Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
63
Im Lặng

❊ ❊ ❊

63

IM LẶNG

Tiếng cười của hắn rần rần khắp căn phòng. Mặt hắn nhợt nhạt dưới ánh sáng ảnh nổi của vệ tình và các hạm đội đang lao vào nhau trong bóng tối. Ngựa Hoang đã tắt chương trình phát sóng của Boong Ảnh Nổi và đã bắt tay vào phân tích trung tâm dữ liệu của Hội Chủ trong lúc Cassius đi về phía Lysander, còn tôi đứng dậy khỏi thi thể của Octavia. Người tôi cháy sém những vết thương.

“Ý của bà ta là gì khi nói phải ngăn hắn lại?” Cassius hỏi tôi.

“Tôi không biết.”

“Lysander?”

Thằng bé quá bàng hoàng vì cảnh tượng hãi hùng xung quanh để có thể lên tiếng.

“Đoạn băng đã được phát tới các con tàu và các hành tinh,” Ngựa Hoang nói. “Mọi người đang được chứng kiến cái chết của Octavia. Hệ thống liên lạc đang tắc nghẽn. Họ không biết ai đang nắm quyền kiểm soát. Chúng ta phải hành động ngay trước khi họ đi theo một kẻ khác.”

Cassius và tôi lại gần Chó Rừng. “Mày đã làm gì?” Sevro hỏi. Cậu lắc lắc gã nhỏ thó. “Bà ta muốn nói gì?”

“Bảo con chó của mày buông tao ra,” Chó Rừng nói dưới đầu gối của Sevro. Tôi kéo Sevro lại. Cậu đi quanh Chó Rừng, vẫn kích động.

“Mày đã làm gì?” tôi hỏi.

“Nhiều lời với hắn cũng chẳng có tác dụng gì đâu,” Ngựa Hoang nói.

“Không có tác dụng gì? Mày nghĩ tại sao Hội Chủ lại giữ tao bên cạnh?” Chó Rừng hỏi từ dưới sàn. Hắn nhỏm người dậy, ôm lấy cánh tay bị thương. “Tại sao bà ta không sợ khẩu súng trên hông tao, trừ phi có một mối đe dọa lớn hơn đang lơ lửng trên đầu bà ta?”

Hắn ngước lên nhìn tôi đằng sau mái tóc rối bời. Mặt hắn vẫn bình tĩnh, bất chấp cảnh tàn sát mà chúng tôi đã thực hiện. Bất chấp việc đưa chúng tôi đến đây và giờ đang bị ghim chặt xuống sàn.

“Tao vẫn nhớ cảm giác khi ở dưới lòng đất, Darrow, hắn chậm rãi nói. “Mặt đá lạnh dưới tay tao. Các thành viên của Nhà Pluto vây quanh, khom mình trong bóng tối. Hơi thở của chúng. Ánh mắt chúng nhìn tao. Tao vẫn nhớ tao đã sợ sẽ thất bại đến mức nào. Đã chuẩn bị lâu đến mức nào, và cha tao đã chẳng thèm bận tâm đến tao như thế nào. Cả cuộc đòi tao đè nặng trong những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy. Tất cả trượt khỏi tay tao. Bọn tao đã trốn khỏi lâu đài, chạy trốn khỏi lũ người Nhà Vulcan. Chúng đến rất nhanh. Chúng sắp biến bọn tao thành nô lệ. Các thành viên cuối cùng của nhà bọn tao vẫn đang chạy trong đường hầm khi tao rải mìn, nhưng lũ Nhà Vulcan cũng đang chạy. Tao có thể nghe thấy tiếng của cha tao. Nghe thấy ông ta nói với tao rằng ông ta không ngạc nhiên khi tao thất bại nhanh đến vậy. Suốt một tuần sau vụ nổ phong tỏa đường hầm, tao không thể nghe thấy gì. Một tuần sau đó bọn tao đã giết một con bé và ăn hai chân nó để sinh tồn. Nó đã cầu xin bọn tao đừng làm vậy. Đã cầu xin bọn tao hãy chọn người khác. Nhưng trong khoảnh khắc đó tao đã nhận ra rằng nếu không có người hy sinh, sẽ không có ai sống sót.”

Cơn ớn lạnh chồm lấy tôi, bắt đầu từ tận sâu trong bụng rồi lan tỏa lên trên. “Ngựa Hoang…”

“Chúng đang ở đây,” cô kinh hãi nói.

“Chuyện gì vậy? Cái gì đang ở đây?” Sevro rít lên.

“Darrow…” Cassius thì thầm cảnh giác.

“Vũ khí hạt nhân không ở trên Sao Hỏa,” tôi nói. “Chúng ở trên Mặt Trăng.”

Nụ cười của Chó Rừng mở rộng. Hắn từ từ đứng dậy, và không một ai trong số chúng tôi dám đụng vào hắn. Tất cả đều trùng khớp. Sự căng thẳng giữa hắn và Hội Chủ. Những lời đe dọa mập mờ. Sự táo tợn của hắn khi đến đây, giữa trung tâm quyền lực của Hội Chủ. Khả năng chế giễu Aja mà không sợ hậu quả.

Ôi, khốn kiếp. Khốn kiếp. Khốn kiếp. Khốn kiếp.” Sevro kéo mái tóc Mohawk của cậu ấy. “Khốn kiếp.”

“Tao chưa bao giờ muốn thả bom hạt nhân lên Sao Hỏa,” Chó Rừng nói. “Tao sinh ra ở Sao Hỏa. Nó là gia sản của tao, là chiến lợi phẩm mà từ đó tất cả mọi thứ sẽ đổ về. Helium của nó là máu của đế chế này. Còn Mặt Trăng, thiên thể xác xơ này, cũng như Octavia, chỉ là một con cừu già xảo trá đang hút xương tủy của Hiệp Hội, lải nhải về những điều thuộc về quá khứ thay vì những điều có thể xảy ra. Và Octavia đã để tao đòi tiền chuộc nó. Mày cũng sẽ làm vậy, vì mày yếu đuối và chưa học được thứ đáng lẽ mày phải học ở Học Viện. Để chiến thắng, mày phải hy sinh.”

“Ngựa Hoang, em có thể tìm được những quả bom ấy không?” tôi hỏi. “Ngựa Hoang!”

Cô đang chết sững. “Không. Chắc chắn hắn đã che đậy các dấu hiệu phóng xạ. Cho dù tìm được nó, chúng ta cũng không thể vô hiệu hóa…” Cô với tìm bộ đàm để gọi hạm đội của chúng tôi.

“Mày mà gọi, cứ mỗi phút tao sẽ cho nổ một quả bom,” Chó Rừng nói, gõ vào bộ đàm nhỏ được cấy trong tai. Chắc hẳn Lilath đang lắng nghe. Chắc hẳn ả có ngòi nổ. Đó là những gì hắn muốn nói. Cô ta là sự đảm bảo của hắn. “Tao mà lại đi nói cho mày biết kế hoạch của tao để mày phá bĩnh hay sao?” Hắn vuốt tóc, và chùi máu khỏi giáp. “Những quả bom đã được cài nhiều tuần trước. Lũ Nghiệp Đoàn đã lén mang chúng lên khắp Mặt Trăng cho tao. Đủ để tạo ra một mùa đông nguyên tử. Rhea thứ hai, nếu mày muốn gọi như vậy. Khi chúng đã được đặt vào vị trí, tao đã nói với Octavia những việc tao làm và đã đặt điều kiện với bà ta. Bà ta sẽ tiếp tục làm Hội Chủ cho đến khi Khởi Nghĩa bị dập tắt, mà Khởi Nghĩa thì… đã chuyển sang một hướng đáng ngạc nhiên… rõ ràng là vậy. Rồi sau đó, vào ngày khải hoàn, bà ta sẽ triệu tập Thượng Viện, từ bỏ Ngai Vàng Bình Minh và đưa tao lên làm người kế vị. Để đổi lại, tao sẽ không phá hủy Mặt Trăng.”

“Đó là lý do vì sao Octavia lại phong tỏa Thượng Viện, Ngựa Hoang nói đầy ghê tởm. “Để mày có thể làm Hội Chủ.”

“Phải.”

Tôi lùi khỏi hắn, cảm thấy sức nặng của cuộc chiến đè nặng trên vai, sự suy nhược của cơ thể vì căng thẳng, vì mất máu, và giờ… vì con quỷ này. Sự ích kỷ này, thật quá sức chịu đựng.

“Mày điên mẹ nó rồi,” Sevro nói.

“Hắn không điên,” Ngựa Hoang nói. “Tôi có thể tha thứ cho hắn nếu hắn điên. Adrius, có ba tỷ người trên Mặt Trăng này. Anh không muốn trở thành hạng người đó chứ.”

“Chúng đâu có quan tâm đến tao. Vậy tại sao tao phải quan tâm đến chúng?” hắn hỏi. “Tất cả những chuyện này là một trò chơi. Và tao đã thắng.”

“Những quả bom đang ở đâu?” Ngựa Hoang hỏi, bước những bước đe dọa về phía hắn.

“E hèm,” hắn nói, khiển trách Ngựa Hoang. “Mày cứ đụng vào một cọng tóc của tao, Lilath sẽ cho nổ một quả bom.” Ngựa Hoang không thể kiềm chế được bản thân.

“Họ là người,” cô ấy nói. “Mày có sức mạnh để trao trả cuộc sống cho ba tỷ người, Adrius. Đó là sức mạnh vượt quá những gì bất kỳ ai nên thèm khát. Mày có cơ hội để làm một người tốt hơn cha. Hơn Octavia…”

“Con quỷ cái ti tiện vênh váo,” hắn nói trong tiếng cười khe khẽ vì không thể tin những gì trước mắt. “Mày thực sự nghĩ mày vẫn có thể thao túng tao ư? Việc này là tại mày. Lilath, cho nổ quả bom ở phía Nam Biển Serenity.” Tất cả chúng tôi nhìn vào ảnh nổi của Mặt Trăng trên đầu, hy vọng trong tuyệt vọng rằng hắn đang khoác loác. Rằng bằng cách nào đó tín hiệu sẽ không được truyền đi. Nhưng một chấm nhỏ màu đỏ sáng lên trên ảnh nổi lành lạnh, rồi bùng lên, một chuyển động nho nhỏ hầu như không đáng kể bao trọn lấy mười ki lô mét thành phố. Ngựa Hoang chạy lại gần máy tính. “Đó là một vụ nổ hạt nhân,” cô thì thầm. “Có hơn năm triệu người ở quận ấy.”

“Từng có,” Chó Rừng nói.

“Thằng điên…” Sevro rít lên, chạy về phía Chó Rừng. Cassius chắn đường, đẩy cậu lùi lại. “Tránh ra!”

“Sevro, bình tĩnh.”

“Liệu hồn đấy, Quỷ Lùn! Còn hàng trăm quả nữa,” Chó Rừng nói.

Cảm thấy quá ngưỡng chịu đựng, Sevro ôm chặt lấy ngực, quả tim cậu chắc hẳn đang đập mạnh vì chất kích thích. “Darrow, chúng ta phải làm gì đây?”

“Bọn mày nghe lệnh,” Chó Rừng nói.

Tôi ép mình phải hỏi. “Mày muốn gì?”

“Tao muốn gì ư?” Hắn dùng răng quấn một mảnh vải lên cánh tay đang chảy máu. “Tao muốn mày phải trở thành thứ mày đã luôn muốn trở thành, Darrow. Tao muốn mày giống như vợ mày. Một kẻ tử vì đạo. Hãy tự sát. Ngay tại đây. Trước mặt em gái tao. Đổi lại, ba tỷ linh hồn sẽ sống. Chẳng phải đó là thứ mày đã luôn muốn sao? Được trở thành một người hùng? Mày chết, và tao sẽ nhậm chức Hội Chủ. Rồi sẽ có hòa bình.”

“Không,” Ngựa Hoang nói.

“Lilath, cho nổ một quả bom khác. Lần này là Biển Xà.” Một chấm đỏ khác nở rộ trên màn hình. “Dừng lại!” Ngựa Hoang nói. “Làm ơn. Adrius.”

“Mày vừa giết sáu triệu người,” Cassius nói, không thể lĩnh hội thực tế ấy.

“Họ sẽ nghĩ đó là do chúng ta,” Sevro khinh bỉ nói.

Chó Rừng đồng tình. “Mỗi quả bom đều trông như một phần của cuộc xâm lược. Đây là danh tiếng của mày, Darrow. Hãy nghĩ đến những đứa trẻ đang chết cháy. Hãy nghĩ đến các bà mẹ đang gào thét. Bao nhiêu người mày có thể cứu chỉ bằng một cái bóp cò.”

Các bạn nhìn tôi, nhưng tôi đang ở một nơi xa xăm, lắng nghe tiếng than thở của gió trong các đường hầm ở Lykos. Ngửi mùi sương trên các thiết bị buổi sáng sớm. Biết rằng khi tôi về nhà sẽ thấy Eo đang đợi. Như em đang đợi ở cuối con đường rải sỏi, cùng chú Narol, và Pax, và Ragnar, và Quinn, và, tôi hy vọng rằng, cả Roque, Lorn, Tactus, lẫn những người còn lại. Chết sẽ không phải là kết thúc. Nó sẽ là sự khởi đầu của một thứ mới mẻ. Tôi phải tin ở điều đó. Nhưng cái chết của tôi sẽ để Chó Rừng được sống trong thế giới này. Nó sẽ trao cho hắn quyền lực tác động lên những người tôi yêu quý, lên tất cả nhũng gì tôi đã vì chúng mà chiến đấu. Tôi vẫn luôn nghĩ mình sẽ chết trước khi tàn cuộc. Tôi đã khó nhọc lê bước, biết rằng tôi sắp đến hồi diệt vong. Nhưng các bạn đã thổi tình yêu vào người tôi, thổi niềm tin vào từng lóng xương cho tôi. Họ đã khiến tôi muốn sống. Họ đã khiến tôi muốn khởi tạo. Ngựa Hoang nhìn tôi, mắt cô đẫm lệ, và tôi biết cô muốn tôi chọn sống, nhưng cô sẽ không chọn thay tôi.

“Darrow? Câu trả lời của mày là gì?”

“Không.” Tôi đấm vào cổ họng hắn. Hắn kêu khùng khục. Không thở nổi. Tôi đánh ngã hắn, rồi nhảy lên người hắn, dùng đầu gối đè hai tay hắn xuống sàn để đầu hắn kẹp giữa hai chân tôi. Tôi thọc tay vào miệng hắn. Mắt hắn mở lớn. Hai chân quẫy đạp. Răng hắn cứa vào các khớp ngón tay tôi, làm rỉ máu.

Lần cuối cùng tôi đè hắn xuống, tôi đã dùng sai vũ khí. Hai tay có là gì với một sinh vật như hắn? Tất cả những quỷ quyệt, tất cả những lời nói dối đều nằm ở cái lưỡi của hắn. Nên tôi chộp lấy nó bằng bàn tay Chim Lặn, dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy nó như thể nó là một con rắn hổ lục béo tốt mới đẻ. “Câu chuyện luôn kết thúc thế này đây, Adrius,” tôi cúi xuống nói với hắn. “Không phải bằng những tiếng gào thét của mày. Không phải bằng cơn thịnh nộ. Mà bằng sự im lặng của mày.”

Và bằng một cú kéo mạnh, tôi giật đứt lưỡi của Chó Rừng.

Hắn gào lên bên dưới. Máu sủi bọt từ mẩu cụt ở cuống họng, bắn lên môi hắn. Hắn quẫy đạp. Tôi đẩy hắn ra và đứng dậy trong cơn thịnh nộ mù mịt, cầm thứ công cụ đẫm máu của kẻ thù trên tay trong lúc hắn rên rỉ dưới sàn, cảm thấy lòng căm thù trào dâng trong tôi và những cặp mắt choáng váng của các bạn. Tôi giữ nguyên bộ đàm trong tai hắn để Lilath có thể nghe thấy hắn rên rỉ, rồi đi tới bảng điều khiển ảnh nổi và gọi cho tàu của Victra. Khuôn mặt cô xuất hiện, mắt mở lớn khi nhìn thấy tôi.

“Darrow… cậu còn sống…” cô tìm cách lên tiếng. “Sevro… những quả bom hạt nhân…

“Cô cần phải phá hủy Sư Tử Của Sao Hỏa,” tôi nói. “Lilath đang kích hoạt những quả bom trên bề mặt. Còn hàng trăm quả nữa được giấu trên khắp các thành phố. Hủy diệt con tàu đó!”

“Nó ở trung tâm đội hình của chúng,” cô cự cãi. “Chúng ta sẽ tự hủy hoại hạm đội của chính mình nếu tìm cách lại gần. Mà có làm vậy thì cũng phải mất vài tiếng.”

“Ta có thể chặn tín hiệu của chúng không?” Ngựa Hoang hỏi.

“Bằng cách nào? Có cả triệu tín hiệu đang được phát ra lúc này.”

“Bom Xung thì sao?” Sevro hỏi, xuất hiện sau lưng tôi. Mặt Victra rạng rỡ khi nhìn thấy cậu, rồi cô lắc đầu.

“Chúng có trường chắn,” cô nói.

“Dùng Bom Xung lên các quả bom để làm đảo mạch máy phát radio của chúng,” tôi nói. “Bắn Cơn Mưa sắt và thả Bom Xung lên các thành phố cho đến khi chúng bị vô hiệu hóa.”

“Và ném ba tỷ người trở lại thời Trung cổ ư?” Cassius hỏi.

“Chúng ta sẽ bị tiêu diệt,” Victra nói. “Chúng ta không thể thực hiện Cơn Mưa sắt. Chúng ta sẽ để mất quân đội của mình. Và các Hoàng Kim sẽ giữ được Mặt Trăng.”

Một quả bom khác phát nổ. Lần này gần Cực Nam. Rồi quả bom thứ tư phát nổ ở xích đạo. Chúng tôi biết hậu quả của từng vụ nổ. “Lilath không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra với Adrius,” Cassius nói nhanh. “Ả trung thành đến mức nào? Liệu ả có cho nổ tất cả bom không?”

“Không, chừng nào hắn vẫn còn rên rỉ,” tôi nói. ít nhất đó là hy vọng của tôi.

“Xin lỗi,” một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên. Chúng tôi quay lại thì thấy Lysander đang đứng phía sau. Chúng tôi đã quên mất nó giữa những hỗn loạn. Cặp mắt nó đỏ ngầu vì nước mắt. Sevro giơ Găng Xung lên để bắn nó. Cassius hất Găng Xung sang một bên.

“Hãy gọi cho cha đỡ đầu của em,” Lysander dũng cảm nói. “Hãy gọi cho Lãnh Chúa Tro Tàn. Ông sẽ biết nói lý lẽ.”

“Ôi, đừng có giỡn…” Sevro nói.

“Bọn anh vừa giết Hội Chủ và con gái của ông ta, tôi nói. “Lãnh Chúa Tro Tàn…”

“Đã hủy diệt Rhea,” Lysander cắt ngang. “Phải. Và việc đó đã ám ảnh ông. Hãy gọi cho ông, ông sẽ trợ giúp. Bà của em sẽ muốn ông làm vậy. Mặt Trăng là nhà của bọn em.”

“Nó nói đúng,” Ngựa Hoang nói, đẩy tôi khỏi bảng điều khiển. “Darrow, tránh ra.” Cô đang ở trạng thái tập trung bị khóa cứng lại, không thể liên kết những suy nghĩ của mình trong lúc nối kênh liên lạc trực tiếp với các Pháp Quan Hoàng Kim của hạm đội. Những người đàn ông đàn bà cao sừng sững xuất hiện xung quanh chúng tôi như những bóng ma màu bạc, đứng giữa những cái xác mà họ đã nhìn chúng tôi tạo ra. Người cuối cùng xuất hiện là Lãnh Chúa Tro Tàn. Mặt ông ta đầy giận dữ. Cả con gái lẫn chủ nhân của ông ta đã chết dưới tay chúng tôi.

“Bellona, Augustus,” ông ta gầm gừ, nhìn thấy Lysander đứng giữa chúng tôi. “Còn chưa đủ khi…”

“Cha đỡ đầu, chúng ta không có thời gian để buộc tội lẫn nhau đâu,” Lysander nói.

“Lysander… con còn sống.”

“Làm ơn hãy nghe họ nói. Thế giới của chúng ta phụ thuộc vào điều đó.”

Ngựa Hoang tiến về phía trước và nói lớn. “Các Pháp Quan của hạm đội, Lãnh Chúa Tro Tàn. Hội Chủ đã chết. Những vụ nổ hạt nhân mà các vị nhìn thấy đang phá hủy quê hương của các vị không phải vũ khí của Đỏ. Chúng vốn thuộc về kho vũ khí của chính các vị và đã bị anh trai tôi đánh cắp. Pháp Quan của anh ta, Lilath, đang giám sát việc kích hoạt hơn bốn trăm đầu đạn hạt nhân từ đài chỉ huy của chiếc Sư Tử Của Sao Hỏa. Chúng sẽ tiếp tục cho đến khi Lilath bỏ mạng. Các chiến hữu Hoàng Kim của tôi, hãy chấp nhận sự thay đổi, bằng không hãy chấp nhận bị tận diệt. Lựa chọn thuộc về các vị.”

“Ngươi là tên phản bội…” một trong các Pháp Quan rít lên.

Lysander bước ra khỏi màn ảnh nổi và đi đến chiếc bàn nó đã ngồi trước đó. Nó nhặt quyền trượng của bà lên và quay lại trong lúc các Pháp Quan đang đe dọa Ngựa Hoang.

“Chị ấy không phải là một kẻ phản bội,” Lysander nói, đưa cho Ngựa Hoang cây quyền trượng. “Chị ấy là người chinh phục chúng ta.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.