Đom Đóm Nhỏ

Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Vũ điệu đom đóm

❊ ❊ ❊

Cả quá trình của sự việc chẳng có chút bất ngờ nào xảy ra. Chúng tôi sử dụng tiền giả bị phát giác tại trận, ông chủ hói đầu của cửa hàng thịt làm sẵn gào thét rượt đuổi theo, trong nháy mắt ông đã kêu gọi được hàng xóm láng giềng, những người nghĩa hiệp dũng cảm, tôi tính ra ít nhất phải đến bảy tám trai đinh, tham gia vào cuộc rượt đuổi mà đối tượng là chúng tôi. Tôi và Vi Vi đành giơ tay chịu trói, bị một đoàn người đầu ngẩng cao, hùng dũng giải đến đồn công an. Trên đường, tôi bị bọn họ đẩy đi đẩy lại, còn bị đấm sáu phát và đá hai phát. Vi Vi kiên cường kháng cự, kết quả là trên trán nó mọc thêm một cục tím tướng. Suốt quãng đường trong đầu tôi cứ hiện lên cơn ác mộng đã ám ảnh tôi suốt thời gian dài, làm tôi sợ hãi nhưng không thể giải thoát ra được, một con mèo hoa vằn hổ đang cười gian ác, mồm nhe những chiếc răng nhọn hoắt, thè cái lưỡi đỏ lòm ướt át ra liếm từng nhát vào sống lưng tôi. Tôi thế là hết. Tôi từ sớm đã rơi vào một cái bẫy, nhưng đến tận bây giờ tôi mới chợt tỉnh cơn mê: Tất cả đều đã kết thúc! Tất cả đều đã kết thúc!

Tôi và Vi Vi ngồi tội nghiệp trên hai cái ghế gỗ mun có tựa đen sì sì, hai tay vắt chéo ra phía sau, một cái còng lạnh tê còng hai nơi cổ tay. Bên ngoài phòng thẩm vấn đồn công an lố nhố một lũ trẻ con thò lò mũi xanh. Tôi xấu hổ phát điên, chỉ muốn ngay lập tức có một cái hoả tiễn đem tôi đi đày ở một hành tinh nào đó hoang vu vắng bóng người cách trái đất hàng trăm vạn năm ánh sáng. Tôi nhớ tổ tiên của chúng ta dường như phát minh ra một loại hình phạt có tên gọi là “diễu đường thị chúng”, bây giờ tôi đã thấm được, khi những mặt xấu xa của một con người loã lồ trước hàng vạn con mắt tò mò, cái gọi là tự trọng và nhân cách đều chỉ là trò cười. Tôi nghe thấy đám người hóng chuyện bên ngoài đang nhìn chòng chọc vào hai con ruồi rủi ro chúng tôi phát biểu những ý kiến chân thành của họ. Tôi cố gắng tập trung những can đảm cuối cùng, nói một câu: “Có thể đóng cửa vào không ạ?”.

Ngồi trước mặt tôi và Vi Vi là hai viên cách sát trung niên, giữa chúng tôi được ngăn cách bởi một cái bàn làm việc. Cái bàn thần kỳ này dễ dàng và rõ ràng chia ranh giới của hai giai cấp, một là người thẩm tra, hai là kẻ tội đồ. Kiến nghị của tôi, mang thân phận tội đồ, đã gây ra một sự xao động không nhỏ. Đám người tò mò bên ngoài nghị luận không ngớt, phần đông đứng về phía chỉ trích chúng tôi nặng nề hơn, ngay cả những người mới một phút trước còn chút ít nào đó thương hại chúng tôi thì trong chớp mắt đã hoàn toàn thay đổi thái độ. Vi Vi kinh ngạc liếc trộm tôi một cái, rồi rất nhanh lại cụp mặt xuống, bộ dạng của một kẻ mặc người chém giết. Tôi ngược lại tự nhiên hết cả sợ, rành mạch nhắc lại lần nữa: “Các chú đóng cửa hộ cháu”.

Người ta làm sai phải chịu phạt là điều tất yếu, cái này tôi hiểu, nhưng trước khi chịu hình phạt, chúng tôi cũng có quyền bảo vệ sự tôn nghiêm cũng như nhân cách của chúng tôi, đồng thời cũng có quyền yêu cầu một môi trường lành mạnh khách quan để đảm bảo tính minh bạch của những hình phạt. Tôi có lý do để cho rằng, sự thêm mắm thêm muối của đám người kia đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự hình thành của một môi trường như thế. Cuộc thẩm vấn được tiến hành cũng như những quyết định được đưa ra dưới sự can thiệp thô bạo của dư luận chính là một hành động vô trách nhiệm coi thường chức trách, tinh thần của pháp luật không nên uốn theo chiều gió, lượn theo chiều sóng.

Tôi với tư thế kẻ chiếm lý nhìn thẳng hai vị thẩm tra tuấn tú nhưng lạnh lùng kia. Họ đang vì lời đề nghị của tôi mà nhìn nhau ngỡ ngàng. Thì thầm một hồi, một vị cảnh sát mặt hồng hào, thân hình hơi béo đứng lên đuổi hết tất cả những người không liên quan đến vụ án ra ngoài phòng thẩm vấn, chốt cửa lại, đồng thời còn kéo cả rèm che. Chi tiết này thể hiện rõ tính nhân văn, bỗng dưng tôi không kìm được sự kính trọng và biết ơn đối với họ.

Ông chủ hói đầu quán thịt làm sẵn bắt đầu thao thao bất tuyệt, trần thuật sự việc, còn truy nguồn tìm mạch đến tận một tuần trước tôi cũng dùng thủ đoạn tương tự thực hiện hành vi lừa gạt, qua được đôi mắt sáng của ông. Ông chủ hói đầu nói: “Lần này thằng ranh này lại định tiếp diễn màn kịch cũ với tôi, coi tôi là thằng chịu trận ngu ngốc à? Cũng không thèm đi nghe ngóng xem, Hứa Đại Phúc tao hai mươi năm lăn lội trên thương trường, cái gì chưa nghe chưa thấy? Tao nói thằng ranh kia, chúng mày vẫn non lắm.”

Viên cảnh sát mặt hồng hào ra hiệu cho ông chủ hói đầu biết thế là đã đủ. Xem ra đây là vị thẩm tra chính. Ông ta hỏi: “Hai đứa có gì muốn khai không?” Tôi không nói gì. Dũng khí của tôi đã bốc hơi bay mất, đến bây giờ tôi mới thật sự cảm thấy sợ hãi, cả người tôi run bần bật. Viên cảnh sát mặt hồng hào lại nói tiếp: “Hai đứa có biết tiền các cháu dùng là tiền giả không?” Tôi vẫn lặng thinh, Vi Vi như bị kích thích, ngẩng phắt đầu theo bản năng, nói to: “Không biết”. Ông chủ hói phản bác: “Nói dối, chúng mày không biết mà lúc tao bảo chúng mày đứng lại, chúng mày lại chạy à? Không phải là ăn cắp giật mình à?” Tôi trả lời rất dè dặt, còn Vi Vi vẫn sống chết nói: “Chúng cháu không biết thật”.

Công việc thẩm tra diễn ra trong một tiếng đồng hồ, trong một tiếng này tôi cứ lo lắng tiếp theo sẽ diễn ra màn tra tấn bức cung. Phim chống tội phạm của Hồng Kông chẳng đầy rẫy những cảnh tượng như thế sao, mà còn luôn được mô tả theo hướng chân chính, làm người ta cảm giác nếu không làm như thế thì không thể hiện được sức mạnh của chính nghĩa. Cũng chẳng biết là do chúng tôi còn nhỏ tuổi, hay là hai vị cảnh sát kia làm ơn làm phúc, nắm đấm cũng như đòn roi từ bắt đầu đến kết thúc không hề xuất hiện.

Sau một tiếng, ông chủ hói ký tên vào tờ biên bản do một viên cảnh sát khác viết rồi đi về, vị cảnh sát mặt hồng hào mở còng cho tôi và Vi Vi, nhưng không hề có dấu hiệu sẽ trả lại tự do cho chúng tôi. Chúng tôi bị giam vào một phòng nhỏ. Trước khi đi, viên cảnh sát mặt hồng hào vứt lại một câu: “Hai đứa nghĩ cho kỹ, chú chắc hai đứa bị người khác xúi giục, thành khẩn khai ra ai đưa tiền giả cho hai đứa, khai xong sẽ cho hai đứa về”.

Bây giờ thì chỉ còn lại tôi và Vi Vi. Vi Vi nói: “Làm thế nào?” Tôi nhìn quanh căn phòng được dùng làm nhà giam: khoảng tầm năm mét vuông, có một cái cửa sắt, trên bệ cửa sổ, những thanh sắt to bằng ngón tay cái cắm thành hàng rào. Ánh nắng ngoằn ngoèo chiếu vào, những dọc bóng biến dị dội lên người chúng tôi, in lên bức tường nham nhở. Tôi cố gắng trấn tĩnh trở lại, cố gắng phân tích nguyên nhân và hậu quả của việc ngồi giam tại đây. Tôi dám nói ai trong chúng ta trong đời cũng có ít nhất một lần làm quen với tiền giả, nhưng số lượng người vì sử dụng tiền giả mà bị đưa đến đồn công an, đồng thời bị giam trong một cái phòng bé tẹo thì chỉ như lông phượng móng lân. Lượng tiền giả chúng tôi sử dụng không đủ để chúng tôi phải chịu hình phạt như thế này, chắc chắn vẫn còn có một lý do nào đó chúng tôi không được biết.

Bóng của hàng rào sắt lướt qua mặt tôi và Vi Vi, ánh sáng ngoài kia trở nên mệt mỏi và rệu rã, tôi đoán trời sắp tối rồi. Hơn một tháng nay, tôi ăn đường ngủ chợ, lưu lạc khốn khổ, vốn tưởng rằng đã tìm thấy một bến đỗ bình an, ai ngờ được trong phút chốc bỗng trở thành phần tử tội phạm. Tôi phải nói thế nào đây? Cô Hạ, sao cô lại lừa gạt tôi? Tôi không thể tin cô không hề biết chuyện này. Tôi là con muỗi xúi quẩy bị một tay cô đập chết. Cô đã có âm mưu từ trước, cô coi tôi là con cừu non ngây thơ chịu tội thay cô, nhưng chắc chắn cô không thể ngờ rằng thằng con quý tử của cô, Vi Vi, cũng khó tránh khỏi nạn. Cái gì gọi là nhân định không bằng trời định, bây giờ cô đã hiểu rồi chứ?

Tôi thở dài liên tục. Cuộc sống tự lập hơn một tháng đã cho tôi sáng mắt ra nhiều thứ, kinh nghiệm tôi tích luỹ được trong thời gian này còn nhiều hơn cả mười sáu năm cộng lại, và còn trực tiếp hơn nhiều, còn sâu sắc hơn nhiều, tấp ập đến như không cho bạn đủ thời gian hít một hơi dài. Đúng lúc này, Vi Vi huých vào tay tôi, mặt mũi ủ rũ nói: “Làm thế nào?”. Tôi gào như lên cơn: “Đừng có nói chuyện với tao, đừng có làm phiền tao!” Vi Vi nói: “Mày căng thẳng quá đấy.” Tôi cười nhạt, căm thù nhìn Vi Vi. Tôi nhìn nó như nhìn cô Hạ. Nó là con tiểu hồ ly, thế thì cô Hạ tất nhiên là con lão hồ ly rồi. Vi Vi bị tôi nhìn rụt người lại, quay đầu về phía cửa sổ, nói khẽ một câu: “Trời tối rồi”.

Trời tối rồi, cửa phòng giam mở ra, lần này chỉ có một mình viên cảnh sát mặt hồng hào. Ông ta hỏi: “Nghĩ kỹ chưa?” Tôi không kịp suy nghĩ mở mồm nói luôn: “Nghĩ kỹ rồi.” Tôi khai ra cô Hạ. Dưới cái nhìn kinh ngạc của Vi Vi, tôi còn khai thêm một tình tiết rất có giá trị nữa, tôi nói tôi nghi ngờ cô Hạ đã nhiều lần lợi dụng tôi tiêu thụ tiền giả, nhưng tôi nhấn mạnh, trước đấy tôi không hề hay biết.

Sau khi ra khỏi nhà giam, Vi Vi giận dữ gọi tôi là kẻ phản bội, nó còn dùng một câu nghiêm trọng là “bán chủ cầu vinh”. Tôi chỉ cười không nói, đơn giản vì sự tấn công của nó thiếu tính thuyết phục. Nó nói: “Mày nếu sống thời trước chắc chắn sẽ đi làm Hán gian.” Tôi không hề tỏ ra yếu thế: “Mày nói gì cũng không có tác dụng. Dù gì tao cũng chỉ là nói sự thực.” Tôi nhất quyết cho rằng tai nạn này là do một tay cô Hạ dàn dựng. Tôi đã coi cô là kẻ thù, đối với kẻ thù tôi không bao giờ nhân nhượng. Ngày nhỏ nhà tôi ở trong một khu chung cư, hàng xóm nuôi một con gà trống, con gà trống đó mỗi lần nhìn thấy tôi đều ngỏng lông đuôi rượt tôi chạy quanh, tôi bị nó mổ mấy lần, tôi căm thù nó đến tận xương tận tuỷ. Một buổi chiều, nhân không có ai, tôi đem bình thuốc sâu nồng độ thấp dùng để diệt côn trùng gây bệnh đổ vào máng ăn của nó. Tôi thật ra rất lương thiện, nhưng tôi cũng không thể không công nhận, có những lúc tôi cũng có thể coi là cay độc. Một khi bị uy hiếp, bị tấn công, chống đỡ và phản kháng ngay lập tức được kích hoạt, liệu bạn có thể nói đây không phải là bản tính? Bạn có thể nói bạn cao thượng hơn tôi đến đâu? Nói cho bạn biết, tôi không tin!

Tôi và Vi Vi đi về nhà, vì tôi còn cái ba lô ở nhà nó. Quần áo với giày dép tôi vừa mua đã bị tịch thu, trong túi tôi chỉ còn lại 2 đồng, tôi phải tìm cô Hạ để đòi cho bằng được những đồng tiền xương máu của tôi. Nếu không vì mục đích đó, tôi còn lâu mới thèm về nhà nó!

Một cái xe cảnh sát đỗ ven đường bê tông ngoài ngõ. Chúng tôi lại nhìn thấy viên cảnh sát mặt hồng hào, hoá ra vị này trước khi thả chúng tôi ra đã đến đây trước để truy nã tội phạm. Họ rõ ràng đã mất công không, cô Hạ không có ở nhà. Viên cảnh sát mặt hồng hào nói, nếu phát hiện cô Hạ thì nhớ thông báo cho ông và cho chúng tôi số điện thoại, ông nói ông họ Dương. Cảnh sát Dương lái xe đi mất. Vi Vi nói: “Bây giờ thì mày vừa ý rồi chứ? Mày vẫn còn mặt mũi bước qua cái cửa này à?” Xem ra tôi không thể đòi được những đồng tiền xương máu của mình rồi, tôi buồn bã nói: “Mày không phải giục, tao lấy ba lô xong sẽ đi ngay”.

Vi Vi vứt cái ba lô ra cửa, tôi chỉ còn cách ra đi. Yên Thuỷ về đêm bình yên và tĩnh lặng, giống như một hồ nước phẳng lặng không gợn chút sóng, xanh trong đến mức nhìn thấu được đáy. Nhưng tôi đã hiểu rất rõ, tất cả chỉ là ảo giác, nơi có người sinh sống đều không hề đơn giản. Đằng sau sự đơn giản kia là những phức tạp chằng chịt, là đấu dũng đấu trí. Cuộc sống lại dạy cho tôi thêm một chân lý nữa: Đừng ngây thơ cho rằng trên thế giới này đâu cũng là thiên đường, ai cũng là thiên sứ. Như câu nói căm phẫn của ông chủ hói, chúng tôi còn non lắm, chúng tôi còn lâu mới học được cách đối phó với những nguy cơ đột phát của cuộc sống.

Không hề hay biết, tôi lại đến gầm cầu Yên Thuỷ. Hơn một tháng trước, buổi tối đầu tiên đến Yên Thuỷ của tôi trôi qua ở đây, lúc đó trăng tròn đầy đặn, còn bây giờ ngay cả một ngôi sao cũng không có. Đèn trên đường đê vẫn leo lét như cũ, dòng sông Yên Thuỷ bên cạnh như đóng băng, làm người ta không thể cảm nhận được sự lưu chảy của nó. Tôi vòng đi vòng lại, lại trở về nơi xuất phát cũ, tôi chỉ có cái ba lô của tôi, Guevara của tôi và đôi giày rách của tôi. Tôi tìm thấy trong ba lô quyển Từ điển thưởng thức các bài thơ chọn lọc của trường phái thơ trừu tượng. Nơi sâu thẳm tâm hồn tôi, các ý thơ đã chết và mục rữa, tập thơ này chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa. Tôi quăng nó xuống sông Yên Thuỷ, tôi thậm chí còn không hề nghe thấy một tiếng thở than khi nó đập vào xé vỡ mặt nước, ước mơ của tôi từ bây giờ đã trở thành sự kết thúc không có điểm bắt đầu.

Tôi về sau cho rằng sự biến đổi từ một người chủ nghĩa lý tưởng sang một kẻ chủ nghĩa hiện thực của tôi tại điểm tôi quăng tập thơ đó đã được hoàn thành. Tôi ngâm nga: “A, cuộc sống!” Cuộc sống là một chuỗi các ký tự tỉnh lược không biết trước, nó hăng hái tiến bước, vượt sông vượt núi, không hề thay đổi theo mong muốn hay ý chí của con người. Ai có thể điều khiển cuộc sống biến hoá khôn lường này? Sự khác biệt có chăng chỉ ở chỗ mặc theo dòng chảy hay là thuận gió căng buồm mà thôi.

Không hề hay biết, trời đã sáng tỏ, một vầng mặt trời vạch mây hé lộ. Sông Yên Thuỷ mất đi sự trợ giúp của màn đêm, tất cả đều lồ lộ, dòng nước đen hôi làm người ta buồn nôn. Bụng tôi lại yếu đuối hát lên bài ca thành trống. Tôi bị lũ “quỷ hút máu” hành hạ cả một đêm. Tay, chân, mặt bị đốt hàng trăm hàng nghìn nốt, ngứa ngáy khó chịu. Tôi vỗ vỗ mông, vẫy tay từ biệt gầm cầu, tập tễnh sải bước đi về phía mặt trời.

Tôi nên cảm thấy may mắn đã không càng ngày càng lún sâu trong cái bẫy của cô Hạ. Đến một cửa tiệm bán mì nước, tôi gọi một bát ăn, trong túi còn lại 1 đồng, tôi sẽ cầm một đồng này đây để đi chu du thiên hạ. Tôi không còn sợ những gập ghềnh phía trước, tôi có chân có tay, tôi không tin mình sẽ chết đói. Một người lành lặn, nếu trong thời bình mà chết đói ven đường ngoại trừ những nhân tố không thể kháng cự, còn không thì tôi cho rằng nó chết là đúng.

Đi ra khỏi cửa hàng mì nước, tôi lấy lại tinh thần để tiếp tục cuộc hành trình lưu lạc của mình. Nhưng ông trời nhất định lại cho tôi một cái cớ để ở lại. Vi Vi cản đường đi của tôi. Nó đứng sấp bóng mặt trời, vì thế gương mặt của nó trông càng âm u và bất an. Vi Vi nói: “Mày có thể không đi được không?” Tôi trả lời: “Tao ở lại làm gì?” Vi Vi nói: “Mày chờ mẹ tao về, mẹ tao vẫn chưa trả mày tiền công mà!”

Tôi ở lại thật. Tôi có một đống lý do để giải thích, nói tâm linh một chút tôi và Yên Thuỷ duyên chưa hết, nói hiện thực một chút cầm một đồng chu du thiên hạ hơi giống thằng đần nói mơ. Ngoài ra, cô Hạ là người như thế nào tôi vẫn chưa cặn kẽ, vân vân. Nhưng, khi mọi việc đã qua đi, đứng bên đầu thời gian này nhìn lại phía đầu kia, điều tôi muốn nói là: tôi ở lại lý do nhiều nhất là Vi Vi. Ánh mắt yếu đuối, mệt mỏi của Vi Vi làm tôi bỗng thấy đồng bệnh tương liên, đau như mình đau vậy. Những đứa trẻ cô độc, chúng là những con đom đóm trong đêm, vì những nỗi sợ không tên mà lại gần nhau, chiếu rọi cho nhau, sưởi ấm cho nhau. Tôi một mình, Vi Vi cũng chỉ một mình, chúng tôi chính là những con đom đóm như thế. Tôi vì thế mà ở lại, ai bảo tôi dễ mềm lòng!

Không hề hay biết một tuần đã trôi qua. Tôi phát hiện tôi rất nhiều lần dùng từ “không hề hay biết”. Không hề hay biết có nghĩa là sự vô tri giác của tôi đối với thời gian bản thân, điều này hoàn toàn khác biệt với sự vô tri giác của tôi đối với sự trôi qua của thời gian rất nhiều năm sau này. Rất nhiều năm sau, cái sự không hề hay biết của tôi phần nhiều thể hiện một sự tê dại về tinh thần. Năm 23 tuổi này, tôi đã già cỗi đến mức chỉ còn lại một cái thể xác còn xanh, vì thế tôi đam mê cuồng nhiệt với những hồi ức. Thời khắc hưởng thụ nhất của tôi là lúc ngồi dưới nắng trong vườn hoa thành phố hồi tưởng lại những con người tôi đã từng yêu, đã từng hận. Họ khắc những vết sâu trong tâm hồn tôi, nhưng định mệnh sắp đặt chúng tôi phải mỗi người một ngả.

Cô Hạ dường như bốc hơi khỏi mặt đất, không chút tăm tích. Tôi với Vi Vi vẫn tranh nhau một cái chăn, thằng khỉ này trông thì to cao bặm trợn, nhưng thực ra lại nhát gan như thỏ, ví dụ nó không dám ban đêm một mình đi nhà vệ sinh, nhất định đòi bằng được tôi phải đi cùng, nếu tôi nhất quyết không chịu, nó có thể bấm bụng nhịn đến sáng. Đêm hôm đấy, khoảng hơn một giờ, bên ngoài phòng ngủ của Vi Vi có tiếng lách cách, Vi Vi xích gần vào tôi nói: “Nam Cung, mày ngủ chưa?”. Tôi nói: “Chưa.”

“Mày nghe, bên ngoài hình như có động tĩnh gì đấy.”

“Chắc là chuột.”

“Không, mày nghe kỹ đi,” Vi Vi nói, “có phải ma không?”

“Ma cái đầu mày.”

Vi Vi rốt cuộc vẫn lôi tôi từ trong chăn dậy. Tôi theo nó ra phòng khách. Tiếng động đó phát ra từ phòng cô Hạ. Chúng tôi nhẹ chân nhẹ tay đi đến. Cửa phòng cô Hạ khép hờ, một cái bóng đen đang lục lọi khắp nơi. Lẽ nào lại có quỷ thần thật? Cái bóng đen quay người lại, tôi nhìn rõ mặt cô ta, còn Vi Vi thất thanh: “Mẹ!”.

Cô Hạ về rồi. Cô “xuỵt” một tiếng, ra ý bảo Vi Vi đừng kêu. Tôi đi bật điện, cô Hạ ngăn lại. Chúng tôi nhìn nhau một giây ở cự ly gần. Cô Hạ nói: “Bây giờ bên ngoài đang truy nã gắt, mẹ đi trốn mấy hôm, ai hỏi có thấy mẹ không, nhớ phải nói là không trông thấy.” Cô Hạ lại quay ra nhìn tôi. Tôi còn lâu mới che giấu cho cô, sáng sớm mai tôi sẽ đi báo cho cảnh sát Dương, tôi thử xem xem cô ta còn vở gì nữa.

Vi Vi nói: “Mẹ, mẹ rốt cuộc có chuyện gì giấu con?”. Cô Hạ nói: “Con trai ngoan, có những việc con không cần biết. Nhưng con phải nhớ, dù mẹ làm gì cũng đều là vì con.”

Cô Hạ thu dọn mấy bộ quần áo, xách một cái cặp số, trước khi ra khỏi nhà, như chợt nhớ ra điều gì, cô đưa cho Vi Vi một sổ tiết kiệm và cho tôi 300 đồng. Cô nói: “Tiểu Vĩ, cô Hạ có lỗi với cháu, cháu đừng giận.” Tôi đứng yên, cô Hạ nói tiếp: “Tiền này là thật”. Tôi lúc này mới chẳng thèm khách sáo đút thẳng 300 đồng vào túi. Cô Hạ lại như con mèo đêm bí mật chuồn lẫn vào bóng tối. Tôi muốn ngăn lại, nhưng chẳng hiểu vì sao không làm thế, tôi an ủi mình nói, ngày mai tôi sẽ ra đồn báo án. Mặc dù là mất bò mới lo làm chuồng, nhưng chí ít cũng không phải là bao che tội phạm.

Hành vi đáng ngờ của cô Hạ càng làm tôi tin rằng cô đang giấu một bí mật kinh khủng không thể cho người khác biết. Nhìn Vi Vi đau khổ hai mắt đỏ hoe, chỉ chực khóc, tôi cũng chẳng muốn an ủi. Tôi vuốt ve 300 đồng trong túi, trong lòng đang suy tính, dùng tiết kiệm một chút cũng duy trì được một khoảng thời gian. Ngày mai tôi sẽ nói bye bye với Yên Thuỷ.

Chợp mắt được một lúc, tôi lại bị Vi Vi gọi dậy lần nữa. Nó lo lắng hỏi: “Mày lúc nãy có nghe thấy còi xe cảnh sát không?” Đang ngủ ngon, tôi vốn định làm một giấc dưỡng thần, mai còn lên đường, thì bị Vi Vi làm tỉnh mộng, tôi nói sẵng: “Mày mơ à?”. Vi Vi lẩm bẩm: “Hi vọng là mơ.” Tôi không thèm để ý nó nữa, quay người, rờ lại tiền trong túi, vô tâm vô tư chìm tiếp vào giấc mộng dở dang.

Tôi bị một loạt tiếng gõ cửa dồn dập làm bật tỉnh. Vi Vi mắt quầng thâm đen, co rúm một góc, tôi hỏi: “Sao không đi mở cửa?”. Nó nói: “Tao sợ.” Tôi đành phải tự đi ra.

Cảnh sát Dương đứng bên ngoài. Ông nói: “Cháu là Nam Cung Vĩ?” Tôi gật gật đầu. Trí nhớ gì thế không biết, hôm qua ở đồn tôi còn cho xem cả chứng minh thư của tôi để chứng thực thân phận, bây giờ ông ta lại hỏi tôi có phải là Nam Cung Vĩ không? Tôi nói tôi là Nam Cung Vĩ. Cảnh sát Dương gật gù hỏi tiếp: “Mình cháu à? Lưu Vi có nhà không?” Tôi nói: “Nó có nhà ạ.” Tôi gào rách cổ họng gọi Vi Vi từ trong phòng ra. Cảnh sát Dương nói: “Hai cháu đều có mặt. Rất tốt, đi với các chú một chút, Hạ Quỳnh Hoa muốn gặp hai đứa.”

Hạ Quỳnh Hoa chính là danh tính của cô Hạ. Vi Vi nói: “Mẹ cháu bị các chú bắt rồi à?” Thằng ngốc cũng biết cô Hạ bây giờ đang trong tình thế nào, nếu không cảnh sát Dương lại nói những câu này? Xem ra đêm qua Vi Vi không phải nằm mơ, có một tiếng còi hú dài xé rách màn đêm, chỉ có điều tôi tham ngủ, không được tỉnh táo như nó. Cô Hạ muốn gặp Vi Vi là điều tất nhiên không thể tất nhiên hơn được nữa, nhưng sao cô lại muốn gặp tôi? Mang theo thắc mắc này, tôi theo cảnh sát Dương đến gặp cô Hạ.

Mới qua một đêm, cô Hạ như đã già xọm đi hai, ba mươi tuổi, tinh thần ủ rũ, mặt mày hốc hác. Nhìn thấy Vi Vi, cô Hạ bật thốt lên: “Vi Vi”. Vi Vi sững lùi lại một bước, dường như không dám tin người đứng trước mắt đây là mẹ nó. Tối qua Vi Vi mất ngủ, cả đêm lo lắng, bây giờ được gặp mẹ, nhưng nó lại càng sợ hãi, nó quay vụt người và khóc chạy mất, bỏ ngoài tai tiếng gào gọi phía sau của mẹ nó.

Cô Hạ khóc, khóc rũ rượi, nước mắt nước mũi chảy tèm nhem. Cả đời tôi chưa từng thấy cảnh tượng ai khóc đứt gan đứt ruột, khóc chết đi sống lại như thế. Lúc bà nội qua đời, tôi thấy bố tôi, người con hiếu thảo, rơi những giọt nước mắt chưa từng có của người đàn ông sắt đá, cảnh tượng thương tâm đó đã làm tôi khắc cốt ghi tâm lắm rồi, nhưng lần khóc thảm thương này của cô Hạ chỉ có hơn mà không có kém.

Tôi ngồi trước mặt cô Hạ, kiên nhẫn chờ xem cô định nói gì với tôi. Cô Hạ nấc lên từng tiếng cố kiềm chế, lấy tay quệt qua nước mắt nước mũi trên mặt, lúc này mới cất tiếng: “Tiểu Vĩ, cô Hạ không nên lừa cháu, cháu đừng giận cô”. Cô Hạ đi thẳng vào đề, câu nói này nói trúng ý của tôi. Tôi cái gì cũng dễ thương lượng, nhưng chỉ duy để người khác coi như thằng ngốc giỡn trong lòng bàn tay là không thể chịu đựng được. Cô Hạ nói tiếp: “Tiểu Vĩ, sai chỉ có mình cô Hạ sai, không liên quan gì đến Vi Vi, cháu hận thì hận mình cô Hạ thôi, đừng hận Vi Vi.” Cô Hạ có ý gì? Tôi một người ngoài, có hận Vi Vi thì cũng chẳng cầm dao đâm nó, nói trắng ra, tôi yêu hay hận cũng chẳng chút tổn hại gì đến cô và Vi Vi. Cô Hạ lại tiếp: “Tình hình này cô không thoát được tù tội rồi. Cô chỉ lo cho Vi Vi, nó cái gì cũng không hiểu, cũng chẳng có chút bản lĩnh sinh tồn, cháu nể cô dù gì cũng đã từng giúp cháu, chăm sóc Vi Vi hộ cô nhé!”

Cảnh sát Dương ngắt lời: “Người cho chị gặp rồi, bây giờ đến lượt chị hợp tác với chúng tôi. Chị phải hiểu, chị không còn sự lựa chọn nào khác. Đừng quên lúc bị chúng tôi bắt, trên tay chị vẫn còn cái cặp số đựng hơn hai vạn tệ giả, chị đang làm rối loạn trật tự hệ thống tiền tệ quốc gia, phá hoại sự bình yên, đoàn kết của xã hội. Chị khai báo thành khẩn sẽ được hưởng sự khoan hồng của pháp luật. Chị suy nghĩ cho kỹ.”

Hết việc của tôi rồi.

Đi dưới cái nắng chói chang mùa hè, tôi nghĩ lại những câu nói của cô Hạ. Cô vẫn còn mặt mũi nói cô từng giúp tôi. Cô từng giúp tôi, nhưng ý định gốc của cô chẳng qua là muốn thuê thằng chịu trận, quả dưa hấu vàng của cô tuyệt đối không thể thay đổi bản chất của sự việc. Tôi dựa vào đâu mà phải chăm bẵm thằng con trai giúp cô? Con trai cô là cục vàng, sợ nắng sợ gió, thế thì tôi là cái gì? Tôi nhổ toẹt vào!

Tôi không muốn nghĩ tiếp nữa. Một lần nữa, tôi cầm cái ba lô lên, chuẩn bị giải thoát mình ra khỏi cái nơi tạp nham thật giả lẫn lộn này. Vi Vi run rẩy ở một góc nhà, nó vẫn chưa hồi lại sau cú sốc khi nhìn thấy cô Hạ. Cho đến tận khi tôi sắp bước ra cửa, Vi Vi mới ngẩng đầu lên, chồm đến trước mặt tôi: “Mày làm gì thế?”. Tôi nói tôi phải đi. Vi Vi nói: “Không phải mày hứa với tao là ở lại sao?” Tôi nói: “Ở lại để hít không khí à? Tao phải tự nuôi thân, tao phải tìm một công việc mới.” Tôi không để lộ thật ra là vì không thể đối diện với việc cô Hạ lừa dối, sỉ nhục tôi. Tôi nhất định phải rời khỏi nơi đây, nhất định sẽ tiến về phía đông.

Trên đường bóng người thưa thớt, những con chó nhẫn nhục kiếm ăn chạy quanh. Con phố bị tôi bỏ lại phía sau lưng, thành phố nhỏ Yên Thuỷ cũng bị tôi bỏ lại phía sau lưng. Vi Vi như cái đuôi lõn tõn theo sau. Khi con đường trải nhựa lớn hiện ra trước mắt, tôi nghe thấy Vi Vi lí nhí phía sau: “Đừng đi, ở lại được không, ngoại trừ mày, chưa coi tao là bạn bao giờ”.

Tôi quay đầu nhìn Vi Vi. Một thằng trẻ con hoang mang hoảng hốt, tương lai trở thành một bài toán khó với nó. Không người dẫn dắt, không người thương yêu, một mình nó cô độc, một mình tôi cô độc, chúng tôi tách nhau ra đều là cô độc một mình. Tôi một lần nữa dao động, chúng tôi hai con đom đóm đối diện nhau, chúng tôi cần ánh sáng của phía kia chiếu sáng con đường quanh co khúc khuỷu phía trước. Ai biết tương lai rồi sẽ về đâu?

Tháng 8 năm 1997, thành phố Yên Thuỷ nhỏ bé bị nổ tung bởi sức mạnh ngàn cân của tít lớn trên các báo, thông tin liên quan đến một tập đoàn chế tạo tiền giả bị bất ngờ phá vỡ. Hạ Quỳnh Hoa, một công nhân về hưu non, một bà mẹ một mình nuôi con, một chủ quầy hoa quả, đã khai ra kẻ giấu mặt phía sau. Hoá ra vua hoa quả Lã Hữu Tài chính là kẻ cung cấp tiền giả. Số lượng tiền giả đã tiêu thụ qua tay lão đáng kinh ngạc. Vụ án này còn có liên quan đến đảng phái xã hội đen ở nước ngoài. Cuối tháng 8, vụ án được công khai xét xử, Hạ Quỳnh Hoa do khai báo thành khẩn được hưởng khoan hồng giảm nhẹ tội, tuyên phạt một năm rưỡi cải tạo. Lã Hữu Tài tình tiết nặng, lượng tiền giả đã tung ra thị trường quá lớn, phải nghiêm trị để cảnh cáo, tuyên phạt án tù giam 10 năm. Ngoài ra bảy tám người khác có liên quan đến vụ án cũng lần lượt nhận những bản án thích đáng.

Nhân dân vỗ tay ăn mừng. Mọi người nói chả trách khoảng thời gian trước tiền giả bay ngập trời, hoá ra là bọn lừa đảo phá hoại. Chúng không biết xấu hổ à? Bây giờ kiếm tiền nào có dễ dàng gì cơ chứ? Những đồng tiền xương máu vất vả chắt bóp từng hào không cẩn thận chút thành ngay tiền giả, bạn nói thử xem sao tâm địa chúng nó đen tối thế không biết? Chúng không sợ quả báo hay sao? Con người ta thích tin vào thiên lý tuần hoàn, cái thiện rồi sẽ thắng cái ác, thực tế cũng đã chứng minh ác rồi sẽ gặp ác báo. Nhưng những lời bàn tán của mọi người làm tôi khó chịu, phải biết rằng, tôi đã là một phần tử trong đám lừa đảo ấy cả một tháng trời. Tôi uất ức muốn nổ tung.

Cuộc sống của Vi Vi cũng không dễ chịu gì, người thân duy nhất có thể nương tựa chịu cảnh tù đày, bị người khác ghét bỏ, xa lánh. Bạn nói nó mà vẫn như chẳng có chuyện gì xảy ra thì có hợp với lẽ thường không? Tôi thử tìm cách an ủi Vi Vi. Tôi đã tha thứ cho cô Hạ, tính uy nghiêm của pháp luật đã làm tiêu tan những oán hận trong tôi. Vi Vi trong mắt tôi bây giờ là một thằng bạn, nó không còn là con của cô. Tôi nói: “Vi Vi, nghĩ thoáng một chút, tất cả rồi cũng qua.” Vi Vi đáp: “Không sao, tao chịu được.”

Hơn tám vạn tệ trong tài khoản của cô Hạ bị coi là tiền bẩn thu hồi, nhưng tôi biết trong tay Vi Vi vẫn còn một quyển sổ tiết kiệm nữa. Cô Hạ lấy danh nghĩa Vi Vi gửi vào đấy một vạn tệ. Trước khi bị đem ra xét xử, cô Hạ yêu cầu được gặp tôi một lần nữa, cô ám thị cho tôi một vạn tệ đó là tiền sinh hoạt và học tập của Vi Vi. Cô Hạ nói: “Cô Hạ tin vào nhân cách của cháu. Cháu sẽ không bắt nạt Vi Vi, đúng không?” Tôi thở dài nói: “Cô Hạ, cô yên tâm, cháu là bạn của Vi Vi.” Lúc nói câu này tôi thấy mình thật vĩ đại, tôi gần như bị cảm động bởi chính mình. Tối cố hết sức không nghĩ đến việc một vạn tệ kia có thể cũng là tiền bẩn, tôi cố thuyết phục mình nhỡ đâu một vạn đó là cô Hạ dựa vào sức lao động thực sự của mình làm ra. Nếu đi trình báo, Vi Vi sẽ ra sao? Nếu đã không có một sự đảm bảo chắc chắn của phúc lợi xã hội, một vạn tệ này không thể coi là bị chiếm đoạt không có nguyên nhân. Tôi lục tìm hết các lý do biện minh cho việc mình giấu giếm không trình báo sự thực. Tôi thấy mình đã không còn thuần khiết, tôi đã đi quá xa những phẩm chất cao đẹp, nhưng có trời chứng giám, tôi vì thế mà đau đầu rối óc, thấp thỏm không yên bao nhiêu! Tôi hối hận lúc đầu đã không quyết tâm thêm chút nữa rời khỏi Yên Thuỷ, để ngày hôm nay lâm vào tình trạng khó xử, làm thế nào cũng không xong thế này.

Xin đừng trách tôi coi thường pháp luật, lúc đó tôi mới chỉ mười sáu, trước năm mười sáu ấy, tôi luôn là một bông hoa trong nhà kính. Mới bước vào xã hội, tôi đã trải qua cơn bão táp lớn như thế, sóng gió thét gào làm tôi đầu óc quay cuồng không biết đâu là bờ bến. Xin hãy tha thứ cho sự dễ dãi và mủi lòng của tôi, tôi thừa nhận sự thiếu chín chắn trong những phán đoán của mình. Đứa tôi năm mười sáu tuổi căn bản vẫn chỉ là một thằng trẻ con.

Tôi và Vi Vi, trong những âm thanh cuối cùng của tháng Tám đó, mỗi đứa một tâm trạng gắng gượng vượt qua. Chúng tôi tối ngủ không ngon, sáng thức không tỉnh, đêm ngày lẫn lộn, đồng hồ sinh học đảo điên. Cuộc sống mất đi những trật tự vốn có của nó. Chúng tôi cũng không biết mình sao nữa.

Ai có thể nói cho chúng tôi biết, rốt cuộc chúng tôi đang bị làm sao?

Ngày cuối cùng của tháng 8 năm 1997 là một ngày mưa to. Tôi nhớ rất rõ, khoảng năm giờ chiều, ông trời nói trở mặt liền trở mặt, trời đang trong xanh đột nhiên vang rền tiếng sấm, gió từ đâu thổi ào ào, cuốn cát tạt đá, long trời lở đất, một đám mây đen như quả cầu tuyết lăn cuộn tròn, nhanh chóng phình to, chẳng mấy phút đã dễ dàng chiếm cứ cả bầu trời. Ngày cuối cùng của tháng 8 năm 1997, nếu bạn có mặt tại thành phố nhỏ Yên Thuỷ này bạn sẽ hiểu thế trận “mây đen đè thành, thành muốn đổ” là như thế nào, Vi Vi nói trông như ngày tận thế. Cách so sánh này mặc dù hơi khoa trương một chút, nhưng có một điều tôi dám đảm bảo, khung cảnh đó có thể làm linh hồn bạn chấn động sững sờ.

Gió to, mái các nhà liên tục bị bốc tung ngói, rơi xuống lịch bịch kêu không ngớt. Đám chó hoang hoảng hốt tháo chạy, chúng như bị tâm thần sủa vang khắp phố. Dường như để hồi đáp, một tiếng sấm bùng vang cuộn ra từ chân trời. Tiếng sấm kéo dài đến mức người ta phải hoài nghi phải chăng các thiên binh thiên tướng trong truyền thuyết đang cưỡi những chiếc chiến xa bọc vàng rầm rập đi ngang. Đám chó hoang khiếp sợ không dám sủa tiếp, kẹp đuôi lẩy bẩy chạy.

Khi những tiếng sấm dứt hẳn, một trận mưa lớn ập đến đổ xuống Yên Thuỷ, ập xuống đầu chúng tôi. Tôi và Vi Vi đứng dưới mái hiên nơi góc phố. Lúc gió ào đến, mây kéo đen kịt bầu trời, tôi và Vi Vi đang trên đường vội vàng về nhà, nhưng không kịp nữa, chúng tôi cuối cùng vẫn bị giam trong cơn mưa.

Mưa rơi nặng hạt mãi không ngớt, nước mưa men theo mái hiên rớt xuống, dệt thành một bức thác nước thu nhỏ ngay trước mắt chúng tôi. Mưa ào ào đổ liên tục, đúng nửa tiếng sau, ngừng hẳn. Mưa tạnh mây tan, mặt trời với những tia nắng rạng chiếu lại ló đầu ra từ trong mây. Vi Vi nói: “Trời có lúc mưa gió bất thường!” Tôi thấy câu nói của nó mang đầy tâm trạng. Chỉ có điều một câu cảm khái như thế được nói ra từ mồm một thằng ranh mười sáu tuổi sao làm người ta thấy không quen. Người lớn luôn thấy những đứa trẻ mười sáu nói những câu có tính chất triết lý sao mà nực cười, nhưng tôi nghe mà lòng quặn đau. Tôi nói: “Mưa tạnh rồi.”

Trong các tác phẩm văn học, sự thay đổi của số phận một con người phần lớn đi kèm với các hiện tượng thiên nhiên kỳ dị đồng thời xuất hiện, đây đã là quy luật bất thành văn. Tôi cũng không thể thoát tục, vì trên thực tế, trận mưa bão đến quá sức đúng lúc. Tôi không biết tại sao tôi cứ nhắc mãi trận mưa bão đó. Đối với câu chuyện tôi đang kể đây, nó không hề có tính quan trọng đến mức không thể không kể đến, nhưng tôi vẫn kể. Có thể tôi muốn lục lọi trong đó những dấu hiệu báo trước, những ẩn thị, hoặc chỉ đơn giản là vì ấn tượng của tôi với cơn mưa quá sâu sắc. Năm 23 tuổi này đây, tôi quyết tâm ghi lại hành trình trưởng thành của tôi, bất kỳ hạt bụi nào có dính đến hành trình đó đều đáng để tôi phóng đại.

Chúng tôi vốn định đi đến nhà bà ngoại của Vi Vi. Ra khỏi cổng đã gặp ngay một trận mưa lớn. Mưa tạnh, chúng tôi vẫn quyết định tiếp tục dự định ban đầu. Tôi hoàn toàn có thể hiểu được Vi Vi, tôi nói đi cho thoải mái tâm hồn cũng tốt. Tạm thời rời khỏi Yên Thuỷ, đối với cả Vi Vi lẫn tôi mà nói đều là cần thiết.

Chúng tôi ngồi lên xe khách chạy về nhà bà ngoại Vi Vi. Sau khoảng một tiếng, chúng tôi xuống xe ở một thị trấn nhỏ, đi thêm một tiếng nữa mới đến nơi.

Tôi muốn nói cho bạn biết tôi yêu biết bao nơi thôn quê tĩnh lặng này. Nó đáp ứng được tất cả các yêu cầu về một thôn quê lý tưởng của bạn. Khi nó xuất hiện trước mắt ráng tà vẫn còn ngập trời, nhưng khi đến gần lại phát hiện màn đêm đã buông xuống. Một trời đêm trong vắt, tĩnh lặng, sự ồn ào của thế gian cách xa nơi này hàng trăm hàng ngàn kilomet. Vi Vi đi đến gõ vào cánh cửa gỗ nhà bà ngoại nó.

Bà ngoại Vi Vi mặc một cái áo cộc cánh màu trắng ngà, một cái quần rộng mát. Bà cụ gầy gò, da đồi mồi, dưới ánh sáng của bóng đèn 25W, mắt bà phát ra những tia sáng lấp lánh. Vi Vi vừa nhìn thấy bà liền oà lên khóc nức nở, nó sà vào lòng bà cụ. Nỗi sợ hãi, bất an suốt mấy ngày nay bây giờ mới được trút ra khỏi lớp bảo vệ bên ngoài. Vi Vi vừa khóc vừa nói: “Ngoại ơi, mẹ con…” Vi Vi khóc nấc lên không nói tiếp được nữa, bà cụ nhẹ nhàng vuốt tóc nó nói: “Ngoại đều biết cả rồi”.

Đợi Vi Vi khóc no xong, bà mới hỏi: “Hai đứa vẫn chưa ăn gì hả?”. Vi Vi gật đầu nói: “Vâng.” Nó bây giờ mới sực nhớ quên chưa giới thiệu tôi, người khách không mời mà đến. Vi Vi nói: “Đây là bạn con, nó tên là Nam Cung Vĩ.” Bà cụ nhân hậu nhìn tôi cười: “Cháu đúng là đứa trẻ ngoan.” Được một cụ bà có gương mặt phúc hậu hiền từ khen ngợi là một đứa trẻ ngoan, tôi trong bụng sướng thầm. Tôi nhớ đến bà nội tôi, lúc còn sống nội cũng chiều tôi như con cừu non bé nhỏ, yếu ớt. Năm ngoái nội mất, người thương yêu tôi nhất trên thế gian phút chốc trở thành nỗi đau vô tận trong lòng tôi.

Bà ngoại Vi Vi nấu cho chúng tôi một bát bánh trôi tàu rượu, ngoài ra còn có thêm hai quả trứng ốp lết. Điện áp đèn không ổn định, lúc sáng lúc tối. Bà ngồi cười nhìn hai đứa tôi ăn như chết đói lâu ngày. Bát bánh trôi tàu bị chúng tôi ăn sạch trơn. Bà hỏi: “Ăn no chưa?” Vi Vi đáp: “Chưa ạ.” Tôi cướp lời: “Dạ rồi ạ.” Rất không lịch sự, tôi há mồm ngáp dài. Bình thường tôi không phải là người không có ý tứ, tôi rất chú ý phép lịch sự là đằng khác, đây là dấu tích của sự giáo dục nghiêm khắc của bố mẹ còn lại trên người tôi. Động tác bất bình thường này chỉ là do sơ ý, cái chính cũng là vì bà cho tôi một cảm giác quá đỗi gần gũi, làm tôi bỗng quên rằng mình không được phép tuỳ tiện như vậy.

Bà nói: “Đi ngủ đi, điều kiện ở quê không tốt, cháu chịu khó vậy.” Tôi nói: “Bà đừng nói thế ạ.” Tôi không phải là thằng công tử đòi hỏi, tôi thậm chí còn thấy mình không nên tuổi gà mà tuổi chuột mới phải, tôi có một khả năng thích ứng siêu phàm, biết cách nhập gia tuỳ tục. Tôi càng ngày càng thấy mình vĩ đại.

Tôi được sắp xếp ngủ trên cái giường rơm. Tối Vi Vi không chạy qua ngủ cùng, chắc nó nằm rủ rỉ với bà ngoại nó. Tôi dù gì cũng là người ngoài. Tôi bò ra mép giường, ngóc đầu nhìn ra ngoài. Bên ngoài trời đầy sao, còn có những con đom đóm đang bay nhảy trong bãi cỏ hoang bên ngoài bờ giậu. Tôi chợt nhớ một bài thơ chẳng biết đọc được từ quyển sách nào:

“Không phải tôi không hiểu

Vì sao tối nhất cũng rực rỡ hơn tôi

Nhưng tôi vẫn nhấp nhánh bay

Cho dù nơi tôi chỉ một tia sáng nhỏ.”

Bài thơ này hình như là Đom đóm nhỏ. Tôi đọc nó mấy ngày trước khi quyết định khăn gói ra đi. Bài thơ miêu tả một linh hồn mặc dù biết mình bé nhỏ nhưng một mực theo đuổi điều mình muốn đến cùng. Dường như nó viết cho riêng tôi. Tôi biết ơn tác giả bài thơ mà tôi không biết tên, cũng chưa từng biết mặt này, nếu một ngày nào đó có hân hạnh được tiếp kiến, tôi quyết phải cùng ông cắt máu ăn thề, kết nghĩa kim lan.

Những con đom đóm nhảy múa kia, chúng kiên định thêm niềm tin của tôi, cho dù không thể so sánh cùng nhật nguyệt, nhưng vẫn kiên tâm cố thủ chút ánh sáng của riêng mình. Tôi yêu điên cuồng ánh sáng, tôi sùng bái nó.

Tôi trải qua những ngày vui vẻ ở nhà bà ngoại Vi Vi. Tôi và nó tìm lại được những nét ngây thơ con trẻ, chúng tôi cả ngày cười đùa nghịch ngợm. Vi Vi đưa tôi đi leo hết những ngọn núi nhỏ quanh đó. Ruộng bậc thang xếp thành hàng như những phím trên cây đàn piano, toát ra vẻ đẹp nghệ thuật siêu phàm. Những bắp ngô non như đứa trẻ quấn tã say ngủ, mọc ra những lọn tóc tơ óng mượt hơi màu hung đỏ. Quả chát xanh của cây lê gai đen cũng đang nhô đầu ngóc dậy. Các kiểu các loại cây nông nghiệp cùng những cây cỏ dại tôi không biết tên đã tìm lại cho tôi sự yên bình nơi tâm hồn mà tôi khao khát bấy lâu. Trên thiên đường trần thế này, tiết tấu cuộc sống chậm lại thành những tiếng i, a đàn bầu, con người và tự nhiên hoà hợp làm một, chung sống hoà bình. Tất cả những âm mưu toan tính không có chỗ dung thân ở đây, tách xa những cám dỗ, bản tính của con người vẫn là lương thiện, thuần khiết.

Bà ngoại tối nào cũng nấu cho chúng tôi ăn bánh trôi tàu và trứng ốp lết. Bà rất thích ngồi một bên nhìn chúng tôi ăn ngon lành hết bát bánh trôi và hai quả trứng vàng rộm, dường như còn ngon lành hơn chính bà ăn. Tôi học Vi Vi gọi ngoại. Tôi hy vọng biết bao bà là ngoại tôi, tôi hy vọng biết bao luôn có một đôi mắt dõi theo bảo vệ nhưng không thọc sâu can thiệp tôi.

Tôi cũng yêu mất cái giường rơm rồi. Trên giát trúc, tôi ngủ ra nguyên một hình mồ hôi người. Tôi mơ, mơ thấy vòng tay ấm áp của nội, nội nằm bên khẽ hát những bài đồng dao: “Ngủ ngoan đi bé con yêu, trời đã tối, chớ khóc nhiều”. Tôi như đang ngủ ngoan trong chiếc nôi nhỏ, được một bàn tay âu yếm nhẹ nhàng đung đưa. Đôi bàn tay đó đưa tôi dậy trong hạnh phúc, nhưng sao nước mắt lại đang chảy dài trên gương mặt tôi.

“Mày mơ à? Sợ lắm à?”

Lay tỉnh tôi là Vi Vi. Nó đang ngồi bên cạnh tôi quan tâm hỏi. Tôi không muốn kể cho nó những hồi ức tuổi thơ ngọt ngào tôi tìm thấy trong giấc mơ, tôi hỏi: “Có chuyện gì à?”. Vi Vi nói: “Không có gì thì không được tìm mày à?” Tôi nói: “Không có gì thì tao ngủ tiếp đây.” Tôi vẫn lưu luyến giấc mơ đẹp của mình, dễ gì mà có, làm ơn làm phúc để tôi tiếp tục mơ đi.

Nhưng Vi Vi quyết không cho tôi thoát. Nó gào vào tai tôi: “Dậy thôi, bây giờ mới có mấy giờ? Ăn xong ngủ, ngủ xong ăn, mày sắp thành lợn rồi.” Tôi đáp lời: “Lợn thì đã sao? Được làm lợn cũng sung sướng chán.” Vi Vi không để tôi lèm bèm thêm nữa, nó kéo thẳng tôi ra ngoài.

Buổi tối oi ả, dải ngân hà chạy dài. Đám cỏ dại ngoài vườn nở ra những bông hoa màu xanh nhỏ li ti. Vi Vi cầm trong tay một lọ thuỷ tinh trong suốt, những con đom đóm bay nhảy xung quanh chúng tôi. Vi Vi rủ tôi bắt đom đóm cùng nó. Chúng tôi thả những con đom đóm bắt được vào lọ thuỷ tinh. Tôi bỗng thấy xót xa, tôi thấy chúng tôi tàn nhẫn quá. Tôi nói: “Thả chúng nó đi, nhốt thế chúng nó chết mất.” Vi Vi nói: “Trời sáng chúng nó cũng chết thôi.” Tôi nói: “Không giống nhau. Thả cho chúng bay đi. Nếu mày thích chúng thì nên để cho chúng tự do. Đom đóm chỉ đẹp nhất khi chúng tự do bay nhảy.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.