Đế Quốc Của Tôi

Lượt đọc: 3558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
942 Kéo hắn xuống nước

❊ ❊ ❊

Việc Phó Tể tướng Đế quốc Ailanxier đột ngột "hạ cánh" xuống Bribon khiến nhiều người cảm thấy kinh ngạc.

Nhìn lại lịch sử ngắn ngủi của Đế quốc Ailanxier, chưa từng có tiền lệ Tể tướng đế quốc đảm nhiệm chức vụ Chấp chính quan một phương.

Điều khiến người ta cảm thấy ngột ngạt hơn chính là, sự bổ nhiệm này quá mức đột ngột, đến cả nhiều quý tộc địa phương cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Ngay khi Sư đoàn trưởng Sư đoàn 116 lái xe trở về trú địa, tại một tòa lâu đài trong cảng Bribon, một nhóm quý tộc cũ đang tụ tập với nhau, bàn bạc đối sách.

Trong thành phố, tai mắt của bọn họ rất nhiều, tin tức Hoàng phi và Phó Tể tướng tới Bribon nhanh chóng truyền đến tai họ.

Vốn dĩ họ đang cùng nhau bàn cách "lừa trên gạt dưới", mượn cớ dịch bệnh lần này để vơ vét tài sản.

Kết quả là cuộc họp vơ vét tiền của lại đột ngột biến thành cuộc họp bàn cách đối phó với vị Đại Chấp chính quan do Đế quốc Ailanxier bổ nhiệm.

Một trong số các quý tộc có vẻ rất ra dáng, lên tiếng nói với đám quý tộc ngồi xung quanh bàn họp: "Mọi người nói xem, rốt cuộc chúng ta nên dùng biện pháp gì đây?"

Hắn kéo dài giọng, sau khi nói xong câu này liền nhìn trái nhìn phải đám quý tộc già cả kia, phát hiện ra họ đều không có ý định lên tiếng.

Vào lúc này, ai cũng hiểu đạo lý "chim đầu đàn thì trúng đạn". Giờ mà đưa ra chủ ý, không khéo sau này phải chịu trách nhiệm nếu hành động thất bại, ai mà muốn là người lên tiếng trước chứ?

Một quý tộc trẻ tuổi cuối cùng vẫn không giữ được bình tĩnh, mở miệng nói một cách thiếu kiên nhẫn: "Còn có thể có biện pháp gì nữa? Chẳng qua cũng chỉ mấy chiêu đó thôi."

Một quý tộc già khẽ lắc đầu, cũng kéo dài giọng đáp: "Giết thì không được, một vị Tể tướng đế quốc, dù là Phó, nhưng ông ta cũng là Tể tướng! Nếu một vị Tể tướng bị ám sát ở chỗ chúng ta, đế quốc sẽ chỉ phái thêm nhiều kẻ khó chơi hơn đến gây phiền phức cho chúng ta mà thôi."

Dường như chỉ khi kéo dài giọng phát biểu mới có thể thể hiện sự tôn quý, thể hiện thân phận của họ...

Nghe đám người này dám nảy sinh ý định ám sát Phó Tể tướng Đế quốc Ailanxier, một quý tộc có kiến thức rộng hơn bị sự vô tri của đám người này làm cho bật cười: "Các người điên rồi sao? Không biết Phó Tể tướng này có lai lịch thế nào à?"

"Đừng nói là tìm sát thủ đột phá tầng tầng lớp lớp cảnh vệ để vào phủ Đại Chấp chính quan, dù chỉ là một mình ông ta đi trên phố, người có thể giết được ông ta cũng không nhiều!" Hắn khoe khoang sự hiểu biết của mình, lên tiếng nói.

Rất nhanh đã có người nhận ra điều gì đó, hơi căng thẳng hỏi: "Ông ta là Ma pháp sư sao?"

"Vị Phó Tể tướng này tên là Alvis... là Đại Chấp chính quan... của Greken." Nhắc đến thân phận của Alvis, tên quý tộc am hiểu kia nói năng cũng không còn lưu loát nữa.

Suy cho cùng, Vương quốc phương Nam thực tế nằm ở góc đông nam của đại lục Ma pháp, đây là một quốc gia "phàm nhân" hoàn toàn, quý tộc ở đây có sự kính sợ tự nhiên đối với Ma pháp sư.

Có lẽ họ sẽ nghĩ Chris, người cũng xuất thân từ đế quốc phàm nhân, là kẻ dễ đối phó, nhưng họ tuyệt đối không dám dễ dàng chống lại đại ma pháp sư Alvis này.

Đây chính là sự chênh lệch về tầm hiểu biết, họ không hề biết rằng, tộc Rồng mà Alvis - kẻ họ đang sợ hãi - lại phải cụp đuôi làm người trước mặt Chris.

"...Tại sao ông không nói sớm..." Nghe tin này, vài tên quý tộc cũ cầm đầu biến sắc mặt, chúng thực sự không có gan chọc vào một tồn tại nghịch thiên như vậy.

"Vậy thì chỉ còn lại một cách thôi, kéo ông ta xuống nước! Ông ta muốn gì, chúng ta cho ông ta cái đó!" Một tên quý tộc cũ khác đầy tự tin phát biểu.

Nhưng lời của hắn nhanh chóng bị các quý tộc khác bác bỏ: "Chúng ta có thể cho ông ta cái gì đây? Tể tướng Đế quốc Ailanxier, cái gì mà ông ta không có chứ?"

"Ông ta không phải là thằng tạp chủng đáng chết của gia tộc Longtite kia, ông ta mới chỉ nhậm chức Phó Tể tướng chưa được bao lâu... chúng ta đưa ông ta 10 triệu đồng vàng, chẳng lẽ ông ta không ngoan ngoãn quỳ xuống, liếm ngón chân chúng ta sao?" Một lão quý tộc đau lòng đưa ra con số mà hắn cho là rất hấp dẫn.

Kết quả là con số này còn chưa chốt xong, đã có nhiều quý tộc lắc đầu: "Thế thì nhiều quá... chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để đưa cho ông ta?"

"Chuyện này có gì khó, chỉ cần ông ta gật đầu, đồng ý đứng về phía chúng ta, chúng ta có thể tiếp tục khiến đám tiện dân kia móc thêm nhiều tiền nữa ra một cách thần không biết quỷ không hay!" Một tên quý tộc cũ để ria mép cười nham hiểm đầy tàn độc nói: "Trước đây, chẳng phải chúng ta vẫn làm như vậy sao?"

"Chỉ cần ông ta nhắm một mắt mở một mắt, tiện dân chết hết thì đất đai là của chúng ta. Chúng ta có đất đai rồi, còn sợ không có người cày cấy sao?" Một nữ quý tộc phụ họa theo.

Bọn họ đã quá quen thuộc với những việc như vậy, những thủ đoạn này cha ông, tổ tiên của họ đã chơi suốt hàng trăm hàng nghìn năm, chưa từng thất bại.

Tên quý tộc cũ am hiểu kia vội vàng gật đầu nói: "Chính là vậy! Kể cả không cày cấy, chúng ta cũng có cách khác để kiếm tiền! Ai mà biết được dưới những mảnh đất này có quặng ma pháp tinh, có dầu mỏ, hay có quặng sắt hay không? Chỉ cần chúng ta tìm thấy mỏ khoáng sản..."

"Ha ha! Vậy thì tiền của chúng ta sẽ nhiều đến mức tiêu không hết!" Nhắc đến mỏ khoáng sản, trên mặt mấy tên quý tộc đều lộ ra nụ cười phấn khích.

Bọn họ quá hiểu thứ này, những kẻ gọi là tai mắt mà họ phái đi đã sớm truyền tin về tai họ rằng Đế quốc Ailanxier cần lượng lớn quặng mỏ, sở hữu một mỏ khoáng sản đồng nghĩa với việc sở hữu của cải vô tận.

Vừa hay, dịch bệnh có thể giết chết đám dân thường đáng thương kia, tạo ra càng nhiều đất đai vô chủ! Đến lúc đó chỉ cần họ giở chút thủ đoạn nhỏ, là có thể chiếm đoạt những mảnh đất này.

Làm giả giấy tờ, sau đó biến những nơi này thành của riêng, cho dù có bán rẻ đi chăng nữa, số tiền này cũng đủ để bọn họ tiêu xài mấy đời rồi.

"Cho tên Tể tướng đó góp một cổ phần! Chẳng phải ông ta không có tiền sao? Thằng tạp chủng nhà Longtite nhiều tiền như thế, ông ta là Phó Tể tướng mà không có tiền thì nói chuyện cũng chẳng cứng rắn được, đúng không?" Dường như được đồng vàng tiếp thêm can đảm, một tên quý tộc tiếp tục lên tiếng. Giọng điệu của hắn đầy vẻ tàn độc, như thể đã có thể ngang hàng đối kháng với gia tộc Longtite vậy.

Một lão quý tộc bên cạnh hắn lại có chút không cam tâm nói: "Chỉ sợ tên này sư tử ngoạm..."

"Sợ cái gì? Chỉ sợ là ông ta không chịu nhập hội thôi! Ông ta là Phó Tể tướng đấy... nếu ông ta gật đầu, vậy chúng ta sẽ có người phát ngôn ở tầng lớp cao nhất của đế quốc, đến lúc đó, lợi ích của chúng ta đương nhiên sẽ được bảo đảm!" Tên quý tộc cũ cầm đầu đầy tự tin, tràn đầy kỳ vọng vào tương lai của chính mình.

Lời hắn nói khiến nhiều người hơn gật đầu: "Đúng vậy!".

"Phải đấy!" Trong phòng tràn ngập những tiếng đồng tình.

"Mọi người hãy gom tiền trước! Lấy ra mấy triệu đồng vàng, cho tên Phó Tể tướng kia thấy được sức mạnh của đồng vàng!" Trong những tiếng đồng tình, tên quý tộc cũ cầm đầu này hạ lệnh cho tất cả mọi người: "Mau chóng... chuẩn bị sẵn sàng!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:911
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Long Linh Kỵ Sĩ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.