Đom Đóm Nhỏ

Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Đau

❊ ❊ ❊

Mưa rơi đúng một tuần, trong ấn tượng của tôi là cả một thế kỷ dài dặc, thậm chí còn lâu hơn nữa. Cái gì cũng lên mốc, lá rụng, bùn đất, mái hiên, quần áo đang mặc trên người, không cái gì thoát. Hôm đó, sáng sớm dậy, theo thói quen tôi nhìn ra cửa, chắc vẫn mưa như thế dở sống dở chết tí tách rơi không ngớt. Ánh ban mai nhuộm trắng con đường xi măng rải đá sương mù đặc quánh chen chúc giữa các mái nhà, nhưng mưa thì đã hết. Tôi không kìm chế được nỗi xúc động đang hò reo nhảy múa trong lòng. Vi Vi không lường trước thái độ của tôi, giật nảy mình, cố giương đôi mắt sụp xuống vì buồn ngủ nói, mày lại lên cơn rồi. Sau đó quay người, tiếp tục rúc trong đống chăn ấm, ngủ lười.

Tôi gọi Vi Vi dậy, nó không động đậy, tôi bèn chuyển sang dùng biện pháp cù nách, véo mũi, lật cái chăn sang một bên. Vi Vi nổi cáu: “Mới sáng sớm, mày đã nổi hứng gì thế?” Tôi nói, trời nắng rồi. Vi Vi không hiểu: “Thế thì sao?” Tôi nói chúng ta có thể tiếp tục mở cửa hàng rồi. Vi Vi nói: “Điên lên vì tiền!” Nhưng cho dù không chút hài lòng, Vi Vi cuối cùng vẫn vừa ngáp dài, vừa ngoan ngoãn rời khỏi giường.

Chúng tôi ngồi ở quán ăn ven đường gọi hai bát sữa đậu nành với quẩy mềm. Vi Vi nói: “Sữa đậu nành ăn với quẩy có gì ngon chứ?” Tôi nói: “Thế mày muốn ăn gì?” Vi Vi nói: “Không phải là tao không thích sữa đậu nành với thứ quẩy này, nhưng hai thứ này không có dinh dưỡng.” Tôi nói: “Thế thì mày sai rồi. Sữa đậu nành có thể giảm bớt lượng cholesterol trong máu, phòng chống cao huyết áp, giàu vitamin và protein, rất nhiều chất dinh dưỡng, chỉ sợ ăn nhiều mày lại dinh dưỡng quá thôi! Tao nói thật, mày hãy ngoan ngoãn ăn hết cái quẩy của mày, húp hết bát sữa của mày đi, đừng kêu ca nữa.”

Tôi với Vi Vi cãi nhau quen rồi, đứa nào nắm được đuôi của đứa khác là tận dụng hết cỡ, nói xa xả không chút thương xót. Đúng lúc Vi Vi đang định phản công, đột nhiên nghe thấy ông chủ bán hàng ăn sáng quát lớn: “Cút ngay”. Tôi và Vi Vi trợn mắt nhìn lên.

Đám dầu lâu năm trong chảo xèo xèo sôi lên rộn rã, thằng điên nổi tiếng Yên Thuỷ đang đứng bên cạnh chảo dầu, mắt dán chặt vào mấy cái quẩy và bánh rán đã rán xong để phía trên, cười hì hì thèm khát. Ông chủ béo húp quấn cái tạp dề bẩn giơ cao muỗng vớt doạ: “Cút không? Không cút tao rán mày như rán quẩy bây giờ!”. Thằng điên có nghe cũng như không, vẫn đắm đuối đứng nhìn món ngon gần trong gang tấc, mặt thộn ra. Tiếp sau đó, thằng điên hành động liều lĩnh, chúng tôi cho rằng đó là một hành động liều lĩnh, nhưng trong mắt thằng điên đó là chuyện rất bình thường. Nó rất tự nhiên thò tay với lấy cái bánh rán để trên lưới. Ông chủ béo cáu tiết, một cái muỗng vớt đập thẳng lên mu bàn tay đen sì của thằng điên. Trên muỗng vớt vẫn còn dầu, thằng điên bị bỏng, đau nhảy dựng lên, mắt long sòng sọc nhìn ông chủ béo. Ông chủ béo nói: “Tao không dạy cho mày mấy phát thì mày không sáng mắt ra.” Ông chủ béo lại tiếp tục giơ cao cái muỗng vớt, chuẩn bị đánh phát nữa vào tay thằng điên, tôi không nhịn được nữa, kêu lên: “Đừng đánh nó nữa!”. Ông chủ béo kinh ngạc quay lại nhìn tôi. Tôi đứng lên khỏi cái ghế băng dài, đưa cho ông chủ béo một đồng, lấy hai cái bánh rán nhét vào tay thằng điên. Thằng điên không chút khách khí cầm lên cắn một miếng rõ to, lẩm bẩm tự nói: “Ngon!”, rồi lại quay người hớn hở đi một hai, mất hút.

Vi Vi nói: “Nó có hiểu cái gì đâu, ngay cả câu cảm ơn mày cũng không có.” Tôi nói: “Tao không cần nó cảm ơn tao. Chẳng lẽ mày không thấy nó tội nghiệp lắm sao?” Vi Vi nói: “Trên đời này những người tội nghiệp đếm không hết, mày giúp được mấy người?” Tôi nghiêm sắc mặt nói: “Trong phạm vi khả năng mày có, giúp được một người hay nhiều người.” Vi Vi rất không đồng tình phản bác: “Mày nghĩ làm thế này mày vĩ đại lắm hả?” Tôi sững người, tôi đã từng nghĩ thế chưa nhỉ? Tôi rất muốn phản đối, nhưng cũng không thể không xem xét lại động cơ tiềm ẩn của mình. Tôi nói tránh: “Nó thật sự tội nghiệp, nhìn thấy những người tội nghiệp, tao cảm thấy buồn.”

Tâm trạng vui vẻ của một ngày vừa đến đã vụt bốc hơi mất. Tôi chưa bao giờ hoài nghi tinh thần lá lành đùm lá rách, lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui là những biểu hiện của chữ thiện trong bản tính con người. Năm lớp 4, một hôm một kẻ lang thang xuất hiện ngồi xổm bên lề đường gần nhà, nội tôi xới một bát cơm đầy ra cho người đó, còn lục tìm đám quần áo cũ của bố tôi đưa cho người đó thay, trước khi đi, kẻ lang thang sụp xuống quỳ lạy nội tôi. Giây phút đó, tôi cảm động rơi nước mắt. Tôi hiểu được tầm quan trọng của những hành động tưởng chừng không đáng để tâm của chúng ta đối với những con người khát khao được giúp đỡ. Bố thí, ban phát cho người khác có thể đem đến cho chúng ta niềm vui to lớn đến thế, nhưng tôi chưa bao giờ suy nghĩ bản thân hành động ban phát đó có hay không thoả mãn một tâm lý nào của chính chúng ta. Là để cảm thấy mình vĩ đại ư? Là vì chứng minh mình là người giàu lòng nhân ái? Hay là vì để thoả mãn cảm giác hơn người của chúng ta? Nếu đúng như thế, ban phát không phải chính là một hành động đánh đổi cảm giác tâm lý hay sao? Hoặc nói rõ hơn, đó là hành vi giả thiện để cảm động chính mình. Nhưng cho dù là giả thiện đi chăng nữa, nó cũng vẫn ấm áp và cần thiết hơn nhiều so với những trái tim sắt đá chứ? Hướng thiện không nên bị châm biếm, bị phủ nhận. Tiền đề của việc giả thiện là khẳng định tính hợp lý của cái thiện, cũng như khẳng định cần có lương tâm đạo đức. Đúng là thế phải không? Không phải vậy sao?

Tôi miên man nghĩ, đột nhiên tôi rất muốn tìm hiểu thằng điên kia, cả gia đình nó nữa. Tôi nhớ bố của thằng điên là một người đàn ông có tên Đường Kiến Quốc, tôi từng tận mắt trông thấy ông ta máu me be bét nằm giữa một đống người bình phẩm nọ kia. Vi Vi nói, mẹ của thằng điên cũng là một người điên, thế thì đó phải là một gia đình éo le đến thế nào! Tôi không ngồi thêm được nữa, đứng dậy nói với Vi Vi: “Ăn xong, mày đi mở cửa hàng trước, chút tao về”. Vi Vi ngoạm một khúc quẩy to tướng, nhồm nhoàm hỏi: “Mày đi làm gì thế?”. Tôi không trả lời, đuổi theo thằng điên.

Thằng điên nhanh chóng ăn hết hai cái bánh rán, vẫn còn thòm thèm liếm nốt những vụn bánh còn sót trên từng ngón tay, mặt nó đầy tinh thần, một chân đạp mạnh, một chân giơ cao, đi bước đều. Tôi lại nghe thấy nó gào lên bài hát cũ kỹ già cỗi đến sắp gẫy hết răng ấy: “Mốt hai mốt, mốt hai mốt, ngựa tây gót cao quá đáng! Mốt hai mốt, ngựa tây gót cao quá đáng.” Đúng, đúng là đang gào thét, dường như nó đang xé rách cổ họng để ép ra những cường âm cuộc đời, một tinh thần kiên cường, bất khuất không bao giờ quay đầu lại. Tôi bây giờ mới phát hiện ra sức mạnh của bài hát trẻ thơ kia. Không, đó là do tiếng thét của thằng điên tràn đầy sức mạnh. Luôn có một khía cạnh nào đó thể hiện sức mạnh của chính chúng ta, cho dù bạn là ai, là một thằng điên hay là một người bình thường. Tạo hoá có thể thiên vị người này người kia, nhưng trên mỗi người sẽ vẫn còn hoặc ít hoặc nhiều những tồn dư cảm xúc lúc sáng tạo của tạo hoá.

Sương mù ngày một dày đặc. Che kín trời đất. Tôi không dám tiến quá gần thằng điên. Đài phát thanh trên phố đang phát đi bản tin sáng. Giọng một người đàn ông trang nghiêm dùng tiếng phổ thông ca ngợi cục diện tốt đẹp đang thay đổi theo từng ngày của mảnh đất rộng chín trăm sáu mươi vạn kilômét vuông này. Cô lao công đang cặm cụi, chăm chỉ quét dọn đường phố. Những chiếc lá khô của cây Huyền Linh Mục lách tách rơi mãi không hết. Thằng điên hình như vẫn chưa muốn về nhà, nó tự do tung tăng đi hết con phố này lại đến con phố khác, đầu luôn ngẩng cao, ngực luôn thẳng, tay luôn vung, chân luôn đều bước, mồm luôn hô vang bài hát thiếu nhi già cỗi mà nó yêu thích.

Hơi sương trôi nhẹ trong gió sớm, hình ảnh thằng điên mờ mờ. Ở cửa ngõ của một hẻm nhỏ, thằng điên chợt ngồi xổm xuống yên lặng, đăm đăm nhìn vào mặt đất. Thời gian nhẹ nhàng trôi. Trong thế giới của nó, thời gian dường như không chút ý nghĩa, cũng giống như phút này đây việc nó ngồi chuyên tâm ngắm nghía không có chút ý nghĩa gì với chúng ta. Rất lâu, rất lâu sau, thằng điên đột nhiên ôm đầu thét lên kỳ quái, co chân vụt chạy, vừa chạy vừa khóc vừa kêu: “Mẹ, mẹ, mẹ, mẹ ơi!…”.

Tiệm tạp hoá của Đường Kiến Quốc lộ dần trong màn sương. Đoàn Tiểu Lợi cuối cùng cũng vẫn để một con đường sống cho Đường Kiến Quốc, không đến nỗi cạn tàu ráo máng. Đường Kiến Quốc vẫn thế, ngồi trông tiệm tạp hoá của ông ta, chỉ có điều bây giờ ông ta phải có thêm một cái nạng. Bên ngoài tiệm bánh kẹo, tôi nhìn thấy một người đàn bà. Người đàn bà ăn mặc đơn giản nhưng rất phù hợp với mình. Bà ta ngồi trên một cái ghế đẩu, tay cầm chiếc lược bí tỉ mẩn chải bộ tóc dài mượt của mình, trông rất an nhàn.

Thằng điên chạy về phía họ. Nó sợ hãi gào lên: “Chúng đến rồi! Rất nhiều người, chúng muốn đến đánh con, chúng muốn con chết!…” Người đàn bà đang ngồi yên bỗng như bị kim châm, vẻ đẹp nhàn nhã của bà chợt bị nét tuyệt vọng điên cuồng xé nát. Người đàn bà nhảy dựng lên, run rẩy nói: “Ở đâu? Ở đâu? Kiến Quốc, Kiến Quốc, anh đi ngăn chúng lại đi! Đồ quỷ đói đấy, chúng không phải là người! Kiến Quốc, Kiến Quốc, anh cầu xin chúng đi, tôi quỳ xuống cầu xin các người. Các người muốn đánh thì hãy đánh tôi. Là tội của tôi, tôi không biết dạy con mình. Tôi đáng đánh, tôi đáng đánh!…”. Người đàn bà quỳ giữa phố, ra sức đập đầu lạy. Cốp cốp cốp, những âm thanh hãi hồn vang vọng khắp phố.

Đường Kiến Quốc tay chống nạng khó nhọc chạy ra từ sau phía tủ hàng, ông tạt tai thằng điên một phát, nói: “Mày không ngồi yên một chút được à?”. Thằng điên hứng trọn một cái tát, ôm lấy mặt, không gào lên nữa, trốn vào một góc lẩm bẩm một mình. Đường Kiến Quốc chạy ra kéo người đàn bà lên, dịu dàng nói: “Không có ai đến cả, đừng lo, chúng không dám đến đâu”. Người đàn bà vẫn dập đầu lia lịa, không tin vào lời an ủi, sợ hãi nói: “Đến rồi, đến rồi, anh không nhìn thấy sao? Chúng đến rồi, ở kia kìa!”.

Đường Kiến Quốc ngẩng đầu lên, nhìn về phía tôi. Hai chúng tôi đứng đối diện cách nhau trong 10m ngập mù, tôi mường tượng ra ánh mắt Đường Kiến Quốc đầy u uất và buồn phiền. Tôi là một người khách không được chào đón, sự có mặt của tôi làm họ rơi vào trạng thái hoảng loạn. Tôi vô tình đã gây ra những phiền phức không đáng có. Tôi vội vàng quay người bỏ chạy, lòng đầy xót xa. Tôi hiểu rằng mình không thể giúp gì được họ, thậm chí tôi cũng không thể tiếp cận họ.

Tất cả đều bắt đầu và kết thúc trong trận mù dày đặc, chính vì thế nên tôi không thể phân biệt rõ thực hư. Toàn bộ quá trình sự việc đều giống như trận mù huyền bí này, vô nguyên cớ, tôi thấy sợ hãi. Tôi không muốn tiếp tục nhìn họ, họ làm tôi thấy rõ sự yếu ớt của mình. Chúng ta không hề lớn mạnh như chúng ta nghĩ, có lúc bạn muốn ban tặng, muốn cống hiến, nhưng không có khả năng để ban tặng và cống hiến. Từ đó về sau, hình ảnh người đàn bà tóc tai rũ rượi, nước mắt lấm lem trở thành một ác mộng nữa của tôi.

Trời cao, mây nhẹ trôi, gió thoảng, mặt trời ấm áp, ánh nắng mùa thu xuyên qua những kẽ hở của vòm lá, xuyên qua các mái nhà, xuyên qua giá bày hoa quả, nhẹ nhàng chiếu lên người tôi. Những vệt nắng in lên người tôi những hình hoa văn kẻ sọc, làm tôi trông như một con ngựa vằn hoang dại lười nhác. Hôm nay đáng được gọi là một ngày đẹp trời. Thứ duy nhất không hài hoà với cảnh vật xung quanh là cái ô giấy dầu rách. Nó im lìm núp trong đống thùng giấy bỏ đi vứt dưới giá hoa quả, rón rén toả ra thứ mùi sáp đáng ghét.

Mùi sáp này gần đây mới thu hút được sự chú ý của tôi. Trong những ngày mưa chúng tạm thời vẫn còn biết điều yên phận, không lộ mình. Mặt trời vừa chiếu, chúng liền không ngồi yên được nữa, rục rịch chuẩn bị, rồi tự tung tự tác, không coi ai ra gì nữa cả. Cả quầy hoa quả của tôi mù mịt mùi sáp, những vị khách tôn quý bị chúng làm cho hiểu lầm, lần lượt thể hiện sự hoài nghi về chất lượng của hoa quả trong quầy. Tôi không thể tiếp tục để chúng muốn làm gì thì làm nữa, tôi phải hành động ngay lập tức, đánh đuổi chúng ra khỏi giang sơn hoa quả của tôi.

Lấy keo dán hết từng chỗ rách của cái ô giấy dầu xong, tôi dặn Vi Vi trông cửa hàng. Vi Vi hỏi: “Lại đi ra ngoài à? Tao cũng muốn đi!” Tôi nói: “Mày ngày nào không chơi chán chê ở ngoài? Bảo mày trông cửa hàng một lúc thì đẩy đi đẩy lại, giúp người khác một tí được không?” Vi Vi nói: “Được rồi, được rồi, được rồi, mày y hệt mẹ tao, vừa dữ vừa ác.” Tôi nói “Mày nói gì?” Vi Vi chuyển ngay giọng: “Tao không nói gì cả,” rồi nó ườn người trên hòm tiền không thèm nói thêm câu nào nữa.

Thành phố nhỏ Yên Thuỷ hiện lên một khung cảnh yên bình, người người an cư lập nghiệp, trên phố không ngớt có người lên tiếng chào tôi. Mấy tháng trôi qua, tôi nghiễm nhiên đã trở thành một thành viên của nơi này. Lúc đi qua hàng ăn của Trần Thái Kiện, tôi nghe thấy Trần Thái Kiện gọi tên mình. Mấy người đang ngồi đánh bài trong cửa hàng của anh ta. Trần Thái Kiện thò người từ trong ra hỏi: “Đi đâu đấy?”

Trần Thái Kiện mũi cao mắt sâu, có một mái tóc xoăn tự nhiên của người dân tộc ở Tân Cương, mặc một cái áo sơ mi màu xanh thủng lỗ chỗ bởi những tàn thuốc lá. Tôi nói đi tìm khách hàng của anh. Anh ta gãi đầu một lúc, rồi chợt ngộ ra: “À, chú nói hai ông cháu đó hả? Nói thật chứ, cái nhà của anh đấy cũ thì cũ thật, nhưng nửa năm mới lấy có hai trăm tiền thuê, cũng là vì thấy hai ông cháu tội nghiệp, không muốn kiếm của họ…”. Tôi ngắt lời Trần Thái Kiện, không ngắt lời thì còn lâu mới thoát, cái ông “Vương Lão Ngũ” này thích nhất là múa võ mồm, đề tài gì đã để anh ta mở được bài là y rằng cuộn về như nước Trường Giang chảy không ngớt. Tôi nói tôi đang vội, gặp lại sau. Trần Thái Kiện vẫn rất nhiệt tình: “Rỗi nhớ đến chơi!”. Tôi nói nhất định, nhất định.

Gặp một hàng rau quê mới lên, tôi tiện thể chọn mấy quả dưa chuột tươi, một mớ rau muống, tay cầm ô tay cầm rau đi tiếp đến nhà trọ của hai ông cháu mãi võ. Cửa nhà khoá chặt, gõ nửa ngày cũng không thấy ai trả lời, chắc hai ông cháu lại biểu diễn ở chợ khác. Tôi nhét cái ô giấy dầu xuống khe cửa, quay người đi về.

Ngoặt vào một chỗ rẽ, phía trước cãi nhau ầm ĩ, lại là một đống người túm tụm. Xem cãi nhau, đánh nhau là một sở thích lớn của cư dân Yên Thuỷ. Cuộc sống quá bình lặng, xem vui tất nhiên sẽ phong phú thêm đề tài bàn luận những lúc nhàn cư rỗi việc. Tôi phát hiện mình càng ngày càng giống một người Yên Thuỷ. Động cơ thúc giục tôi ngó mặt vào xem càng ngày càng ít liên quan đến sự tò mò, mà đã như là một quán tính. Tôi từng định vị mình là một giọt dầu, không hòa tan trong nước, nhưng phiêu bạt trong nước quá lâu, dầu cũng trở thành một phần của nước.

Là chị hàng rau lúc nãy. Bên cạnh bây giờ đang đỗ một chiếc xe tải con bốn bánh, trên mình xe có in rõ biểu tượng của cơ quan chính phủ. Mấy vị mặc đồng phục quản lý đô thị đang vứt toàn bộ tài sản của chị hàng rau lên xe. Chị hàng rau mặt đầy những vết nhăn khắc khổ đang cầu xin không ngớt, người thực thi pháp luật mặt lạnh như băng. Khi quang gánh rau cuối cùng bị vứt lên khoang xe, chị hàng rau sụp xuống ôm lấy chân một người đàn ông có vẻ là đội trưởng, chửi toáng: “Ăn cướp! Thổ phỉ! Thằng chó! Đồ khốn!…”. Chị hàng rau rõ ràng đã làm thịnh nộ đám người kia, một thanh niên trẻ ra sức tách hai bàn tay của chị bán rau ra, vị trưởng đội mặt mũi đỏ phừng đá cho chị một phát. Những người xung quanh chỉ biết đứng nhìn các vị quan chức hùng dũng lên xe, chở đầy hàng về. Chị hàng rau kêu trời kêu đất, khóc lóc ầm ĩ, nhưng chẳng ai có cách gì giúp.

Tôi nói với Vi Vi tôi ghét Yên Thuỷ. Tôi ghét tất cả ở đây. Vi Vi nói: “Bao gồm cả tao à?” Tôi tàn nhẫn trả lời: “Đúng thế, cũng bao gồm cả mày”.

Chúng tôi đóng cửa sớm, trên đường về nhà, tôi đề nghị đến sông Yên Thuỷ đi dạo loanh quanh.

Chúng tôi ngồi trên đê. Mưa thu không thể ngăn cản dòng nước đi vào kỳ cạn khô, lòng sông loã lồ, để lộ ra một mảng đất bùn đen màu mỡ. Mấy dòng nước thải sinh hoạt tụ lại thành một dòng bẩn vẫn đang trôi lờ đờ, im lặng không lời.

Vi Vi nói: “Tao chỗ nào đắc tội mày?” Tôi nói: “Không, chỉ là tâm trạng tao không vui, tao bây giờ nhìn cái gì cũng thấy gai mắt, chỉ muốn cầm một khẩu súng lê bắn mình chết luôn đi.” Vi Vi thở phào nói: “Thế thì tao yên tâm rồi.”

Chúng tôi ngả người trên một đám cỏ dại. Những hạt cỏ khô dính vào tóc, vào quần áo chúng tôi, chúng tôi mặc kệ tất cả. Một bông bồ công anh nở rộ, gió sông thổi đến, chúng sẽ mở những chiếc dù đón gió bay lên nhảy múa, bay rất cao, cũng có thể lại bay rất thấp, bay rất gần, cũng có thể lại bay rất xa. Chúng chỉ có thể tuỳ gió sắp đặt, chúng không thể bay theo ý mình, nhưng sống hay chết, sinh tồn hay diệt vong lại bắt buộc dựa vào chính chúng. Cũng giống như số phận.

Tôi nói: “Vi Vi, tao với mày nhất định phải lớn lên thế này à?” Vi Vi ừ. Tôi nói: “Thế giới tao tưởng tượng không phải là thế này, nhưng thế giới thực lại đúng là thế, mưu mô, tổn thương, lãnh đạm, giá lạnh. Tại sao thế giới lại không được như chúng ta tưởng tượng?” Vi Vi ừ. Tôi nói: “Tao sợ, sợ thật rồi. Tao sợ có một ngày tao cũng giống như những người khác, không còn biết suy nghĩ, không còn biết tự nhìn lại, không chút rung động trước những đau khổ cuộc đời, chỉ tin vào hiện tại, mà không biết hy vọng ở tương lai. Thế thì thật đáng sợ! Quá đáng sợ!” Vi Vi ừ.

Vi Vi cứ ừ ừ ừ, cũng chẳng biết nó có nghe tôi nói không nữa. Nghe hay không cũng chẳng hề gì cái tôi cần chỉ là một cái tai mang tính tượng trưng, nó tốt nhất là phụ hoạ theo tôi, đừng cố gắng cho tôi lời giải đáp, bất kỳ một đáp án nào bây giờ đều không thể san bằng nỗi hoang mang lo lắng trong tôi, vì tôi đã không còn tin vào bất kỳ đáp án nào nữa, tôi đã bị những đáp án rung động lòng người có sẵn kia lừa dối mười sáu năm. Mười sáu năm, tôi luôn sống trong môi trường chân không phi thực, mắt tôi luôn bị hút lấy bởi các ánh hào quang trên đỉnh đầu. Còn bây giờ, tôi ngẫu nhiên mà cũng là tất nhiên cúi đầu nhìn xuống, tự nhiên kinh hoàng phát hiện phía dưới là biển động thét gào với gió xoáy mưa gầm. Đây mới là cuộc sống, cuộc sống sục sôi.

Tôi nói mình hụt hẫng. Đúng, hụt hẫng. Bạn mất đi sự ngây thơ, sau đó từ thiên đường rơi thẳng xuống trần gian. Bạn phát hiện mỗi một con người đều là một con ốc sên, mỏng manh yếu ớt đến độ không chịu được một gậy, và thế là không thể không giấu mình thật sâu xuống. Bạn đi tìm sự đồng cảm của tâm hồn, nhưng tìm thấy chỉ là một vỏ trống cô đơn. Chúng ta dù có cố gắng xích lại gần nhau đến mấy, cũng không thể đưa đôi râu của mình vào trong vỏ ốc của người khác. Chúng ta luôn mồm nói ghét sự cô đơn, nhưng lại núp sâu vào cô độc, nếm vị ngọt đắng, sau đó dần dần rồi hoàn toàn quên lãng niềm hạnh phúc của sự trao đổi linh hồn.

Hết bông bồ công anh này đến bông bồ khác thả đi những hạt giống của chúng. Những anh chàng lông măng tua tủa tranh trước tranh sau bay đi nơi khác. Chúng ta gửi gắm những ước mơ ở một nơi khác, mộng tưởng rằng chờ đợi chúng ta ở nơi khác đó là một vườn địa đàng còn tuyệt vời hơn bụng mẹ. Chúng ta đã lầm, hoặc chí ít tôi đã lầm. Hạnh phúc không tồn tại ở nơi khác, hạnh phúc cũng không tồn tại ở nơi đây, hạnh phúc chỉ ngự trị ở nơi cao nhất, sâu nhất của giấc mơ.

Tôi nói tim tôi rất đau, là một nỗi đau không cho phép chạm đến. Trái tim như bị kim châm, hàng nghìn, hàng nghìn chiếc. Mỗi một chiếc đều thừa lúc bạn không đề phòng đâm xuyên vào, đâm rất sâu, rất sâu. Bạn không thể tìm thấy chúng, thế nên cũng không thể rút ra, bạn chỉ có thể đau mãi, đau mãi, đau mãi.

Tôi mắt ngấn lệ, lẩm bẩm một mình. Hỡi những bông bồ công anh lưu lạc, cầu xin mày hãy đừng dừng lại, dừng lại sẽ chỉ còn một cuộc sống không bao giờ thay đổi. Hỡi những bông bồ công anh lưu lạc, cầu xin mày hãy dừng lại, dừng lại mới là đặt chân lên cuộc đời thực của mày. Nước mắt của tôi cuối cùng đã chảy xuống, trong một khắc của màu tím thân thuộc như hẹn mà đến. Tôi cuối cùng đã giải thoát, hay tôi không thể giải thoát.

Vi Vi không ừ nữa, nó dùng sự im lặng vô tận đối diện với những giọt nước mắt mặn chát, kém cỏi của tôi, để cho màu tím thần bí quánh quện lan toả, để cho nỗi khát vọng chia sẻ lên men trải rộng. Rất lâu rất lâu, Vi Vi ném mạnh một hòn đá về phía xa, sự im lặng thận trọng của chúng tôi đã bị phá vỡ. Vi Vi nói: “Tao kể cho mày một câu chuyện, một câu chuyện về nỗi đau, mày có thể lựa chọn không nghe, vì chính bản thân tao cũng có thể không đủ sự kiên nhẫn để kể hết từ đầu đến cuối. Nhưng tao sẽ cố thử. Vì câu chuyện này đè nặng tao từ rất lâu rồi, đau đến nỗi tao ngạt thở.”

Một đêm yên tĩnh, tôi và Ma Nhã tay nắm tay rời khỏi rạp chiếu bóng. Chúng tôi vừa trải qua một cuộc tình sinh ly tử biệt trong phim. Ma Nhã chưa muốn về nhà, chúng tôi đến bên công viên ven hồ ngập ánh trăng. Đêm rất khuya, ánh trăng đọng thành sương, tôi và Ma Nhã ngồi trên ghế sắt lạnh băng, tựa sát vào nhau, truyền cho nhau hơi ấm. Đám cỏ ven hồ thoáng loé lên những ánh sao nhỏ, mấy chú đom đóm không biết mệt mỏi nhẹ nhàng bay qua. Tôi chợt nhớ câu chuyện năm mười sáu, tôi kể cho Ma Nhã nghe về thằng bé bề ngoài trông rất phớt đời nhưng thực ra còn đa cảm hơn bất kỳ ai khác. Tôi nói thằng bé đó sợ đau. Cũng giống như tôi, thằng bé đó sợ nhất đau. “Kể cho em về nó đi,” Ma Nhã sờ lên mặt tôi nói, “em muốn nghe.”

Đó là một câu chuyện về nỗi đau. Tôi mở nắp hộp ký ức, những lân tinh Pandora toả ra như những con đom đóm lập loè vỡ tổ, phủ đầy trời đêm trăng the lạnh, mỗi một khe nhỏ trong các góc đều có tiếng thở. Ma Nhã, Ma Nhã, em hãy xem con người thật của anh dưới mặt nạ dũng cảm này! Em hãy xem anh cắm chân chôn rễ trên một mảnh đất mục ruỗng như thế nào!

Tháng 5 hoa nở bướm bay, thằng bé chào đời ở một thành phố nhỏ phía Tây Nam. Sự ra đời của nó nguy hiểm và trắc trở lạ thường. Mẹ của thằng bé làm việc chân tay tại một xưởng dệt, mang thai mười tháng, sắp đến ngày sinh vẫn kiên trì trụ bên máy dệt dệt khăn. Hình in trên khăn là một con cá chép hồng to, vẩy cái đuôi xinh đẹp lên, khoan khoái lộn mình. Bà mẹ trẻ xoa cái bụng tròn của mình, trong lòng cảm kích ơn tạo hoá. Người đàn bà nói con yêu, đừng đạp nhiều, mẹ sẽ yêu con cả cuộc đời, che chở con cả cuộc đời.

Đứa bé nghịch ngợm kia dang chân dang tay trong bụng mẹ, nó tha thiết khát vọng được nhìn thấy thế giới này. Bà mẹ trẻ ngồi bệt lên đống khăn mặt màu đỏ, tử cung bắt đầu co bóp, nước ối chảy dài theo hai bắp chân. “Sắp sinh rồi!” Những nữ công nhân khác kêu nhau. Họ mỗi người một tay đưa người đàn bà vào viện y tế.

Khó sinh. Xương chậu của người đàn bà quá hẹp, đầu của đứa bé bị kẹt ở đó, không rặn ra được. Các bác sĩ bó tay chịu thua. Bà mẹ trẻ nói: “Con yêu, nghe lời mẹ, con ngoan ra đây.” Bà mẹ trẻ nghiến nát bốn hàm răng nhựa, khi đứa trẻ như một con cá nhớp dính bơi ra khỏi bụng bà, chúng ta đã không thể phân biệt những giọt nước trên mặt bà kia là mồ hôi hay nước mắt.

Nhưng đứa bé không khóc. Bác sĩ hộ sinh nhấc hai chân, vỗ đen đét vào cái mông bé tí nhăn nheo của nó. Thằng bé lắc lư trong không trung, mông và mặt vì không thở được nên tím ngắt, nó vẫn không khóc. Bác sĩ hoàn toàn bất lực, họ chẩn đoán trong họng đứa trẻ có vật lạ. Viện y tế không có máy hút đờm, không mở được cái phổi phập phồng của đứa trẻ.

Là bố của đứa bé giành lại mạng sống cho nó. Ông bố trẻ không sợ nhớp bẩn ghé mồm vào mồm nó ra sức hút, tiếng khóc muộn màng của đứa bé sạt qua hàm bố nó, xoáy vòng lên không trung, hạnh phúc cả một phòng người. Tiếng khóc yếu ớt, gắng gượng như con mèo con là món quà của đứa bé dành tặng cả thế giới này.

Đứa bé từ nhỏ đã ốm yếu bệnh tật, có một khoảng thời gian nó suốt ngày phải truyền nước, tiêm thuốc, cườm tay và gót chân đầy những nốt

kim châm. Không có chỗ để chọc nữa, đành chọc vào đầu nó. Cái cảm giác đau đó mang trong mình thứ đè nén đáng sợ, rất nhiều năm sau vẫn làm thằng bé hãi hùng. Thằng bé nói: “Mẹ ơi, con không tiêm đâu.” Người mẹ nói: “Tiêm thì bệnh mới khỏi”. Thằng bé nói: “Mẹ ơi, con sợ đau.” Thằng bé không dám nhìn những lọ nước dịch to to bé bé cạnh mình, nó cúi đầu nhìn xuống bụng. Vạch áo ra, cái rốn tròn nhỏ nhô lên rất cao, da bụng như trong suốt, chằng chịt trên đó những mạch máu xanh mờ. Thằng bé nói: “Mẹ ơi, bố đâu?” Người mẹ vuốt phẳng quần áo cho thằng bé, nói: “Bố đi công tác rồi”. Thằng bé thở dài nói: “Bố về con sẽ đòi bố mua cho con cái xe ô tô, bố không chơi với con, con sẽ bảo cái xe chơi với con.”

Bố của thằng bé là nhân viên kinh doanh của xưởng dệt, suốt ngày lăn lộn bên ngoài. Thằng bé rất yêu bố, thích bố dùng cằm đầy râu chà vào nó, thích bố vác lên vai chạy khắp nhà. Nhưng bố thường không ở nhà. Trong nhà thường chỉ có mẹ và nó. Mẹ đi làm, trong nhà chỉ còn lại mình nó. Nó khao khát có một đứa em trai hoặc em gái. Thằng bé quấn lấy mẹ nói: “Mẹ ơi, sinh cho con một em trai nhé! Mẹ ơi, sinh cho con một em gái nhé!” Người mẹ nói được rồi, được rồi, quay đầu đi lại quên hết cả. Thằng bé mãi hưởng vinh quang làm đứa con một.

Đeo cặp đến trường, thằng bé không còn cô độc. Trang thiết bị của nhà trẻ ít ỏi thô kệch, ghế đẩu phải mang đi từ nhà. Bố làm cho thằng bé một cái ghế nhỏ, quét lên một màu sơn nâu xám. Nhà không có tiền thuê vú em nên thằng bé đành tự mình xách ghế đến trường.

Đi qua một con phố, đi qua một hẻm nhỏ là đến một con đường to rải đá cắt ngang đường từ nhà nó đến nhà trẻ. Những chiếc xe chở hàng lớn, những chiếc xe kéo to đùng inh ỏi chạy qua chạy lại, thằng bé không có cách nào đành để cái ghế xuống, ngồi bên vệ đường, chống cái cằm nhỏ hết quay phải rồi quay trái. Trong mắt thằng bé, con đường là một địa phận đầy rẫy những hiểm nguy rình rập, nó rất yêu thích xe hơi, nhưng nó sợ con đường với những chiếc xe hơi chạy rầm rập. Thằng bé dự cảm thấy rồi sẽ có điều gì đó xảy ra giữa nó và con đường, nó không thể giống như những đứa trẻ khác ung dung tự tin bước qua.

Lúc nhỏ thằng bé là đứa nhát chết. Tụi bạn đều gọi thằng bé là thằng nhát chết. Nhà trẻ có một con ngựa gỗ, lũ trẻ đều thích cưỡi lên mình ngựa gỗ, phát ra những tiếng cười sung sướng hét đi đi đi. Thằng bé đứng một bên nhìn chúng ngưỡng mộ. Nó cũng muốn trèo lên lưng ngựa, vung tay hét: “Đi! Đi! Đi!”. Nhưng nó sẽ bị chóng mặt. Mẹ nói nó thiếu máu, mẹ đến gặp riêng các cô giáo nhà trẻ đề nghị không cho thằng bé tham dự vào các hoạt động đòi hỏi thể chất tốt và các trò chơi cảm giác mạnh. Thế nên thằng bé thấy chúng bạn cách mình xa lắm. Chúng nó ở ngay cạnh nhau, nhưng lại không cùng một điểm.

Về nhà, trên hành lang mờ mịt không đèn của tập thể xưởng dệt, thằng bé cưỡi trên cái ghế đẩu trung thành, chạy từ đầu này đến đầu kia, lại chạy từ đầu kia đến đầu này, vừa đắc ý vừa hưng phấn hét lên: “Đi đi đi”, “Đi đi đi”. Ước mơ đầu tiên của thằng bé là trở thành một kỵ sĩ dũng mãnh. Bố thích hát bài ca Mông Cổ nhất: Trên trời xanh cao mây trắng bay, dưới tầng mây trắng đàn ngựa chạy. Thằng bé mường tượng mình cưỡi trên một con tuấn mã cao lớn chạy dọc suốt thảo nguyên bao la. Vì quá xúc động, không cẩn thận thằng bé bị ngã. Ngã rất nặng, đầu gối và bàn tay đều xước chảy máu, ngã rơi mất một cái răng cửa. Bắt đầu từ đó, tất cả các ảnh của thằng bé đều không có nụ cười, thằng bé không muốn để người khác nhìn thấy cái lỗ trống trên hàm răng của nó, điều này trở thành nỗi sỉ nhục của thằng bé. Nó là một đứa trẻ có lòng tự trọng rất lớn, đây là lời nhận xét của các cô giáo nhà trẻ dành cho nó.

Những lúc bố đi vắng, ông ngoại thường đến thăm mẹ con nó. Ông ngoại khoảng ngoài năm mươi, mặt đầy nếp nhăn. Ông ngoại mỗi lần đều mang nhiều thứ ngon đến, những viên mật ong dại, những hạt lạc đỏ no tròn, còn cả quýt xanh, cả khoai lang nữa. Nhưng mẹ hình như chẳng mấy chào đón ông. Mẹ thường cáu bẳn, nhưng ông ngoại không hề để ý. Thằng bé nghĩ sao mẹ cứ gầm mặt không vui thế nhỉ? Nó thì rất vui. Ông ngoại mua cho nó đồ ăn ngon. Trong túi ông ngoại luôn có kẹo ngọt. Ông ngoại cầm kẹo dụ nó: “Gọi ông ngoại đi.” Thằng bé gọi luôn một tràng: “Ông ngoại, ông ngoại, ông ngoại.” Ông ngoại nhét cái kẹo vào tay thằng bé, bẹo má nó nói: “Ngoan!”. Mẹ nó nói: “Đến giờ đi học rồi.” Rồi mẹ không để thằng bé kịp phản ứng gì kéo luôn nó xuống nhà. Thằng bé tay kẹp ghế, tay cầm kẹo mút, đầu ngoái lại nhìn. Ông ngoại đứng bên ngoài cửa nhà nó, mồm thổi ra những hơi khói đặc, nói với theo: “Tan học, ông ngoại đến đón con”.

Thằng bé chờ mòn mắt đến giờ tan học. Tan học, trước cổng trường xếp hàng những ông những bà của đám trẻ, các em bé được ông bà dắt tay nhảy nhót chân sáo như những con gà con lục tục đi về, nhưng thằng bé không tìm thấy ông ngoại nó trong số đó. Đứa bạn cuối cùng đã về, thằng bé thất vọng cúi đầu. Các cô nhà trẻ hỏi thằng bé sao chưa về nhà? Thằng bé cắn chặt môi không đáp. Các cô sắp đóng cửa trường, thằng bé kéo chặt cái cửa sắt, như một con cô-la nhỏ bám trên cái cửa. Môi bị hàm răng sữa của nó cắn chặt chảy máu, máu tanh ngọt cuốn hút, nước mắt chạy quanh mi. Thằng bé nghĩ ông ngoại không đến. Ông ngoại đã lừa nó.

Ông ngoại ngồi đằng sau màn khói thuốc mù mịt. Mẹ trông mệt mỏi, tóc tai bơ phờ. Ông ngoại vẫn cầm kẹo dụ nó: “Gọi ông ngoại rồi ông ngoại cho con.” Thằng bé không thèm để ý. Thằng bé không muốn nói với ông nữa. Mặc dù thằng bé vẫn rất thích rất thích những chiếc kẹo ngọt, nhưng thằng bé không để bị lừa nữa. Thằng bé thấy ông chẳng giống ông ngoại nó.

Thằng bé chưa bao giờ gặp ông ngoại thật của nó. Từ rất lâu rất lâu trước, khoảng lúc mẹ nó cũng mới như nó bây giờ đây, ông ngoại nó đã chết. Ông ngoại này là giả danh. Thằng bé quyết định chiến đấu đến cùng với những chiếc kẹo. Thằng bé cưỡi chiếc ghế nép bên cạnh cái tủ gỗ lớn. Mẹ đang bận nấu bữa tối, gã đàn ông già đó lăng xăng giúp bên cạnh, thỉnh thoảng lại xích gần vào mẹ nó. Lần nào mẹ cũng hoảng hốt đẩy mạnh gã ra, vừa căm ghét vừa ngao ngán.

Thằng bé ngủ rất ngoan. Nó nằm ngủ trong lòng mẹ. Nhưng tối hôm đó thằng bé bị một cơn ác mộng choàng tỉnh, nó mơ thấy mẹ biến mất, mẹ ú oà một tiếng vụt biến mất trước mắt nó. Thằng bé khóc tỉnh ngủ. Giường trống trơn, mẹ đâu rồi? Trong bóng tối như có một đôi mắt xanh lè, lạnh lùng nhìn thẳng nó. Thằng bé không dám lên tiếng. Nó nghe thấy từ trong phòng bếp đóng kín truyền ra những tiếng động chạm gấp gáp. Thằng bé lại cắn chặt môi lần nữa. Mùi của máu tươi nóng hổi, giống như một con dao câm lặng, đau đến nỗi thằng bé nước mắt chảy dài không dứt.

Thằng bé muốn bố ở nhà, không đi đâu nữa. Gã đàn ông già ra đi ngay trước khi bố nó về. Thằng bé quấn lấy bố cả ngày. Thằng bé nói: “Bố, bố không đi nữa ạ?” Bố nói: “Không đi nữa, bố ở nhà chơi với con.” Thằng bé nói: “Thật không bố?” Bố bế thằng bé lên, cụng đầu vào trán nó nói: “Tất nhiên là thật rồi”. Thằng bé giơ ngón tay út nhỏ xíu nói: “Bố ngoắc tay”. Ngón tay út của thằng bé ngoặc lấy ngón tay út của bố, cười tươi nói: “Tay ngoắc tay, ai nói dối, là cún con!”. Như thế thằng bé yên tâm rồi. Ngoắc tay xong, thằng bé như thoát nợ thở dài một tiếng khoan khoái.

Bố ở nhà đúng một tháng. Xưởng dệt làm ăn không tốt, hầu hết các nhân viên khoảng thời gian này đều nghỉ dài chờ việc. Không có việc làm có lẽ chính là nhạc dạo đầu và là lý do cho các câu chuyện đàm tiếu. Mọi người rỗi rãi, tiêu hao thời gian vào những chiếu bạc, phòng chiếu phim, đồng thời cũng chuyển sự chú ý lên người khác. Họ bắt đầu bàn tán sau lưng về bố thằng bé, mẹ nó và cả gã đàn ông già thích núp mình sau đám khói thuốc dày nữa. Tất cả lặng lẽ tiến hành, tất cả công nhân xưởng dệt đều vô tình góp tay dệt nên một thảm kịch. Nhưng không một ai ý thức được những sự thay đổi này. Họ nhiệt tình săm soi và truyền tai nhau, nhưng lại thiếu đi con mắt quan sát sắc bén đối với sự chuyển ngoặt của cả câu chuyện.

Đó là những ngày tuyệt vời nhất trong trí nhớ của thằng bé. Mỗi sáng, mẹ nấu xong bữa sáng, ngon ngọt dỗ nó ngoan ngoãn ăn hết, sau đó bố dắt nó đi qua phố, đi qua con hẻm nhỏ, băng qua con đường lớn không con đường nào bì kịp đến trường, rồi đợi cho đến khi nó khuất hẳn sau cánh cửa sắt. Tan học, bố lại dắt nó đi giữa một đám các ông bà già. Thằng bé ngực ưỡn cao, đầu cũng ngẩng rõ cao, nó kiêu hãnh và tự hào hơn tất cả các bạn nhỏ khác. Nó chỉ muốn tất cả mọi người đều biết là bố đến đón nó về nhà. Bố trong mắt nó cao lớn uy nghiêm. Bước chân của bố nhanh nhẹn chắc nịch, mỗi một bước đi đều thể hiện sự kiên định, thằng bé phải gia tốc nhịp chân mới đuổi kịp tốc độ của bố. Tay thằng bé được bao bọc bởi bàn tay ấm nóng của bố, gió thổi bên tai, cảm giác bay bổng. Thằng bé như một con chim non đang bay lượn.

Những lời đàm tiếu thậm thụt giống như một con rắn độc đáng sợ và ngu dốt, nó cuốn chặt lấy con mồi, bóp thật chặt, rồi bơm thứ nọc độc chết người vào cơ thể bạn. Cuối cùng, bố cảm nhận được ám thị đằng sau những ánh mắt nhìn thương hại. Ngày sinh nhật ba mươi của mẹ, gã đàn ông già và bà ngoại đến nhà thằng bé. Thằng bé chào bà ngoại nhưng cương quyết không chào ông ngoại. Gã đàn ông già ngồi một góc lặng lẽ hút thuốc. Khói thuốc bay quanh, che giấu thái độ của mỗi người. Mẹ và bà ngoại làm cả một bàn thức ăn, ngoài thằng bé ra, không ai có cảm giác thèm ăn. Mọi người câm lặng. Mẹ cười, nói mọi người mau cầm đũa ăn thôi! Nụ cười của mẹ sao mà gượng gạo, trông rất nhăn nhúm. Bố đột nhiên đứng dậy, vung tay đi ra ngoài. Mẹ run giọng hỏi: “Anh đi đâu thế?” Trả lời mẹ chỉ là một tiếng sập cửa dữ dội như muốn thủng tai. Mọi người vẫn câm lặng. Thằng bé hoảng sợ, nó khẽ khàng bỏ con cua đang ăn dở vào bát sứ, ánh mắt ngơ ngác nhìn mẹ nó, nhìn bà ngoại và gã đàn ông già đáng ghét.

Mẹ gục đầu, bà ngoại cũng gục đầu, gã đàn ông già như đang chìm sâu trong suy nghĩ. Những lá thuốc kém chất lượng đen sì, ngay cả khói thuốc nó thải ra cũng màu đen quánh. Khói đen bao trùm làm thằng bé liên tưởng đến những mụ phù thuỷ trong các câu truyện cổ tích, ma quỷ đang chiếm trọn cả căn nhà. Thằng bé kéo tay áo mẹ nó, hỏi khẽ: “Bố sao thế mẹ?”. Mẹ khẽ lắc đầu, vẫn không nói. Lúc này thằng bé nghe thấy bà ngoại thở dài một tiếng. Ngoại nó nói: “Oan nghiệt! Đúng là oan nghiệt.” Nói xong ngoại cũng bỏ đi. Lúc đi ra, ngoại nhẹ nhàng khép cửa.

Mẹ vẫn cứ gục đầu, gã đàn ông già vẫn hút thuốc. Thằng bé nhìn khói thuốc đen hợp rồi tan, biến thành các kiểu hình dạng, túm không được, giữ cũng không được, đờ đẫn ngồi. Thằng bé không để ý tự lúc nào gã đàn ông già đã đến bên cạnh mẹ nó. Gã vỗ vào vai mẹ, mặt mẹ giấu trong hai tay trước ngực. Gã đàn ông già gọi nhỏ tên mẹ nó, mẹ đột nhiên ngẩng phắt đầu, trên mặt toàn vệt nước mắt. Mẹ rít lên: “Đồ lưu manh, khốn nạn, cút!” Gã đàn ông già vẫn định nói gì, mẹ ném cái ly uống rượu về phía gã. “Cút! Cút mau!” Mẹ lại gục đầu xuống, tiếng nức nở lớn không còn kìm nén.

Cuộc sống của thằng bé từ đó mất đi sự yên bình. Chiến tranh trong nhà như quả bom động vào là nổ. Bố thường xuyên vắng nhà, có về cũng chỉ nằm đờ ra giường như người chết, toàn mùi rượu. Tính khí của mẹ trở nên rất nóng nảy, hơi tí là cãi nhau với các cô trong xưởng. Thằng bé đi đến đâu cũng bị chỉ chỉ trỏ trỏ, xì xầm bình luận, thậm chí đám bạn nhà trẻ cũng liên kết lại bắt nạt nó. Chúng đẩy thằng bé ngã lăn ra đất, vỗ tay mắng nó là đồ con hoang. Chúng nói: “Đồ con hoang, đồ con hoang, mẹ mày có một thằng chồng hoang. Thằng chồng hoang, quần mở toang, ôm mẹ mày X lại X!”

Thằng bé hỏi bố: “Bố ơi, chúng nó sao lại gọi con là đồ con hoang? Đồ con hoang là gì?” Bố mắt đỏ hoe, ôm lấy nó nói: “Thằng nào nói? Nói với bố, bố cắt lưỡi nó đi! Con là con của bố. Con xem này, mắt mũi mồm của con đều giống bố y như đúc”. Chiều hôm đó, bố mất tích. Mẹ tìm khắp nơi nhưng không thấy. Mẹ ném vỡ tất cả nồi bát chậu phích ấm gương soi trong nhà. Tiếng đồ vỡ xoang xoảng làm thằng bé giật mình sợ hãi. Đến lúc không còn gì để ném, mẹ tuyệt vọng gào lên nức nở.

Một tuần sau bố về, trốn trong đám các ông bà già đến đón cháu. Thằng bé phát hiện ra bố, nó chạy vút về phía đó, dụi thẳng đầu vào lòng bố. Người bố toả ra mùi của máu, thứ mùi quen thuộc, làm người ta phát cuồng, chìm đắm. Bố nói: “Để bố nhìn kỹ con nào, con cũng phải nhìn kỹ bố. Con trai ngoan, nhớ đừng bao giờ quên bố, bố luôn yêu con!” Bố móc từ trong túi ra một mô hình xe hơi nhỏ, vỏ nhựa, màu xanh da trời, bánh xe xoay sơn màu bạc. Nhưng thằng bé không thể vui lên được, tất cả đều diễn ra giống như một màn cáo biệt.

Mấy người đuổi đến chỗ bố. Bố đặt nó xuống góc phố, nói: “Nhớ lấy lời của bố!”. Bố chạy lên phía trước. Những người kia ra lệnh cho bố nó dừng lại, họ cảnh cáo nếu không dừng lại họ sẽ bắn. Thằng bé chạy thục mạng muốn đuổi kịp họ, nhưng bóng họ ngày càng nhỏ dần. Nó nhìn thấy bố nó đã biến thành một đốm nhỏ, cái đốm nhỏ mang trong mình sự dũng cảm của tuyệt vọng bay lên không trung. Chiếc xe con trong tay thằng bé rơi xuống đất, vỡ vụn. Thằng bé chỉ kịp gào lên một tiếng thống thiết: “Bố ơi…”, sau đó ngất lăn ra đất, không biết chuyện gì nữa.

Năm đó, thằng bé sáu tuổi.

Đó là câu chuyện của thằng bé, tôi nói với Ma Nhã, đây chỉ đơn thuần là một câu chuyện, có thể thật có thể giả, chúng ta thật ra đều sống trong giấc mơ của riêng mình. Ánh trăng dịu dàng, đa tình, rọi cả một sân đầy vết nứt không thể chạm đến. Những nỗi đau giấu kín nơi sâu thẳm tâm hồn làm thế nào để xoa dịu? Ma Nhã hôn lên mắt tôi, em nói đau là kết quả của việc cảm nhận cuộc sống xung quanh chúng ta, đằng sau sự tĩnh lặng luôn là cồn cào cuộn sóng, nhẫn nhịn xong mới hiểu được thế nào là kiên cường. Hãy để chúng ta kiên cường sống tiếp! Được sống, cho dù đau cũng là điều hạnh phúc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.