Đom Đóm Nhỏ

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Bạn đã bao giờ nhìn thấy đĩa bay?

❊ ❊ ❊

Vi Vi lại đánh nhau với người khác, vẫn là hai thằng bạn oan gia ngày xưa. Lần trước Vi Vi anh hùng cứu mỹ nhân, thắng là nhờ chỗ thần tốc xuất kích, hai thằng côn đồ kia bất ngờ không phản ứng kịp, thế nên co giò chạy mất. Lần này Vi Vi không được may mắn như thế nữa. Hai thằng đó lên kế hoạch kỹ càng, chuẩn bị đầy đủ. Chúng chia làm hai đầu đón lõng trong hẻm, một trước một sau chặn đánh Vi Vi. Vi Vi hai nắm tay khó địch lại với bốn chân, rất nhanh bị chúng đè bẹp dưới đất. Một thằng bẻ ngoặt tay nó về phía sau, một thằng khác tát tới tấp vào mặt Vi Vi, chúng bắt Vi Vi phải xin tha, còn định tống thêm một món tiền gọi là tiền công vất vả. Vi Vi thà chết cũng không chịu khuất phục, thề không đầu hàng. Đang lúc đối đầu căng thẳng, một thằng bỗng thấy trên cổ có thứ gì lạnh toát, thò tay lên sờ, bạn đoán thử xem nó sờ thấy thứ gì? Một con trăn! Một con trăn hoa to đúng bằng bắp tay người lớn! Hai thằng côn đồ con sợ sắp vãi hết ra quần, lại một lần nữa lồm cồm bỏ chạy mất dép. Cường Oa xuất hiện giữa lúc nguy nan này như một vị cứu tinh. Vi Vi khi kể lại cho tôi tình hình nguy hiểm lúc đó cảm ân đội đức, nói: “Thằng trọc đầu đã cứu tạo một mạng”. Tôi hỏi nghiêm trọng đến thế cơ à? Vi Vi nói: “Mày thử nhìn vết thương trên người tao xem, nếu lúc đấy không phải nó ra tay cứu tao, tao không chết thì cũng tàn phế. Thằng đấy đúng không tồi!”

Vi Vi trấn lột của tôi gần chục cân hoa hoả, lại chỉ chọn toàn đồ ngon, đồ đắt. Nó nói phải đến tận nhà tạ ơn, kêu tôi cùng đi. Tôi quá hiểu tính khí Vi Vi, kêu gió thì phải được mưa, tôi mà dám nói chữ “không” bây giờ, nó không dỡ cả sạp hàng hoa quả mới lạ, đành nghe theo nó. Tôi nói: “Tiền mua hoa quả trừ thẳng vào tiền công của mày.” Vi Vi làm thuê cho tôi, thương lượng mỗi tháng cho nó hai trăm đồng tiêu vặt, tiền sinh hoạt mỗi đứa một nửa. Vi Vi rất xem nhẹ tiền bạc, nó không thiếu tiền tiêu, rất vui mừng sung sướng lọt vào cái bẫy của tôi, một kẻ thuộc giai cấp bóc lột. Vi Vi nói mày muốn trừ bao nhiêu thì trừ, thế đi được chưa? Tôi chỉ chờ câu này của Vi Vi, cười thầm trong bụng, vung tay hô lớn: “Xuất phát thôi!”.

Chúng tôi không nhận được sự đón chào và khoản đãi như trong tưởng tượng. Võ Hãn Đông cũng có mặt, anh ta đang ngồi xổm bên bệ cửa, dùng dao gọt một thanh kiếm gỗ. Cường Oa ngoan ngoãn ngồi thu lu bên cạnh. Cuộc viếng thăm đường đột của chúng tôi rõ ràng làm nó rất không hài lòng. Võ Hãn Đông dừng công việc gọt dao đang còn dang dở, ngại ngùng nhìn chúng tôi. Vi Vi nói: “Cường Oa, tao đến cảm ơn mày chuyện hôm trước.” Cường Oa lườm xéo Vi Vi một cái, không hề có ý định mời chúng tôi vào trong ngồi.

“Vào đây đi!” Một giọng nói mệt mỏi vọng ra. Ông già ngồi chính giữa nhà trong, tay cầm tách trà, mặt hơi đăm chiêu, nhẹ nhàng đưa lên miệng nhấp. Vi Vi lắp ba lắp bắp nói: “Đây là tấm lòng nhỏ của cháu.” Nó đặt túi hoa quả lên bàn trà. Ông già gật gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi con trai và thằng cháu nội. Có lẽ đây chính là niềm vui tuổi già mà ông mong muốn nhất, còn tôi và Vi Vi lại chẳng đúng lúc chọc chân xen ngang vào. Tôi và Vi Vi đều cảm thấy thừa thãi. Tôi huých sang Vi Vi, Vi Vi biết ý đứng dậy nói: “Chúng cháu vẫn còn có chút việc, không làm phiền ông nữa ạ”. Tôi và Vi Vi khách khí thêm mấy câu nữa, rồi vội vội vàng vàng cáo từ gia đình lâu ngày mới được hội tụ này.

Chúng tôi chân trước vừa bước ra khỏi cổng, Võ Hãn Đông chân sau cũng cất bước ra theo. Võ Hãn Đông đưa cây kiếm gỗ vừa gọt xong cho Cường Oa, quay ra phía ông già nói: “Bố, con đi đây, hôm khác con lại đến”. Anh ta xoa xoa đầu Cường Oa nói: “Bố đi đây, con phải nghe lời ông biết không?” Cường Oa nuối tiếc nói: “Ngày mai bố có đến không?” Võ Hãn Đông cười gượng gạo. Cường Oa hỏi tiếp: “Thế ngày kia?” Ông già nói vọng từ trong nhà ra: “Cường Oa, để bố đi.”

Ra khỏi con phố, chúng tôi nhìn thấy Đoàn Tiểu Lợi đang xăm xăm đi tới. Đoàn Tiểu Lợi hai tay khoanh trước ngực, đôi gò bồng đảo nổi lên cao tròn, chặn đường Võ Hãn Đông đang vội vàng bước. Võ Hãn Đông nói: “Lợi Lợi, sao em đến đây?” Đoàn Tiểu Lợi cười nhạt hỏi: “Anh lại đi tìm bọn chúng đúng không?” Võ Hãn Đông nói: “Lợi Lợi, về nhà rồi nói.” Hãn Đông với tay ra kéo Đoàn Tiểu Lợi, Đoàn Tiểu Lợi né người, quắc mắt nói: “Võ Hãn Đông, đừng trách tôi không cảnh cáo anh trước, anh còn dám trốn tôi đi gặp chúng nó, đừng trách tôi trở mặt không nhận người quen. Đoàn Tiểu Lợi tôi không phải người đâu, tôi cái gì cũng dám làm đấy!”. Võ Hãn Đông khẩn cầu: “Lợi Lợi…” Đoàn Tiểu Lợi cắt ngang lời: “Đừng cầu xin tôi, tôi ghét nhất cái bộ dạng rúm ró của anh bây giờ! Nếu anh đã chọn tôi thì anh phải biết tôi quyết không chấp nhận chúng nó!”

Đi xa rồi Vi Vi mới nói: “Con mụ đấy dữ thật đấy. Tao mà là Võ Hãn Đông, đừng hòng tao chọn mụ! Trừ phi tao điên”. Tôi đồng tình nói liền mấy câu đúng thế, sống chung với loại người như mụ có gì hay ho chứ? Nói rồi tôi với Vi Vi cười váng, chạy đuổi đánh nhau trên đường.

Trên phố, mấy giàn giáo sắt được dựng lên, cao khoảng hai tầng, bên ngoài phủ một lớp vải nhựa, trên đó treo một chiếc loa lớn. Tôi quên mất tên bảng hiệu treo bên ngoài quầy bốc thăm trúng thưởng xổ số phúc lợi xã hội là gì, nhưng vẫn còn ấn tượng rõ nửa con phố tắc nghẽn bởi những người nằm mơ giữa ban ngày. Giải đặc biệt là một con xe hơi bóng loáng màu đỏ sậm, cộng với năm vạn tiền mặt. Mọi người ai ai cũng đang cầu xin tổ tiên phù hộ, rút trúng con xe kia. Mặt đất rắc đầy những tờ phiếu xanh xanh đỏ đỏ. Tôi bỏ ra mười đồng, kết quả là ném tiền xuống nước, chẳng thu được gì. Vi Vi bỏ ra hai mươi đồng, rút trúng một bánh xà bông Thượng Hải và ba bịch bột giặt hiệu Bạch Mao, cũng còn vớt vát được chút ít. Vi Vi vẫn còn muốn thử tiếp, tôi gàn nó đi thôi, ba túi bột giặt này đủ tao với mày dùng cả tháng rồi. Vi vi gắt: “Im ngay cái mồm quạ khoang của mày đi! Mày không nhìn thấy con xe kia đang mỉm cười với tao à? Nó đang nói nó là của tao, bảo tao mau lĩnh nó về nhà!” Câu nói của Vi Vi đánh thức tôi, làm tôi thấy con xe đúng đang nhoẻn miệng cười thật, lại còn nháy mắt âu yếm với tôi!

Mọi người như bị trúng tà, người trước nối tiếp người sau, cố gắng đến cùng vì một ước mơ làm giàu trong phút chốc. Cảnh tượng này đặc biệt quen thuộc. Lúc còn nhỏ, mỗi khi gần nhà có hoạt động bốc thăm trúng thưởng, xung quanh cũng đều tụ thành biển người. Mẹ tôi không bao giờ bỏ lỡ những cơ hội như thế, những đồng tiền mẹ nhịn ăn nhịn mặc dành dụm riêng thường đổi lại thành những tấm khăn voan hoặc thành những tuýp kem đánh răng. Những người dân lao động vất vả không theo kịp thời đại những năm tám mươi kinh doanh đổi đời, đều ham thích đánh cuộc với cuộc đời trong những lần bốc may rủi này. Ai cũng nghèo đủ rồi, nghèo sợ rồi, ai không muốn có vạn quan tiền, làm chủ nhân của các đồng bạc trắng chứ?

Tôi không hề nói sai, xổ số cũng là một sòng bạc, nó chỉ có một điểm khác biệt duy nhất so với các hụi bài đánh mạt chược, đấu địa chủ kín đáo ở chỗ một là hợp pháp, một là phi pháp. Cá cược ăn thua là một căn bệnh dai dẳng, khó chữa tận gốc của tính người. Thà hợp lý hoá nó, kết hợp với sự quản lý, định hướng của nhà nước còn hơn là đè nén, áp bức, loại bỏ nó. Dùng cách nói bây giờ là: Khi bạn gieo trồng những mầm yêu, bạn sẽ có khả năng thu hoạch những quả yêu. Nhưng chữ yêu ở đây được thêm dấu đóng mở ngoặc kép, tôi không nói bạn cũng hiểu nó chỉ cái gì.

Mầm yêu của Vi Vi lại đổi lại cho nó hai gói bột giặt Bạch Mao 400g. Vi Vi thất vọng, bực tức nói: “Lừa đảo hết!”. Tôi vặn lại: “Thế mày tưởng ai cũng bốc được giải nhất chắc? Thế thì bên tổ chức có mà lại không đóng cửa cho sớm?” Cứ như là để thổi bùng lần nữa sự tích cực của Vi Vi, cái loa to treo trước rạp đột nhiên vui mừng cao giọng thông báo ai đó trúng giải nhất, giải thưởng gồm một chiếc tủ lạnh hiệu Haier và hai vạn đồng tiền mặt. Vi Vi xông vào: “Để tao thử tiếp!” Tôi kéo không lại nó.

Mọi người đều như điên lên, tôi trông thấy mấy người mua hàng hộp xổ số một, sao họ nhất định cho rằng mình sẽ giành giải nhất chứ? Tôi ngao ngán lắc đầu. Trong đám đông tôi nhận ra rất nhiều gương mặt quen thuộc, vẻ mặt của họ như đang bị nhiệt độ của niềm tin hão huyền nung biến dạng, méo mó, khác hẳn ngày thường. Tôi nhìn thấy Trần Thái Kiện, anh ta đang đứng đó gào mãi K bích! K bích! K bích là con bài trúng giải độc đắc. Xem ra lại thất vọng rồi!

Tôi không muốn tiếp tục ở lại đây, tất cả mọi thứ xung quanh đột nhiên làm tôi sợ hãi. Tôi không tìm thấy Vi Vi. Tôi rẽ đám đông lách ra, đi vội vàng, vứt bọn họ lại đằng sau.

Dân cư cả thành phố trong ngày hôm nay như tập trung hết ở nơi bốc thăm. Trừ nửa con phố đó ra, tất cả các con đường khác đều vắng tạnh bóng người. Bọn chó hoang không hiểu ý nghĩa của xổ số, chúng chỉ quan tâm trong đống rác kia có cục xương thừa nào không, thế nên chúng không đến đó tham gia. Còn tôi, tại sao tôi lại bỏ chạy? Dường như ai cũng thích rúc đầu vào đám đông, đây là một bản tính được di truyền từ thời tổ tiên chúng ta. Thời cổ đại, cuộc sống hoang dã khắc nghiệt buộc chặt con người lại với nhau, nỗi sợ hãi những hiểm nguy tiềm ẩn làm họ hiểu được sức mạnh của cộng đồng. Một con người quá khác biệt với bình thường không bao giờ mang trong mình tính thuyết phục, con người ta thích đi theo đại chúng, mù quáng tin vào sự ổn định và an nhàn tạo ra bởi cộng đồng. Cũng giống như mấy năm trước chơi cổ phiếu, nhà đầu tư chỉ nhăm nhăm xem loại cổ phiếu nào đang giao dịch nóng thì cho rằng đó là một cổ phiếu đáng giá.

Tôi quay trở về vị trí của mình, chuyên tâm với công việc. Bên ngoài cửa hàng, người qua lại thưa thớt. Ở đây tôi vẫn còn nghe thấy tiếng huyên náo từ phía xa vọng lại. Một đôi trung niên lướt ngang qua cửa hàng. Người đàn ông mặt mày hồng hào, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng to gần bằng ngón tay cái, người đàn bà khoác tay người đàn ông, cử chỉ thân mật. Hai người đi nhanh qua, tôi mờ mờ nhận ra người đàn bà đẹp kia. Một khoảng thời gian không gặp, vẻ đẹp của bà ta như được hồi sinh, toả sáng khắp xung quanh. Người đàn bà đó là vợ của Lã Tam, nhưng còn người đàn ông kia là ai?

Tôi muốn bảo Vi Vi nhắc Lã Yến chú ý đến mẹ mình một chút, nhưng lại không tìm được một lý do quang minh chính đại nào. Nam thích nữ yêu lẽ trời vốn vậy. Cho dù người đàn bà đã có chồng, nhưng chồng bây giờ lại không ở bên, mà việc không ở bên này không phải chỉ là một sớm một chiều, mà là mười năm. Mười năm, khoảng thời gian này đủ để một người đàn bà hoá thành một goá phụ. Hơn nữa đây lại là việc nhà người ta, đứng bên cạnh bình phẩm đúng sai chắc chắn không phải là việc đáng để hãnh diện. Nhưng nhìn thấy Vi Vi và Lã Yến càng ngày càng thân, sức ảnh hưởng của Lã Yến với Vi Vi chắc chắn đã vượt xa tôi từ lâu, nếu vì chuyện này làm Lã Yến không vui, Vi Vi chắc cũng sẽ không vui theo. Vì Vi Vi tôi cam tâm làm thằng tiểu nhân một lần.

Tôi nói: “Vi Vi, tao thấy mẹ Lã Yến đi cùng với một người đàn ông khác.” Vi Vi bình thản: “Ờ, thế thì sao?” Tôi nói quan hệ của họ không bình thường. Vi Vi nói: “Mày quan tâm mấy chuyện này làm gì?” Tôi nói: “Mày nhắc qua với Lã Yến, bảo nó trông chừng mẹ nó chút.” Vi Vi cười nói: “Mày đúng hết việc, cứ như bà mẹ già ấy.” Tôi câm luôn miệng. Thật ra tôi đâu có thích quan tâm đến việc của người khác, thời gian đó thà tôi đi ra chợ rau luyện võ mồm còn hơn!

Cũng không biết Vi Vi có nói cho Lã Yến nỗi lo lắng của tôi hay không, chỉ biết cuối cùng một hôm nhà Lã Yến xảy ra chuyện thật. Lã Yến đến tìm Vi Vi, nói mẹ nó quyết tâm ly hôn với bố nó. Mặc cho Lã Yến và Lã Xuân van nài cầu xin, mẹ nó như ăn phải bả, quyết ly hôn bằng được, nên đã một mình đâm đơn ra toà. Lã Tam trong tù nhận được tin này điên lên định vượt ngục. Vượt ngục không thành, Lã Tam một hơi nuốt liền bốn, năm cái đinh không biết lấy được từ đâu, may nhờ người khác phát hiện, nên mới đi dạo một vòng Quỷ môn Quan rồi quay lại dương thế. Lã Yến nói: “Phải làm sao bây giờ? Mình không muốn bố mẹ chia tay. Mẹ làm sao thể? Bố mẹ luôn yêu nhau cơ mà, sao bây giờ mẹ lại thay đổi?” Lã Yến nước mắt chảy dài. Vi Vi đứng bên cạnh gãi đầu gãi tai không biết phải làm gì, quay sang nhìn tôi cầu cứu, hy vọng tôi có kế gì cứu nó. Tôi lấy cớ đi ra ngoài. Trong màn đêm khoan hồng cho mọi thứ, che giấu cho mọi thứ, tôi hít một hơi dài. Tôi cũng không có cách nào khác cả. Một đứa trẻ mười sáu cho dù có già dặn, hiểu đời, lão luyện đến đâu cũng không có gan giở trò ranh ma trong những lĩnh vực này. Vi Vi, xin lỗi nhé! Lã Yến, cả chị của bạn, cả mẹ bạn nữa, tôi chỉ có thể nói lời xin lỗi!

Đối với họ, tôi không tài nào dứt khỏi cảm giác mắc nợ. Tôi đã từng cho rằng thời gian sẽ dạy cho tôi biết lãng quên, sẽ chỉ cho tôi cách giữ lại những điều tốt đẹp và quên đi những gì không mong muốn. Nhưng cảm giác mắc nợ này lúc nào cũng day dứt tôi. Tôi không sai, cho dù là về phía pháp luật hay về mặt đạo đức, tôi chỉ làm điều mà một công dân nên làm. Nhưng ý nghĩ này cũng không thể giúp tôi loại trừ cảm giác ấy. Có thể nếu tôi không sống cùng với họ, không tận mắt chứng kiến rất nhiều việc xảy ra sau này, có lẽ tất cả đã rất khác. Tôi cũng từng có một cơ hội chấm dứt mọi quan hệ với họ, nhưng ánh mắt Vi Vi đã giữ tôi ở lại. Thế nên thành phố nhỏ Yên Thuỷ này đã được định sẵn sẽ không thể phai mờ trong ký ức tôi, tất cả con người ở đây đã được định sẵn sẽ không thể phai mờ trong ký ức tôi.

Tôi ngập ngừng ngắt quãng biểu lộ cho Ma Nhã hiểu cảm giác này. Ma Nhã an ủi tôi nói, tâm hồn hướng thiện bao giờ cũng mang trên mình cảm giác tội lỗi, cũng giống như thượng đế mang trên mình cây thánh giá nặng nề. Đừng cố công đi tìm hiểu lai lịch của cây thánh giá đó, điều này không hề cần thiết. Nhói đau của cuộc sống là để cảm nhận tinh tế hơn điều ngọt ngào mà nó đem lại. Cõng trên mình cây thánh giá, người ta mới hiểu được hối lỗi và ngẫm nhìn lại mình. Cũng vì thế, đối diện với những con sóng bạc đầu của sự giận dữ và những lớp sóng ngầm của lòng dạ gian dối, mới biết cách nhận biết thời cuộc, biết cảm thông và biết yêu những người xung quanh, tất nhiên nếu như lúc đó vẫn còn chưa mất đi dũng khí và sức lực để yêu.

Buổi tối hôm Lã Yến đến tìm Vi Vi tôi không về nhà. Cả một đêm tôi đi vòng quanh Yên Thuỷ. Tôi không biết mình phải làm thế nào để đối diện với hai người. Cũng có một phút, tôi thậm chí muốn chạy trốn lần nữa, men theo con đường chưa biết sẽ về đâu, bắt đầu một lần mạo hiểm dũng cảm mới. Tôi nghe thấy rõ ràng tiếng mời gọi từ nơi xa, nước biển ấm áp vờn lên bờ cát vàng lấp lánh, những cây dừa nhắm mắt đắm mình hưởng thụ gió mùa, các con trai không còn giấu giếm mở rộng mình để lộ ra những hạt ngọc tu luyện bao năm. Tôi cam tâm làm một mỏm đá đón sóng đón gió ở đó, trong sự yên tĩnh bao la trọn đời ôm ấp nỗi cô đơn.

Trước đây, tôi chưa từng có nhã hứng ngắm nhìn chi tiết cả một thành phố trong đêm. Mới nhìn, bố cục Yên Thuỷ lộn xộn không theo một nguyên tắc nào, ngắm kỹ lại phát hiện nó lộn xộn hợp lý, sắp xếp rõ ràng, làm tôi không kìm được nhớ về quê tôi. Quê tôi trong hơn hai trăm năm hình thành và phát triển đã tự xây dựng cho mình một phong cách riêng. Khu sinh hoạt và khu thương mại không hề phân tách mà lại đan xen kẽ, thấm lẫn vào nhau. Con phố như hình “xít”, đầy những ngôi nhà màu nâu, từ một điểm cao nhìn xuống, trông giống như toà thành xếp hình gỗ của tụi trẻ con, mặc dù rất cục mịch, nhưng lại chứa đầy không gian cho tưởng tượng. Yên Thuỷ cũng như vậy, một mình một phách, làm người ta gặp rồi khó quên. Bạn không bao giờ có thể lẫn nó với bất kỳ thành phố nào khác. Nó chính là nó, chỉ một mình, độc nhất vô nhị.

Đêm đã về khuya, thành phố Yên Thuỷ như một con thuyền cổ dừng đậu bên bến sông đen. Nếu nhất định phải tìm ra điểm chung giữa Yên Thuỷ với những thành phố mà bạn đã đi qua, thì đó là những người dân sống ở đây cũng đều là một túm những công dân ngoan ngoãn, tuân thủ kỷ cương pháp luật, mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn về nhà, họ còn rất lâu mới học được thói chơi bời thông đêm hời hợt của các đô thị. Vì thế mỗi khung cửa sổ tôi qua đều đã đèn tắt người ngủ say, mỗi một cánh cửa ngoài đều im lìm khép chặt.

Không biết Vi Vi có lo lắng cho tôi không. Tôi luôn làm người khác lo lắng. Trong mắt mẹ, tôi luôn là một đứa trẻ không biết tự chăm sóc cho mình. Năm lớp 10, tôi ở ký túc xá tập thể một học kỳ. Nếu như Chủ nhật không về, mẹ chắc chắn sẽ đến tận trường mắng tôi vì rất nhiều lỗi, nào là quần áo không chịu giặt, đầu giường bừa bãi. Hai tháng sau, mẹ ra lệnh tôi chuyển về nhà ở, bắt tôi báo cáo tung tích hằng ngày, như thế mẹ mới yên tâm đôi chút. Nhưng bây giờ tôi đã rời khỏi tầm mắt của mẹ lâu lắm rồi, liệu mẹ có càng lo lắng hơn không? Tôi lại sờ vào thẻ điện thoại. Phía đằng không xa kia có một bốt điện thoại công cộng, tôi có nên gọi về báo tiếng bình an không? Tôi cuối cùng vẫn quyết định đi ra chỗ khác. Không phải vì do sợ bố mắng mỏ, không phải vì do sợ mẹ phàn nàn, mà tôi sợ quyết tâm của mình sẽ lung lay, sụp đổ. Cuộc hành trình bay đơn độc làm tôi không dám thử sức từ chối sự vẫy gọi của một cái tổ ấm áp. Tôi không thể từ chối.

Tôi đến bên bờ sông Yên Thuỷ, ngồi trên đê mặc gió thổi. Gió đêm thổi đến sương mù ẩm ướt, lẫn đầy trong đó mùi tanh tưởi, hôi thối của cống thoát nước. Phía trên lớp sương mù là một vầng trăng trắng, khuyết nửa. Ngân hà ảm đạm, như mắt của người thèm ngủ. Tôi vừa lạnh vừa buồn ngủ, ngồi co ro thành một đống. Tôi không thể tách gỡ những mối tơ suy nghĩ trong đầu, nó ồn ào không cho tôi yên. Trước mắt các hình ảnh không có trật tự, liên hệ, nhảy qua nhảy lại. Chính trong lúc mơ mơ hồ hồ này, tôi nhìn thấy đĩa bay. Chúng trông giống như những chiếc nón rơm nhẹ bẫng, phát ra màu xanh dịu, vòng qua vòng lại theo cách người ta không tưởng tượng nổi, độ nhanh và độ khó của cách bay lượn của nó lật đổ mọi định luật vật lý. Cảnh tượng này tôi chỉ mới được xem trong các phim của Hollywood. Tôi không cho rằng đây là phản xạ của ánh sáng khi đi qua tầng khí quyển, cũng không cho rằng đây là những ảo giác xuất hiện trên lớp ngoài màng não chiếu xuống thành mộng ảnh, tôi chắc chắn chúng chính là đĩa bay trong truyền thuyết. Cả quá trình chỉ diễn ra trong khoảng thời gian chưa đầy hai phút. Trăng vẫn bợt bạt, tàn khuyết như thế, sao vẫn chuẩn bị đi ngủ tức thời như thế, tôi vẫn ngồi trên bờ đê chống lại cơn gió lạnh như thế. Nhưng những chiếc đĩa bay kia sao lại cho tôi hân hạnh được nhìn thấy chúng? Nói ra liệu có ai tin không? Cái đêm tối không bình thường này đã làm tôi không dám tuỳ tiện cười cợt, mặc ý phản bác những hiện tượng bí ẩn trong cuộc sống xung quanh. Trên đầu chúng ta có thể đúng là có những ánh mắt sáng quắc đang nhìn xuống, giống như ánh mắt chăm chú của chính chúng ta đang theo dõi đám kiến dưới chân vậy.

Vi Vi hỏi tôi tối qua đi đâu, nó tìm nửa đêm cũng chẳng tìm thấy bóng dáng. Sự quan tâm của Vi Vi làm tôi cảm động. Chúng tôi là bạn, mặc dù tính cách, sở thích của chúng tôi hoàn toàn trái ngược, nhưng nó cũng không thể phá vỡ tình bạn kiên cố đã thành hình của chúng tôi. Nền móng tình bạn được bắt đầu từ giây phút chúng tôi nhận định mình là bạn, cùng nhau cầm tay đi qua mưa bão. Tôi hỏi: “Lã Yến không sao chứ?” Vi Vi nói: “Mày vừa đi thì Lã Xuân tìm đến mắng Lã Yến ăn no hết việc đi rêu rao chuyện xấu trong nhà. Thật ra Lã Xuân mới là con đại ngốc, nó há mồm gào rách cổ họng thế, có khi cả con phố đều nghe thấy.” Tôi nhìn Vi Vi hỏi: “Mày định đi ra ngoài à?” Vi Vi nhìn hai con mắt gấu trúc của tôi ngần ngừ: “Thì…, thì…” Tôi nói: “Hôm nay không mở cửa hàng! Mẹ nó chứ, vứt mẹ chúng nó hết đi! Hôm nay tao với mày chẳng phải xem sắc mặt ai hết, chỉ làm cái thích làm. Đi đi, đi tìm Lã Yến đi, nó cần mày.” Vi Vi nói: “Thế còn mày?” Tôi bảo: “Tao ngủ.” Đã rất lâu rồi tôi chưa ngủ một giấc ngon lành, không phải lo lắng, không phải nhớ mong.

Tôi quả tình chỉ muốn ngủ một giấc thoải mái an lành. Vứt hết quá khứ, bỏ qua tương lai, ác mộng hay không ác mộng cũng xin đừng tìm đến quấy rầy tôi. Hãy để tôi thành hòn đá vô tri vô giác, nằm đó yên nghỉ một giấc ngon lành.

Vi Vi đi rồi. Tôi đóng kín tất cả các cửa, chui xuống tầng hầm, lấy một cái gậy chặn chắc cửa, cởi hết quần áo, nằm thẳng đơ trên cái giường sắt vô hồn. Cái giường sắt bị chuyển đến để bên góc tường, bụi bẩn cọ sát vào da thịt tôi, hơi ẩm dưới đất từ từ bay lên, trộn lẫn vào cái giá băng của chiếu trúc xuyên vào tận thịt, đi vào tận xương. Dần dần tôi tê dại. Đây chính là cảm giác tôi muốn tìm. Nếu việc cảm nhận cuộc sống đã trở thành gánh nặng, làm tôi không thể hít thở, thì hãy để tôi giải thoát khỏi tất cả, hãy để tôi tê dại hoàn toàn, cho tôi đổi lại một giấc ngủ không cảm giác.

Khi tỉnh dậy, tôi đã không còn nằm trên cái giường sắt dưới tầng hầm nữa. Phía dưới tôi là lớp nệm mềm mại, trên người tôi đang đắp một tấm chăn lông vịt dày dặn, một đôi tay đang ôm chặt lấy tôi. Tôi rùng mình cái rùng mình của bệnh lý, điều này làm tôi xác định lại mình quả thật đã trải qua cuộc thử nghiệm với cái chết. Tôi quay đầu sang bên cạnh, động tác nhỏ này cũng làm tôi phải vất vả như giết trâu mổ bò. Vi Vi đang nằm ngủ bên cạnh. Phát hiện tôi đã tỉnh, Vi Vi mắng: “Mày muốn chết à? Nhốt mình trong tầng hầm. Mày tưởng bây giờ là mùa nào? Đông sắp đến đến nơi rồi, tao dám đảm bảo mùa đông ở đây còn lạnh gấp trăm lần ở phía Bắc. Mùa đông ở phía Bắc còn có lò sưởi, ở đây chỉ có lớp chăn bông nọ chồng lớp chăn bông kia thôi.” Tôi nói: “Vi Vi, tao tưởng tao sắp chết rồi. Tao không biết tao làm sao nữa. Tao ngày một mệt mỏi.” Tôi không hề muốn chết, nhưng một cơ thể chai lì tê dại có khác gì là đã chết?

Sau khi hồi phục cảm giác, tôi mới thấy lạnh. Cả người run lên cầm cập, nước mắt tự nhiên ứa ra chảy xuống hai bên má. Vi Vi ôm chặt tôi hơn. Nó nói: “Nam Cung, lần sau đừng làm như thế nữa nhé! Mày làm tao sợ quá!” Hơi ấm từ người Vi Vi từ từ truyền qua, nước mắt tôi càng như núi tuyết tan chảy, lặng lẽ, không chút tiếng động nối dài chảy mãi. Tôi căm ghét cảm giác tê dại, cũng giống như tôi căm ghét cái chết.

Tôi không hề cho Vi Vi biết chuyện đĩa bay tối hôm đó. Nó chắc chắn sẽ không tin, thậm chí nó sẽ còn cho rằng tôi ốm đâm ra đầu óc có vấn đề mất. Tôi trong mắt nó đã vốn là một thằng khác người. Ngồi ngẫm nghĩ lại, những hành vi của tôi đúng là cổ quái, ngay bản thân tôi cũng không thể giải thích, dường như chúng luôn có những đặc tính khác biệt với hành vi của những con người vẫn được xã hội công nhận là bình thường. Tôi dường như hành hạ bản thân thành quen, không cần và cũng không thể tìm được một lý do xác đáng để giải thích cho những hành động đó. Thế nhưng quả thật giấu trong mình một kỳ ngộ như thế làm người ta rất khó chịu. Tôi cuối cùng đã nhận ra, tôi và Vi Vi không bao giờ có thể là hai kẻ đồng hành mà tôi vẫn tưởng, cho dù chúng tôi có gần kề bên nhau bao nhiêu, chúng tôi vẫn không thể biến thành kẻ đối diện.

Cuối tháng Mười, nắng vẫn rạng rỡ, nhưng đã mất đi hương ấm. Đám cây sống thành bụi đặc trưng riêng vùng nhiệt đới châu Á kiên cường lắc lư những chiếc lá non nhỏ, đám cỏ dại nơi ngoại ô dũng cảm thể hiện nghị lực sống của mình. Thế nhưng màu xanh nó hiến dâng cho thế giới này đã đổi màu, trở thành một thứ xanh vàng ảm đạm, mệt mỏi, rút những sinh lực cuối cùng chiến đấu với cái chết, một trạng thái già yếu, mệt mỏi đang muốn che lấp thay thế cho mảng màu tươi đẹp.

Tôi đầu đội mũ lưỡi trai, mặc cái áo len hiệu Aixin của Vi Vi, cổ rụt sâu vào trong cái cổ len cao, hai tay thọc vào túi quần, ngẩng mặt đón ánh mặt trời, đi về phía hàng hoa quả.

Tôi ốm, Vi Vi dặn dò tôi phải ngoan ngoãn nằm trên giường, không được đi đâu hết, cũng đừng lo lắng cho hàng hoa quả, nó sẽ giúp tôi cầm cự. Vi Vi nói, nhiệm vụ cấp bách nhất của tôi bây giờ là phải dưỡng cho khỏi bệnh. Tôi không công nhận mình ốm. Đúng là có hơi ho, cũng có những lúc tự nhiên lên cơn lạnh rùng mình, nhưng những vấn đề cỏn con này đối với một thanh niên trai tráng như tôi sao có thể coi là ốm được? Tôi không có ý định lãng phí thời gian quý báu tuổi thanh xuân của mình trên giường bệnh như một ông già trẻ con.

Quầy hoa quả đóng cửa không bán hàng, Vi Vi không thèm ngó ngàng gì đến cả. Điều này tôi đã đoán được từ trước, người như nó làm sao có thể để tâm trí vào mấy thứ này cơ chứ? Tôi thử ví dụ đây là một công việc, thì Vi Vi là đứa chưa bao giờ thèm để ý hay coi trọng công việc này. Nó luôn cho rằng kinh doanh có gì khác ngoài lừa lọc dối trá, mà nó ghét nhất mất ngón nghề này. Tôi thở dài. Tôi không dám trách Vi Vi nói mà không giữ lời. Ép một người làm những việc họ không thích là một điều tàn nhẫn, điều này tôi có cảm nhận rất sâu. Tôi chỉ tiếc rằng tôi và Vi Vi chỉ có thể là hai kẻ đi bên cạnh nhau mà không thể trở thành tâm giao, khó có những đồng cảm hay những nhận thức tương đồng.

Thành phố Yên Thuỷ trong ánh nắng của một ngày thu đẹp trời liu riu đôi mắt buồn ngủ. Một vài con chó hoang đang đánh nhau vỡ đầu tranh giành một cục xương bám đầy bọ. Trong một tiệm bán cặp tóc và vòng tay vòng cổ, tôi nhìn thấy vợ của Lã Tam đang tay trong tay với người đàn ông lạ hôm trước. Trên người đàn ông đó toát ra một thứ tà khí, có cảm giác gian dối, thâm hiểm, còn vợ của Lã Tam ngược lại không hề đề phòng. Người đàn ông cầm một chiếc cặp hình hoa tường vi có nạm hạt óng ánh cài lên tóc người đàn bà, người đàn bà ngắm trước ngắm sau, chẳng hề ngượng ngùng liếc mắt tình với tình lang. Tôi đi nhanh qua, không muốn để bà ta phát hiện. Thật ra vợ Lã Tam cũng chẳng có hơi đâu nhìn trái nhìn phải, bà ta còn đang đắm chìm trong hạnh phúc tuổi hồi xuân.

Lúc đi qua quán ăn của Trần Thái Kiện, tôi bị gọi giật vào. Trần Thái Kiện chui từ trong mành cửa ra, đến trước mặt, kéo tôi vào trong: “Vào đây ngồi cái đã. Nói chuyện với anh một chút”. Tôi nói anh có khách kìa. Trần Thái Kiện nói mặc kệ nó.

Chúng tôi ngồi xuống bàn. Mấy người khách vừa vào kêu ông chủ mang lên chục cái chân gà bóp cay và hai lạng rượu kỷ tử. Trần Thái Kiện khó chịu đứng lên, đặt đống thức ăn lên bàn rồi quay về ngồi cạnh tôi. Tôi hỏi: “Sao không thấy bạn gái anh đâu?” Trần Thái Kiện nói: “Bị anh mày đá lên mặt trăng rồi. Cái loại đàn bà vừa lười vừa hoang, lại còn hay cáu bẳn. Cứ tưởng mình là hoa hậu thế giới chắc. Nó mà xinh đẹp một chút, anh mày cũng còn chấp nhận. Mặt mũi thế, được Trần Thái Kiện này để ý đến là tổ tiên nó có phúc, không biết đường mà cúng tạ. Anh mày kiếm vài đứa có gì là khó, vài phút là xong. Thiên hạ nơi nào thiếu hoa thơm, vượn hót chim kêu khắp cả đường, ngọc to ngọc nhỏ rơi vào đĩa, dạ bán trung thanh đáo khách thuyền.”

Bài thơ Trần Thái Kiện tự tung tự tách chắp nhặt lung tung làm tôi cười sái cả quai hàm. Trần Thái Kiện nói: “Nói chuyện này với thằng nhãi ranh như mày, người khác nghe thấy lại bảo anh dạy hư trẻ con.” Tôi nói: “Là anh nhất định kéo em vào nghe anh nói linh tinh đấy chứ. Em có bắt anh nói đâu?” Dừng vài giây lấy hơi tôi nói tiếp: “Mà ai là nhãi ranh? Tinh vi gì không biết, cứ như mình lớn lắm!”. Trần Thái Kiện xua tay nói: “Mình không nói cái này nữa.”

Trần Thái Kiện ho khan một tiếng hỏi: “Chú có tin là trên đời này có đĩa bay không?”. Thấy tôi sững người, Trần Thái Kiện kể tối hôm trước anh ta lại lần nữa nhìn thấy đĩa bay. Tôi rùng mình, hắt hơi một cái to. Trần Thái Kiện hỏi lại: “Chú không tin anh? Chú cũng lại định cho rằng anh thần kinh không ổn định bịa đặt chuyện hoang đường đúng không?” Tôi vội hỏi: “Liệu có phải anh hoa mắt nhìn nhầm không?” Trần Thái Kiện gạt phắt: “Anh mày chưa già đến độ đấy!” Như thế mà nói, chuyện đĩa bay không phải là tôi nằm mơ, không có cũng tưởng có. Trong ánh trăng chảy dài trong đêm Yên Thuỷ, tôi đã thật sự trải qua những cảnh thần kỳ trong gần hai phút, mấy chiếc đĩa bay trông như những chiếc nón cỏ đã âm thầm đến thăm Trái đất. Tôi khẳng định tôi hoàn toàn tin điều này là thực. Trần Thái Kiện bỗng do dự, nhìn tôi hoài nghi hỏi lại: “Chú vừa nói gì?”. Tôi nói tôi tin. Trần Thái Kiện lúc này mới thở phào, vỗ vào vai tôi nói: “Anh biết chú mày không giống những kẻ khác mà. Mẹ nó chứ, cuối cùng cũng có người tin anh rồi!”.

Lúc này Trần Thái Kiện như đã rơi vào trạng thái tẩu hoả nhập ma. Anh ta bắt đầu như đếm đồ quý trong nhà, thông thạo liệt kê hàng loạt các sự kiện đĩa bay xuất hiện trong lịch sử loài người, đồng thời trích dẫn những chứng cứ lấy từ Sơn hải kinh, Thánh kinh, Sử ký. Trần Thái Kiện nói chúng đã nhiều lần xuất hiện bên cạnh nhà anh ta, mời gọi anh ta rời khỏi nơi đây. “Anh không thuộc về nơi này. Anh ở đây là do sự bất cẩn của họ. Bây giờ họ đã tìm thấy anh. Rồi cũng có ngày anh sẽ đi theo họ. Chẳng lẽ chú không cảm thấy Yên Thuỷ này quá nhỏ bé, cuộc sống ngày này qua ngày khác không hề thay đổi này quá trống rỗng và vô vị? Anh đã chán ngấy Yên Thuỷ này rồi, chán ngấy mọi chuyện và người nơi đây rồi. Anh đã ba mươi tuổi, cái anh còn thiếu là sự quyết tâm. Nhưng chắc chắn trong những năm còn lại của anh, rồi sẽ có ngày anh sẽ đủ quyết tâm. Vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.”

Bốn năm sau, Trần Thái Kiện thực hiện lời thề của mình. Khi tôi quay lại Yên Thuỷ, tiệm ăn nhỏ của anh đã được thay thế bằng một cửa hàng bán quần áo. Trần Thái Kiện bán hết tài sản, mặc bộ quần áo rằn ri, khoác trên vai cái ba lô to bự, bước lên con đường đi tìm đĩa bay. Mọi người đều nói Trần Thái Kiện điên rồi. Năm 2001, Trung Quốc như được mùa sản xuất các thằng điên, còn thằng điên thật sự Đường Lâm Sinh lại trở nên bình thường hơn. Bạn thử nói xem thói đời bây giờ là gì? Những việc kỳ hiếm đã không còn kỳ hiếm, giống như việc dứt áo ra đi của Trần Thái Kiện, chuyện anh ta đi ngược thói thường kiếm tìm đĩa bay, chẳng mấy chốc đã trở thành đề tài cũ mèm không đáng để nói nữa.

Đầu tháng Mười một, trận gió mùa tây bắc thổi về những đám mây âm u mãi không chịu tan. Mặt trời bị giam lỏng trong mây mù. Ánh nắng và hơi ấm đáng để ca ngợi đã trở thành vọng ước của chúng tôi. Mây đen từng lớp từng lớp, tầng nọ chồng tầng kia, đem theo sức mạnh đàn áp làm tâm trạng người ta cũng ảm đạm theo. Mấy ngày liên tiếp, mưa như muốn rơi mà không rơi được, chen chúc nhau đầy ắp cả bầu trời. Cuối cùng mây không chịu được sức nặng, hơi chệch mình, mưa dồn lực ùa ra, xối xả những hạt tròn trịa. Mưa đập vào những chiếc lá còn sót, hát lên bản nhạc buồn, cửa sổ đều đã thành những bức tường trắng mù, lấy tay xoa một mảng trong suốt, mưa ném nước vào trên cửa kính vỡ vụn bay tứ tung, giống hệt gương mặt khóc của chàng trai trẻ.

Tôi không thể không công nhận mình đã ốm. Tôi trùm chăn ngồi trước cửa sổ, liên tục khịt vào dòng nước mũi xanh chỉ chực xông ra, họng vừa đau vừa ngứa, đờm vừa trắng vừa vàng. Đến khám bác sĩ, kết quả là viêm phổi do cảm lạnh lâu ngày. Bác sĩ khuyên tôi nên tiêm hoặc truyền thuốc, tôi lựa chọn làm kẻ đào ngũ. Vi Vi nói: “Mày không muốn nhanh khỏi à?” Tôi nói: “Mày cứ tưởng tao thích thế này lắm à? Viêm phổi tốt nhất đừng bao giờ truyền thuốc cả, chuyện đơn giản thế này mà bác sĩ còn không biết, chỉ chực kiếm tiền của bệnh nhân. Để bác sĩ kiểu này chữa bệnh không cụt thì cũng què.”

Thuốc tây mua về, bác sĩ đã dặn tôi rất kỹ phải uống thuốc đúng giờ đúng liều, nhưng tôi ngại rắc rối, hôm thì quên, hôm thì tiện thể uống luôn cho cả hôm trước lẫn hôm sau. Bệnh tình không thuyên giảm, cộng thêm mấy ngày nay thời tiết thay đổi thất thường, lại càng nặng thêm. Xem ra hiệu quả của thuốc tây trên người tôi không phát huy được công dụng. Vi Vi đưa tôi đi cắt mấy thang thuốc bắc. Đun thuốc bắc còn rắc rối gấp trăm lần. Vi Vi kêu ca không ngớt. Nhưng kêu ca là chuyện của kêu ca, nó ngày nào cũng ép tôi uống cho đủ ba bát thuốc to, đặc như mực tàu. Cả phòng đều là mùi hương nhẹ đăng đắng của cây cỏ được sắc. Vi Vi nói đùa: “Hề, nhà mình sắp thành lò luyện đơn rồi.”

Vi Vi đã đi đến hàng giặt là. Sau khi tôi ốm quần áo bẩn trở thành một vấn đề lớn. Vi Vi không biết giặt quần áo. Lớn như thế rồi, nó giỏi lắm chỉ biết giặt quần lót, tất và khăn tay, nhưng mỗi lần giặt nó đều làm xà phòng bay tứ tung một đôi tất rách thôi mà nó dùng xà phòng bằng tôi giặt một đống quần áo lớn. Tôi không dám hy vọng gì ở Vi Vi, mà nó cũng chẳng bao giờ chịu cái cực hình này. Nó luôn nói bắt nó giặt quần áo thì thà giết nó còn hơn. Sáng sớm nay, nó xách cả đống quần áo bẩn đi đưa ra hàng giặt. Chỉ cần bạn chịu chi tiền, tất cả mọi việc bạn không muốn làm đều sẽ có người hân hạnh phục vụ cho bạn. Được sống trong xã hội hàng hoá phục vụ tận nhà bây giờ thật may mắn và dễ chịu!

Liên tiếp mấy ngày tôi ngồi trước cửa sổ nhìn mưa, nghe mưa rơi, cảm giác bức bối ban đầu dần tan, im lặng trở thành một thói quen. Mưa mang trong mình những hình thái khác nhau, lúc chậm nhẹ nó thì thầm rủ rỉ, lúc xối xả lại giống như tranh cãi ồn ào, khi không có gió lất phất dịu dàng, khi gió về đập thẳng tát mạnh. Mưa trăm dáng nghìn dạng, ủ rũ rồi lại hào hứng. Bỗng nhiên, tôi ước sao mưa đừng tạnh, tôi đừng khỏi ốm, để tôi được im lặng tận hưởng trạng thái giản đơn mà rất tuyệt vời này, ở trong đó tôi tìm thấy bóng dáng của hạnh phúc.

Thứ hạnh phúc tôi ước mơ tưởng quá xa vời, nhưng vô tình nhìn xuống hoá ra với tay là đến. Phải chăng hạnh phúc cũng có phân tầng, chia cấp, cũng có cao thấp sang hèn? Phải chăng hạnh phúc sang trọng bao giờ cũng đứng trên hạnh phúc thấp hèn? Là ai đã chia ra tầng cấp này làm chúng ta đổ gạo nhặt sạn chọn lọc, không biết trời cao đất dày bới lông tìm vết?

Lã Yến đột nhiên đến thăm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Lã Yến gõ mạnh vào cánh cửa chống trộm bên ngoài, tôi cao giọng hỏi: “Ai đấy?”. Tiếng gõ cửa biến mất, khi nó nổi lên lần nữa đã do dự hơn nhiều lần đầu. Tôi người vẫn chùm chăn chậm chạp bước ra mở cửa. Lã Yến ngỡ ngàng nhìn bộ dạng như tằm quấn kén của tôi, mắt chớp chớp nó hỏi: “Lưu Vi có nhà không?”. Tôi nói: “Ra ngoài rồi, bạn vào ngồi một lát, nó về ngay bây giờ đấy.” Lã Yến không từ chối, vào ngồi trên chiếc ghế sofa trong phòng khách. Tôi vội vứt tấm chăn bông nặng nề xuống, thay bằng một cái áo khoác dày, đem đống đồ ăn vặt Vi Vi mua cho tôi đặt trước mặt Lã Yến. Lã Yến không ăn, cũng không nói câu gì với tôi, chỉ ngồi im lặng chờ Vi Vi.

Mắt Lã Yến ướt và đỏ, trông giống như mới vừa khóc, bộ dạng thất thần. Ấn tượng Lã Yến trong tôi lúc nào cũng là người nhanh nhẹn, lạc quan, đúng mực, là người nắm trong tay quyền điều khiển những người xung quanh, là một người có tư chất thông minh và quyết đoán. Con người đó hoàn toàn xa lạ với Lã Yến bây giờ.

Chúng tôi không có chuyện để nói với nhau, không khí trong phòng cô đặc. Mấy phút sau, Lã Yến đứng dậy nói: “Tôi về đây, xin lỗi đã làm phiền”. Tôi nói ngồi thêm chút nữa đã, Vi Vi sắp về rồi. Lã Yến nói: “Nhờ nói lại với Lưu Vi tôi đến tìm.” Trước khi bước ra khỏi cửa, nó lại thay đổi ý định: “Thôi đừng cho Lưu Vi biết, đừng nói tôi đã đến”.

Mười lăm phút sau Vi Vi về. Mưa không to lắm, nó không đi ô, những hạt mưa bụi dính trên tóc lấp lánh phản sáng. Nó thấy tôi ngồi trong phòng khách liền chạy ngay đến đuổi tôi vào phòng ngủ nằm. Tôi giữ tay nó, nói: “Lúc nãy Lã Yến đến, hình như trước đó nó khóc. Mày đi xem nó có chuyện gì nhanh lên”. Vi Vi nghe xong chạy đi luôn. Cánh cửa chống trộm đập rầm trước mặt tôi, giống như tiếng kéo giằng rách đôi mối quan hệ thân thiết. Tôi hếch mũi hít mùi thuốc bắc trong không khí, cười buồn, tự mình đi xuống bếp uống thuốc.

Mẹ của Lã Yến đã bán mất căn nhà, nguồn sống chính của chị em nó, đem theo số tiền lớn tự tích luỹ, vứt lại hai cô con gái ngà ngọc, bỏ đi không nói một tiếng. Có người nhìn thấy bà ta cùng với người đàn ông mặt mũi thâm hiểm kia mua vé xe đường dài. Người đàn bà đó chỉ để lại hai nghìn tệ và một tờ giấy viết vài dòng vội vã cho hai cô con gái. Lã Xuân ngồi bệt xuống đất gào khóc. Lã Yến cũng khóc. Khóc xong, Lã Yến sau sạch nước mắt an ủi chị: “Đừng khóc nữa, em nghĩ chắc mẹ sẽ lại về thôi, mẹ không nỡ bỏ chị em mình đâu”. Lã Xuân không thèm nghe, vẫn khóc, nói: “Sao không khóc được? Bố thì ngồi tù, mẹ thì theo trai, chị em mình chẳng còn gì cả, phải làm sao bây giờ?”. Sau đó, Lã Xuân lại bắt đầu nguyền rủa cô Hạ và tôi, nói Hạ Quỳnh Hoa và Nam Cung Vĩ hai đứa hại nó khổ sở thế này rồi sẽ bị dao đâm súng bắn, chết không toàn thây.

Vi Vi khi tường thuật lại vụ việc không hề nhắc đến tên tôi, nó sợ tôi buồn. Nhưng tôi biết câu nguyền rủa của Lã Xuân không đề cập đến tôi là điều không thể. Vi Vi nói nó bị Lã Xuân đuổi ra khỏi nhà. Vi Vi nói Lã Xuân càng ngày càng làm nó ghét, nếu không phải vì Lã Yến, cả đời này nó thề không thèm nói câu nào với Lã Xuân.

Vi Vi nằm trên giường lật qua lật lại, nó đang lo cho Lã Yến. Tôi nói: “Vi Vi, mày có hận tao không?” Vi Vi hỏi: “Sao mày hỏi thế?” Tôi nói mày nhất định có hận tao. Vi Vi nói: “Đừng nghĩ vớ vẩn nữa, đấy là chuyện lâu lắm rồi. Tao bây giờ nghĩ kỹ rồi, tự tay trồng quả đắng thì tự phải ăn thôi, chẳng trách ai được. Chuyện của mẹ tao, tao không trách mày, có trách chỉ trách mẹ tao thôi. Tao không hiểu sao mẹ tao lại nói làm tất cả những điều này đều là vì tao. Nghe cứ như tao ép mẹ tao đi làm chuyện phạm pháp không bằng.” Tôi nói: “Cô Hạ rất yêu mày, cô hy vọng mày được sống sung sướng hơn.” Vi Vi nói: “Thế mày cho rằng bây giờ tao đang sống sung sướng hơn không? Ngày xưa tao thường gặp ác mộng, mơ thấy bố tao bị xe đâm nát, bây giờ thì tao lại mơ thấy mẹ tao, bà ngồi trong nhà giam, mặt mũi âm u nhìn tao nói: “Phải nhớ mẹ làm tất cả đều là vì con”. Vi Vi không nói tiếp nữa, nó quay lưng về phía tôi nặng nề thở những hơi dài.

Tôi ngồi dựa vào đầu giường. Bên ngoài cửa mưa đã tạnh, còn sót lại một đám mây sầu sương ảm đạm. Ánh đèn ấm áp phát ra từ những ngôi nhà đầy tiếng cười tắt dần, mọi thứ chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Những người đi đêm làm giật mình lũ chó không nhà, một con như phát dại gào lên ầm ĩ. Sự bất an của nó thổi bùng lên sự bất an của những con chó hoang khác, thành phố Yên Thuỷ trong chốc lát ầm lên tiếng chó sủa, vang khắp các ngóc ngách. Mấy phút sau, mọi thứ lại quay về với tĩnh lặng ban đầu. Đêm yên tĩnh, một màu đen không thể đâm xuyên.

Không biết bao lâu sau, trong đêm lại loé lên mấy tia sáng xanh quen thuộc. Mấy cái nón cỏ thần bí men theo mép mây mù đan xen bay lượn, dệt nên bức đồ hoạ thần bí ưu linh. Tôi không kìm được xúc động, lay tỉnh Vi Vi. Nó hỏi: “Chuyện gì thế?” Tôi chỉ ra phía màn đêm quánh quện bên ngoài nói: “Mày nhìn xem”. Vi Vi nói: “Cái gì?” Tôi nói: “Nhìn thấy chưa? Đĩa bay! Mày có nhìn thấy đĩa bay không?” Vi Vi cuộn người lại trong chăn, ngái ngủ nói: “Đừng có đùa nữa, đi ngủ đi”. Tôi tiếc nuối nhìn Vi Vi quay về với giấc ngủ, tại sao những tia sáng ưu linh kia chỉ mình tôi nhìn thấy, còn Vi Vi lại không? Chẳng lẽ mọi thứ đều chỉ là sự hoang tưởng của tôi?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.