Đom Đóm Nhỏ
Hà Nam dịch

Đom Đóm Nhỏ

Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Những vần thơ mục nát

❊ ❊ ❊

Tôi thường nghĩ, cuộc sống của tôi chỉ bắt đầu từ khi biết Vi Vi. Trước đó tôi chỉ là một đứa trẻ ranh hợm hĩnh. Năm nay tôi 23. Mùa hè năm 16 tuổi, tôi nhớ, đó là ngày sinh nhật bố, 18 tháng 6, đúng ngày hôm đó tôi bỏ nhà ra đi. Tôi vẫn còn nhớ như in lúc đi tôi mặc cái áo in hình Guevara*, đeo cái ba lô rằn ri to bự. Tôi nói với bố: “Bố không phải bảo con cút à? Cút con không biết! Nhưng con biết đi. Con thề sẽ đi thật xa, bố sẽ không phải nhìn thấy mặt con nữa.” Lúc đó tôi chỉ dỗi mà nói thế, bố cũng tuyệt đối không thể nghĩ rằng tôi sẽ làm thật. Đến ngay cả bản thân tôi cũng không dám chắc liệu mình có nói được làm được hay không nữa. Nếu như không phải hôm đó bố khua tay đuổi tôi như đuổi ruồi, có lẽ mọi việc cũng sẽ diễn ra giống như hai lần trước, đến nhà bạn chơi vài ba hôm rồi mò về. Nhưng cái nhìn ghét bỏ cộng thêm cái khua tay của bố làm tôi vô cùng tủi thân, lúc bước ra khỏi nhà, tôi đã hạ quyết tâm làm đến cùng. Tôi nói với chính mình: “Lần này là thật, tôi sẽ không về. Tôi sẽ không bao giờ về nữa!”

Ernesto Guevara (1928 – 1967): thường được biết đến với tên Che Guevara, El Che hay đơn giản là Che, là một nhà cách mạng mác xít nổi tiếng người Argentina. Ông là một lý thuyết gia quân sự, nhà lãnh đạo phong trào cách mạng Cuba cùng đội quân du kích. (Mọi chú thích đều của người làm e-book.)

16 tuổi tôi bắt đầu lưu lạc giang hồ, tôi mặc cái áo in của tôi, đeo cái ba lô rằn ri của tôi, bước lên con đường không lối về. Tôi đi men theo đường ray, từ trưa đến tối. Trước năm 16 tuổi, rất nhiều buổi hoàng hôn tôi cũng đi dọc đường ray này, lục lọi ký ức thời thơ ấu, tôi mới phát hiện chỉ có đường ray này làm tôi nhớ mãi. Tôi không biết đường ray này từ đâu đến và đi về đâu, nhưng nó thắp lên ước mơ của tôi, nó cho tôi biết còn có một phương xa. Tôi nghĩ cuộc phiêu lưu của bất kỳ ai cũng đều có liên quan đến sự vẫy gọi của một phương xa. Hướng đi của tôi chính là phương xa.

Tôi men theo đường ray đi hết ba ngày. Ngày thứ ba, tôi đến một thành phố nhỏ, lúc đó tôi vừa mệt vừa đói, những miếng bánh quy và bánh mì mang đi từ nhà đã ăn hết, tôi quyết định rời khỏi đường ray. Tất nhiên những điều này chỉ là cái cớ để tôi phản bội dự định ban đầu của mình, lý do chính là nỗi cô đơn. Số người trong ba ngày tôi gặp không quá mười đầu ngón tay. Tôi bỗng phát hiện cuộc hành trình đơn độc quả tình làm người ta mệt mỏi, tôi không cần người đồng hành, nhưng tôi cần nhìn thấy còn có những người khác tồn tại bên cạnh tôi. Những người này có thể tôi không hề quen biết, tôi chỉ cần nhìn thấy họ, để cảm nhận một chút khói nhân gian. Ba ngày dài dằng dặc làm tôi thấy như mình đang đi xuyên một hầm ngầm, đường ray trước mắt làm tôi liên tưởng đến vực thời gian sâu hun hút không đáy, sợ hãi từ đó mà đến. Nỗi sợ hãi thôi thúc tôi rời khỏi đường ray.

Nhưng không phải vì thế mà tôi dừng lại. Từng bước từng bước, tôi lê la qua hết thành phố lạ này đến thành phố lạ khác, 300 đồng duy nhất tôi có trong túi ngày càng hết dần, cuối cùng cũng đến ngày túi cạn sạch. Hôm đó, tôi đến Yên Thuỷ. Tôi cứ tưởng mình đã đi rất xa rồi, về sau xem lại bản đồ tôi mới biết mình mới chỉ đi cách nhà một ngày ngồi xe mà thôi.

Đến Yên Thuỷ lúc hoàng hôn, tôi đứng trước một hàng hoa quả, ngấu nghiến gặm một miếng vỏ dưa hấu như chết đói lâu ngày, đó là vỏ còn lại của một quả dưa vàng nhỏ tôi dùng 5 hào cuối cùng đổi lại. Vỏ dưa sắp bị tôi gặm thành tờ giấy pơ luya mỏng dính, cái dạ dày bị đói hành hạ không cho phép tôi tha cho tờ giấy mỏng đó. Chủ hàng là một người đàn bà thấp nhỏ, vàng vọt. Cách ăn của tôi làm bà ngạc nhiên, bà hỏi: “Tỉnh ngoài đến?”, tôi chẳng thèm để ý, bà lại nói: “Xem mày kìa, chắc là mấy bữa chưa ăn gì hả? Này, cầm lấy”. Người đàn bà vứt cho tôi một quả dưa hấu khác. Cả đời tôi chưa bao giờ có dự định làm ăn mày, nhưng ngày hôm đó, tôi đã bị người khác coi như một đứa ăn mày khốn khổ, đúng là tạo hoá trêu ngươi. Số mệnh thường là thứ mà con người ta không thể nắm bắt. Sự ngạo mạn và lòng tự trọng của tuổi mười sáu cũng không thể giúp tôi chống đỡ lại sự quyến rũ của một quả dưa héo nhăn nheo. Ngay cả một chút e dè ngượng ngập giả vờ cũng không có, trong chớp mắt tôi đập nó thành mấy mảnh, lại một lần nữa ăn ngấu ăn nghiến.

Người đàn bà cứ liên tục hỏi tôi người ở đâu, đến Yên Thuỷ làm gì, (lúc này tôi mới được biết chỗ này đây có tên Yên Thuỷ), có bạn bè thân hữu ở Yên Thuỷ không? Tất cả sự chú ý của tôi đều tập trung vào quả dưa héo, cái dạ dày teo tóp đang làm phản thay thế bộ não khốn khổ của tôi để suy nghĩ mọi việc. Người đàn bà không thấy tôi nói gì, đứng lắc đầu, cũng không nói thêm gì nữa.

Giải quyết quả dưa xong, tôi cầm gấu áo lấm lem bẩn thỉu lau hết nước dưa hấu dây đầy quanh miệng và hai tay. Xin lỗi nhé, thần tượng Guevara của tôi. Ngẩng đầu lên, tôi bấy giờ mới có tâm trí thưởng ngoạn khoảng trời chiều giăng đầy sắc hoàng hôn. Những đám mây lửa với khí thế hừng hực, cả bầu trời phủ đầy một màu tím đẹp lạ kỳ. Đó là thứ ánh tím mà tôi tai chưa từng nghe, mắt chưa từng thấy, màu tím làm người ta xốn xang rung động. Tôi nhớ mãi màu tím đó. Mỗi lần nghĩ đến Yên Thuỷ là mỗi lần tôi nhớ đến bầu trời ngập sắc tím, Yên Thuỷ và tà tím dường như là một thể, hoà tan vào một, không thể tách rời.

Tối hôm đó tôi ngủ dưới gầm cầu sông Yên Thuỷ. Trên đê, đèn đường phát ra thứ ánh sáng như đang giãy chết. Tôi lôi từ trong ba lô rằn ri ra một tập thơ rách nát, dưới ánh sáng lờ mờ đó cố gắng đọc từng chữ, từng chữ một. Quyển sách đó là Từ điển thưởng thức các bài thơ chọn lọc của trường phái thơ trừu tượng xuất bản năm 1988, cái lạ là nó được lục ra từ tủ sách của bố. Trang đầu có chữ ký của bố: “1-1-1989 mua tại hiệu sách Tân Hoa, đường Thuý Bá, thành phố N.” Tôi nhớ năm 1989 tôi vừa tròn tám tuổi, bố đang đóng quân ở thành phố N. Bố lúc đó và bây giờ hoàn toàn khác nhau, lúc đó không những bố đọc thơ, mà còn dùng bút bi xanh đỏ đánh dấu và ghi chú dưới rất nhiều các đoạn thơ, thậm chí bố còn viết một câu như thế này: “Không mơ ước khổ, ước mơ cũng khổ, thà khổ vì mơ ước, còn hơn không biết ước mơ”. Tôi không dám tin rằng câu ấy lại là câu của bố viết. Tại sao chỉ sau tám năm ngắn ngủi bố đã không còn tiếp tục những giấc mơ, thậm chí ngăn cấm cả con của bố quyền mơ ước? Đây là một vấn đề đáng được đào sâu suy nghĩ, chỉ tiếc tôi không đoán ra được.

Mâu thuẫn giữa tôi và bố bắt đầu từ việc ông ngứa mắt khi thấy tôi mơ mộng, phản đối tôi mơ mộng, và còn thường xuyên sử dụng bạo lực tước đoạt quyền được mơ ước của tôi. Tôi mơ mình sẽ trở thành một nhà thơ lớn, tôi đã viết rất nhiều vần thơ tràn ngập xúc cảm dành cho cây Huyền Linh Mộc và con sông bị xưởng sản xuất giấy bên cạnh phá hoại bốc mùi hôi nồng ngay trước cổng nhà tôi, nhưng bố chỉ cười khẩy trước sự theo đuổi của thằng con, đặc biệt là khi tôi vì mê đắm làm thơ dẫn đến thành tích của các môn tụt dốc không phanh, bố đã thể hiện rõ lập trường cứng rắn quyết tâm phản đối đến cùng, không thể lay chuyển. 18 tháng 6, trong tiệc sinh nhật bố, ý thơ bất chợt hiện, tôi liền lôi giấy bút, nằm bò lên bàn, chuyên tâm chắt lọc những vần thơ thảo. Bố xé nát nhiệt huyết thơ của tôi. Trước tất cả bạn bè của bố, tôi nói bố độc quyền phát xít. Bố giận sôi, tát thẳng vào mặt tôi, sức nặng của cú tát xém chút làm tôi ngã xuống sàn. Bố chỉ thẳng ra cửa gào vào mặt tôi: “Cút! Mày cút! Cút ngay! Cút càng xa càng tốt!”. Trong câu nói bố dùng liên tiếp bốn câu cầu khiến rõ ràng rành mạch, thể hiện sự thay đổi tình cảm từ thấp đến cao, nghe như một câu thơ hiện đại. Do đó không còn nghi ngờ gì nữa, câu viết về mơ ước với ước mơ kia chính là kiệt tác được ấp ủ lâu ngày của bố.

Tôi lật tập thơ ra đọc rất nhiều, nhưng có trời biết, tôi thật ra không đọc được chữ nào vào đầu cả. Suốt quãng hành trình, quyển sách này tối nào tôi cũng lôi ra đọc, nó nghiễm nhiên trở thành chỗ dựa tinh thần của tôi. Thế mà tại sao tôi lại không thể đọc được chữ nào chứ? Bây giờ đây cầm nó trên tay chỉ đơn thuần là do thói quen không thể cưỡng lại. Tôi rách như xơ mướp, tôi không xu dính túi, tôi chẳng còn gì cả. Tôi nhớ lại chiều nay mình đã nhận sự bố thí của người khác giống như một kẻ ăn mày. Đến tận bây giờ lòng tự trọng của tôi mới chợt tỉnh, nỗi buồn chợt dâng. Ngày mai sẽ sao đây? Lẽ nào đi ăn mày thật sao? Một nhà thơ sao có thể làm chuyện mất mày mất mặt như thế được? Ước mơ vốn dự định sẽ thực hiện bằng mọi giá trong phút này đây đang lung lay muốn đổ. Tôi căm thù cái cơ thể phàm tục của mình không thể giải thoát khỏi sự lệ thuộc vào nhu cầu vật chất. Tôi không xứng đáng làm một nhà thơ.

Dưới gầm cầu muỗi tập trung thành đoàn, vù vù lượn quanh, giống như những chiếc máy bay ném bom, lượn lờ quấy nhiễu làm tôi ngay cả muốn làm dáng đọc sách cũng không yên. Tôi cầm tập thơ của mình đập muỗi chan chát. Trăng Yên Thuỷ lên cao, vừa to vừa tròn, ánh trăng lung linh rọi trên mặt sông. Lúc này đáng lẽ phải nâng cốc mời trăng thì tôi lại ngồi đập muỗi. Tôi căm ghét đập muỗi. Tối hôm đó tôi hầu như thức trắng để chiến đấu một mất một còn với lũ muỗi xảo quyệt. Sự phẫn nộ cộng với tủi thân tràn ngập làm tôi suy sụp. Tôi cũng không biết mình đang bị làm sao nữa.

Tôi mang theo cái bụng sôi ùng ục lang thang khắp các đường phố Yên Thuỷ. Từ xa, tôi nhìn thấy một quán bán mì. Tiến đến cách đó chừng bảy tám mét, tôi ra sức hít lấy hít để, không cho bất kỳ một làn hương nào từ những bát mì nước vàng ngậy kia chạy thoát. Mùi thơm quyến rũ tạm thời làm giảm bớt sự co bóp của cái dạ dày khốn khổ của tôi, nhưng rất nhanh tôi phát hiện mình đã phạm một sai lầm ngu ngốc. Hương thơm ngào ngạt càng làm tăng thêm sự khát khao của tôi với bát mì bốc khói kia. Tất cả các cơ quan trong cơ thể đều như biến mất nhường chỗ cho cái dạ dày còi cọc, trống rỗng. Cái dạ dày ấy đang chết dần trong tiếng kêu ai oán. Tôi ép mình thu lại cái nhìn thèm thuồng, mệt mỏi nghiêng người lê bước qua quán mì.

Theo kế hoạch ban đầu thì đáng lẽ ra tôi phải tiếp tục vung roi tiến bước. Tận cùng phía đông kia chính là biển. Phương xa đầu tiên tôi muốn tới cũng chính là biển. Bài thơ của Hải Tử mà ai cũng thuộc làu có câu viết như thế này: “Mặt quay về biển, hoa cười đón xuân”. Chính vì thế tôi xem biển là một điểm đến lý tưởng. Nhưng tôi đã không còn sức để phân biệt đông tây nam bắc nữa. Tôi mặt quay về phía phố, bụng đói cồn cào. Tư tưởng của tôi đã bỏ rơi tôi từ lâu. Nó luôn là kẻ phản bội nhanh nhất của cơ thể. Cơ thể có thể là chỗ dựa vững chắc cho những tư tưởng vĩ đại, nhưng tư tưởng thì chưa chắc có thể chống đỡ cho một cơ thể đói khát.

Tôi lê bước đi khỏi con phố đó. Bước chân nặng nề như đeo hàng tấn sắt. Cuối cùng tôi không thể lê nổi nữa, ngồi bệt xuống vệ đường, gục đầu xuống gối, than thân trách phận. Tôi nghe thấy rất nhiều tiếng ồn ào xung quanh mình. Một con chó thân ghẻ chốc chạy đến bên cạnh, cúi xuống hít hít cái giày thể thao rách của tôi. Một đứa trẻ con đang gào khóc. Tiếng một người phụ nữ đang nói: “Ơ, mày…”. Tôi chỉ quan tâm đến cái dạ dày của tôi. Con chó ghẻ đang liếm gót chân tôi. Bây giờ tôi mới nhận ra đôi giày thể thao của mình đã rách thê thảm, gót chân tội nghiệp của tôi vì thế mà đang trần mình dưới cái nắng chói chang của mùa hè. Tôi đạp cho con chó một phát. Nó giật mình chạy mất. Chạy được một đoạn, láo liên quay đầu lại sủa vài tiếng ra oai.

“Ê! Gọi mày đấy!”

Tôi nghe thấy có người đi về phía tôi, nhưng ngay lập tức tôi cũng hiểu sẽ chẳng có ai thèm nhìn tôi một nửa mắt. Ở Yên Thuỷ này tôi không hề có người thân, tôi chỉ có cái ba lô của tôi, tập thơ của tôi, Guevara của tôi và đôi giày rách của tôi. Tôi không còn sức để hiếu kỳ với những người xung quanh nữa, cũng không còn sức để hoang tưởng đến một điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Tôi chỉ có thể nghĩ mình chẳng lẽ sẽ chết đói ven đường thế này sao? Giữa năm 1997 ở Trung Quốc vẫn có người chết đói vệ đường liệu có thể thành tin xã hội nóng không nhỉ? Không biết chừng cái chết của tôi sẽ trở thành cái cớ đầy thuyết phục để các nước phương Tây lật đổ Trung Quốc! Nếu dùng bạo lực lật đổ, không chừng cái chết của tôi sẽ trở thành ngòi nổ của Chiến tranh Thế giới thứ ba.

“Này! Gọi mày nửa ngày rồi đấy! Mày điếc à?”

Đúng lúc tôi đang suy nghĩ vẩn vơ lo lắng cho việc mình có thể trở thành tội đồ của lịch sử vì cái chết của tôi đã dẫn đến cuộc chiến tranh làm sinh linh lầm than, thì bị thức tỉnh bởi một bàn tay đầy sức mạnh. Tôi cảm giác mình giống như một con muỗi xui xẻo, bị đập cho máu me be bét thương tật đầy mình. Một đôi chân xuất hiện trước mắt tôi. Đôi chân này giẫm trên một đôi dép lê đỏ đã mòn hết đế. Nhìn lên trên, đôi chân được giấu trong cái quần chun ống đứng lỗi mốt. Tiếp tục nhìn lên nữa là một cái mặt vàng vọt với đôi mắt quầng thâm sâu và lưỡng quyền nhô cao. Cái mặt ấy đang cúi nhìn tôi. Gương mặt này tôi dường như đã gặp ở đâu nhưng nhất thời không thể nhớ ra.

“Ăn cơm chưa? Ăn tạm quả dưa hấu cầm hơi vậy!”

Người đàn bà vứt cho tôi một quả dưa nhỏ. Tôi nhớ rồi, đó chính là người lần đầu tiên cho tôi cơ hội làm thằng ăn mày, và bây giờ cũng không bỏ lỡ cơ hội cho tôi làm thêm lần nữa. Phản ứng của tôi làm người đàn bà trợn tròn mắt kinh hãi. Tôi gần như nuốt chửng quả dưa vào bụng.

“Xem ra đúng là đói mờ mắt rồi,” cô nói, “chút nữa đi với cô, cho mày ăn bữa ra trò!”

Người ta luôn phải nhớ ơn những người giúp đỡ mình lúc khó khăn hoạn nạn. Tôi mãi mãi không bao giờ quên trong lúc tôi không xu dính túi, lúc tôi không người nương tựa, cô Hạ đã vứt cho tôi một quả dưa vàng. Cô cho phép tôi ngồi trong quầy hoa quả chờ cho đến lúc cô dọn hàng. Khi màn đêm kéo về cũng là lúc cô dọn xong hàng. Trong ba tiếng chờ đợi, tôi lại có may mắn được ăn thêm một quả dưa và hai quả chuối thâm vỏ nữa. Cô Hạ xếp hoa quả vào từng hộp giấy, rồi buộc chúng lên xe kéo tay gỗ, cô nói với tôi: “Đi, đi ăn cơm thôi”.

Cô Hạ đẩy xe đi lên phía trước. Tôi muốn đẩy xe hộ cô để thể hiện lòng biết ơn khôn xiết của tôi. Nhưng tôi thật sự không còn chút sức lực nào nữa, đẩy được mấy bước tôi đã như muốn khụy xuống. Cô Hạ vỗ vai tôi, nói: “Thôi để cô đẩy cho!”.

Bàn tay chai sạn của cô Hạ một lần nữa làm tôi cảm thấy mình là con muỗi khó tránh số trời, số phải bị đập gẫy chân gẫy tay, gan óc lầy đất.

Tôi đi theo cô Hạ hết rẽ trái lại rẽ phải theo những con phố ngoằn ngoèo của Yên Thuỷ, đi lâu đến mức đôi chân của tôi không nghe theo sự chỉ bảo của cơ thể đập vào nhau. Rõ ràng tôi muốn bước chân phải nhưng chân trái lại thò lên, chân nọ đá chân kia loạng choạng. Cũng không biết là đi bao lâu nữa, cô Hạ bỗng nói, đến rồi. Lúc đó tôi đã không còn muốn nhét đầy cái dạ dày nữa mà chỉ mong sao có một nơi nào cho phép tôi ngã xuống ngủ và đừng bao giờ tỉnh dậy, cho dù trời có sập đi nữa cũng đừng bao giờ tỉnh dậy. Tôi đã quá mệt rồi, tôi thậm chí cảm thấy thà chết đói còn hơn chết mệt.

Nhà cô Hạ nằm trong con ngõ có cống thoát nước bẩn chạy loằng ngoằng, rác vứt khắp nơi. Nhưng nhà cô lại có những hai tầng, một tầng hầm và một tầng trệt. Cô Hạ xếp đống thùng hoa quả xuống tầng hầm, quay ra nhìn tôi, cô nói: “Trông mày bẩn thỉu như người rừng ấy, đi tắm đi cái đã. Biết dùng máy nóng lạnh không? Này cầm lấy cái khăn mới này, đi tắm đi rồi ăn cơm”.

Tôi gần như bị cô Hạ đẩy vào nhà tắm. Điều làm tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng đó là trong nhà tắm có một bồn tắm bằng sứ trắng. Vặn nước, cởi quần áo, tôi nhìn thấy một con khỉ con nhảy ra từ trong gương. Bao lâu tôi chưa tắm rửa nhỉ? Lớp ghét trên người tựa như ngàn lớp sóng chồng. Đầu tóc tôi rối tung, bết dính, gầu lấp lánh điểm xuyết như những vì sao, không biết là có chấy hay không nữa. Vừa mới nghĩ đến chuyện đầu mình rất có khả năng trở thành nơi sinh sôi nảy nở cho họ tộc nhà chấy, khắp người tôi đều nổi da gà. Ngay cả đám da gà đó cũng chi chít những nốt đen đen bẩn thỉu. Đến lúc này thì tôi đã không kìm được nước mắt chảy dài. Bạn không thể tưởng tượng nổi trước đây tôi sạch sẽ, gọn gàng đến đâu. Tôi quyết không cho phép móng tay tôi, gáy tai tôi, quần áo tôi, giày dép tôi có chút bẩn thỉu. Đại vương nhếch nhác trong gương kia là tôi thật sao? Tôi không phải đang mơ đấy chứ?

Không, tôi không mơ. Cô Hạ đang nói ngoài cửa nhà tắm: “Cô thấy mày cũng tầm người như con cô. Đống quần áo của mày vứt đi được rồi đấy. Quần áo cô để ngoài này, với tay ra là lấy được.” Nói xong cô Hạ đi vào nhà bếp, rất nhanh từ trong đó vọng ra tiếng xào nấu rộn ràng.

Tôi thả lỏng mình trong bồn nước nóng, gân cốt tôi giãn ra như muốn hoà tan vào nước, xém chút xíu nữa thì tôi rên lên vì sung sướng. Hoá ra cưng chiều da nhất chính là nước. Sự sống bắt nguồn từ nước, con người ta ngay từ khi ở trong bụng mẹ đã được nước bao bọc xung quanh, hộ dưỡng, và tôi lúc này đây đang chuẩn bị chìm vào trong nước. Hãy để tôi chìm xuống, chìm xuống mãi, đừng tỉnh dậy. Tôi nằm ngủ quên trong bồn tắm. Tôi thề từ lúc sinh ra đến nay tôi chưa bao giờ có một giấc ngủ nào sâu và ngọt ngào đến vậy. Tôi mơ mình đang bơi lượn trong lòng đại dương, mơ mình là một con cá hạnh phúc vô bờ.

Mặt hướng về biển, hoa chào đón xuân. Tôi yêu Hải Tử.

Là tiếng gõ cửa của cô Hạ làm tôi tỉnh giấc. Cô Hạ hỏi: “Xong chưa?” Tôi chậm chạp trả lời: “Xong ngay đây ạ.”

Tôi mặc bộ quần áo cô Hạ đã chuẩn bị sẵn. Con khỉ con trong gương bây giờ đã biến thành một chàng trai tuấn tú. Đây mới là tôi. Tôi chải đầu ngôi lệch, người vẫn còn toát ra mùi thơm đu đủ dìu dịu. Tôi để ý quần áo tôi mặc trên người cũng đang toả ra mùi chanh thơm mát. Hai loại hương thơm này không hề xung đột, mà ngược lại chúng hoà quyện vào nhau tạo thành thứ mùi thơm tuyệt diệu. Tôi ngắm mình từ những góc khác nhau, sau đó nhìn vào gương nở một nụ cười khoẻ khoắn nhất, chân thành nhất, rạng rỡ nhất, hiệu quả đem lại đáng để tự hào.

Cô Hạ lần đầu nhìn thấy bộ mặt thật của tôi, há hốc miệng ngạc nhiên. Tôi nhìn cô cười bẽn lẽn. Cô Hạ nói: “Thế mới ra hồn người chứ. Thế mới biết người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, chân lý này chẳng sai chút nào.” Lúc này thì đến lượt tôi ngạc nhiên. Cho dù thế nào đi nữa, khi bạn nghe thấy hai từ “chân lý” từ miệng một người phụ nữ mặt mày vàng vọt, chân đi dép lê, mặc quần chun lỗi mốt, đẩy xe đẩy gỗ, bạn cũng không thể tránh khỏi ngạc nhiên. Mùa hè năm mười sáu tuổi ấy, tôi vẫn nhất quyết cho rằng ai đến tuổi trung niên cũng đều biến thành những kẻ chết vì cái ăn cái mặc, tôi chưa bao giờ hy vọng thể nghe từ chính miệng họ những từ ngữ làm tim tôi đập nhanh, máu tôi sục sôi. Tôi thấy cô Hạ quả có chút nội lực.

Tôi cũng phải tiếp tục công nhận rằng trong đời mình tôi chưa bao giờ được ăn một bữa ăn ngon làm tôi nhớ mãi như thế. Cô Hạ luôn miệng bảo đừng khách khí, ăn nhiều vào. Dạ dày của tôi cuối cùng đã nở nụ cười mãn nguyện. Tôi vỗ vỗ bụng nói đã no. Cô Hạ nói: “Thế thì đi ngủ đi. Ngủ giường con cô ấy.”

Chốt cửa xong, tôi đổ mình xuống giường cái rầm. Cảm ơn trời đất, cuối cùng tôi cũng có thể ngủ một giấc ngon lành. Duyên kỳ ngộ ngày hôm nay làm tôi có cảm giác mình đang bồng bềnh trong mơ, một giấc mơ không thể túm chặt. Sao cô Hạ có thể yên tâm đưa tôi về nhà? Còn tôi sao lại có thể to gan lớn mật đi theo cô? Điều duy nhất có thể lý giải đó chính là duyên số. Bố tôi luôn nói tôi là một nhà không tưởng bẩm sinh, trong đầu chỉ toàn những ý tưởng ngu ngốc thiếu thực tế. Tôi thì nghĩ khi tôi đi vào ngõ cụt không lối thoát, thượng đế nhân từ đã phái một thiên thần trung tuổi mang theo dưa hấu xuống cứu giúp tôi. Tôi biết mình lại đang mơ mộng viển vông, nhưng tôi thích thế, tôi thích nghĩ luẩn quẩn hết cái này đến cái khác. Tôi nghĩ cô Hạ chính là thiên thần của tôi. Khi tôi có hàng đống, hàng đống tiền, nhất định tôi sẽ mua tặng cô một cái xe đẩy máy cho cô đỡ vất vả như bây giờ. Hay là tôi mua luôn cho cô một cửa hàng bán hoa quả riêng, như thế cô có thể ngồi thoải mái trong cửa hàng đợi khách xếp hàng đến.

Trước khi ngủ, tôi lại một lần nữa mở tập thơ mang theo mình. Mùi thơm của mực bây giờ đã bị thay thế bằng một thứ mùi hôi nồng khó chịu. Trên những trang giấy đã ố vàng in hằn từng đốm máu muỗi. Đột nhiên sao tôi thấy nó đáng ghét đến thế. Tôi như thấy từng đoàn quân vi khuẩn hùng hậu đang vung gươm tiến gần về phía mình, tôi vứt nó sang một bên. Tôi nhìn xuống tay, đôi bàn tay đang bị thôi thúc bởi cảm xúc từ lồng ngực chạy thẳng đến bắp tay, tôi lại tìm bút, gò mình trên bàn, tôi muốn cho vũ trụ nhỏ của tôi nổ tung, muốn thổ lộ những cảm giác thật của tôi. Tôi viết: “A, cuộc đời!”. Nhưng ngay sau đó tôi bị sự ngao ngán chẹn đứng lại. Rõ ràng tôi có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không thể viết ra dù chỉ là một chữ. “A, cuộc đời!” Tôi đã cho nó thành câu tuyệt bút cuối cùng của mình. Khi tôi đành ngậm ngùi khuất phục trước cơn buồn ngủ, tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ còn có thể viết ra những vần thơ nữa.

Ăn của người ta, mặc của người ta, tôi tất nhiên phải có nghĩa vụ cho cô Hạ biết chút gì đó về thân thế của mình, nhưng đồng thời tôi lại không muốn cô biết hết về mình, thế nên tôi bịa ra một câu chuyện. Tôi nói với cô Hạ, bố mẹ tôi đều là công nhân về hưu non, hoàn cảnh gia đình khó khăn, tôi đành phải bỏ học đi làm, nhưng đã nửa tháng nay rồi tôi không thể tìm được một công việc để làm, tiền mang theo người cũng đã tiêu hết, không có cách nào đành nhịn đói. Cô Hạ nói: “Tội nghiệp mày.” Câu chuyện của tôi làm cô Hạ không chút nghi ngờ, cũng có thể còn chút gì đó chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng ánh mắt ngây thơ và thái độ chân thành của tôi đã làm tiêu tan những nghi ngờ cuối cùng. Quan trọng hơn nữa, cô Hạ cũng là một công nhân về hưu non, cô hiểu rõ hơn ai hết một gia đình như thế cuộc sống khó khăn đến nhường nào. Cô Hạ sau một hồi than trách thời cuộc, nhẹ nhàng bảo tôi: “Hay mày ở đây bán hoa quả với cô vậy. Cô cũng đang muốn tìm người phụ việc, coi như cô thuê mày, bao ăn bao ở, tháng cô trả mày 200 tệ, thế nào?”.

Tôi còn có thể thế nào? Tôi bây giờ quần áo rách nát, sức lực cạn kiệt, ăn cơm sáng lo cơm tối, tôi mơ ước không còn và biển đã trở nên xa vời. Còn trở về nhà thì tôi tạm thời vẫn chưa nghĩ đến. Tôi ngoài việc hớn hở nhận lời ra còn có thể thế nào nữa? Mùa hè năm mười sáu tôi bắt đầu tự kiếm tiền nuôi sống mình. Tôi trở thành một phần tử trong đội ngũ ruồi trâu mà tôi từng khinh bỉ. Tôi giật mình phát hiện, hoá ra lý tưởng khi đặt trước vấn đề cơm áo lại mỏng manh dễ vỡ đến thế. Phát hiện này làm tôi vừa xót xa vừa sợ hãi, nhưng tôi đã đánh mất dũng khí để tuyệt vọng.

“Vì hy vọng mà rơi vào tuyệt vọng

Vì tuyệt vọng mà hy vọng không ngừng

Tuyệt vọng, sự hoá thân của hy vọng

Hy vọng là tuyệt vọng mãi trải dài

Hy vọng ở đâu bắt đầu

Tuyệt vọng ở đâu kết thúc

Chỉ còn tiếng gào dài vọng lại

Đập vào tai là nỗi cô đơn.”

Trong đầu tôi bỗng hiện lên những lời kinh ca của nhà thơ Dương Luyện mà tôi yêu thích. Tôi thấy ông đúng là một thiên tài. Sao ông có thể đúc kết những xúc cảm cuộc sống tinh tế đến thế. Tại sao tôi không sinh ra sớm mấy năm nhỉ? Như thế có lẽ tôi còn có cơ hội trở thành người cầm cờ trong phong trào chủ nghĩa lý tưởng, chứ bây giờ, trong những năm cuối của thế kỷ ham muốn vật chất hoành hành ngang dọc này, tôi chỉ có thể giương mắt nhìn những ý thơ của tôi lạnh lùng tàn úa dần trong vỏ xác phàm tục của mình.

Tôi ngày ngủ tám tiếng. Tám giờ dậy, ăn bát mì hành, sau đó kéo xe ra phố bày sạp hoa quả. Tối chín giờ thu hàng, về nhà cô Hạ ăn cơm, tắm rửa, lên giường ngủ. Cuộc sống như thế làm bạn không còn chút thời gian rỗi để thương xuân tiếc hạ, thương hoa tiếc lá nữa. Chỉ có điều mỗi khi chiều xuống, tôi thỉnh thoảng vẫn ngắm nhìn bóng tà dần buông. Tịch dương đẹp vô hạn, nó như một quả cầu thuỷ tinh đỏ rực đang lạnh dần, từ từ rơi vào miệng màn đêm. Màu tím huyền bí mênh mông bị màu đêm nhuộm thẫm. Yên Thuỷ lên đèn. Tôi nhìn thấy quả cầu thuỷ tinh tròn trịa kia cằn cỗi dần lặn xuống, mất hút. Trong lòng có một tiếng kêu chực bộc ra nhưng lại nghẽn lại nơi cổ họng: “Mặt trời lặn rồi, mặt trời lặn mất rồi”, dường như cùng với sự mất đi của ánh sáng, màn đêm sẽ đến gặm nhấm cơ thể tôi. Gió từ sông Yên Thuỷ thổi vào, làm tôi rùng mình liên tục như lên cơn sốt rét.

Tôi nhớ cũng là một buổi hoàng hôn, cô Hạ đi lấy hàng, để lại tôi một mình ngồi trông quầy. Ánh chiều biến hoá quyến rũ, màu tím buồn trải dài tận chân trời, mấy con chim sẻ nhỏ đậu trên cột điện bên đường đối diện, rỉa lông rỉa cánh, lóc chóc nhảy. Chẳng có người mua hàng, tôi vận động cơ mặt làm một cái ngáp dài. Cô Hạ luôn nói phải tươi cười nhiệt tình mời khách, nên ngày nào tôi cũng cười, cười đến độ cơ mặt có nguy cơ bị chuột rút đến nơi. Đúng lúc tôi đang hiên ngang ngáp, một thằng bé vai trần để lộ làn da màu đồng hun bước đến trước mặt tôi. Nó hỏi: “Mày là ai? Mẹ tao đâu?”

Đây chính là Vi Vi.

Sự xuất hiện bất ngờ của Vi Vi làm tôi bỏ dở cái ngáp ngon lành. Vội vàng nuốt ngược phần khí đang cuồn cuộn chỉ chực xông ra ngoài, liếc mắt một lượt từ đầu đến chân đánh giá thằng con trai đứng trước mặt. Năm đó Vi Vi cũng chỉ có mười sáu tuổi. Tôi sinh tháng 3, còn nó sinh tháng 5. Chúng tôi người tầm tầm như nhau. Mắt nó dài nhưng không to, một mí, lông mày rậm như sâu róm, lại có góc có cạnh nữa. Một tay nó vắt cái áo khoét nách lên vai, một tay thọc trong túi quần, nhìn xéo tôi.

“Mày là Vi Vi?” Tôi hỏi.

“Vớ vẩn, mày là thằng nào? Sao không thấy mẹ tao đâu thế?” Nó đáp như chực nhảy vào mặt tôi.

“Hôm nay có xoài về, cô Hạ đi ra chỗ Lã Lão Tam lấy hàng rồi.”

“Thế à,” Vi Vi gật gù cái đầu của nó, vẫn không thèm nhìn thẳng tôi nửa mắt. “Mày vẫn chưa cho tao biết mày là ai? Mà sao mày lại đứng ở đây?”

Tôi nói: “Tao tên là Nam Cung Vĩ, tao là người phụ hàng cho cô Hạ.”

Vi Vi nói: “Gì? Mày họ Nam Cung? Tao cứ tưởng họ này chỉ có người cổ đại mới có. Mày họ Nam Cung thật à?”

“Tao họ Nam Cung thật 100%.”

Tôi vốn đã biết cô Hạ có một thằng con trai đang nghỉ hè về quê chơi với bà ngoại, thế nên tôi mới được độc chiếm cái giường của nó. Quần áo tôi đang mặc trên người cũng là quần áo của nó. Vi Vi nhận ra, nó nói: “Sao mày lại mặc quần áo của tao? Mày không có quần áo à?”

“Cô Hạ đưa cho tao mặc.” Tôi đáp lại.

“Đã được tao đồng ý chưa?” Vi Vi nhìn xoáy vào tôi. Tôi chắc rằng mặt mình đang đỏ tưng bừng, tôi cảm nhận được từng hồi, từng hồi hơi nóng bốc lên. Vi Vi nghĩ thế nào bỗng khua khua tay, nó nói: “Thôi, coi như cho mày”.

Thái độ của Vi Vi rõ ràng như đang đuổi một thằng ăn mày, tôi bỗng tìm lại được cảm giác của kẻ hành khất. Tôi tức đến nỗi mặt mũi đỏ lựng, cũng xấu hổ đến nỗi chỉ muốn tìm lỗ nào chui xuống. Tôi như bị giễu cợt, bị xúc phạm nặng nề. Xém chút nữa tôi đã cởi quần áo vứt vào mặt nó. Nhưng tôi nhẫn nại, tôi vẫn còn chút trí khôn. Tôi biết sự bồng bột nhất thời không đem lại bất kỳ lợi lộc gì cho tôi cả. Công việc bán hoa quả làm tôi học được cách suy tính thiệt hơn, biết lái thuyền theo gió. Tôi đột nhiên nhớ đến thế chàng thanh niên lưng thẳng đứng, đầu ngẩng cao, vai khoác ba lô rằn ri bước ra khỏi nhà không thèm quay đầu lại đầy kiêu hãnh. Niềm kiêu hãnh của tôi đi đâu rồi? Chàng thanh niên trẻ đó đâu rồi?

Tôi chuyển xuống ở dưới tầng hầm. Vi Vi nhất định không đồng ý cho tôi cùng hưởng thụ căn phòng với nó. Mà nói thực, tôi cũng không muốn ở chung một phòng với nó. Nó vừa xuất hiện đã làm tôi tổn thương, nó làm tôi trông thấy sự thay đổi hoàn toàn nơi tôi. Tôi không còn là chàng thanh niên ngang ngạnh, cứng đầu, kiêu hãnh, bất chấp tất cả nữa. Niềm kiêu hãnh của tôi đã biến mất, không còn chút tăm hơi. Tôi không thể không nhẫn nhịn sống dựa vào người khác. Cuộc sống tàn nhẫn dạy cho tôi đạo lý đầu tiên: “Mày nghĩ mày là ai? Trong mắt người khác mày chẳng là ai cả!”

Cô Hạ xếp một cái giường gấp quân dụng dưới tầng hầm cho tôi. Tầng hầm tối tăm, ẩm ướt, bốn bức tường đầy rẫy những bụi và vết ố lem lúa. Mùi hoa quả phân huỷ hỗn hợp lên men làm người ta đầu óc mụ mị, tức ngực, buồn nôn. Cuối cùng tôi nôn thật, oẹ lấy oẹ để, bám lấy mép giường gấp quân dụng oẹ không ngừng, thế nhưng không nôn ra bất kỳ thứ gì cả. Tầng hầm giống như một cái lon sắt bịt kín, tiếng nôn oẹ của tôi quay cuồng, vang đập khắp nơi trong phòng. Mấy con chuột bị tiếng nôn của tôi doạ sợ hãi kêu lên chí choé. Tôi bây giờ giống như một con chuột, cái hầm này chính là hang động an thân bảo mệnh của tôi. Trong giấc mơ, tôi cuối cùng cũng có thể không còn vướng bận để khóc than cho chính mình. Tôi đang nằm mơ.

Tôi ước thà mình không biết mơ. Cơn ác mộng đen này cắm rễ sâu trong đêm tối, để rồi từ đó nảy mầm vươn cành đung đưa trong đêm. Tôi mơ mình biến thành một con chuột đang chạy bạt mạng trong một đường hầm tối tăm, đằng sau tôi là một con mèo hoa vằn hổ đang nở nụ cười gian ác của kẻ nắm chắc phần thắng. Nụ cười gian ác đó như dính chặt vào sống lưng tôi, những giọt mồ hôi lạnh đang từ từ từ từ đóng băng. Tôi quay đầu liếc lại. Tôi ước mình đừng quay đầu, tôi đang nhìn thấy một cái mặt mèo với những chiếc nanh nhọn hoắt đang đè dần xuống người tôi.

Mơ nhưng tôi vẫn giữ được vài ba phần tỉnh táo, tôi vẫn biết mình đang mơ, nhưng đáng chết là dù tôi cố hết sức quẫy đạp để tỉnh lại nhưng không sao tỉnh nổi. Tôi chỉ còn cách tiếp tục chạy lên phía trước mà không biết đâu là điểm dừng. Không có cách nào khác.

Tôi giặt sạch Guevara của tôi. Cô Hạ đã định vứt nó vào sọt rác, nhưng tôi kiên quyết phản đối. Cho dù thế nào đi nữa, nó cũng là tài sản duy nhất mà tôi có bây giờ. Tôi nhớ cái áo đó tôi đã lục tìm được từ trong đống hàng bán trên vệ đường gần trường tôi học, vừa liếc qua tôi đã nhắm trúng Guevara. Guevara đã kiên định với hướng đi của mình như thế, anh mới là một tín đồ thực sự, anh là thần tượng tôi ngưỡng mộ. Cũng có thể ánh mắt của anh đã mách bảo cho tôi biết có sự tồn tại của một phương xa. Tôi từng ảo tưởng mình là một chiến sĩ rừng xanh, quyết không thoả hiệp, dũng cảm chiến đấu vì tự do và tín ngưỡng của mình. Guevara vĩ đại vạn tuế! Tín ngưỡng vạn tuế! Tự do vạn tuế!

Tôi thay lại cái áo Guevara của tôi, những lo lắng sợ hãi mấy ngày liên tiếp đột nhiên bốc khói bay mất, tôi tìm thấy lại một chút tự tin ngày nào. Hoá ra Guevara mới chính là thần hộ mệnh của tôi. Tôi đem trả hết quần áo cho Vi Vi. Tôi vốn định ném cả đống quần áo này vào mặt nó, chỉ có thế nó mới hiểu nó làm tôi tổn thương nhường nào. Nhưng tôi đã không làm như thế, ngược lại, tôi đem quần áo giặt sạch, gấp gọn đem trả nó. Vi Vi nói: “Không phải bảo là cho mày rồi à?” Tôi nói: “Cảm ơn, tao vẫn có cái để mặc.” Vi Vi nói: “Có mỗi một cái, mày định mặc mãi à?” Cười cười xong, nó nói tiếp: “Mẹ tao sẽ không cho một con quỷ bẩn thỉu không chịu thay quần áo giúp mẹ tao bán hàng đâu”.

Tôi chững người, không nói được gì. Lại một lần nữa tôi thảm bại dưới tay Vi Vi. Đây là chiến tranh giữa hai đứa trẻ. Cuộc chiến này bắt đầu mở màn từ lúc tôi và Vi Vi gặp nhau. Chúng tôi do thám, dự đoán lẫn nhau. Ngay cho đến tận ngày hôm nay chúng tôi cũng vẫn không hiểu nguyên do bắt đầu của cuộc chiến. Dường như số phận sắp đặt bạn sẽ gặp một người, và rồi gắn chặt vào nhau. Số phận của tôi phải gặp Vi Vi, câu chuyện của tôi phải gắn liền với Vi Vi.

Tôi không biết nói gì, tay cầm một chồng áo vào không được, ra cũng chẳng xong, không biết làm sao. Vi Vi đột nhiên cho tôi một lối thoát, nó nói: “Cầm về đi, tao thật tâm muốn tặng mày đấy. Mẹ tao nói mày cừ lắm, cũng chăm chỉ nhanh nhẹn, giúp mẹ tao bao nhiêu là việc”. Tôi quay người đi ra luôn, có chết tôi cũng không muốn nói thêm câu nào với nó nữa cả. Đi được hai bước, Vi Vi lại gọi giật lại.

“Nam Cung, quyển sách này là của mày hả?” Vi Vi vung vẩy trong tay quyển sách Từ điển thưởng thức các bài thơ chọn lọc của trường phái thơ trừu tượng. “Mày thích đọc thơ à?”

“Tao không đọc thơ.”

“Thế quyển sách này không phải của mày rồi?” Tôi một lần nữa quay người đi tiếp. Các nhà thơ đều đã chết, các vần thơ đều đã mục nát hết rồi.

Trở về tầng hầm, trong mùi mê hương của hoa quả thối, tôi chăm chú nhìn hình Guevara trước ngực. Guevara mới không hổ danh là nhà thơ, ông dùng cả cuộc đời chìm nổi của mình để viết nên những sử thi bão táp mà trong đó mỗi đoạn nhỏ cũng đủ làm người ta liên tưởng không ngớt, sóng lòng sục sôi. Nụ cười trẻ thơ nở ra khi Guevara nằm dưới lưỡi dao của đao phủ, di ảnh đau lòng người này làm tôi sùng bái Guevara đến sát đất. Các nhà thơ đều đã chết hết, một thời đại sục sôi đã một đi không trở lại, tôi còn đọc thơ để làm gì? Không phải là những vần thơ nói lên nỗi đau của sự sống, niềm vui hạnh phúc của cái chết liệu có còn được gọi là thơ? Trong cái nhịp điệu chung của thế giới ở thập niên 90 này, thơ ca mục nát không phương cứu chữa. Mục nát rồi. Mục nát hết rồi.

Tôi không ngờ rằng Vi Vi lại xuống dưới phòng hầm này. Nó xé một thùng hoa quả, lấy ra hai quả lê vịt, vứt cho tôi một quả. Tôi không đỡ, để quả lê chậm chạp nẩy lên nẩy xuống trên giường quân dụng, nó nẩy thêm mấy cái nữa rồi rơi xuống đất. Vi Vi nhặt lên, lau vào áo, đưa cho tôi nói: “Cầm lấy”. Tôi vẫn không thèm cầm. Tôi không đoán được nó đang tính gì trong bụng, tôi cần phải đề phòng nó.

“Cầm đi mà, tao sẽ nói với mẹ tao là tao lấy. Mà cho dù tao có nói là mày lấy mẹ tao cũng chẳng tin. Mẹ tao tin mày hơn tao nhiều, cứ như mày chứ không phải tao là con mẹ tao ấy. Nghĩ thử mà xem, lạ không cơ chứ?”

Vi Vi ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi cầm lấy quả lê, chẳng khách sáo cắn một miếng to tướng, cứ như tôi với quả lê này có mối thù sâu như biển, thề không đội trời chung. Vi Vi tò mò nhìn tôi, nó hỏi: “Sao mày không đi học?”.

“Không muốn đi.” Tôi đáp cộc lốc.

“Không muốn thì không đi? Mày giỏi thật đấy,” Vi Vi trầm trồ. “Thế bố mẹ mày không nói tiếng nào à?”

“Nói cũng chẳng có tác dụng, tao không sợ.”

Vi Vi rơi vào suy nghĩ riêng. Tôi thật không sợ bố mẹ sao? Tôi luôn sợ họ, trước năm mười sáu tuổi tôi luôn cho rằng họ là người đáng để tôi tôn trọng nhất, vì tôn trọng mà kính sợ. Nhưng khi tôi bắt đầu tính toán cho tương lai của mình, thì họ lại can thiệp thái quá, bộ mặt thực tế của họ làm tôi chán ghét. Họ cố gắng làm tôi hiểu thế giới này rất tàn khốc, sự cạnh tranh giữa người và người rất khốc liệt. Cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, đây là quy luật sinh tồn rõ như ban ngày. Nhưng tôi luôn hoài nghi ngoài những nhu cầu thường ngày như ăn, ngủ, ỉa đái ra chúng ta cần có những theo đuổi tinh thần cao đẹp hơn, trí tuệ của nhân loại không nên chỉ tập trung ở mỗi sáng tạo vật chất, một xã hội văn minh cũng nên tạo cho con người những không gian cũng như cơ hội để mơ ước, cho dù người đó không hề hiểu cách sinh tồn. Chính vì thế tôi không còn kính sợ bố mẹ tôi như trước kia nữa, và khi hình tượng bố mẹ trong lòng con cái rơi từ thánh địa xuống trần gian vỡ vụn, tôi tất nhiên có thể nói tôi không còn sợ họ nữa.

Không biết Vi Vi đang nghĩ gì. Tôi ăn hết sạch quả lê, vứt hột vào túi ni lông bọc lại. Lúc này Vi Vi mới chợt thở dài. Tôi muốn hỏi sao nó thở dài, nhưng tất nhiên tôi không hỏi, tôi với nó còn chán mới đạt đến độ cái gì cũng tâm sự, thậm chí tôi với nó bây giờ còn vẫn chưa được coi là bạn.

Vi Vi đứng dậy, thò tay rút quyển sách giắt trong thắt lưng quần ra, vứt lên giường quân dụng, nó nói: “Quyển sách này chắc chắn của mày. Nhà tao không có thứ huyễn hoặc vớ vẩn thế này, ngoài mày ra làm gì còn ai nữa?”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.