Đom Đóm Nhỏ

Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Dựa vào nhau mà sống

❊ ❊ ❊

Tôi biến thành một con sâu lười biếng thích ăn không thích làm, tôi không muốn đi đến quầy hoa quả của tôi nữa, đó không phải là nghiệp lớn mà tôi muốn tạo dựng. Tôi gạch gạch xoá xoá không biết mệt mỏi trên tờ giấy nháp, tính toán con đường gần nhất đến với biển, tôi sẽ đi qua con sông nào, ngọn núi nào, thành phố nào. Tôi tính lộ phí ăn ở của cả quãng đường đi và về. Sau một hồi tính toán kỹ lưỡng, kết quả đưa ra làm tôi ngã ngửa. Xem ra tôi vẫn phải tích cực tiết kiệm nhiều hơn, ngân hàng nhỏ của tôi thiếu trầm trọng, nó không thể gánh chịu được khoản kinh phí khổng lồ cho tôi dạo chơi sông núi. Tôi cũng có thể thắt chặt dây quần, ăn tiêu nhỏ giọt, nhưng rồi tôi do dự. Cuối cùng lý trí cẩn thận đã chiếm thế thượng phong, chiến thắng những ham muốn bồng bột. Tôi không muốn lại đi đôi giày thể thao thủng lỗ chỗ, mặt mày nhăn nhó lo lắng cho ba bữa cơm ăn một lần nữa, cuộc hành trình như thế cho dù có những niềm vui nho nhỏ, thì đó cũng chỉ là niềm vui đã bị giảm giá trị đáng kể, là không tự do, mà xét cho cùng nó là khốn khổ đáng thương và không đáng để nói. Việc cần gấp bây giờ của tôi là kiếm tiền, càng nhiều càng tốt. Thế nên tôi cố gắng dẹp bỏ một trăm hai mươi cái không thích, nghiêm khắc tuân thủ thời gian biểu làm việc, nhẫn nhịn chịu đựng từng ngày, từng ngày trôi qua trong hàng hoa quả. Mỗi một ngày qua, biển lại gần tôi thêm một chút, tôi cũng nghĩ thoáng rồi, cứ tạm ngoan ngoãn ngồi canh quầy hàng, tập trung tất cả sự chú ý vào túi tiền của các thượng đế đã.

Mùa thu, hoa quả tràn trề, ngon mà rẻ. Tôi chọn thời cơ tốt nhất, đoán chắc một cuộc chiến giá cả mới với các cửa hàng bán buôn đã vang trống trận, bèn như mãnh hổ xuống núi lôi tuột Vi Vi tiến thẳng về phía chiến trường. Tôi như cá gặp nước, vung đao ra trận, chém giết khắp Yên Thuỷ không ai địch nổi. Vi Vi mắt tròn xoe kinh ngạc, mồm khâm phục không ngớt, chỉ thiếu mỗi nước quỳ xuống bái sư.

Cái xe kéo gỗ của chúng tôi chất cao như núi, tôi và Vi Vi lấy hết sức bình sinh gập đầu còng lưng kéo. Xe lọc cọc từ từ chuyển động, phát ra những tiếng rên rỉ cộc cộc nghe rất khó chịu. Cửa hàng bán buôn của Lã Tam đã thay đổi diện mạo, chuyển tay chủ khác. Bà vợ của Lã Tam rõ ràng vẫn chưa đọc thuộc kinh làm ăn, gắng gượng chống đỡ được hai tháng, nghe nói lỗ mất một đống tiền, đành phải nhượng cho người khác, còn mình và hai cô con gái chuyển lên ở tầng hai, chờ thu tiền thuê hàng tháng. Những ngày tháng tuyệt vời đã một đi không trở lại, vợ Lã Tam hận tôi đến tận xương tận tuỷ. Bà ta rêu rao sẽ thuê người làm thịt tôi. Nhưng tôi không sợ, tôi dám chắc bà ta dù tâm có muốn thế cũng không đủ gan làm liều, hơn nữa bà ta bây giờ cũng chẳng giàu có gì nữa. Nếu đặt vào ngày trước, tôi tuyệt đối tin rằng bà ta cũng giống như một số kẻ khác yểu điệu và kênh kiệu nói rằng mình nghèo chẳng còn thứ gì, chỉ còn lại mỗi tiền, nhưng bây giờ cái bà ta thiếu lại chính là tiền. Nếu không, cặp hoa đôi kia sao lại thôi học ở trường quý tộc thành phố về nhà?

Đúng là oan gia ngõ hẹp, trước cổng chợ bán buôn, tôi sơ ý chạm mặt với vợ Lã Tam. Vợ Lã Tam mắt phượng mày ngài, môi đỏ răng trắng mười ngón tay thon, bước đi uyển chuyển, tôi không thể không công nhận bà ta là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng gặp ở Yên Thuỷ này, dáng vẻ kia làm người ta không thể tin được bà ta lại là mẹ của hai cô con gái, mà con gái của bà đều đã mười lăm, mười sáu tuổi.

Người đàn bà xinh đẹp này làm tôi thấy mình có tội, tôi vốn muốn lẩn đi, nhưng bà ta liếc qua đã nhận ngay ra tôi. Bà ta hai tay chống nạnh, dùng thứ giọng ngọt ngào của mình chửi đổng về phía tôi phủ đầu. Những câu chửi rất có tính sáng tạo, lấy tôi làm trung tâm, lại bao gồm cả tổ tông tám đời của tôi nữa. Tôi lấy làm lạ, với tính cách của tôi làm sao có thể mặc sức cho bà ta loe mồm chửi bới. Nhưng tôi chỉ đứng đó nhìn. Tôi tiếc nuối phát hiện ra những nếp nhăn nơi khoé mắt bà ta, những nếp nhăn đó như đang sinh đẻ vô tổ chức lan rộng khắp nơi. Gương mặt xinh đẹp của bà ta bị sự tức giận bóp méo, giống y như một bức tranh mỹ nhân bị một bàn tay thô ráp vò nát.

Tôi có thể kìm được tức giận, nhưng Vi Vi thì không. Nó nghĩa hiệp ra tay, bất bình thay cho tôi. Nó nói: “Bà điên à, uống nhầm thuốc à?” Người đàn bà nhận ra Vi Vi, cười nhạt nói: “Lưu Vi, mày đúng là loại ăn cây táo rào cây sung, nó đẩy mẹ mày vào tù mà mày vẫn đứng đấy nói cho nó, mày còn chút lương tâm nào không? Tao mà là mày thì tao đào hố tự chôn lâu rồi! Tao khinh!”. Vi Vi cáu điên, tôi kéo nó lại nói: “Thôi, mặc kệ bà ta, tao không sao, chẳng sứt miếng thịt nào đâu”. Người đàn bà dường như không có ý định chấm dứt, bà ta được đằng chân lân đằng đầu, nhấc thẳng một thùng hoa quả của tôi vứt mạnh xuống đất, nói: “Thôi à? Đừng hòng nhé!”.

Hai cô con gái thấy tiếng, chạy đến chửi phụ với mẹ. Ba người đồng tâm hiệp lực vào rủa tôi và Vi Vi, còn dùng chân giẫm nát đống hoa quả đang lăn trên đất. Vi Vi bị kích động thật sự, đẩy tôi ra, bước đến chặn ngang trước mặt người đàn bà, mắt hung tợn nói: “Bà còn nói nữa, đừng trách tôi không khách khí!”. Người đàn bà sững người, nhưng cô con gái thì không chút sợ sệt, nó nói: “Sao nào? Mày định đánh người à?”. Vi Vi như theo phản xạ vung nắm đấm ra, đứa con gái thét một tiếng ngã luôn ra đất, máu mũi chảy dài. Đứa con gái chân hơi thọt chạy đến dìu đứa bị ngã, nó nói: “Mẹ, nó đánh chị”. Đứa chân thọt tức giận nhìn Vi Vi nói: “Mày là đồ khốn!”. Vi Vi nói: “Tao… tao…” Tôi chạy đến chỗ đứa con gái đang bị máu mũi của mình doạ khóc tướng lên, vội hỏi: “Không sao chứ?”. Đứa con gái chỉ khóc không đáp, em nó đẩy tôi ra, gắt lên: “Mày đi ra, chúng mày đều là đồ khốn!”. Người đàn bà cũng không ngờ sự việc lại đến nông nỗi này, lúc này bà ta như không biết nên làm thế nào. Tôi dám chắc người đàn bà này không có chút đầu óc. Bà ta gào lên: “Chồng tao không có nhà, mẹ goá con côi tao để chúng mày mặc sức bắt nạt. Chúng mày nhớ đấy, chồng tao ra tù không chẻ đôi chúng mày ra mới lạ! Tao có làm ma cũng không tha cho chúng mày!” Người đàn bà nói năng lộn xộn, nghe như đang rủa chồng mình, lại giống như đang rủa chính mình. Bà ta kéo hai đứa con gái về, để lại tôi và Vi Vi bốn mắt nhìn nhau ân hận.

“Mày đáng ra không nên đánh nó,” tôi nói, “trông mày lúc nãy như thằng du côn đầu đường xó chợ.”

“Tao cũng không muốn thế.” Vi Vi gục đầu chán nản nói: “Tao chỉ định doạ chúng nó thôi, ai ngờ không khống chế được mình. Có phải tao sai rồi không?”.

Tôi khẳng định sự hoài nghi của nó: “Mày sai rồi!”

“Tao nên làm thế nào bây giờ?” Vi Vi hỏi tôi.

“Thì đi xin lỗi vậy.” Tôi nghĩ một lúc rồi nói.

“Xin lỗi?”

“Ừ, đi xin lỗi.”

“Chúng nó chấp nhận không?”

“Chúng nó chấp nhận hay không thì mày cũng vẫn phải xin lỗi.”

“Tao không đi.”

Tôi tức lên, nói: “Mày bắt buộc phải đi”.

Tôi năm mười sáu mới dễ thương làm sao. Tôi năm hai mươi ba tuổi nhìn lại tôi năm mười sáu mặt non choẹt, nghiêm túc, kiên định, vừa thấy buồn cười lại vừa thấy cảm động. Tôi đã từng là đứa trẻ ngoan biết bao. Năm hai ba tuổi này, tôi đã không còn đủ dũng cảm để gánh chịu bất kỳ một trách nhiệm nào. Tôi trốn tránh trách nhiệm, tôi nghĩ rằng như thế tôi sẽ sống thoải mái hơn nhiều. Và tôi phát hiện rất nhiều những người bạn bên cạnh tôi cũng đều đang làm như thế. Chúng ta không suy nghĩ đến ngày mai, được thế nào hay thế nấy, luôn sẵn sàng chuẩn bị tháo chạy khỏi những vòng xoáy do chính tay mình tạo ra, để tiếp tục bay lượn, chơi bời, nhảy múa, bỡn cợt với đời. Chúng ta đã quen với sự sa đoạ, và yên phận trong sa đoạ.

Tôi ép Vi Vi đi xin lỗi. Vi Vi hối hận, nó cũng cho rằng đánh phụ nữ là việc một người đàn ông chân chính không nên làm, nhưng nó không chịu cúi đầu xin lỗi. Tôi lẫm liệt nói: “Nếu mày là thằng đàn ông thì nên đến tận nhà xin lỗi. Biết sai phải sửa, đấy mới là hướng thiện, thầy cô giáo không dạy mày à?” Vi Vi nói: “Mày giống y chang thầy giáo.” Nó chần chừ một hồi mới nói: “Tao đi cũng được, nhưng mày phải đi cùng tao”. Tôi do dự. Sự việc này thật ra cũng do tôi mà ra, nhưng lúc tôi đầy bất bình trách móc Vi Vi lại không hề thử suy nghĩ xem mình cũng có nên chịu chút trách nhiệm nào hay không. Phải chăng bộ mặt thật của tôi cũng chính là phản ứng bản năng của chúng ta? Vi Vi nhìn thấu tôi, nó nói: “Mày chẳng phải cũng sợ đi công cốc à?”. Tôi nghiến răng, ngẩng đầu nói: “Tao mà sợ? Chuyện nực cười. Tao với mày cùng đi”.

Quả không vượt qua dự đoán của chúng tôi, dưới nhà Lã Tam, vợ hắn đang chửi chúng tôi hết lời. Đứa con gái chịu nắm đấm của Vi Vi mũi bây giờ sưng đỏ tấy, kết hợp với gương mặt nhỏ trắng mịn như sứ trông rất ư khôi hài. Nó vừa nhìn thấy chúng tôi liền chạy ngay vào trong cầu thang. Chúng tôi nói chúng tôi đến để xin lỗi. Vợ Lã Tam cười khỉnh nói chúng tôi là mèo đi khóc chuột, chỉ là đến kiểm chứng kết quả, đến thị uy. Bà ta vứt cả túi quà thăm hỏi của chúng tôi xuống rãnh, nói chúng tôi làm bộ tử tế, nói chúng tôi lúc qua đường chắc chắn sẽ bị xe hàng cán chết!

Tôi và Vi Vi bó tay, quay đầu ra về. Chúng tôi quân tử không thèm chấp tiểu nhân, mặc dù bị chửi tan nát nhưng trong lòng hai đứa đều thấy thanh thản. Chúng tôi bề ngoài là đi xin lỗi, nhưng thật ra chỉ là làm cho phải với lòng. Bà ta tha thứ cũng được, không tha thứ cũng chẳng sao, chúng tôi đã hoàn thành mục tiêu của mình, loại bỏ cảm giác có lỗi, chẳng ai nợ ai nữa. Khì khì, chúng tôi còn lời lớn ấy chứ.

Đi qua một con phố, đằng sau có người lớn tiếng gọi chúng tôi đứng lại! Vi Vi quay đầu, đứng im không nhúc nhích. Tôi hỏi: “Ai đấy?” Không phải ai khác, chính là cô con gái thọt chân của Lã Tam. Nó chân thấp chân cao chạy đến trước mặt Vi Vi, thở hổn hển nói: “Lúc nãy xin lỗi nhé, mẹ tôi bụng không xấu, chỉ nóng tính thôi. Tôi muốn nói là bạn không phải là người xấu!”. Đứa con gái thọt chân nói xong câu này lại quay luôn người chân thấp chân cao chạy đi mất, cả quá trình không thèm liếc tôi lấy nửa mắt, xem ra nó đã tha thứ cho Vi Vi, nhưng vẫn cố chấp giữ thái độ thù ghét với tôi. Vi Vi đờ người nhìn theo lưng đứa con gái, nói: “Có lẽ tao sai thật”.

Lần đầu tiên cũng là lần duy nhất tôi thấy Vi Vi thành khẩn nhận lỗi như thế. Tha thứ luôn làm người ta xúc động nhanh và nhiều hơn nhiều so với căm thù. Duyên phận của Vi Vi và Lã Yến có lẽ nảy mầm từ giây phút Vi Vi cụp mắt gật đầu như ngộ ra điều gì. Tơ rễ của cuộc sống đã gieo một hạt giống nhỏ nơi đây, còn chúng ta về sau mới chợt nhận ra, điều này một lần nữa chứng minh sự chậm chạp và tê dại của cảm giác con người.

Một vài năm sau, khi Yên Thuỷ dần dần hoá thân thành một điểm sáng nơi tôi khát khao chạy đến, tôi nhận được một bức thư rất dài của Vi Vi. Nó tất nhiên đã ở bên cạnh Lã Yến, và còn định ở bên cạnh Lã Yến cả cuộc đời. Lúc đó, nó và Lã Yến đang ở một thành phố cảng ven biển mới mọc dọc phía Đông Nam, nó gọi Lã Yến là vợ của nó. Nó viết: “Vợ tao bây giờ đang mang trong mình đứa con của chúng tao, trên thế giới này bây giờ chỉ còn tao và cô ấy dựa vào nhau mà sống.” Ngữ khí trong câu nói của Vi Vi kiên định và dịu dàng, nó nói nó sẽ làm một thằng đàn ông có trách nhiệm. Lá thư của Vi Vi đột nhiên kéo dài khoảng cách giữa tôi và nó. Năm đó tôi 20 tuổi. Khoảng cách thời gian, khoảng cách không gian giữa chúng tôi men theo lời tự bạch hạnh phúc của nó lộ rõ những nét dài ngoằn nghèo, nó không còn là thằng con trai mà tôi rất quen thuộc nữa. Nó đã kiên cường lớn lên thành một người đàn ông trưởng thành, còn tôi vẫn ở đây, ngó trước ngó sau, không dám chắc mình có đủ sức chịu được gánh nặng của hai chữ trưởng thành hay không.

Lá thư của Vi Vi làm tôi ngỡ ngàng, ngơ ngác. Tôi dọc theo con đường ven sông đi lúc nhanh lúc chậm, tôi lướt ngang qua ánh đèn thành phố, tôi lướt ngang qua những con người không nhìn rõ mặt, tôi lướt ngang qua những chiếc xe buýt cùng với bụi khói cuộn mù, tôi lướt ngang qua những ngã rẽ, cuối cùng chỉ còn lại mình tôi với nỗi cô độc của chính mình đan trộn. Như một khung xác khô, tôi đến bên cửa sông nơi hai con sông tụ lại thành một. Ngồi lên bờ đê đá lạnh băng, nước sông trước mặt cuồn cuộn chảy về phía đông. Đó là hướng biển, nhưng dù tôi có căng hết mắt nhìn, tôi vẫn không thấy được. Ngoài bóng đêm, vẫn chỉ là bóng đêm. Thứ bóng đêm vô cùng vô tận, phá vỡ tất cả hoặc không gì phá nổi.

Tôi trong sắc đêm như ma hút này làm quen với Ma Nhã. Tôi đã không còn nhớ được là em đi về phía tôi hay là tôi đi về phía em, tôi chỉ nhớ được chúng tôi ngồi cách nhau một chỗ trống, mặt cùng đắm đuối mê dại nhìn xuống dòng nước chảy xiết. Tôi một lần nữa tin rằng duyên phận không thể dự đoán trước, cũng không thể sắp đặt trước. Chúng tôi trao đổi với nhau những đề tài mà trong mắt người khác chỉ là điều vớ vẩn, chúng tôi thảo luận về sự tàn nhẫn nhưng ngọt ngào của cô đơn, những ảo giác lờ mờ về cái được và mất. Thật ra tất cả chỉ là trống rỗng, ánh mắt của Ma Nhã ẩn hiện sâu sau làn tóc xoăn bồng bềnh màu rượu chát, em thổi ra một vòng khói thuốc, giơ tay nắm lấy, mở ra chỉ là trống không. Em nói chúng ta không có cách nào để nắm lại những việc đan xoắn đã qua, những ước mơ liều lĩnh, ngay cả bản thân cũng thế. Tất cả hiện thực rồi cũng sẽ tiêu tan. Ngồi ôm những vòng hoa được tết bằng những lời nói dối, chúng ta đang giậm chân tại chỗ, đang như thằng ngốc nói mơ.

Tiếng của Ma Nhã hơi sát và rất quyến rũ, giống như những âm thanh mượt mà nhưng không dễ gì phát hiện của lạch nước ngầm chảy qua đám cỏ lác. Tôi nói lừa mình lừa người có lẽ thiên định phải thành lý do huy hoàng nhất của những kẻ phiêu bạt ước ao hạnh phúc. Lãng quên mình từ đâu đến, không biết rồi sẽ đi về đâu, thế nhưng chúng ta lại vẫn có thể vui ca đàn hát trong sự luẩn quẩn mù quáng. Chúng ta còn có thể tin vào điều gì?

Chúng tôi từ những câu nói bắt chuyện rất tự nhiên, mang theo những câu hỏi khó hiểu chuyển dần sang im lặng suy tư. Gió về đêm lạnh mà quyến rũ, đèn cá nhấp nhánh. Trong quá trình thăm dò đối phương, chúng tôi vô tình đã mở rộng lòng mình, đem những ảm đạm sâu thẳm trong lòng phơi bày ra. Sự tin tưởng không chút nguyên do này làm chúng tôi cảm nhận được linh hồn của nhau, Ma Nhã từ đó đi vào cuộc đời tôi. Tình yêu muộn màng đã đập trúng nắp sọ tôi vào một đêm tối không thể chia rõ ranh giới của năm tôi hai mươi tuổi. Tôi xác nhận, sự xuất hiện của em, chính thức đánh dấu tôi đã trưởng thành.

Khi Ma Nhã đã trở thành bạn gái của tôi, không biết bao nhiêu lần tôi hôn vào mái tóc tơ mượt của em, gọi nhẹ tên em. Tôi nói, Ma Nhã anh yêu em. Ma Nhã ưa thích mặt hứng ánh mặt trời tiếp nhận tình yêu của tôi, em nói: “Em cũng yêu anh”. Chúng tôi nhắc đi nhắc lại không biết chán những câu nói ngọt ngào của những cặp tình nhân đang yêu. Tôi nói Ma Nhã, trên thế giới chật chội hỗn loạn này anh chỉ có mình em, cho dù bất kỳ lý do gì cũng đừng rời xa anh, hãy để chúng ta bên nhau trọn đời, dựa vào nhau để sống. Ánh nắng lướt qua bên má Ma Nhã đến nhảy nhót trên mặt tôi. Ma Nhã nhìn tôi, rồi ôm chặt lấy tôi. Giây phút đó, tôi cuối cùng đã không còn cô đơn.

Tôi hãi sợ cô đơn.

Tôi ngồi trong ánh nắng xuyên qua cửa kính, chuyên tâm đập hạt đào. Cái búa nhỏ đập chan chát trúng ngay giữa hạt, những mảnh vỏ cứng màu nâu nhạt đã chất đầy một thùng giấy. Tôi nhặt những miếng nhân đào có những lớp xếp nhăn nheo trông như óc lợn bỏ vào một thùng giấy khác, trông không biết mệt mỏi. Vi Vi ngồi bên cạnh chu mồm về phía tôi, nó trông giống như một con cá nước ngọt sắp ươn thỉnh thoảng lại thổi ra một chùm bong bóng nước bọt. Những quả bong bóng bay lại, lụm đụm vỡ, chui vào trong đám nhân hạt đào của tôi. Tôi nhăn mặt cau mày nói buồn nôn lắm. Vi Vi chẳng thèm đếm xỉa đến lời tôi nói, vẫn tiếp tục trò chơi trẻ con của nó. Tôi ném một hạt đào về phía nó, không chút xê dịch, trúng ngay mép trán. Vi Vi kêu “ái” lên một tiếng, xoa xoa chỗ đau, nheo nheo mắt nhìn về phía tôi, nói: “Mày định giết người à?”. Tôi nói: “Nói mày đấy. Mày đang nghĩ gì mà đờ người ra thế?” Vi Vi nói: “Chẳng nghĩ gì cả, chỉ thấy chán thôi. Mày nói xem, người ta sống cả một đời rồi có thể để lại cái gì? Ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, ngày tiếp ngày, năm tiếp năm, chẳng biết hôm nào nằm vật ra đấy, khóc lóc nỉ non rồi mọi việc chấm hết.” Tôi cười phì ra, nói: “Sao thế? Muốn làm triết gia à? Nghĩ toàn những vấn đề sâu xa?”. Vi Vi lườm tôi một phát, tiếp tục đờ đẫn chu mồm thổi bong bóng. Tôi nói: “Mày đến đây giúp tao đập hạt đào đi.” Vi Vi giả câm giả điếc, dưới sự gầm gừ của tôi, nó đành phải tìm thêm một cái búa đập nhỏ nữa. Vi Vi đập hạt đào mà như đang đối đầu với kẻ thù giai cấp, ra tay không thương tiếc, đập hạt đào vỡ vụn bắn tứ tung, ngay cả nhân đào cũng bị đập thành bãi nát bét. Hạt đào tội nghiệp. Vi Vi trợn đôi mắt bé tí của nó lên sắp to bằng cái chuông buộc cổ bò, nghiến răng nghiến lợi nói vào mặt tôi: “Mày đến là phiền!”. Tôi nói: “Mày mới biết à? Đáng tiếc muộn rồi.”

Chúng tôi đập cả một buổi chiều hạt đào. Ánh nắng lặng lẽ nhạt dần, đến tận lúc Vi Vi xoay vai nói: “Tao mệt sắp chết rồi, có thể đóng cửa rồi chứ?”, tôi mới ý thức được trời đã tối. Cả một buổi chiều, đầu tôi đều trong tình trạng trống rỗng, mơ màng. Ngoài việc thỉnh thoảng đứng lên đối phó với mấy người khách đến cửa hàng, tôi suốt buổi chỉ liên tục lặp lại một động tác máy móc, cái áo ba lỗ mặc trên người đẫm mồ hôi, dính nhơm nhớp. Tôi ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Vi Vi. Dáng vẻ tôi lúc đó chắc chắn rất giống thằng đần, không giống thì cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Vi Vi nói: “Mày chắc trúng tà rồi. Mày không biết cái vẻ mày cười đần thối cả một buổi chiều trông giống như con chồn hôi ấy, làm người ta nhìn vào rợn cả tóc gáy.” Tôi nhặt một vỏ đào ném mạnh vào nó, nói: “Mày mới là con chồn hôi!”. Vi Vi xoay người né, trượt. Vi Vi nói: “Vẫn chơi trò này à? Hề hề, không trúng.”

Đóng cửa hàng, Vi Vi nói: “Lại đi chợ rau à? Bây giờ đi, mày lại mua rau cải trắng với cà rốt giảm giá, hôm nào cũng ăn mấy thứ này, tao với mày có khi sắp thành anh thỏ Bấc đến nơi rồi!” Tôi tỉnh bơ: “Đúng thế, trăm thứ rau duy có rau cải trắng thơm ngon nhất, cà rốt bổ dưỡng nhất. Mày không nghe người ta nói cà rốt mở hàng, bệnh viện đóng cửa à? Vì sức khoẻ của mày, chúng ta phải kiên trì tiếp tục ăn rau cải trắng và cà rốt.” Vi Vi rên rỉ: “Mày kiếp trước chắc chắn là làm hoà thượng, nhưng tao không giống thế, tao là động vật ăn thịt, xin mày cho tao con đường sống đi, tao muốn ăn cá!” Tôi nói tự bỏ tiền, tôi không có tiền mua cá. Vi Vi bực tức nói tôi là con gà sắt! Con gà sắt ỉa cứt sắt!

Ánh tà tứ hợp, đêm nhẹ lên đèn, cuộc sống đêm nửa vời của Yên Thuỷ chậm chạp mở màn. Người qua lại đã ít dần, thế nhưng ánh đèn hồng mời gọi hắt ra từ một tiệm cắt tóc nhỏ nép mình bên góc đường trông như người thiếu nữ ngượng ngùng ngồi ôm đàn tì bà gẩy kia vẫn làm lộ ra những ham muốn được đè sâu nén chặt trong mỗi con người. Ngay trước mắt chúng tôi, một người đàn ông mặc áo gió, cổ bẻ cao dựng ngược, lén lén lút lút lẩn vào trong quầng sáng hồng ngọt ngào của những quyến rũ dục vọng. Vi Vi nói đấy là thầy cấp 3 của nó. Tôi hỏi mày chắc chứ? Vi Vi nói ông ta có bọc kín toàn thân cũng chẳng có tác dụng, kiểu đi có một không hai kia đã bán đứng ông ta rồi. Vi Vi hỏi: “Mày đoán xem ông ta đi vào đấy làm gì?” Tôi nói: “Cắt tóc. Thế mày nghĩ ông ta còn làm được gì?” Vi Vi cười: “Cắt tóc? Đúng, hì hì, ừ thì cứ cho là cắt tóc đi.”

Bản nhạc xen kẽ này tạm thời di chuyển sự chú ý của Vi Vi, nhưng khi chúng tôi đi ngang qua tiệm ăn của Trần Thái Kiện, Vi Vi lại nhớ đến món cá bơi lượn trong đầu nó suốt cả ngày. Cá hấp thơm, cá nấu cay, cá tễ bưu điện, đầu nó toàn là cá, thật không thể hiểu nổi một người sao có thể thích ăn cá đến thế. Vi Vi như tên bắn tọt vào hàng ăn của Trần Thái Kiện, mặc cho tôi thích gọi thế nào thì gọi, nó nhất định ườn ra đấy không đi. Trần Thái Kiện hông quấn tạp dề hoa bẩn thỉu với Vi Vi vốn là một đôi oan gia, lúc này đột nhiên lại thành đồng minh thân cận, tay vẫy lấy vẫy để giúp Vi Vi gọi tôi vào. Tôi nói: “Bữa này anh mời nhé!” Trần Thái Kiện nói: “Anh tính chú 80% được rồi chứ? Hôm nay cá trắm là của một người anh em từ quê câu mang lên, không tươi không lấy tiền, tuyệt đối không cho ăn thức ăn chăn nuôi.” Tôi nói: “Vẫn là lũ cá tụi bán hàng cho ăn đồ tăng trọng, anh nói hay nữa, em cũng chẳng bị mắc lừa.”

Nhưng cuối cùng tôi vẫn không địch lại được với Vi Vi, cũng ngại không dám quả quyết từ chối lời mời thịnh tình của Trần Thái Kiện. Trần Thái Kiện liên mồm thề thốt cá hôm nay là sản phẩm bổ dưỡng sạch, hoàn toàn từ thiên nhiên. Tôi không vui vẻ gì ngồi xuống. Khách trong quán không đông, tính cả chúng tôi cũng chỉ được hai, ba bàn, trong đó một bàn có mỗi một ông già ngồi ăn sùm sụp bát mì Dương Xuân. Phía sau bàn tính tiền là một cô gái trẻ, mặt to vuông, tóc rối bời túm thành một túm, đôi mắt cá chết vừa to vừa lồi, làm người ta nghi ngờ cô ta mắc bệnh Basedow*.

Basedow (hay bệnh cường giáp): Bệnh tự miễn ảnh hưởng đến tuyến giáp, làm phì đại tuyến giáp lên gấp 2 lần hoặc nhiều hơn, với các triệu chứng như tăng nhịp tim, yếu cơ, mất ngủ hoặc khó ngủ, và tính tình dễ bị kích thích. Nó cũng có thể ảnh hưởng đến mắt, gây ra lồi mắt và ảnh hưởng đến da, tim, tuần hoàn và thần kinh.

Vi Vi thì thào vào tai tôi nói nhìn thấy chưa? Tôi hỏi nhìn thấy gì? Tôi vẫn đang xót của, bữa cá này lại làm hành trình về biển của tôi muộn thêm mấy ngày, thế nên tôi mặt bực dọc trợn ngược mắt nhìn Vi Vi. Vi Vi nói kia kìa. Nó nhìn về phía cô gái chu chu mồm, nói: “Bạn gái mới của anh giai Trần đấy. Tao đảm bảo không quá mười ngày, lại ai đi đường nấy thôi. Mày cứ tưởng là người ai cũng chịu đựng được anh giai Trần à? Anh ta đúng là thằng điên không hơn không kém”. Cô gái kia vẫn không biết có người đang bình luận mình, chớp đôi mắt trắng dã, mặt lạnh băng tiếp tục cắn hạt hướng dương. Tôi nói: “Mày biết được à?” Vi Vi lớn tiếng khẳng định: “Tao là ai chứ? Mày chờ rồi xem, không quá mười ngày, anh giai Trần lại về làm lại tư lệnh phòng không thôi.”

Đĩa cá được đưa lên, cá xốt cà chua. Một mình cá thôi chưa đủ, tôi bấm bụng gọi thêm đĩa rau hao xào, một bát canh trứng dưa chuột. Trần Thái Kiện cười hì hì nhìn chúng tôi gắp ăn nhồm nhoàm, hỏi: “Được đấy chứ hả?”. Vi Vi nói ăn tạm được. Trần Thái Kiện nói: “Tạm là tạm thế nào?” Tôi nói thì là tàm tạm, chẳng qua cũng thế cả. Trần Thái Kiện suỵt khẽ: “Nhỏ tiếng một tí, đừng có đập tiệm anh.” Khách bàn bên gọi thêm cơm, Trần Thái Kiện quay đầu nói vọng ra chỗ cô bạn gái sau quầy, cô gái mặt vênh lên trả lời bằng một cái lườm sắc lẻm.

Tôi hỏi: “Bạn gái anh đấy à?” Trần Thái Kiện nói: “Chuyện người lớn, trẻ con nhãi ranh không hỏi nhiều.” Vi Vi kích lại: “Tinh vi vừa thôi, lại còn người lớn cơ đấy, anh chỗ nào giống người lớn?” Trần Thái Kiện nói: “Cẩn thận ăn cá của chú đi. Đừng để xương nó mắc vào họng, ối một tiếng chết lăn ra đấy anh không chịu trách nhiệm đâu.”

Vi Vi với Trần Thái Kiện đẻ ra trên đầu đã có xoáy đối đầu, hai người mồm qua mồm lại, tôi tốt nhất là yên toạ quan đấu, làm người ngoài cuộc. Hai người ầm ĩ một hồi, nhưng tôi tai không nghe rõ câu nào, sự tập trung của tôi đang dồn hết vào đống xương cá nhỏ như lông bò, to như dây thép, lúc ẩn lúc hiện. Đột nhiên nghe thấy Vi Vi gọi: “Nam Cung Vĩ,” tôi giật thót ngẩng đầu, nói: “Sao thế?”. Một cái xương dăm thừa cơ đâm vào lợi tôi đau điếng.

Trần Thái Kiện hỏi: “Chú mày nhìn thấy đĩa bay chưa?”

“Đĩa bay?” Tôi nhổ cái xương thâm hiểm ra, động tác rất mất lịch sự, ảnh hưởng nhã quan. Tôi ngượng đỏ mặt, trong lòng thầm hối hận, âm ậm ừ ừ cho qua: “Chưa thấy”.

Trần Thái Kiện làm bộ bí hiểm nói: “Anh nhìn thấy rồi, còn không chỉ một lần cơ!”

“Anh lại nói phét rồi.” Vi Vi nói chẳng chút khách khí: “Lại còn không chỉ một lần, sao em không thấy bao giờ? Không lẽ người ngoài hành tinh là họ hàng nhà anh chắc, dăm bữa nửa tháng đến thăm một lần! Người lớn ơi, anh người lớn lên một tí, đừng ấu trĩ thế có được không?”

“Nói với mấy chú cũng bằng không, đúng là đàn gẩy tai trâu”. Trần Thái Kiện dường như đã bực mình. Nhìn anh ta rời khỏi bàn, tôi chẳng hiểu đầu đuôi thế nào cả, đành nói Vi Vi: “Mày nói linh tinh ít thôi. Đĩa cá sắp một mình tao ăn hết rồi đây này. Mày không nhanh lên thì chỉ còn húp nước thừa thôi”.

Tôi không ngại dài dòng kể lể mãi câu chuyện chán ngắt xảy ra buổi tối ở quán ăn Trần Thái Kiện này là chờ mấy nhân vật quan trọng xuất hiện. Mấy động tác mở màn của tôi, Vi Vi và cả Trần Thái Kiện chỉ có tác dụng hâm nóng, mục đích để tạo một cảm giác giả, cũng giống như sự yên tĩnh tiềm ẩn sục sôi trước khi nham thạch núi lửa phun trào, giống như trời quang gió mát, không gợn chút mây trước khi mưa bão cuốn đến, không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước. Bức màn kịch đã được kéo ra, nhân vật chính vẫn mãi không thấy đến.

Hai ông cháu mãi võ đã xuất hiện ở cửa tiệm ăn nhỏ, điều này không có gì là lạ. Ngày nào vào giờ này, sau khi trở về từ những hội chợ các vùng lân cận, hai ông cháu đều có khả năng rẽ vào thăm tiệm ăn của Trần Thái Kiện. Điều này có thể lấy chứng minh từ dáng vẻ thong dong của hai ông cháu, cũng như phản ứng của Trần Thái Kiện khi nhìn thấy họ. Trần Thái Kiện chào qua một tiếng xong, nhanh nhẹn mang lên hai bát đậu hoa hầm và hai bát cơm trắng. Trần Thái Kiện hỏi thăm hôm nay tạm được chứ? Ông già trả lời cũng tàm tạm.

Ông già và thằng nhỏ đều đã phát hiện ra tôi. Ông già nhìn tôi gật đầu, tôi cũng vì lịch sự làm vài động tác đáp lễ. Thằng nhỏ thì nhăn mặt nghịch ngợm cười với tôi, nhưng với Vi Vi thì nó không khách khí thế, nó nhăn mũi làm một bộ mặt hung thần gian ác. Vi Vi nói nhìn cái vẻ dương dương tự đắc kìa, chỉ muốn đạp cho hai phát. Tôi nói mày ăn cá của mày đi nhanh lên, tao còn phải về giặt quần áo, không là mày giặt đấy. Vi Vi ngay lập tức câm bặt, ngoan ngoãn ăn cá.

Bữa tiệc cá thịnh soạn của chúng tôi bước gần vào hồi kết, đang định kêu Trần Thái Kiện ra tính tiền, lúc này cửa hàng lại xuất hiện một vị khách mới, một người đàn ông trẻ trông rất phong độ, phong thái đĩnh đạc. Anh ta mặc bộ vét mềm mẫu xanh xám kẻ sọc nhỏ, đi đôi giày da mũi nhọn rất kiểu cách, đeo ca vát màu hồng phấn có phủ nhũ vàng, đầu phân ngôi ba bảy chải keo bóng mượt, tướng mạo rất khôi ngô, nhưng vẻ mặt lại hoang mang, u uất. Vi Vi nói: “Võ Hãn Đông đến rồi kìa, chắc chắn là tìm hai vị kia. Tao đã nói từ trước là quan hệ của họ không bình thường mà, có kịch hay xem rồi đấy!” Tôi nhìn thấy Võ Hãn Đông thái độ do dự, chân bước chần chừ về phía ông già mãi võ. Cái đầu, thứ đang cố gắng tiếp cận với tư duy của một tiểu thuyết gia của tôi, làm tôi có những xúc giác nhanh nhẹn, thính nhạy hơn đối với việc và người xung quanh, đã đánh hơi được phần tiếp theo sẽ vô cùng hấp dẫn, không nên bỏ lỡ. Tôi không vội về giặt quần áo nữa. Quần áo ngày nào giặt chẳng như nhau. Tôi thậm chí còn bảo Vi Vi ăn chậm thôi kẻo nghẹn, còn bản thân vờ nheo mắt, kín đáo theo dõi nhất cử nhất động của trận lôi vũ sắp tới.

“Cường Oa.” Võ Hãn Đông cất tiếng. Cường Oa như muốn đáp lại, nó quay ra nhìn ông già, không dám trả lời. Ông già cúi đầu ăn cơm, coi người đứng sừng sững trước mặt kia không hề tồn tại. Võ Hãn Đông ngại ngùng nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói: “Chúng ta đi nơi khác đi, đi ăn lẩu! Lão nhân gia ngày xưa thích ăn lẩu nhất mà”. Ông già dừng đũa. Võ Hãn Đông nói tiếp: “Lão nhân gia ăn lẩu phải có rượu mới ngon. Rượu vàng quê, cất tám năm, đập vỡ nắp đất, cả một vò không còn được nửa. Rượu vàng nặng, hương cay nồng, lão nhân gia mỗi lần chỉ dám uống một nửa chén nhỏ, tiếc không dám uống nhiều, nói đợi lúc con cưới vợ sẽ uống cho đã đời.” Ông già thở dài, nói: “Cái này anh đều nhớ cả?”. Võ Hãn Đông nói: “Sao lại không nhớ ạ? Con cả đời cũng không thể quên.” Ông già đột nhiên hừ nhạt một tiếng, nói: “Anh bây giờ nói mấy thứ này có nghĩa lý gì đâu? Anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh! Đi, đi nhanh lên!”. Ông già nổi nóng, giơ tay giơ chân nhất định đuổi Võ Hãn Đông đi. Trần Thái Kiện đứng bên cạnh định làm người giảng hoà, nhưng ông già lúc này như bị ma nhập, mắt mồm trợn ngược, long sòng sọc, ai khuyên cũng không nghe. Võ Hãn Đông đứng như trời trồng, đột nhiên, ngoài sự tưởng tượng của mọi người, quỳ sụp xuống, tôi và Vi Vi ngẩn người không hiểu ra làm sao. Câu nói sau đó của anh ta càng làm chúng tôi kinh ngạc, anh ta gọi ông già: “Cha…”.

Người đàn ông thời trang, phong độ, quần áo bảnh bao này lại là cốt nhục của ông già mãi võ, chúng tôi dù gì cũng không thể tin vào tai mình. Mặc dù chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần đón nhận tất cả những bất ngờ, nhưng kết quả của câu đố vẫn vượt ngoài tầm tưởng tượng của chúng tôi. Vi Vi “ự” lên một tiếng. Tôi và nó hứng khởi chờ đón những động thái tiếp theo.

Ông già như bị roi quất, rùng người lên, quay trở lại trạng thái bình tĩnh. Ánh mắt cuồng nộ của ông chuyển dần sang những tia nhìn dịu dàng, chăm chú vào Võ Hãn Đông một hồi mới nói: “Được, anh nếu vẫn còn nhận ông già này là cha thì anh đi với ông cháu tôi”. Võ Hãn Đông cúi đầu không nói. Ông già nói: “Sao, anh vẫn không nỡ bỏ con hồ ly tinh đấy à? Trong mắt anh ông già này với Cường Oa không bằng con hồ ly đấy?” Lúc này trong cửa hàng vang lên tiếng cười khanh khách quyến rũ của một người đàn bà, âm thanh ấy nửa như giễu cợt, nửa như đắc thắng, nói: “Ai là con hồ ly tinh thế? Xin lão nhân gia chỉ dẫn chỉ dẫn, tôi cũng muốn xem xem”.

Mụ đàn bà hư hỏng Đoàn Tiểu Lợi uốn éo cái eo thon đong đưa tham dự vào lỗ xoáy hun hút này. Đoàn Tiểu Lợi từ đầu đến chân ăn mặc y như một đứa mới phất, vàng bạc châu báu đeo đầy cổ đầy tay, loè loẹt choé mắt người nhìn. Mụ giẫm trên một đôi bốt năm phân nhọn gót, từ từ đi đến bên cạnh Võ Hãn Đông, miệng cười mặt không nói: “Võ Hãn Đông, anh hát cải lương à? Quỳ dưới đất thích lắm à”. Ông già nói: “Cái loại con điếm, mày không phải là người.” Đoàn Tiểu Lợi tiếp ngay chiêu nói: “Đúng, con này không phải là người, con này sinh ra đã là phôi điếm. Con này thế đấy, con này thích, làm sao nào, lão nuốt sống con này chắc? Con trai lão lại cứ thích loại con điếm như con này, lão làm gì được nào?” Võ Hãn Đông giật giật gấu váy Đoàn Tiểu Lợi, nói: “Lợi Lợi, đừng nói nữa!”. Đoàn Tiểu Lợi giật phăng váy ra khỏi tay Võ Hãn Đông nói: “Tôi việc gì phải đừng nói? Nếu không phải lão già mà không chịu chết này, chúng ta đã kết hôn từ lâu rồi. Có điều cũng phải cảm ơn lão ấy, nhờ lão mà Đoàn Tiểu Lợi đây mới được như ngày hôm nay, chó nhảy lên làm người.” Võ Hãn Đông nói như cầu xin: “Lợi Lợi, đấy là bố anh.” Đoàn Tiểu Lợi không chút vị nể: “Lão là bố anh chứ có phải bố tôi đâu. Phải bố tôi, tôi bóp chết lâu rồi.” Ông già tức run hết người. Cường Oa đột nhiên nhảy ra, tát Đoàn Tiểu Lợi một cái, Đoàn Tiểu Lợi loạng choạng suýt ngã. Mụ xếch ngược cặp mắt liễu, rít lên trong cổ họng: “Thằng con hoang kia, mày có tin bà cô tổ mày chặt đứt hai cái tay chó của mày không?”. Cường Oa không chút sợ hãi căm hận đứng nhìn chằm chằm vào Đoàn Tiểu Lợi. Ông già nói: “Được, mày được, Cường Oa, đi thôi.” Ông già kéo Cường Oa đi ra cửa, đột ngột quay người lại nói: “Võ Hãn Đông, loại nghiệt chủng như mày, tao không có đứa con nào như mày hết!”.

Hai ông cháu đi rồi. Đoàn Tiểu Lợi đá chân vào Võ Hãn Đông nói: “Vẫn chưa đứng dậy à?” Võ Hãn Đông hai vai rung rung, như đang chịu đựng nỗi đau vô tận. Đoàn Tiểu Lợi nói: “Cái mặt tôi đều bị anh làm mất hết. Anh thích quỳ đúng không? Thế anh cứ quỳ đi, quỳ chết luôn đi! Đồ đàn ông vô tác dụng.” Đoàn Tiểu Lợi nói xong vứt lại Võ Hãn Đông một mình ở đấy đi mất. Hàng ăn nhỏ lại quay trở về cảnh yên lặng của một nhà hàng vắng khách.

Võ Hãn Đông vẫn tiếp tục quỳ. Tôi dám khẳng định trước mắt chúng tôi chỉ là một bộ xương vô hồn, linh hồn của anh ta đã bay đi đâu không biết rồi. Trần Thái Kiện cố gắng kéo nửa ngày, anh ta mới hồi lại thần, loạng choạng đứng lên. Trên mặt anh ta từng dòng nước mắt không kịp che giấu chảy dài. Trần Thái Kiện nói: “Người anh em, việc gì phải khổ thế?” Võ Hãn Đông lắc đầu, như nhớ ra điều gì, rút trong túi ra mười đồng đưa cho Trần Thái Kiện nói: “Tiền cơm của hai ông cháu”. Trần Thái Kiện nói thôi thôi. Võ Hãn Đông dúi thẳng vào túi cái tạp dề hoa, quay người đi luôn. Trần Thái Kiện nói với: “Còn phải trả lại nữa.” Võ Hãn Đông vẫy vẫy tay, không nói câu nào, cũng không quay đầu lại. Bên ngoài tiệm ăn là con phố dài đơn vắng phủ đầy màu đêm tê lạnh.

Chúng tôi gọi thêm một đĩa lạc rang, mục đích để làm vui lòng Trần Thái Kiện, Vi Vi còn tự ý gọi thêm ba chai Lão Sơn Thành. Mắt lồi rầm rầm vứt mấy thứ chúng tôi gọi lên bàn, làm chúng đập vào nhau kêu leng keng, cứ như chỉ vì kiếm mấy đồng tiền lẻ của chúng tôi mà phải làm phiền đến tấm thân vàng ngọc của cô ta thì tội cô ta lắm. Vi Vi thè lưỡi nhìn Trần Thái Kiện nói: “Vợ anh mới từ xưởng thuốc nổ ra à? Về sau tha hồ mà chịu nhé!” Trần Thái Kiện nói: “Ai chịu ai còn chưa biết đâu, để anh cáu, anh cho một phát lên thẳng mặt trăng làm chuyến du lịch miễn phí.” Đề phòng hai người lại nổ ra cuộc khẩu chiến, tôi vội chen ngang: “Anh Trần, Võ Hãn Đông, anh có quen không?”. Trần Thái Kiện tay vung đập vào mép bàn mở nắp chai bia, mồm nói: “Cùng sống một nơi, già trẻ trai gái biết nhau cả, có gì mà không quen?”. Tôi hỏi tiếp: “Thân không?” Trần Thái Kiện tống đống bọt sùi ra ngoài mép chai vào bụng, nói: “Thân thì cũng chẳng phải là thân. Người này sống hướng nội, không hay nói, cũng chỉ là gặp nhau thì chào hỏi mấy câu”. Tôi thất vọng. Vốn hy vọng có thể moi từ miệng anh ta nội tình câu chuyện, hoá ra chỉ quen sơ sơ, tôi còn hy vọng gì?

Trần Thái Kiện như đọc được suy nghĩ của tôi, ực một ngụm bia xong mới nói: “Chuyện của anh giai này, anh cũng biết chút ít”. Vi Vi nói: “Làm sao anh biết?” Trần Thái Kiện nói: “Anh mở cửa hàng này là kinh doanh món đón đến tiễn đi, mọi chuyện to nhỏ ở Yên Thuỷ này, không dám nói là thuộc như lòng bàn tay, nhưng anh cũng biết đến tám, chín.” Câu nói “đón đến tiễn đi” của Trần Thái Kiện làm tôi thót người, nghĩ đến ám hiệu của ánh đèn bảng hiệu hồng hồng của cửa hàng cắt tóc bên đường lúc nãy, không khỏi buồn cười. Vi Vi đang khùng khục nín cười, chắc nó cũng có những liên tưởng thiếu lành mạnh như tôi. Trần Thái Kiện rõ ràng hiểu sai ý nghĩa nụ cười của hai đứa chúng tôi, anh ta nói: “Cười gì mà cười? Hai đứa không tin?”. Vi Vi nói: “Anh kể thử xem, xem có làm tụi em tin được không”.

Trần Thái Kiện mắt hấp háy bắt đầu thao thao bất tuyệt. Bắt đầu từ Đoàn Tiểu Lợi. Chuyện kể, ba bốn năm trước Đoàn Tiểu Lợi tự nhiên xuất hiện ở Yên Thuỷ, mặt mũi xinh đẹp, mắt miệng đong đưa, làm việc quả quyết, thủ đoạn cay độc, lại thêm giàu có. Ở đây, Đoàn Tiểu Lợi mở quán trà Tả Ngạn, chẳng mấy chốc đã tiếng nổi gần xa. Nói trắng ra, quán trà Tả Ngạn bề ngoài là làm ăn chân chính, bên trong thực tế là cái nôi ấm cho bọn chim chuột háo sắc, là cái nhà táng tiền dơ dớp. Võ Hãn Đông đến năm thứ hai mới đến. Lúc đầu ai cũng tưởng Võ Hãn Đông là trai nuôi của Đoàn Tiểu Lợi, trước mặt Đoàn Tiểu Lợi, anh ta bảo gì nghe nấy, sai gì làm nấy, Đoàn Tiểu Lợi dày vò kiểu gì anh ta cũng cúi đầu chấp nhận. Đoàn Tiểu Lợi cũng kỳ, mụ nghĩ các cách để sỉ nhục Võ Hãn Đông, nhưng ai dám vênh mặt nói to với Võ Hãn Đông một tiếng, mụ quyết không tha, trả thù cho Võ Hãn Đông bằng được.

Về sau có thêm câu chuyện thế này, Võ Hãn Đông và Đoàn Tiểu Lợi vốn là thanh mai trúc mã chơi với nhau từ nhỏ, nhưng gia đình Võ Hãn Đồng phản đối hai người yêu nhau. Võ Hãn Đông từ bé đã được cha mẹ đính hôn, mười sáu tuổi kết hôn. Võ Hãn Đông và Đoàn Tiểu Lợi cũng đã có một lần bỏ trốn, nhưng tiếc là không thành. Người quê trăm miệng một lời nói Đoàn Tiểu Lợi lẳng lơ, dụ dỗ đàn ông, ngay cả bố của Đoàn Tiểu Lợi cũng thề đoạn tuyệt cha con với Đoàn Tiểu Lợi. Nghe nói Đoàn Tiểu Lợi sau đó đến Quảng Châu, kinh doanh xác thịt kiếm được một đống tiền lớn, lắc mình biến thành bà chủ quán trà Tả Ngạn ở Yên Thuỷ này.

Võ Hãn Đông với người vợ cha mẹ chọn không hợp, hai ba ngày lại cãi nhau đánh nhau, cả nhà không khi nào được yên tĩnh. Mấy năm trước, vợ anh ta bị bệnh nặng, do lo lắng, mệt mỏi lâu ngày tích tụ thành bệnh tim thần kinh, trong một lần mâu thuẫn định kỳ, ngã xuống, hai chân thẳng đơ, giã từ cuộc sống. Nhà bố vợ kéo người đến hỏi tội, mẹ của Võ Hãn Đông lo lắng ngã bệnh, trúng gió toàn thân bại liệt, chưa đầy một năm thì đi theo bước con dâu.

Mấy năm này, Võ Hãn Đông với Đoàn Tiểu Lợi vẫn “ngó đứt vẫn vương tơ lòng”, vợ vừa chết, Võ Hãn Đông lại nhắc lại muốn cưới Đoàn Tiểu Lợi. Kết quả không nói cũng biết, mọi người kịch liệt phản đối. Nói thật thì Võ Hãn Đông và Đoàn Tiểu Lợi thật lòng yêu nhau, nhưng ngay từ lúc bắt đầu, chuyện của họ đã không chỉ thuộc về hai người, còn dây dưa đến họ tộc hai bên. Thời đại nào rồi mà ngọn gió văn minh vẫn không thể thổi tung cánh cửa thôn quê đóng im lìm. Bố của Võ Hãn Đông thể hiện rõ lập trường rằng ông với Đoàn Tiểu Lợi không đội trời chung, nước lửa tương khắc, muốn lấy con điếm ôn dịch sao chổi ai cũng là chồng về nhà, đừng có hòng. Trong tình trạng này, Võ Hãn Đông lựa chọn bỏ con, bỏ bố ra đi. Thế nên ông già từ xa vạn dặm lần theo dấu vết tìm đến tận đây.

Trần Thái Kiện lên bổng xuống trầm, tay vỗ bàn đen đét, câu chuyện khó tin, vượt xa kinh nghiệm sống của chúng tôi qua lời kể của Trần Thái Kiện trở nên linh hoạt sống động, mọi việc như đang diễn ra ngay trước mắt, cứ như anh ta là một thành viên rất quan trọng trong đó. Qua đây tôi phát hiện ở Trần Thái Kiện tài năng tiềm ẩn trở thành một tiểu thuyết gia, chỉ tiếc anh ta chỉ thích khoa môi múa mép chứ không thích cầm cán bút.

Tôi không thể xác định tính xác thực của câu chuyện Trần Thái Kiện kể. Con người anh ta theo tôi được hiểu là một đại vương bốc phét, thích thêm mắm bớt muối, thêm cành bớt lá. Thế nhưng tôi muốn tin vào những tiền nhân hậu quả giữa những con người trong câu chuyện, tin vào ảnh hưởng của mệnh vận với một con người không đơn giản yếu ớt như người ta vẫn nghĩ.

Một ngày trong tương lai, khi tôi đem câu chuyện tình yêu của Võ Hãn Đông và Đoàn Tiểu Lợi kể cho Ma Nhã nghe, Ma Nhã nói họ thật tội nghiệp. Tôi hỏi lại: “Em nói là họ à?” Ma Nhã nói: “Đặc biệt là Đoàn Tiểu Lợi. Anh luôn muốn cho em một cảm giác Đoàn Tiểu Lợi là một người đàn bà thâm hiểm, độc ác, chết là đúng tội, nhưng em thấy cô ta tội nghiệp hơn bất kỳ ai. Cô ta chỉ muốn có một tình yêu hoàn chỉnh, đây cũng chính là giấc mơ bé nhỏ mà bất kỳ người đàn bà nào cũng theo đuổi cả một đời. Cho dù người đàn ông mà cô ta yêu không thể đáp lại bằng một tình yêu như thế, vẫn cố nắm chặt lấy, không dám buông tay. Cũng có thể là do trái tim của đàn ông có rất nhiều ngăn, nhưng đàn bà chỉ có mỗi một. Đốt lửa tự thiêu lẽ nào không phải chính là một bức ảnh chân dung thực của mọi người đàn bà yêu sao? Ai không muốn cả đời được tựa vai kề má với người mình yêu chứ?” Tôi nói: “Đàn bà…” Ma Nhã cũng là đàn bà, mà đàn bà thường thương xót cho đàn bà. Đàn bà là kẻ thù của đàn bà, đồng thời đàn bà cũng là một cái gối tựa êm ái, một tờ giấy lau nước mắt cho những người đàn bà khác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.