Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
Nọc Rắn

❊ ❊ ❊

3

NỌC RẮN

Máu rỉ ra từ chỗ kim loại rì rì chọc vào da đầu tôi. Những sợi tóc vàng bẩn thỉu rớt xuống sàn bê tông trong lúc gã Xám cạo đầu tôi bằng tông đơ. Chiến hữu của hắn gọi hắn là Danto. Hắn xoay đầu tôi sang hai phía để đảm bảo ràng nó đã được cạo sạch, đoạn vỗ mạnh lên đỉnh đầu. “Đi tắm nhé, chủ nhân?” hắn hỏi. “Grimmus thích các tù nhân của bà ta phải sạch sẽ và ngoan ngoãn, nghe rõ chưa?” Hắn vỗ vào chiếc rọ mõm mà chúng đã đeo cho tôi sau khi tôi tìm cách cắn một tên trong số chúng trong lúc chúng kéo tôi ra khỏi bàn của Chó Rừng. Chúng kéo tôi đi bằng một chiếc vòng điện tử quấn quanh cổ, hai tay vẫn bị khóa chặt sau lưng. Mười hai tên Thám cẩu hung hãn kéo tôi đi qua các hành lang như một túi rác.

Một gã Xám khác tóm vòng cổ kéo giật tôi ra khỏi ghế trong lúc Danto đi lấy vòi năng lượng từ trong tường. Chúng thấp hơn tôi một cái đầu nhưng săn chắc và vạm vỡ. Cuộc sống của chúng đầy cam go - phải đuổi theo Những Kẻ Mở Đường ở vành đai, truy bắt các sát thủ của Liên Minh tới tận đáy của Mặt Trăng, săn lùng Các Con Trai Của Ares ở các hầm mỏ…

Tôi ghét mỗi khi chúng chạm vào người tôi. Ghét cả bóng dáng và âm thanh của chúng. Quá nhiều. Quá thô lỗ. Quá hà khắc. Chúng làm gì cũng gây đau đớn. Kéo tôi lăn lóc. Chốc chốc lại tát tôi. Tôi gắng hết sức để không chảy nước mắt, nhưng không biết phải làm thế nào.

Mười hai tên lính xếp hàng nhìn tôi trong lúc Danto đưa ống lên ngắm. Chúng có ba tên Đá Nham Thạch. Hầu hết các đội Thám Cẩu đều có. Làn nước giội vào tôi như một con ngựa đá vào ngực, xé toạc cả da. Tôi xoay người trên sàn bê tông, trườn dọc căn phòng cho đến khi bị ép chặt vào góc. Sọ tôi cụng mạnh vào tường. Những ngôi sao choán hết tầm nhìn. Tôi nuốt nước vào bụng, ho sặc sụa và cuộn tròn lại để bảo vệ mặt vì hai tay vẫn bị còng chặt sau lưng.

Khi chúng ngừng tay, tôi vẫn còn thở dốc và ho sặc sụa trong rọ mõm, cố tìm không khí. Chúng tháo còng cho tôi và nhét tôi vào bộ áo liền quần màu đen dành cho tù nhân trước khi lại còng tôi tiếp. Có cả một cái mũ trùm đầu mà chúng sẽ sớm đội lên đầu tôi để cướp đi chút nhân tính còn sót lại của tôi. Tôi bị ném vào một chiếc ghế. Chúng lạch cạch khóa còng của tôi vào ghế để giữ chặt tôi. Tất cả cũng chỉ bằng thừa. Nhất cử nhất động đều bị theo dõi. Chúng canh giữ vì con người trước đây của tôi, không phải con người hiện tại. Tôi nheo mắt nhìn chúng, mắt lờ mờ không thể nhìn thấy gì ở xa. Nước nhỏ xuống từ lông mi. Tôi tìm cách ngửi, nhưng mũi tôi nghẹt cứng vì máu đông từ lỗ đến tận khoang mũi. Chúng đã lam gãy nó khi đeo rọ mõm.

Chúng tôi đang ở trong phòng gia công của Ủy Ban Quản Lý Chất Lượng, nhìn bao quát mọi hoạt động quản lý của nhà ngục bên dưới pháo đài của Chó Rừng. Tòa nhà có hình hộp bê tông như mọi cơ quan chính phủ khác. Ánh sáng độc địa khiến tất cả những người ở đây trông như các xác sống với lỗ chân lông to bằng miệng núi lửa. Ngoài các gã Xám, các Đá Nham Thạch, chỉ có duy nhất một bác sĩ Vàng, một cái ghế, một chiếc bàn khám và một ống nước. Những vết bẩn bám quanh máng thoát nước trên sàn và những vết cào trên chiếc ghế kim loại là bộ mặt và linh hồn của căn phòng này. Chương cuối của các mảnh đời bắt đầu tại đây.

Cassius sẽ không bao giờ đặt chân đến xó xỉnh này. Rất ít các Hoàng Kim cần hoặc muốn đến đây trừ phi chúng chọn sai đối tượng để gây thù. Nó chính là ruột của đồng hồ, các phụ tùng trong này kêu vo ve và ken két. Ai còn dũng cảm được khi ở nơi mất tính ngươi như chốn này?

“Thật điên khùng, phải không?” Danto hỏi những kẻ đứng sau hắn. Hắn quay lại nhìn tôi. “Cả đời tao chưa từng thấy thứ gì kỳ lạ đến thế này.”

“Nhá Tạo Tác hẳn đã đắp cả trăm kí lô lên người hắn,” một kẻ khác nói.

“Nhiều hơn đấy. Mày đã thấy hắn lúc mặc giáp chưa? Hắn là một con quỷ khốn kiếp.”

Dan to búng ngón tay xám trổ vào rọ mõm của tôi. “Tao cược rằng được sinh ra lần thứ hai hẳn là đau đớn lắm. Phải nể mày vì điều đó. Nỗi đau là ngôn ngữ muôn loài. Phải không, Gỉ Sắt?” Không thấy tôi trả lời, hắn nhoài người về phía trước vá giẫm mạnh đôi ủng có gót bằng thép lên bàn chân trần của tôi. Một tảng móng chân lớn bật ra. Cơn đau và máu tuôn ra từ chỗ ngón chân để hở. Tôi nghiêng đầu thở hổn hển. “Phải không?” hắn hỏi lại. Tôi chảy nước mắt, không phải vì cơn đau, mà vì vẻ bình thản trong sự độc địa của hắn. Nó khiến tôi cảm thấy thật nhỏ bé. Tại sao chỉ cần một chút sức lực cỏn con mà hắn có thể gây cho tôi nỗi đau nhường ấy? Nó khiến tôi nhớ chiếc hộp giam.

“Hắn chỉ là một con khỉ đội lốt,” một kẻ khác nói. “Để hắn yên. Hắn đã không hiểu chuyện.”

“Không hiểu chuyện?” Danto hỏi. “Nhảm nhí. Hắn đã thích được khoác lên người vỏ bọc của một tên chủ nhân. Đã thích được thống trị chúng ta.” Danto cúi xuống để nhìn vào mắt tôi. Tôi tìm cách ngoảnh mặt đi, sợ sẽ lại bị hắn đánh, nhưng hắn giữ chặt lấy đầu tôi và banh tròng mắt tôi ra để mắt chúng tôi nhìn thẳng vào nhau. “Hai em gái của tao đã chết trong Cơn Mưa Sắt ấy của mày, Đỏ. Nhiều bạn bè của tao nữa, mày nghe rõ chứ?” Hắn dùng một thứ gì đó bằng kim loại đập vào mé đầu tôi. Mắt tôi hoa lên. Tôi cảm thấy máu đang chảy. Sau lưng Danto, tên sĩ quan chỉ huy đang kiểm tra thiết bị hiển thị dữ liệu của hắn. “Mày muốn kết cục tương tự cho các con của tao nữa, phải không?” Danto nhìn vào mắt tôi để tìm câu trả lời. Tôi không có câu trả lời hắn có thể chấp nhận.

Cũng như những kẻ còn lại, Danto là một tên lính quân đoàn kỳ cựu, cứng cỏi như nắp cống sắt hoen gỉ. Vũ khí công nghệ tô điểm bộ đồ chiến đấu màu đen của hắn, những con rồng màu tím cuộn tròn trên các món đồ khảm bạc. Thiết bị quang học được cấy vào mắt để phát hiện ảnh nhiệt và đọc bản đồ chiến trận. Hắn còn có nhiều món vũ khí công nghệ khác được cấy dưới da để giúp săn đuổi các Hoàng Kim và các Đá Nham Thạch. Hình xăm một con rồng biển đang di chuyển nắm chặt số XIII được xăm lên cổ của tất cả bọn chúng, và những đống tro nhỏ nằm dưới chân chữ số. Chúng là thành viên Quân Đoàn Rồng XIII, quân đoàn Pháp Quan ưa thích của Lãnh Chúa Tro Tàn, và giờ là của con gái ông ta, Aja. Dân thường chỉ gọi chúng là các Kỵ Binh. Ngựa Hoang ghét những tên cuồng tín ấy. Chúng là một quân đội tự do gồm ba mươi nghìn người được Aja tuyển chọn để trở thành cánh tay của Hội Chủ, xa khỏi Mặt Trăng.

Chúng ghét tôi.

Chúng ghét các Màu Hạ Cấp với sự kỳ thị thâm căn cố đế mà thậm chí các Hoàng Kim cũng không sánh bằng.

“Nhắm vào tai ấy, Danto, nếu cậu muốn hắn kêu ăng ẳng như một con chó,” một ả Xám đề nghị. Ả đứng ở ngưỡng cửa, quai hàm nhọn hoắt đưa lên đưa xuống trong lúc ả nhai kẹo cao su. Mái tóc màu khói của ả được cạo ngắn theo kiểu thổ dân. Giọng lè nhè như của người Trái Đất. Ả tựa người vào bức tường kim loại bên cạnh một tên Xám đang ngáp dài với cái mũi thanh mảnh như của một gã Hồng thay vì một chiến binh. “Nếu dùng tay vỗ vào tai, anh có thể chọc thủng màng nhĩ nhờ áp lực.”

“Cảm ơn, Holi.”

“Sẵn lòng mà.”

Danto chụm tay lại. “Như thế này hả?” Hắn vỗ vào đầu tôi.

“Chụm lại hơn tí nữa.”

Tên sĩ quan chỉ huy búng tay. “Danto. Grimmus muốn hắn còn lành lặn. Lùi lại để bác sĩ kiểm tra đi.” Tôi thở phào nhẹ nhõm trước lệnh ân xá ấy.

Tên bác sĩ Vàng mập ú thong thả tiến về phía trước để kiểm tra tôi bằng cặp mắt nhỏ sáng màu hoàng thổ. Ánh đèn mờ phía trên khiến mảng hói trên đầu hắn tỏa sáng như một quả táo nhạt bôi sáp. Hắn lướt ống nghe trên ngực tôi, theo dõi hình ảnh qua thiết bị nhỏ cấy trong mắt. “Thế nào, bác sĩ?” tên sĩ quan hỏi.

“Đáng kinh ngạc,” tên Vàng huýt sáo sau một hồi. “Mật độ xương và nội tạng vẫn ổn định bất kể chế độ dinh dưỡng thấp. Các cơ đã bị teo, như chúng ta đã theo dõi trong phòng thí nghiệm, nhưng không tệ như các cơ Hoàng Kim tự nhiên.”

“Ý ông là hắn tốt hơn Hoàng Kim?” gã sĩ quan hỏi.

“Tôi không nói vậy,” tên bác sĩ cáu kỉnh.

“Bình tĩnh đi. Không có camera đâu, bác sĩ. Đây là phòng gia công. Vậy kết luận là gì?”

“Có thể di chuyển nó.”

“Nó?” tôi lẩm bẩm nói trong rọ mõm bằng giọng trầm, không như tiếng người.

Tên bác sĩ giật mình, ngạc nhiên vì tôi có thể nói.

“Còn việc gây mê dài hạn thì sao? Phải mất ba tuần để đi từ quỹ đạo này đến Mặt Trăng.”

“Sẽ ổn thôi.” Tên bác sĩ nhìn tôi sợ hãi. “Nhưng tôi sẽ tăng liều lượng lên mười miligam mỗi ngày, chỉ huy ạ, để đảm bảo an toàn. Hệ thống tuần hoàn của mạnh đến bất thường.”

“Phải rồi.” Gã chỉ huy gật đầu với ả Xám. “Đến lượt cô, Holi. Đặt hắn lên giường. Rồi mang xe đẩy tới đưa hắn đi. Hết việc của ông rồi, bác sĩ. Trở lại thế giới nhỏ bé an toàn đầy những lụa là và cà phê espresso của ông đi. Chúng tôi sẽ lo…”

Bộp. Nửa trán trước của tên sĩ quan văng ra. Có thứ gì đó bằng kim loại va vào tường. Tôi nhìn chằm chằm vào tên sĩ quan, tâm trí không kịp nhận biết tại sao mặt hắn lại biến mất. Bộp. Bộp. Bộp. Bộp. Như tiếng bẻ khớp ngón tay. Làn sương màu đỏ phun vào không khí từ đầu của những tên kỵ binh đứng gần nhất. Phun cả vào mặt tôi. Tôi cúi đầu xuống. Đằng sau chúng, ả kỵ binh cằm nhọn bình thản bước qua hàng ngũ của mình, bắn thẳng vào gáy chúng. Số còn lại rút súng trường ra, náo động, thậm chí không thể thốt lên những câu chửi thề trước khi một gã Xám khác bắn những phát đạn đôi vào năm tên trong số chúng từ vị trí của mình ở ngưỡng cửa bằng một khẩu súng sử dụng đạn thuốc lạc hậu. Giảm thanh được gắn ở nòng súng để giữ yên lặng. Các Đá Nham Thạch là những kẻ đầu tiên ngã xuống sàn, rỉ máu đỏ.

“Đã thông thoáng,” ả Xám nói.

“Thêm hai tên nữa,” tên kia đáp. Hắn bắn gã bác sĩ Vàng trong lúc gã bò ra cửa hòng tìm đường thoát, rồi đá vào ngực Danto. Gã Xám ngước lên nhìn hắn chằm chằm, máu chảy từ dưới cằm.

“Trigg… tại sao…”

“Ares gửi lời hỏi thăm, thằng khốn nạn.” Tên Xám bắn ngay dưới vành mũ chiến của Danto, ở giữa hai mắt, và xoay khẩu súng trên tay, thổi khói đang nhả ra từ nòng súng đoạn nhét nó vào bao đựng súng trên chân. “Sạch sẽ.”

Miệng tôi hoạt động, môi cọ vào rọ mõm, vật lộn để ý nghĩ được liền mạch. “Các… người… là ai…” Ả Xám đẩy một cái xác ra khỏi đường đi.

“Tên tôi là Holiday ti Nakamura. Kia là Trigg, em trai tôi.” Cô ta nhướng một chân mày đầy sẹo. Khuôn mặt rộng của cô ta lốm đốm tàn nhang. Mũi phẳng lì. Cặp mắt ti hí màu xám đục. “Câu hỏi phải là, ngài là ai?”

“Tôi là ai?” tôi lẩm bẩm.

“Chúng tôi đến vì Thần Chết. Nhưng nếu đó là ngài, tôi nghĩ chúng tôi nên đòi tiền lại.” Đột nhiên cô ta nháy mắt. “Tôi đùa thôi, thưa ngài.”

“Holiday, thôi đi.” Trigg đẩy cô ta sang một bên vẻ che chở. “Chị không thấy ngài ấy đang choáng váng sao?” Trigg cẩn thận tiến tới, tay xòe ra, giọng trấn an. “Ngài ổn rồi. Chúng tôi đến đây để giải cứu ngài.” Giọng của hắn khàn hơn, không mượt như Holiday. Tôi cứng người khi hắn tiến thêm một bước. Mắt nhìn vào tay hắn để tìm vũ khí. Hắn sẽ đánh tôi. “Tôi chỉ muốn mở còng cho ngài thôi. Chỉ có vậy. Ngài muốn điều đó, phải không?”

Đó là một lời nói dối. Một cái bẫy của Chó Rừng. Hắn có hình xăm số XIII. Đây là các Pháp Quan, không phải Các Con Trai. Những kẻ nói dối. Những tên sát nhân.

“Tôi sẽ không tháo còng nếu ngài không muốn tôi làm vậy.”

Không. Không, hắn đã giết các lính canh. Hắn đến đây để giúp đỡ. Chắc chắn là vậy. Tôi thận trọng gật đầu với Trigg và hắn luồn ra sau lưng tôi. Tôi không tin hắn. Tôi thấp thỏm lường trước một cái kim tiêm. Một cái bẫy. Nhưng tất cả những gì tôi cảm thấy là sự giải thoát, sự mạo hiểm của tôi được đền đáp. Chiếc còng được tháo ra. Xương bả vai tôi kêu răng rắc và tôi rên rỉ kéo hai tay về phía trước lần đầu tiên trong suốt chín tháng. Cơn đau khiến chúng run rẩy. Các móng tay đã mọc dài và xấu xí. Nhưng đôi tay này lại là của tôi. Tôi vùng dậy để chạy trốn, nhưng lại ngã vật xuống sàn.

“Ồ… ồ,” Holiday nói, nhấc ghế lên. “Từ từ thôi, người hùng. Ngài đã bị teo cơ ghê gớm đấy. Cần thay dầu đã.”

Trigg vòng lại để đứng trước mặt tôi, cười nhếch mép, mặt rạng rỡ và có vẻ trẻ con, không đáng sợ như chị gái hắn, bất chấp hai hình xăm những giọt nước mắt màu vàng nhỏ xuống bên dưới con mắt phải. Hắn trông như một con chó săn trung thành. Hắn nhẹ nhàng gỡ rọ mõm ra khỏi mặt tôi, rồi chợt nhớ ra điều gì đó. “Tôi có thứ này cho ngài đây.”

“Không phải lúc này, Trigg.” Holiday nhìn cửa ra vào. “Không có thì giờ.”

“Ngài ấy cần nó,” Trigg thì thầm nói, nhưng vẫn đợi cho đến khi Holiday gật đầu rồi mới lôi gói đồ bằng da từ cái túi mai rùa ra. Hắn đưa nó cho tôi. “Của ngài đấy. Nhận đi.” Hắn cảm thấy sự ngần ngại của tôi. “Tôi đã không gạt ngài về chuyện tháo còng, phải không?”

“Phải…”

Tôi xòe tay ra và hắn đặt gói đồ vào đó. Tôi tháo sợi dây đang buộc gói đồ, các ngón tay run rẩy, và tôi có thể cảm thấy sức mạnh trước cả khi nhìn thấy ánh sáng mờ ảo chết người. Tôi suýt đánh rơi gói đồ, sợ nó chẳng kém gì mắt tôi sợ ánh sáng.

Đó là Kiếm Lưỡi Mềm của tôi. Thanh kiếm mà Ngựa Hoang đã tặng cho tôi. Thanh kiếm mà tính đến nay tôi đã để mất hai lần. Một lần vào tay Karnus, lần khác vào tay Chó Rừng ở Lễ Khải Hoàn. Nó trắng và mịn như răng sữa của một đứa trẻ. Hai tay tôi lướt qua lớp kim loại lạnh lẽo và chuôi kiếm bằng da nhuốm muối của nó. Sự đụng chạm đã đánh thức những kỷ niệm u sầu về một sức mạnh đã phai nhạt và hơi ấm đã lãng quên từ lâu. Mùi hạt phỉ ùa về tâm trí tôi, đưa tôi đến phòng luyện kiếm của Lorn, nơi ông đã dạy tôi đánh kiếm trong lúc cô cháu gái ông quý nhất đang làm bánh ở phòng bếp bên cạnh.

Thanh Kiếm Lưỡi Mềm vút trong không khí, thật đẹp đè thật giả dối trong lời hứa hẹn sức mạnh của mình. Thanh kiếm sẽ nói với tôi rằng tôi là một vị thần, như nó đã nói với hàng thế hệ những người đi trước tôi, nhưng giờ tôi đã biết lời nói dối ẩn sâu trong nó. Cái giá kinh hoàng mà nó đã khiến người ta phải trả cho sự kiêu ngạo.

Nó khiến tôi khiếp sợ khi được cầm nó một lần nữa.

Và nó kêu ken két như tiếng gọi bạn tình của con rắn hổ lục hầm mỏ khi cuộn lại thành một Lưỡi Hái. Lần cuối tôi nhìn thấy nó, nó phẳng phiu nhẵn nhụi, còn lúc này nó lấm tấm những hình ảnh được khắc lên lớp kim loại trắng. Tôi nghiêng kiếm để có thể nhìn rõ hơn những gì được khắc ngay phía trên cán kiếm. Tôi nhìn chằm chằm lặng lẽ. Eo nhìn lại tôi. Ảnh của em được khắc lên lưỡi kiếm. Người họa sĩ đã không khắc hình ảnh của em trên đoạn đầu đài, không phải khoảnh khắc sẽ mãi mãi định hình ý nghĩa của em trong lòng những người khác, mà mật thiết hơn, như người con gái tôi đã yêu. Em cúi người, tóc xõa rối bù trên vai, đang nhặt bông hồng tú cầu dưới mặt đất, mắt ngẩng lên nhìn, chực mỉm cười. Ở phía trên là cha tôi đang hôn mẹ trước ngưỡng cửa căn nhà của chúng tôi. Và gần đầu mũi kiếm, Leanna, Loran và tôi đang đeo mặt nạ quỷ đuổi theo Kieran xuống một đường hầm. Đó là tuổi thơ của tôi.

Dù ai đã khảm những hình ảnh này, người ấy cũng biết rõ về tôi.

“Các Hoàng Kim khảm những chiến tích của chúng lên lưỡi kiếm. Những việc nhảm nhí tàn bạo, lớn lao mà chúng đã làm. Nhưng Ares nghĩ ngài sẽ muốn được nhìn thấy những người ngài yêu quý,” Holiday khẽ lên tiếng phía sau Trigg. Cô ta ngoái lại nhìn cánh cửa.

“Ares đã chết.” Tôi nhìn chúng, nhận thấy sự giả dối ở đó. Nhận thấy sự quỷ quyệt trong mắt chúng. “Chó Rừng đã cử các ngươi tới. Đây là một trò bịp bợm. Một cái bẫy. Để dẫn các người đến căn cứ của Các Con Trai.” Tay tôi nắm chặt cán kiếm. “Để lợi dụng ta. Các người đang nói dối.”

Holiday lùi lại, sợ thanh kiếm trong tay tôi. Nhưng Trigg tỏ ra đau đớn vì lời buộc tội. “Lừa gạt? Với ngài ư? Chúng tôi sẵn sàng chết vì ngài. Chúng tôi sẵn sàng chết vì Persephone… Eo.” Hắn vật lộn tìm từ để nói, và tôi có cảm giác hắn đã quen để chị gái nói thay mình. “Cả một đội quân đang đợi ngài đằng sau những bức tường này - ngài có hiểu không? Cả một đội quân đang chờ… linh hồn của nó trở về.” Hắn nhoài về phía trước khẩn nài trong lúc Holiday lại nhìn về phía cửa. “Chúng tôi đến từ Nam Pacifica, cực Nam của Trái Đất. Tôi đã nghĩ mình sẽ chết để canh gác những kho thóc ở đó. Nhưng tôi đang có mặt ở đây. Trên Sao Hỏa. Và nhiệm vụ duy nhất của chúng tôi là đưa ngài về nhà…”

“Ta đã gặp những kẻ nói dối giỏi hơn ngươi,” tôi cười khinh khỉnh.

“Quên chuyện này đi,” Holiday rút thiết bị hiển thị dữ liệu của mình ra.

Trigg tìm cách cản cô ta. “Ares đã nói chỉ được dùng nó trong trường hợp khẩn cấp. Nếu chúng bắt được tần số thì…”

“Nhìn ngài ấy đi. Đây là trường hợp khẩn cấp.” Holiday gỡ thiết bị hiển thị dữ liệu và ném nó cho tôi. Nó đang gọi cho một thiết bị khác. Màn hình nhấp nháy xanh, đợi cho phía bên kia trả lời. Khi tôi xoay nó trên tay, ảnh nổi của một chiếc mũ đội đầu hình mặt trời có mấu nhọn đột nhiên hiện lên trong không khí, nhỏ bằng nắm đấm của tôi. Cặp mắt đỏ lóe lên độc địa bên dưới mũ.

“Fitchner?”

“Đoán lại đi, óc chó,” giọng nói líu lo cất lên.

Không thể nào.

“Sevro?” tôi gần như vừa nói vừa khóc.

“Ôi, nhãi, trông cậu như thể vừa chui ra từ một củ hàng còi cọc.”

“Cậu còn sống…,” tôi nói trong lúc ảnh nổi chiếc mũ đội đầu biến mất để lộ ra khuôn mặt lưỡi rìu của bạn tôi. Cậu nở nụ cười hở những chiếc răng lởm chởm. Hình ảnh lập lòe.

“Chẳng có tên Phàm Phu nào trên đời này giết được tớ cả.” Cậu cười khùng khục. “Giờ đã đến lúc để cậu trở về rồi, Thần Chết. Nhưng tớ không thể đến đón cậu. Cậu phải đến chỗ tớ. Hiểu chứ?”

“Bằng cách nào?” Tôi chùi nước mắt.

“Tin ở Các Con Trai của tớ. Cậu có thể làm vậy chứ?”

Tôi nhìn hai chị em và gật đầu. “Chó Rừng… hắn đang giữ gia đình tớ.”

“Thằng chó ăn thịt người ấy không giữ ai cả. Tớ đang bảo vệ gia đình cậu. Tớ đã đưa họ rời khỏi Lykos sau khi cậu bị tóm. Mẹ cậu đang đợi để gặp cậu.” Tôi lại bắt đầu khóc. Sự nhẹ nhõm quá lớn để chống đỡ.

“Nhưng cậu phải mạnh mẽ lên, nhóc. Và cậu phải di chuyển ngay.” Cậu nghiêng mặt nhìn sang một ai đó. “Đưa tớ nói chuyện với Holiday.” Tôi làm theo. “Hành động cẩn mật nếu có thể. Bằng không thì Quậy tưng lên. Rõ chứ?”

“Rõ.”

“Phá bỏ xiềng xích.”

“Phá bỏ xiềng xích,” hai Xám đồng thanh trong lúc hình ảnh của Sevro lập lòe biến mất.

“Hãy nhìn sâu hơn là chỉ Màu của chúng tôi,” Holiday nói với tôi. Cô ta xòe bàn tay xăm trổ. Tôi nhìn chằm chằm vào Phù Hiệu Xám khắc trên da thịt cô ta, rồi ngẩng lên nhìn vào khuôn mặt thô kệch, đầy tàn nhang. Cô ta có một con mắt nhân tạo và không nháy như mắt còn lại. Những lời của Eo nghe thật khác khi thốt lên từ miệng cô ta. Nhưng tôi nghĩ đó là khoảnh khắc linh hồn quay trở lại với tôi. Không phải tâm trí. Tôi vẫn thấy có những vết rạn trong nó. Bóng tối ngờ hoặc, lẩn lút. Mà là hy vọng của tôi. Tôi tuyệt vọng bám chặt lấy bàn tay nhỏ hơn của cô ta.

“Phá bỏ xiềng xích,” tôi hùa theo bằng giọng khàn khàn.

“Cô sẽ phải cõng tôi.” Tôi nhìn xuống đôi chân vô dụng của mình. “Đứng không nổi.”

“Đó là lý do vì sao chúng tôi mang cho ngài một ly cocktail nho nhỏ.” Holiday lôi ra một chiếc xi lanh.

“Cái gì vậy?” tối hỏi.

Trigg chỉ cười. “Dầu để thay cho ngài. Tôi nói nghiêm túc đấy. Ngài không muốn biết đâu.” Cậu ta mỉm cười. “Cái thứ này sẽ khiến một xác chết cũng phải sống dậy.”

“Tiêm cho tôi,” tôi nói và xòe tay ra.

“Sẽ đau đấy,” Trigg cảnh báo.

“Ngài ấy khủng mà.” Holiday tiến lại gần.

“Của ngài…” Trigg đưa cho tôi một chiếc găng tay. “Để đặt vào giữa hai hàm răng.”

Tôi dè dặt cắn lớp da lấm lem mồ hối muối và gật đầu với Holiday. Cô ta lao tới đâm chiếc xi lanh vào thẳng tim tôi. Kim loại xuyên thủng da thịt trong lúc chất lỏng được giải phóng.

“Quỷ tha ma bắt!” Tôi cố sức hét lên, nhưng chỉ thốt ra những tiếng ùng ục. Lửa nhảy múa trong các mạch máu của tôi, tim tôi thành cái pít tông. Tôi nhìn xuống, trông chờ nó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực chết tiệt của mình. Tôi cảm thấy như mọi cơ bắp, mọi tế bào trong cơ thể đang nổ tung, giần giật động năng. Tôi nôn khan. Tôi ngã xuống, bấu chặt lấy ngực, thở hổn hển, nhổ dịch mật, và đấm mạnh xuống sàn. Hai Xám tránh xa khỏi cơ thể đang vặn vẹo của tôi. Tôi xông vào chiếc ghế, rứt toạc nó ra khỏi vị trí đã chốt chặt xuống sàn. Tôi xổ ra một tràng chửi rủa đủ khiến Sevro phải đỏ mặt. Rồi tôi run rẩy và ngẩng lên nhìn họ. “Thứ… gì… đấy?”

Holiday gắng nhịn cười. “Mẹ tôi gọi nó là Nọc Rắn. Chỉ hiệu quả trong ba mươi phút với hệ thống trao đổi chất của ngài.”

“Mẹ cô đã tạo ra thứ này sao?”

Trigg nhún vai. “Chúng tôi đến từ Trái Đất.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.