lý Nghị cái gì cũng biết hết rồi! Xem ra chuyện hôm nay, quả nhiên không giấu được, liền đáp: "Nghe nói là Trần Quân Hào. Thành phố vốn định đấu thầu công khai để bán đấu giá, nhưng không hiểu sao, lại được chỉ định ngầm cho Trần Quân Hào này."
Lý Nghị gẩy gẩy tàn thuốc, kết hợp phân tích những tài liệu thu thập được từ Tô Tân Lượng và Hình Định Văn trong đầu. Một màn đen tối của vụ giao dịch tiền quyền, dần dần hình thành trong tâm trí ông.
Đương nhiên, tất cả những điều này đều là suy đoán của Lý Nghị. Lý Nghị từng ở Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương, đã học được phương pháp suy luận "giả định có tội" này. Gặp phải chuyện như vậy, tuy không có bằng chứng xác thực, nhưng cứ giả định Trần Quân Hào có tội trước, sau đó tìm bằng chứng để chứng minh là được.
Tiếng chuông cửa vang lên, Hình Định Văn tranh thủ đứng dậy mở cửa, nhìn thấy Tô Tân Lượng dẫn ba người đứng ngoài cửa, trong đó có hai nam một nữ, tuổi đều ngoài bốn mươi.
"Chào Bí thư Hình!" Tô Tân Lượng lên tiếng.
Hình Định Văn nói: "Bí thư Lý ở bên trong đấy, mời các vị vào đi!"
Giọng Lý Nghị vang lên: "Tân Lượng, nhanh mời các vị khách vào ngồi đi." Tiếng vừa dứt, người của Lý Nghị cũng xuất hiện ở cửa.
Tô Tân Lượng hơi cảm động. Lý Nghị vốn không cần phải đích thân đứng dậy ra đón, nhưng vì để thể hiện sự tôn trọng đối với những người mình mời đến, ông vẫn làm như vậy.
Tô Tân Lượng nhìn Hình Định Văn, hơi do dự. Rõ ràng anh không muốn có người ngoài ở đây, dù người đó là cấp trên của mình cũng không được.
Lý Nghị nhàn nhạt nói: "Không sao, mời mọi người vào đi!"
"Bí thư Lý, đây là bố tôi, Tô Kiến Công, bố tôi trước kia là phó giám đốc Nhà máy Cơ khí số 1 Giang Châu. Đây là dì Hà Kim Phượng, dì Hà trước kia là kế toán của Nhà máy Cơ khí số 1 Giang Châu. Đây là chú Toàn Đức Hữu, chú Toàn trước kia là trưởng phòng hành chính Nhà máy Cơ khí số 1 Giang Châu." Tô Tân Lượng lần lượt giới thiệu cho Lý Nghị.
Lý Nghị đưa tay bắt tay từng người, mỉm cười chào hỏi: "Đồng chí Kiến Công, chào ông. Đồng chí Kim Phượng, chào bà. Đồng chí Đức Hữu, chào ông. Cảm ơn mọi người đã đến, mời nhanh vào ngồi."
Hình Định Văn nhìn thấy đội hình này, thầm kinh ngạc. Lý Nghị vậy mà lại mời tất cả những người này đến! Ý đồ của ông ta có thể đoán được, đã "lượng kiếm" (tuốt kiếm) thì nhất định phải mài kiếm cho sắc trước đã! Mài dao không lầm công đốn củi mà! Những người Lý Nghị mời đến đều là những nhân vật trên lưỡi kiếm! Nghe Tô Tân Lượng giới thiệu vừa rồi, những người này đều là người anh ta quen? Là do tên nhóc Tô Tân Lượng này mang đến sao?