Lã Yến bắt đầu tính toán cho cuộc sống sau này của mình, hai nghìn tệ mà bà mẹ để lại là toàn bộ số tiền trong cuộc chơi của nó. Sự bình tĩnh của Lã Yến làm người ta khâm phục. Nó lên kế hoạch kỹ càng từng bước, nhưng chỉ nhận được từ Lã Xuân những tiếng cười giễu. Lã Xuân nói: “Làm kinh doanh? Mẹ còn không làm được, mày giỏi hơn mẹ chắc?” Lã Xuân kiên quyết phản đối, kết quả cuối cùng, số tiền hai nghìn tệ mà người đàn bà kia để lại được chia làm hai, mỗi đứa đi một đường.
Lã Yến thay đổi kế hoạch. Nó đến một xưởng quần áo ở gần thành phố mua một lố quần áo lót tồn kho. Lúc đầu nó vốn định đi theo nghiệp bố, nhưng tình hình kinh tế eo hẹp buộc nó phải từ bỏ dự định này. Vi Vi cố hết sức khuyên Lã Yến tiếp tục bán hoa quả, Lã Yến nói thị trường hoa quả ở Yên Thuỷ này đã bão hoà, tiền vốn ít ỏi không thể nhập nhiều hàng, mặt hàng không đầy đủ rất khó thu hút khách hàng. Vi Vi nói nó có thể trợ giúp tài chính, Lã Yến từ chối. Nó muốn tự lực cánh sinh. Lã Yến nói: “Biết tại sao hai chị em mình bây giờ ra nông nỗi này không? Đó là vì ngày xưa chỉ biết ỷ lại. Đã đến lúc phải tự dựa vào chính mình rồi.”
Dựa vào chính mình, Lã Yến đã đủ tiền làm một xe hàng lưu động, ngày nào cũng dậy từ sáng sớm đẩy xe đi khắp các hội chợ, tối mịt mới về. Vi Vi hằng ngày xoay quanh Lã Yến. Trừ lúc ngủ ra, tôi hầu như không nhìn thấy mặt nó. Vi Vi sợ tôi giận, rủ rỉ giải thích với tôi Lã Yến thân gái một mình lặn lội khắp nơi kiếm sống vất vả thế nào, hy vọng tôi có thể hiểu cho nó. Tôi cười nói không sao cả, tôi không ngăn cản nó. Nói thật, tôi còn hy vọng Vi Vi đi giúp, như thế cuộc sống của Lã Yến cũng đỡ vất vả hơn. Tôi chỉ có thể làm được đến thế, Lã Yến không bao giờ chấp nhận sự trợ giúp của tôi. Nó vốn vẫn có thành kiến với tôi, nay việc đến nước này, nó lại càng không thể tha thứ cho tôi.
Tôi chọn một ngày đi thăm Lã Yến. Cái mà tôi gọi là đi thăm thực chất chỉ là đứng từ xa nhìn một lát. Đó là một thị trấn nhỏ cách không xa Yên Thuỷ, người đến hội chợ chủ yếu là các bà các chị nông dân đầu quấn vải lục, quần áo toàn một màu xanh. Quầy của Lã Yến bày ở một góc khuất tầm mắt nhìn nhất, những vị trí tốt hơn đều đã bị người khác chiếm trước. Vi Vi gào rách cả họng: “Dạo qua, đi qua xin đừng bỏ qua, hoa quả vừa rẻ vừa ngon đây!” Nó cố gắng hết sức mở vòm họng đến mức to nhất. Vì cố hét nên mặt mũi nó đỏ bừng, gân xanh nổi hằn lên hai bên cổ. Ở quầy hàng chúng tôi, tôi chưa bao giờ nhìn thấy nó nỗ lực đến mức này. Xem ra, nó đã yêu Lã Yến thật rồi.
Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu thế nào là tình yêu. Tôi cho rằng tình yêu là thứ chỉ được sản sinh ở những nơi cung ngọc mâm son, còn hoàn cảnh sống vất vả, thấp hèn không hề thích hợp với sự sinh trưởng của mầm yêu. Thế nhưng tình yêu làm gì có công thức riêng? Nó không bao giờ hạ bài theo luật chơi định sẵn. Tình yêu có thể là những bông hồng đài các cắm trong bình hoa do những người thợ bậc một làm ra, cũng có thể là những ngọn cỏ đuôi chó mọc lơ thơ bên cạnh những bức tường đổ nát xiêu vẹo. Một trận gió thổi qua, cho dù chỉ là ngọn cỏ đuôi chó cũng biết uốn người nhảy múa, tạo dáng. Đây là quyền lợi của mỗi một con người. Thượng đế công bằng ban tặng cho chúng sinh quyền yêu và được yêu. Hãy yêu đi! Và hãy hưởng thụ tình yêu đi! Thượng đế ban phúc cho những người biết tin vào tình yêu.
Đến trưa, chợ tan. Lã Yến và Vi Vi xếp hết chỗ hàng lên chiếc xe thồ ba bánh. Công việc kinh doanh của hai đứa có vẻ không được như mong muốn. Trong những hôm như thế này, tôi thường rất bức bối khó chịu, nhưng hai kẻ đang yêu kia thì hoàn toàn khác. Vi Vi còng người đạp pêđan nặng trịch, Lã Yên ngồi trên thành xe, mặt mỉm cười, dường như rất mãn nguyện với hiện tại. Vi Vi chốc chốc lại quay đầu lại nói chuyện với Lã Yến. Trời se lạnh, nhưng trên trán Vi Vi từng hạt từng hạt mồ hôi đang toả ra. Lã Yến lấy gấu áo chấm hết chúng, Vi Vi như bị sấm giáng vào người, phát ra một tiếng hú sắc nhọn, cười hềnh hệch ngốc nghếch.
Niềm vui của hai đứa làm tôi thấy được an ủi, nhưng đồng thời tôi cũng thấy ganh tị, cứ như ai đó đã cướp đi thứ đồ chơi yêu thích của mình. Năm mười sáu tuổi, tôi vẫn chưa kịp nếm thử hương vị của tình yêu, không thể tách rõ mối quan hệ giữa tình bạn và tình yêu, mà chỉ một mực cho rằng tình yêu của Vi Vi đang bóc tách dần tình bạn của chúng tôi. Tình yêu và tình bạn hoàn toàn có thể song hành không mâu thuẫn. Nếu như bạn có cảm giác đang mất đi một người bạn, thì đấy chỉ là vấn đề giữa hai đứa mà thôi, không hề liên quan đến người thứ ba nào khác.
Tôi từng nghĩ rằng tôi và Vi Vi giống nhau, nhưng tôi đã sai. Về mặt tinh thần, tôi là một kẻ theo chủ nghĩa không tưởng, về mặt hành động, tôi là là kẻ thuộc trường phái hiện thực. Vi Vi trái ngược hoàn toàn, bản tính mơ mộng của nó thể hiện rõ trong mỗi cử chỉ hành vi của nó, còn về mặt tinh thần, bạn có tìm cả ngày cũng không thấy bóng dáng con ngựa trời hoang dã đang mặc sức tung hoành. Tôi dựa vào suy nghĩ để tiến lên, còn nó lấy bản thân động tác tiến lên tỉnh lược các suy nghĩ. Tình yêu giống như bánh xoay răng cưa chuyển động, cần sự bổ hợp, tình bạn thì chỉ như cây súng khẩu pháo, cần phải hướng ra bên ngoài, nếu không những ngày vui vẻ bên nhau sẽ chỉ là tạm thời, rồi sẽ chìm xuống và nhanh chóng kết thúc.
Vi Vi và Lã Yến, cả chiếc xe thồ ba bánh chở đầy tiếng cười đùa biến mất trước mắt tôi. Tôi bước ra khỏi cây cột điện vừa nấp, không ai để ý có tôi. Đúng thế, tôi chỉ là người khách qua đường nơi quê người, sự dừng bước tạm thời của tôi ở đây đã dần đi đến hồi kết, tôi cuối cùng đã sắp rời khỏi đây. Thời điểm xuất phát đã từng bước tiến gần. Tôi cần tiếp tục bắt đầu cuộc phiêu lưu không điểm dừng.
Những cuộc nói chuyện giữa tôi và Vi Vi ngày càng ít. Dù tôi có nói đến chuyện gì, chỉ một lát sau đã thấy Vi Vi rất tự nhiên chuyển tâm điểm đề tài sang Lã Yến. Nó kể Lã Yến hôm nay lỗ hay lãi, Lã Yến cãi nhau với Lã Xuân, Lã Yến cho phép nó cầm tay, đại loại là những chuyện như thế. Khi câu chuyện đi đến điểm này, tôi chỉ biết ngồi cười im lặng. Vi Vi hưng phấn thao thao bất tuyệt không biết dừng, cho đến tận khi đã báo cáo tường tận tất cả mọi việc bất kể lớn nhỏ mà Lã Yến đã làm trong ngày, nó mới ý thức thấy tôi ngồi im lặng đã lâu, ngạc nhiên hỏi: “Nam Cung sao mày không nói gì thế?”. Tôi nói: “Mày nói đi, tao thích nghe mày nói.” Nhưng Vi Vi không nói nữa.
Vi Vi ngủ rồi, tôi không ngủ được. Trong đêm, tôi thường cảm thấy sợ hãi vô cớ, đếm cừu ru ngủ càng đếm càng tỉnh, xem ra lại một đêm mất ngủ nữa. Đêm không lời, những đốm lửa suy nghĩ trong đầu lép bép cháy thành một đám lửa lớn. Tôi xuống tầng hầm ngồi đếm lại chỗ tiền. Mặc dù còn phải rất lâu nữa mới đạt đến con số dự kiến, nhưng có lẽ cũng đủ để duy trì một khoảng thời gian du lịch chắt bóp. Bỏ qua vấn đề kinh tế, nguyên nhân quan trọng hơn giữ tôi ở lại Yên Thuỷ chính là Vi Vi. Còn bây giờ, nó đã không cần tôi nữa, tôi đã thành một người thừa.
Đây là một cảm giác chết người. Thừa, điều này có nghĩa bạn đã mất đi giá trị, ý nghĩa của sự tồn tại, bạn đã trở thành gánh nặng, thành sự phiền toái. Đã đến lúc tôi nên ra đi, đi tìm đại dương của tôi. Triều lên rồi xuống, trăng khuyết rồi đầy, biển của tôi vẫn an tường chứ? Tôi cuối cùng cũng sắp được ùa mình vào lòng biển để làm một con cá rực rỡ sắc màu, tự do bơi lượn. Hãy đợi tôi, biển của tôi, trong phút giây chạy về với biển, hoà tan vào biển, nước mắt tôi là bằng chứng hùng hồn nhất cho hạnh phúc.
Tôi gói tiền cẩn thận vào cái túi nhựa, giấu vào một nơi tuyệt đối an toàn rồi trở về phòng ngủ nằm xuống bên cạnh Vi Vi. Vi Vi ngủ rất yên bình, những cơn ác mộng chắc đã bị nó nhốt ngoài cửa sắt rồi. Hãy ngủ cho thật ngon, một cuộc sống mới đang trải dài trước mắt mày, bão táp phong ba đã ở rất xa, tương lai của mày sẽ tràn đầy ánh nắng ấm áp, tiếng chim hót vang và hương hoa ngào ngạt. Tao chỉ có thể đi cùng mày đến đây, có một người sẽ cho mày sự bảo vệ mà mày thật sự mong muốn. Đấy là điều mà tao không thể làm được cho mày.
Tôi âm thầm cầu xin cho nó được hạnh phúc. Ngồi nghĩ nên nói thế nào với Vi Vi, lòng tôi ngổn ngang, một bên là những hưng phấn của cuộc hành trình sắp tới, một bên là những bâng khuâng tiếc nuối không muốn rời, giống hệt tâm trạng hỗn loạn ngày 18 tháng 6 khi tôi sắp rời nhà ra đi.
Tôi không đến quầy hoa quả, không còn lo lắng bất an cho những hôm hàng ế. Tôi sắp rời khỏi đây, tiếp tục cuộc hành trình về biển mà tôi còn bỏ dở. Vi Vi không hề hay biết gì về dự định này, nó vẫn bận rộn bên cạnh Lã Yến. Tôi muốn dùng cách thông thường nhất từ biệt Vi Vi, tôi sẽ dặn dò nó bảo trọng, sau đó trong sự lưu luyến của nó vẫy tay từ biệt Yên Thuỷ.
Nhưng tại sao tôi vẫn buồn đến thế?
Tôi bước thất thểu trên đường, như muốn rũ bỏ điều gì, cũng như muốn lưu giữ lại điều gì. Đúng thế, tôi không thể rũ bỏ khỏi ký ức mấy tháng ở nơi đây, điều duy nhất tôi có thể giữ lại cũng chỉ là ký ức. Thành phố bé nhỏ này đã hoà tan trong nó quá nhiều nụ cười và nước mắt của tôi, nó nghiễm nhiên đã trở thành một cột mốc quan trọng trong cuộc đời tôi. Trước và sau bắt đầu từ đây hai bờ cách biệt. Tôi vẫn là tôi, nhưng tôi đã không còn bao giờ là tôi nữa.
Tôi ép mình ghi lại từng khung cảnh nơi này. Tôi không thể dứt khoát như tôi vẫn tưởng, đằng sau quyết tâm kiên quyết là nỗi luyến tiếc nhùng nhằng. Tôi phát hiện mình đã yêu nơi đây. Tôi rất dễ dàng có thể liệt kê hàng loạt các lý do để tôi yêu nó, nhưng có một lý do tôi phải trịnh trọng nói ra: Tôi đã tự lập. Cuộc sống mấy tháng ở đây đã chứng minh tôi xứng đáng với danh hiệu cao quý nhất, một cá thể trong xã hội con người.
Tôi đi đi lại lại trên phố, chỉ có những bước đi thất thểu này mới giảm bớt được những thiêu đốt trong tôi. Tôi chào tất cả những người tôi quen biết. Chắc họ phải ngạc nhiên lắm, trên thực tế trong ấn tượng của họ, Nam Cung Vĩ không phải là người nhiệt tình đến thế. Tôi đi qua hàng bánh kẹo của Đường Kiến Quốc, thằng điên đang ngồi bên ngoài cửa sưởi nắng, tôi cũng chào nó một câu. Thằng điên hờ hững cười. Lần cuối cùng tôi nhìn thấy nụ cười của thằng điên, lần cuối cùng tôi nghe thấy nó kéo dài giọng hô vang: “Mốt hai mốt, mốt hai mốt, ngựa sắt gót cao quá đáng; mốt hai mốt, mốt hai mốt, ngựa sắt gót cao quá đáng!…”.
Tôi đến quán Trần Thái Kiện ăn cơm trưa, gọi mấy món tủ của Trần Thái Kiện, đậu phụ xốt, miến lòng gà, ruột béo xốt vang, thịt nạc viên, đậu cô ve bóp, thịt hương cá, đầy một bàn hoành tráng. Một mình tôi ăn không hết, tôi gọi Trần Thái Kiện ra ăn cùng tôi. Trần Thái Kiện ngạc nhiên hỏi hôm nay phát tài à? Kẻ bình thường ăn mỗi bát đậu nước còn phải suy đi tính lại, hôm nay lại tiêu thoáng thế, không xót tiền nữa à? Tôi nói vâng, thoáng rồi, cũng chỉ hoang toàng lần này thôi. Trần Thái Kiệt ba hoa chích choè rất nhiều chuyện, tôi không thấy chán anh ta nữa. Lần cuối cùng nghe anh ta ba hoa rồi, sau này sẽ không bao giờ còn cơ hội này nữa.
Cơm no rượu say, đi ra khỏi cửa hàng ăn, tôi tiếp tục dạo bộ. Gió Tây Bắc quất mạnh hơn nhiều mấy hôm trước. Trên tay các cụ già đã xuất hiện những lồng sưởi nhỏ, lồng ngoài đan bằng lạt tre, bên trong mấy cục than lim dim toả nhiệt. Đáng thương nhất là lũ chó hoang, chúng giống tôi, không ngừng chạy quanh các phố. Có phải thế sẽ làm chúng thấy ấm người hơn đôi chút? Tiếng gõ cửa mùa đông đã vang lên, thu vàng đang bị đẩy lùi từng bước. Mùa thu yêu quý của tôi chỉ còn như mấy chiếc lá vương lại của cây Huyền Linh Mục, lắc lư muốn rụng, tiêu điều xơ xác.
Trên đường đến chợ rau, tôi nhìn thấy một người lâu lắm không gặp, Lã Xuân. Lã Xuân mặc một cái áo liền mũ in hình hoạt hình rất ngộ nghĩnh, tóc bay dính hai bên má, che cả mắt. Nó đi giữa một đám thanh niên tóc nhuộm vàng, ngốc nghếch cười vang, không phát hiện ra tôi. Tôi xoay nghiêng người chờ chúng đi qua. Tôi cũng không dám cả quay đầu nhìn bóng Lã Xuân.
Trời chưa tối, tôi đã xuống bếp nấu nướng. Tôi đánh vật với các kiểu thể loại cá. Tôi mổ bụng, moi gan, đánh vẩy, lọc mật, sau đó vứt chúng vào rán, hấp cách thuỷ, kho. Đợi nốt Vi Vi về nữa là bữa tiệc cá của tôi hoàn thành tốt đẹp. Vi Vi sung sướng đến nỗi hô vang Nam Cung muôn năm. Ngồi xuống bên cạnh bàn nhìn Vi Vi ăn ngon lành, tôi thấy đã đến lúc nói cho nó biết lý do chính của bữa tiệc. “Vi Vi, tao phải đi rồi.” Một câu nói đơn giản không thể đơn giản hơn mà sao mấy lần ngấp nghé cửa miệng tôi vẫn không thể nói ra thành lời.
“Có gì đấy khác thường!” Vi Vi đột nhiên bỏ đũa xuống, nghiêm mặt nhìn tôi nói, “Rất khác thường, Nam Cung, mày có chuyện gì phải không? Không thì không có lý do gì mày bỗng dưng bày cả một bàn tiệc cá thế này.”
Tôi thở dài. Vi Vi đã nhắc tôi phải nói, mà cũng không nên tiếp tục kéo dài hay né tránh nữa. “Vi Vi,” tôi nói, “Tao phải đi rồi.”
“Đi đâu?” Không đợi tôi trả lời nó hỏi luôn: “Đi bao lâu?”
“Rất lâu, có thể sẽ không bao giờ quay lại.”
Mặt Vi Vi sững sờ. Tin này đến với nó quá đường đột, nó không hề có chút chuẩn bị. Khoảng thời gian này, nó đã thật sự xem tôi là một người thân, như một người anh lớn, lúc nghiêm khắc, lúc kỳ quái, nhưng vẫn là người nó có thể tin tưởng và dựa dẫm. Tôi lẽ nào chẳng phải cũng đã coi nó như em trai mình?
“Tại sao thế?” Im lặng một lúc Vi Vi mới hỏi.
“Vì đây chưa bao giờ là đích đến của tao cả. Tao cũng chưa bao giờ dự định sẽ ở lại đây lâu. Bây giờ đã là quá lâu rồi, lâu đến nỗi tao có cảm giác đã nửa cuộc đời trôi qua. Tao sắp đánh mất ước mơ của mình rồi. Nhờ có nó mà tao mới có đủ kiên định tiến lên. Tao phải đi tìm giấc mơ của tao về. Yên Thuỷ không có nó.”
Tôi đã lục lọi hết vốn từ ngữ, cố tìm những câu chữ dễ nghe nhất, biểu đạt suy nghĩ của tôi rõ ràng và hoàn chỉnh nhất, nhưng cuối cùng vẫn ngập ngập ngừng ngừng, không đầu không cuối. Đầu tôi trống rỗng, những câu chuẩn bị trước biến đi đâu hết, cứ như có ai đã rút tụt chúng ra ngoài.
Vi Vi ngồi im không nói. Một lúc sau, thần kinh nó mới hồi phục lại sự bình tĩnh sau những bất ngờ và khó hiểu. Nó bình tĩnh nói với tôi: “Trước khi mày đi, để tao cùng mày đi dạo một vòng Yên Thuỷ. Hình như tao chưa lần nào đưa mày đi dạo quanh Yên Thuỷ này một cách tử tế cả.”
Tôi chờ đợi Vi Vi sẽ lưu giữ lại. Tôi chờ đợi nó sẽ nói với tôi một lần nữa: “Đừng đi, ở lại đây đi”. Nhưng sự chờ đợi của tôi hoàn toàn trái ngược với thực tế. Nó thật sự đã không còn cần đến tôi nữa. Tôi lại thấy nhói lên cảm giác ghen tị. Nhưng như thế cũng tốt, như thế khi ra đi tôi không còn phải lo lắng cho nó. Nó đã học được sự dũng cảm, tình yêu đã tiếp cho nó đủ dũng cảm đối mặt với tất cả.
Vi Vi cùng tôi đi bộ quanh Yên Thuỷ. Thật ra tất cả các đường phố này tôi đã thuộc như lòng bàn tay, nhưng trước đây phần lớn tôi chỉ có một mình khi đi ngang qua đây, Vi Vi không thích dạo phố cùng tôi. Còn bây giờ, đi bên cạnh tôi dạo quanh các phố lại đang là hình thức Vi Vi dùng để tiễn biệt tôi.
Chúng tôi đi hết con phố này đến con phố khác, đi qua cửa hàng bách hoá, đi qua khu buôn bán ở phía đông thành phố, đi qua cửa hàng bán thịt làm sẵn của người đàn ông hói đầu có cái tên Hứa Đại Phú. Hứa Đại Phú đã quên mất chúng tôi, còn chúng tôi vẫn nhớ như in ông ta. Sao mà không nhớ được? Mọi việc như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua, thế mà đã từ bao giờ, chúng tôi, những đứa trẻ không hiểu chuyện đời, đã nghiệm ra được một đạo lý: lòng người khó đoán, sự đời khó lường.
Chúng tôi cứ thế bước, truy tìm lại từng câu chuyện không thể lãng quên. Một buổi sáng trôi qua, rồi lại một buổi chiều trôi qua, cuối cùng chúng tôi dừng lại bên bờ sông Yên Thuỷ. Lâu lắm mới được ngắm lại mặt trời chiều. Tôi nói với Vi Vi tôi thích mặt trời chiều ở đây, tôi thích hoàng hôn nơi này. Tịch dương và hoàng hôn ở Yên Thuỷ này mang một vẻ riêng biệt, độc nhất vô nhị. Nhìn xem, mặt trời to đến khó tin, tròn đến khó tin, già cỗi đến khó tin, và còn khó tin hơn là màu tím phủ tràn khắp nơi của nó, hoa mỹ, cao quý, trầm uất, dịu nhẹ, lãnh đạm, mơ hồ, dày đặc. Nó là linh hồn của thành phố này, là biểu tượng chân thực nhất mà lại siêu thực nhất.
Chúng tôi ngồi trên đê. Ở đây, Vi Vi đã có lần mở rộng lòng mình với tôi, cho phép tôi được chứng kiến nỗi đau của nó. Lúc đó vẫn còn là đầu thu, những hạt bồ công anh vừa mới chín. Chớp mắt, thu vàng đã xa, chúng tôi sắp phải chia tay. Luyến tiếc hay không đã không còn quan trọng, chúng tôi liệu vẫn còn có thể thân thiết sẻ chia với nhau hay không cũng không còn quan trọng. Tất cả đều đã ở phía sau, kỳ tái ngộ vẫn còn xa lắm. Quan trọng là bây giờ chúng tôi vẫn còn có thể ngồi đây, hưởng thụ hoàng hôn tím của ngày, cho dù là trong im lặng không lời, nhưng thế cũng đã là quá đủ.
Tịch dương cuối cùng vẫn theo quy luật lặn hết, mang theo cả tà chiều tím đi mất. Đường chân trời bị sườn núi phía đối diện che lấp, trên tấm màn đêm dần hiện ra bóng ảnh của trăng. Mỏng manh, yếu ớt, như một vầng trăng giấy, không biết vì ai mà nặng lòng trầm tư, hoang mang, buồn bã.
Vi Vi nói: “Về thôi!” Nó phủi quần, chờ tôi đứng dậy. Tôi vẫn còn muốn ngồi, ngày hôm nay thế là đã kết thúc rồi sao? Hãy cho tôi một lý do để có thể ngồi thêm đôi chút, cho dù chỉ là vài phút, chỉ vài phút thôi, xin đừng kết thúc vội vàng đến thế! Xem kìa, xem kìa, mặt của Hằng Nga đang âm thầm biến đổi…
Tôi thử cố giải thích cho Ma Nhã điều bất ngờ xuất hiện trong chiều tối hôm đó. Cuộc sống của chúng ta không phải là một sợi dây thẳng kéo dài đến vô tận, mà giống như một đoạn chắp nối của những đoạn dài ngắn khác nhau khác, lúc thì đột ngột dâng cao, khi thì bỗng dưng tụt thấp, tạo thành những đoạn hình lên xuống lộn xộn. Chính bất ngờ của cuộc sống đã tạo ra những gập ghềnh đó, đồng thời cũng chính là nó đã kết nối những đoạn hình cách biệt đó. Thử kiểm nghiệm cuộc sống của chính bạn, có đúng mỗi một ngã rẽ của cuộc đời đều đi kèm với sự xuất hiện của bất ngờ? Nếu như ngày hôm đó chúng ta sớm một chút hay muộn một chút, kết quả đã hoàn toàn khác. Nhưng chúng ta lại không sớm không muộn, đúng vào thời khắc đó xuất hiện. Thế nên từ đó suy ra, bất ngờ là một kiểu số phận, là những thử thách mà bạn đã được định trước sẽ phải đối mặt, gánh chịu.
Một tốp người vây kín chắn hết đường chúng tôi đi. Đoàn Tiểu Lợi lại đang tay chống nạnh, mắt xếch lên lạnh lùng ra lệnh: “Ra sức đánh cho bà, đánh chết đi, xem thằng tạp chủng kia còn giở được trò gì. Đoàn Tiểu Lợi bà cái gì chưa nhìn thấy? Muốn doạ bà à? Loại con hoàng mày còn non lắm!”. Bên cạnh, xác một con trăn hoa đang nằm cứng đờ, đầu bị đánh dập bét, trông rất thảm thương. Mấy người thanh niên đứng bên cạnh rõ ràng đang làm theo lệnh của Đoàn Tiểu Lợi, ra sức đấm đá vào một thằng trọc đầu. Ông già mãi nghệ xông vào giải nguy cũng bị đám thanh niên đẩy ngã ra đất, đang nằm rên rỉ.
Từ những câu chửi rủa tức tối của Đoàn Tiểu Lợi và những câu giải thích của những người xung quanh, chúng tôi đã hiểu đại khái nguyên do, nội dung vụ việc. Hoá ra thằng đầu trọc lén lút mò vào quán trà của Đoàn Tiểu Lợi vứt một con trăn hoa lên bàn đánh mạt chược của khách, làm tụi cờ bạc hú lên giẫm đạp lên nhau biến hết. Tụi thanh niên coi quán kết thúc mạng sống của vị khách trông thì ghê rợn nhưng động tác chậm chạp không mời mà đến này. Đoàn Tiểu Lợi sai chúng xách xác con trăn đến đây đòi nợ.
Thằng ranh đầu trọc kêu khóc liên hồi. Mọi người đều thấy Đoàn Tiểu Lợi làm thế hơi quá, nhưng không ai dám đứng ra chống lại. Đoàn Tiểu Lợi đâu phải là loại có thể nói lý! Thương là chuyện của thương, chẳng ai có ý định mang vạ này vào thân. Thằng đầu trọc sắp không chịu thêm được nữa. Võ Hãn Đông cầu xin Đoàn Tiểu Lợi thương tình tha cho nó. Võ Hãn Đông không nói còn đỡ, vừa nói xong, Đoàn Tiểu Lợi lại càng điên tiết, chỉ tay vào thằng đầu trọc hét: “Đánh chết nó tao đền mạng, đằng nào sống cũng chẳng có nghĩa lý gì nữa!”.
Cảnh tượng bạo lực vẫn tiếp diễn. Vi Vi là đứa đầu tiên xông ra. Nó giằng tay kéo mấy thằng thanh niên đang giữ thằng đầu trọc ra nói: “Cho dù nó sai, các anh làm thế này cũng quá đáng quá!”. Đoàn Tiểu Lợi càng điên, mụ ra lệnh cho mấy thằng thanh niên: “Chúng mày xông vào đi, đực mặt ra đấy làm gì? Ra sống giang hồ, có mỗi mấy con rùa con này mà không xử lý được, vô dụng cả lũ à?”. Mấy đứa trong đám xông về phía Vi Vi. Tôi thấy tình hình nguy hiểm, cũng tham gia vào, hy vọng có thể dùng lời lẽ khuyên giải, hoá giải chiến trận, nhưng đám người đó không thèm để tai đến một câu. Đúng là một lũ mọi rợ man dại. Cuối cùng cả tôi cũng bị cuốn vào trận hỗn chiến chẳng đâu vào đâu này.
Ông già bị đẩy nằm trên đất gào khản cổ: “Đừng đánh nữa, dừng tay! Dừng tay lại!”. Chẳng ai thèm nghe ông. Một cú đấm bất ngờ trúng vào ức tôi, tôi đau oằn hết người, dạ dày như lộn nhào, cuộn quắn, oẹ ra mấy miếng nước bọt. Đúng lúc tôi loạng choạng đứng dậy, chỉ kịp nhìn thấy một thằng thanh niên trong hội tay vung một đoạn ống gang sáng loáng xông về phía tôi. Vi Vi đỡ cho tôi cú đập chết người. Nó ngã vật ra đất, ôm đầu lăn lộn.
Đám người vây quanh nhộn nhạo hẳn. Tôi lao đến bên Vi Vi, ôm lấy nó. Vi Vi gào lên: “Đau, tao đau quá!” Tôi rút một tay ra xoa chỗ thương trên đầu Vi Vi. Ngay dưới bên thái dương Vi Vi nổi lên một cục máu tím lớn. Tôi dỗ nó không đau không đau, không sao đâu! Mạch máu trong mắt nó vằn hết lên, tôi như khóc cầu xin những người xung quanh: “Xin giúp hộ, gọi hộ cảnh sát và xe cứu thương!”. Đoàn Tiểu Lợi chặn lại: “Cấm đứa nào đi, đứa nào đi là thích gây chiến với Đoàn Tiểu Lợi này, rồi kết cục cũng như nó! Bà là loại kiếm miếng ăn trên lưỡi dao, đứa nào thích nhúng tay vào việc này thì lượng sức mình trước, xem xem có mấy cái đầu!”
Vi Vi vẫn lăn lộn trong tay tôi kêu đau. Vằn máu đã dần dần tụ thành một hạt máu nhỏ, chảy dài theo cánh mũi của Vi Vi. Nước mắt tôi rớt trên mặt nó. Tôi khóc: “Vi Vi, đừng cử động, còn có tao, rồi sẽ ổn thôi, mày không sao đâu!”
Võ Hãn Đông vẫn tiếp tục cầu cứu: “Lợi Lợi, anh xin em. Thế là đủ rồi! Anh thề sẽ không gặp hai ông cháu nữa. Em bảo chúng dừng tay đi.” Đoàn Tiểu Lợi hừ lên một tiếng: “Anh xin tôi cũng không có tác dụng nữa. Tôi không bao giờ tin anh nữa cả. Vì anh quá nhút nhát, quá mềm yếu, anh không phải là thằng đàn ông!” Đoàn Tiểu Lợi lại rít lên ra lệnh cho bọn thanh niên: “Làm theo tao nói, không phải sợ, đánh tiếp đi! Đánh chết thằng già không chịu chết với con con điếm kia cho tao!”
Không có ai để ý tiếp đến chúng tôi. Trong mắt đám côn đồ kia, chúng tôi đã hoàn toàn bị hạ gục, không còn có thể gây nguy hại gì cho chúng nữa. Trong màn đêm vừa lên của Yên Thuỷ, tiếng gào thét của một già một trẻ, tiếng cười man dại của một người đàn bà mất hết lý trí xoáy lượn, như phát ra như tầng sâu lòng đất, làm người ta không lạnh mà cũng cứng đơ hết chân tay.
Võ Hãn Đông nói: “Lợi Lợi, đừng ép anh.” Tiếng cười vút ngược của mụ đàn bà đột ngột gãy ngang, thay vào đó là một tiếng rú thê thảm, đầy ắp trong đó là sự hoài nghi khó tin và cả tuyệt vọng của hận yêu lẫn lộn.
Không ai nhìn rõ Đoàn Tiểu Lợi sao ngã vào lòng Võ Hãn Đông. Chỉ thấy Võ Hãn Đông rút ra con dao màu đạn đồng đâm vào bụng Đoàn Tiểu Lợi. Đoàn Tiểu Lợi mặt đầy vẻ kinh hoàng, mụ nói: “Được lắm, được lắm, người anh yêu nhất rốt cuộc cũng không phải là tôi”. Vừa nói, Đoàn Tiểu Lợi vừa trượt dần xuống. Võ Hãn Đông không để Đoàn Tiểu Lợi trượt khỏi vòng tay mình, anh ta vất vả ôm lại vào lòng tấm thân nhũn như bún, khóc nói: “Lợi Lợi, là em bắt anh làm thế. Anh yêu em, anh yêu em!…”.
Mấy thằng côn đồ cậy thế làm càn bị cảnh tượng này doạ sững người. Chúng gào lên: “Đoàn đại ca, Đoàn đại ca…” Người đàn bà chúng gọi là Đoàn đại ca đã mất hết cử động, mất hết hơi thở. Bọn chúng không biết làm sao, cuống cuồng vạch đám đông chạy thục mạng.
Mọi người vây lên phía trước. Tôi giận giữ nhìn họ, nói như gào: “Cảnh sát đâu? Chết hết rồi à? Gọi xe cấp cứu nhanh lên! Mọi người đứng xa ra! Đứng xa hết ra!…”.
Tôi ôm Vi Vi suốt đường đến bệnh viện. Vi Vi chân tay lạnh băng, mặt đỏ rần như thanh thép nung, mạch máu hai bên góc trán đập từng nhịp ghê sợ. Cô y tá mặc áo bác sĩ trắng bảo tôi đừng day vào vết thương nữa, họ nói tôi làm thế sẽ làm vỡ các mạch máu nhỏ của Vi Vi, gây ra hậu quả nghiêm trọng. Tôi không dám động lung tung nữa. Vi Vi ngất đi. Tôi khóc bên cạnh nó: “Vi Vi, mày đừng chết, mày tỉnh dậy đi, nhìn tao đây này.” Các y tá nói không sao đâu, bảo tôi đừng xúc động như thế.
Vi Vi được đặt lên cáng khênh đi chụp chiếu. Bác sĩ thông báo: Dựa vào kết quả phim chụp thì không có gì quá nguy hiểm, có thể sẽ bị chấn động não nhẹ. Tôi hỏi điều này có ảnh hưởng gì đến sức khoẻ nó sau này không? Bác sĩ bảo phải quan sát vài ngày mới có thể khẳng định rõ ràng.
Tôi ngồi bên giường bệnh Vi Vi. Đêm Vi Vi đau tỉnh lại mấy lần, rồi lại đau ngất đi tiếp. Tôi ngồi chăm chăm nhìn nó. Tôi phải nhìn nó cẩn thận, tôi sợ chỉ trong vài giây mình sơ ý, linh hồn của nó sẽ nhân cơ hội lính đi mất, như thế tôi sẽ ân hận cả đời. Thực ra tôi bây giờ cũng đã ân hận lắm rồi. Tôi đứng đờ người nhìn thanh ống gang đó đánh xuống đầu Vi Vi mà không thể làm gì. Tôi thấy mình thật vô dụng, không kịp lên trước chắn cho nó, ngay cả bây giờ đây cũng không thể chia sẻ cho nó phần nào. Những giọt nước mắt không đáng giá của tôi chảy dài.
Không biết Lã Yến làm sao biết được tin, nửa đêm chạy đến bệnh viện. Nó hỏi khẽ: “Lưu Vi ngủ rồi à?” Tôi nói vừa dậy một lần. Lã Yến ngồi bên thành giường đối diện. Vi Vi co giật vài cái. Lã Yến vuốt vuốt trán Vi Vi, mắt loáng thoáng lệ, nhưng kìm lại không khóc. Lã Yến nói: “Đi ngủ đi, mai còn phải đi cơ mà! Tôi chăm được rồi.” Xem ra Vi Vi chuyện gì cũng kể cho Lã Yến nghe, kể cả chuyện tôi sắp đi. Tôi cười gượng nói: “Để tính sau, lúc này mà bỏ đi thì còn gọi gì là bạn?”
Vi Vi lại tỉnh lại lần nữa, vẫn kêu đau ầm ĩ. Nó gọi: “Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ở đâu?” Lã Yến nắm chặt tay Vi Vi áp lên má mình, dịu dàng nói: “Đừng sợ, em ở đây, em sẽ luôn ở bên cạnh anh”.
Tôi ra khỏi phòng Vi Vi. Một lần nữa tôi thấy mình là người thừa. Có Lã Yến chăm sóc Vi Vi, tôi còn có gì không yên tâm? Lã Yến sẽ chăm sóc nó tốt hơn tôi. Lã Yến rõ ràng mới chỉ là cô gái mười lăm, nhưng giây phút nó cầm tay Vi Vi áp lên má, tôi bỗng nhiên thấy như hai đứa nó đã bên nhau mấy năm rồi. Sự bình tĩnh, quả quyết, gặp chuyện không hoang mang, có chuyện không rối óc của Lã Yến làm nữ tính của nó càng lan toả, bao trùm. Tôi thậm chí còn thấy Vi Vi là đứa trẻ con của nó, là cục cưng mà nó phải lo lắng chăm sóc cả cuộc đời.
Tôi nhìn hé thấy vầng thái dương của một người mẹ trên người đứa con gái mười lăm ấy. Khi chúng ta bị tổn thương, bản năng khát khao sự âu yếm vỗ về của mẹ, cho dù chúng ta đúng hay sai, chúng ta đều hiểu rằng tấm lòng người mẹ có thể bao dung tất cả. Còn tôi lại chạy trốn khỏi vòng tay mẹ, hoặc nói cách khác, tôi từ bỏ mẹ. Nghĩ đến mẹ, tôi không kìm được nước mắt. Trong đêm hôm nay, tôi để nước mắt cùng tôi đi qua đêm.
Trên phố toàn một mảng màu tiêu điều. Gió giá sương lạnh, vệt máu trên đất đã được dọn sạch. Khi xe cảnh sát hú còi chạy đến, Võ Hãn Đông cuối cùng đã chắc chắn Đoàn Tiểu Lợi đã chết, bị chính tay anh ta giết chết ngay trong lòng. Người đàn bà quyến rũ, ngang tàng không ai bì kịp này đem theo nỗi bất cam chết trong tay người đàn ông mình cả đời không thể quên. Cảnh sát kéo Võ Hãn Đông đi, đúng lúc đang chuẩn bị còng tay vào còng số tám, Võ Hãn Đông đột nhiên như con thú dại vùng thoát ra, chạy vút đến bên xác Đoàn Tiểu Lợi, rút con dao màu đạn đồng ra, đâm sập vào tim mình. Võ Hãn Đông nói: “Lợi Lợi, anh xin lỗi, anh yêu em…” Cường Oa gào lên gọi bố, ông già hét gọi tên ở nhà của Võ Hãn Đông. Chết rồi! Hai con người mới mấy phút trước còn chạy nhảy cười nói, trong chớp mắt, đã chết, chết thật sự, không gì cứu vãn. Những dòng máu đỏ tươi như màu hoa hồng chạy nhanh, đùa giỡn trên con đường bê tông trải đá, trông giống như những chiếc lưỡi ướt át, tâm địa hiểm độc, liếm láp vào những dây thần kinh yếu đuối, căng cứng của con người. Tất cả đều không phải là thật, hãy nói với tôi tất cả đều không phải là thật! Yêu và hận, sống và chết, trong sự mâu thuẫn gay gắt hé mở ra bản chất tàn khốc của tính người, nó làm tôi thấy cái giá của ngông cuồng là sự sa đoạ, huỷ diệt tất yếu.
Những cú sốc liên tiếp làm tôi vỡ vụn. Phải chăng chết là kết thúc tốt nhất? Từng yêu, từng hận, chết rồi là hết. Thế còn những người còn sống? Tôi sợ thế giới này, tôi phát hiện mình đúng thật chỉ là một đứa trẻ, không đủ sức bảo vệ những người tôi yêu, cũng không bảo vệ được ngay chính bản thân tôi.
Tôi cuối cùng đã nhấc điện thoại gọi về nhà, mặc cho bố mẹ trách móc, tra hỏi. Tôi nói, bố mẹ, con nhớ bố mẹ! Nói xong tôi không thể gắng gượng hơn được nữa, khóc oà lên như mỗi lần sợ hãi hay tủi thân ngày còn bé. Tôi khóc rất lâu, đến tận khi số tiền mười đồng trong thẻ hết, điện thoại tự động cắt, trong ống nghe vọng ra những hồi tút dài. Trong giờ phút lạnh giá đêm đó, tôi ôm lấy máy điện thoại như ôm một ngọn cỏ cứu mạng người run từng cơn, nước mắt giàn giụa.
Vi Vi chăm chú nhìn rất lâu ánh nắng màu bạc nhảy múa trên tấm kính cửa sổ, Lã Yến cắm cúi gọt một quả táo hiệu Phú Sĩ. Vi Vi đột nhiên hỏi: “Trời tối rồi à? Bật đèn lên đi, sao không nhìn thấy hai người?” Vỏ táo xoắn dài rớt thẳng xuống đất. Lã Yến sợ hãi hỏi: “Vi Vi, anh lại không nhìn thấy à?”
Sức khoẻ Vi Vi gần như đã phục hồi hoàn toàn, chỉ có các vệt máu trong mắt vẫn chưa tan hết. Việc nó thỉnh thoảng lại không nhìn thấy làm tôi và Lã Yến lo lắng mất ăn mất ngủ. Lã Yến quyết định cho Vi Vi làm một lần kiểm tra toàn diện lại. Kết quả chẩn đoán cho biết trong não Vi Vi vẫn còn một ứ lại một lượng máu nhỏ, đè vào dây thần kinh thị giác, giác mạc mắt khó tụ hình, bác sĩ nói nên nhanh chóng làm phẫu thuật. Lã Yến thận trọng hỏi lại: “Có nguy hiểm không ạ?” Bác sĩ nói bất kỳ ca phẫu thuật nào cũng có rủi ro, có điều kiểu phẫu thuật này không quá nguy hiểm.
Cầm trên tay thông báo phẫu thuật, tôi không sao đủ dũng cảm đặt bút lên ký. Tôi ý thức được rằng mình không phải là người có thể chịu trách nhiệm. Lã Yến nói: “Để tôi ký cho!” Lã Yến không ngập ngừng ôm hết trách nhiệm lên người. Nét chữ ngay ngắn mềm mại của nó mà lại phảng phất có nét của sắt vạch thép cào, tôi tự thấy mình thua kém. Bác sĩ nheo mắt nhìn cô gái đứng trước mặt hỏi: “Cháu bao nhiêu tuổi?”. Lã Yến trả lời mười lăm. Bác sĩ lại hỏi: “Cháu có quan hệ thế nào với bệnh nhân?” Lã Yến nói là bạn. Nó ngượng ngập bổ sung thêm một câu: “Bạn thân.” Ông bác sĩ bực mình: “Các cháu tưởng trò trẻ con à? Gọi bố mẹ bệnh nhân đến đây!”
Vi Vi không muốn phẫu thuật. Tôi bảo chẳng lẽ mày muốn làm thằng mù à? Tự nhiên nhớ lại lần nào Vi Vi thề độc cũng nói: “Tao lừa mày tao bị mù!”, lòng tôi xót xa. Vi Vi không nói gì, Lã Yến nhỏ nhẹ nói: “Lưu Vi, bác sĩ nói rồi, chỉ là tiểu phẫu thôi, anh đừng sợ, không có gì quá nguy hiểm đâu.” Lã Yến kéo tôi ra khỏi phòng bệnh, nói: “Bạn có thể đi thông báo cho bà ngoại Vi Vi đến không? Tôi biết Lưu Vi không muốn làm bà lo, nhưng bây giờ không thể không làm thế”. Tôi nói không vấn đề gì.
Buổi chiều, tôi lên xe về nhà bà ngoại Vi Vi. Lúc trên xe tôi nghĩ xem nên nói như thế nào với bà. Trong một thời gian ngắn, con gái ngồi tù, thằng cháu ngoại yêu quý lại vào nằm viện, tôi sợ cụ già phúc hậu này chịu đựng không nổi hết lần sốc này đến lần sốc khác. Đứng trước cửa nhà bà ngoại Vi Vi, tôi chần chừ hồi lâu, không dám giơ tay lên gõ. Ca phẫu thuật của Vi Vi không được phép chờ đợi, nếu không, nó có thể sẽ trở thành thằng mù thật, đến lúc đó còn tồi tệ hơn bây giờ. Cuối cùng tôi cũng quyết định gõ vào cánh cửa gỗ ghép.
Bà ngoại Vi Vi xuất hiện trước mắt tôi. Lần này bà đã thay cái áo cộc cánh bằng chiếc áo bông cài khuy trước ngực, trên đầu quấn chiếc khăn xanh mà các cụ già thường dùng. Bà nhận ra tôi, mỉm cười nói: “Đứa trẻ ngoan, vào nhà đi”. Chân vừa bước qua ngưỡng cửa, tất cả những lời lẽ chuẩn bị trước đều chạy biến đi đâu mất. Bà cụ thấy tôi vẻ mặt căng thẳng khác thường, nhỏ nhẹ hỏi: “Vi Vi không cùng đi với cháu à?”. Tôi gật đầu. Bà cụ như nhìn thấu tâm gan tôi, bà nói: “Có chuyện gì à?”. Tôi lại gật đầu, nói nhỏ: “Vi Vi phải nằm viện, có một số vấn đề nhỏ. Bà có thể đi cùng cháu đến bệnh viện không ạ?”.
Tôi sợ bà sẽ quá xúc động khi nghe tin này. Khi còn nhỏ, tôi có lần bị viêm ruột thừa, phải vào viện phẫu thuật cắt bỏ. Nội tôi biết tin, lo lắng cả đêm không ngủ, ngay hôm sau bắt xe đến nhà tôi, mắng bố mẹ tôi một trận vì không biết chăm sóc con cái. Nhưng bà ngoại Vi Vi lại không hề hỏi thêm câu nào. Năm tháng đã tôi luyện bà thành một cây cổ thụ rắn chắc, vết nhăn trên gương mặt bà khắc hằn những yên phận và cam chịu.
Trên đường trở về, tôi nói sơ qua về tình hình của Vi Vi. Nét mặt bà cụ từ đầu đến cuối không hề thay đổi, như bà đã nhìn xuyên thấu hết tất cả những bí mật trần gian, bất ngờ hay tai hoạ đối với bà mà nói đều đã quá quen thuộc, vì thế mà mất đi thuộc tính của chúng. Khi tôi đang định nói câu gì đó an ủi bà, thì bà đã nhanh hơn quay ra nói với tôi: “Cháu đừng lo, rồi sẽ qua thôi”. Câu nói này về sau trở thành đức tin của tôi. Tất cả rồi sẽ qua, nuối tiếc, thất vọng, không như mong muốn, tất cả rồi cũng sẽ chỉ như làn khói bay qua. Đừng khoá chặt trong lòng, hãy vươn tầm mắt ra xa hơn, rồi sẽ thấy trời rộng và xanh lắm.
Bà ngoại Vi Vi ấn dấu tay lên tờ thông báo phẫu thuật. Bác sĩ yêu cầu chúng tôi nộp trước một phần phí phẫu thuật, chúng tôi không mang đủ tiền. Tôi nói để tôi đi lấy. Tôi lại chạy vụt đi lần nữa. Cả ngày tôi như con quay, không ngơi nghỉ một giây, chỉ có mệt mỏi quay cuồng thế tôi mới cảm thấy chút nào bình yên. Tôi không hỏi đến quyển sổ tiết kiệm của Vi Vi, tôi quyết định sử dụng đến quỹ tiết kiệm của riêng mình. Tôi nghĩ đây là cách duy nhất để tôi bù đắp lại cho Vi Vi, tôi thấy mình nợ Vi Vi quá nhiều quá nhiều rồi, tiền có là gì đâu? Biển của tôi, tôi lại lần nữa lỗi hẹn, nhưng xin hãy nhớ, biển vẫn là mơ ước của tôi, ước mơ vĩnh viễn của tôi.
Khi tôi thục mạng chạy đến gần nhà Vi Vi, đột nhiên tôi nghe thấy có tiếng gọi: “Tiểu Vĩ!”. Tôi rùng mình run rẩy. Một âm thanh quen thuộc. Trong buổi chiều cách hôm tôi bỏ nhà ra đi năm tháng, bố mẹ thân yêu của tôi đã tìm lại tôi. Mẹ khóc gọi tôi Tiểu Vĩ, bố đứng đó im lặng không nói gì. Hoá ra sau lần đầu tiên tôi gọi điện về nhà, bố mẹ tôi đã đổi dùng điện thoại hiển thị số. Đến lần thứ hai tôi gọi về, họ lần theo dấu vết mỏng manh này, vất vả lắm mới tìm được đến Yên Thuỷ. Đứng đằng sau bố là một viên cảnh sát mặt hồng hào, tôi nhận ra người đó, ông ta đã từng giam tôi trong đồn cảnh sát. Viên cảnh sát mặt hồng hào nói: “Đây chính là đồng chí Nam Cung Vĩ mà quý vị đang tìm, đồng chí này không tồi đâu. Nam Cung Vĩ, sao chưa chào bố mẹ đi?”
Ngày 30 tháng 11, tôi nhớ rất rõ. Trong ngày cuối cùng của tháng 11 năm 1997 đó, tôi lên xe trở về nhà cùng bố mẹ. Phẫu thuật của Vi Vi rất thành công. Khi tôi ngồi bên cạnh trông Vi Vi, hai bố mẹ mệt mỏi của tôi cũng lo lắng ngồi trông tôi. Tối hôm đó, bố mẹ vào ngủ ở một nhà trọ, mẹ tôi khuyên tôi về ngủ với bố mẹ, mẹ sợ tôi một lần nữa lại tháo chạy. Mái tóc mẹ đã điểm màu sương, hai mắt trũng sưng như hai hõm sâu chứa đầy lo lắng yêu thương. Thế nhưng tôi vẫn nhẫn tâm từ chối. Tôi nói tôi còn mấy việc phải giải quyết cho xong. Mẹ bắt tôi phải hứa không được chạy lung tung nữa. Nói một hồi, mẹ như muốn khóc, bố đứng bên cạnh nặng nề thở dài. Từ lúc gặp đến giờ, bố vẫn chưa nói tiếng nào với tôi. Tôi sợ mẹ khóc, đành miễn cưỡng đồng ý.
Tôi và bà Vi Vi rời khỏi bệnh viện. Bà nói: “Cháu ngoan, về nhà đi.” Bà cụ thông thái này nhìn rõ mọi việc, bà nhỏ nhẹ khuyên tôi: “Đừng giận bố mẹ, có chuyện gì mà không đem ra nói rõ được cơ chứ? Nói rõ rồi, mọi chuyện đều tốt đẹp. Tội nghiệp nhất là tấm lòng cha mẹ, người làm cha làm mẹ rút tâm rút ruột ra chỉ mong tốt cho con cho cái. Cháu ngoan, đừng làm bố mẹ cháu đau lòng nữa”. Tôi nói: “Ngoại ơi, có phải cháu hư lắm không?” Bà nắm lấy tay tôi, vỗ vỗ nói: “Điều quan trọng là cháu đã lớn. Con trai lớn không theo mẹ, nhưng cũng không được không nhớ đến mẹ!”.
Ngày 30 tháng 11, tôi lục cái ba lô của tôi ra, giũ khẽ một cái, một mùi ẩm mốc cay mũi ùa ra. Cái áo in của tôi không sao tìm thấy. Guevara, Guevara, anh trốn ở đâu? Guevara của tôi không cánh mà bay. Thần tượng của tôi nhân lúc tôi không để ý đã lẩn vào cát bụi. Tôi cuối cùng đã từ bỏ ý định tiếp tục tìm kiếm. Không có màn giã từ, tôi nhờ bà ngoại nói lại với Vi Vi, tôi phải đi. Tôi đem chỗ tiền mình vất vả đêm hôm, nhịn ăn nhịn mặc tích cóp được đưa cho bà ngoại Vi Vi. Tôi nói đây là của Vi Vi. Đúng thế, đây là tôi nợ Vi Vi.
Ngồi trên xe về nhà, tôi ngắm lại lần cuối cảnh hoàng hôn Yên Thuỷ. Bầu trời âm u, từng tầng mây nặng nề chậm chạp, màu tím huyền bí ấy phá vỡ hết tầng tầng lớp lớp chướng ngại, vẫy tay chào tôi. Tôi giơ tay ra, chỉ chạm vào lớp kính bẩn thỉu lạnh lẽo. Mở cửa kính, gió lạnh như cắt, tôi nghe tiếng bố, đông đến rồi, gió lạnh đấy, cẩn thận lại cảm. Tôi quay đầu lại nhìn bố. Bố vẫn thế, mặt kiên định lạnh băng như đá, tất cả hỉ nộ đều không lộ ra ngoài. Bố khom người kéo kín cửa, động tác nhỏ này làm tôi khẳng định lại niềm tin tôi là con của bố, tôi vẫn luôn là hòn ngọc bố quan tâm, lo lắng, bảo vệ. Tôi đột nhiên muốn bố hãy mắng tôi một câu, thậm chí đánh cho tôi thật đau vào. Bố mẹ càng im lặng, càng dè dặt với tôi, tôi càng cảm thấy xấu hổ, day dứt.
Xe khách bị con đường trải đá lởm chởm quăng lên quật xuống, nhưng vẫn kiên cường tiến lên. Cuộc phiêu lưu năm mười sáu của tôi ở đây đặt một dấu chấm hết. Khi xe chạy ra khỏi Yên Thuỷ, ngoảnh đầu nhìn lại, chiều đã phủ đầy, chim từng đàn bay về tổ. Phút đó, tôi chỉ nghĩ đến Vi Vi. Bạn của tôi, tạm biệt, tạm biệt nhé! Sao tôi vẫn cảm thấy nhói lòng? Nỗi đau này, bố mẹ không thể nhìn thấy, nó thuộc về bí mật riêng tôi. Cuộc sống của tôi từ đây chỉ còn thuộc về mình tôi.