Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 4422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 473
Pháo Kích Báo Đen

❊ ❊ ❊

Nai Đặc Schumacher không hề tập hợp đội viên, mỗi người trong Thiên Sứ dong binh đoàn đều biết mình nên làm gì, cũng nên biết mình nên ở vị trí nào.

Kẻ khai hỏa đầu tiên là lính bắn tỉa. Cao Dương nhìn thấy ba tên lính đeo súng bắn tỉa rẽ qua góc phố, sau đó tiếng súng liên hồi vang lên. Tuy Thôi Bột sử dụng HK416, nhưng trên súng của hắn có lắp kính ngắm quang học, trong phạm vi gần vẫn có thể phát huy tác dụng của một tay súng bắn tỉa, thế nên Thôi Bột cũng tham gia vào hàng ngũ những tay bắn tỉa.

Thời gian trôi qua hai phút, tiếng pháo vang lên đúng giờ.

Mệnh lệnh Nai Đặc đưa ra là bắn tập trung tốc độ cao, cho nên khi những tiếng "phạch phạch" đặc trưng của súng cối phát ra, nó đã không ngừng lại nữa.

Từ lúc bắt đầu nghe thấy tiếng nổ, Cao Dương đã bắt đầu đếm nhẩm, đây là thói quen của cậu, nhưng cậu lại nhanh chóng không thể đếm nổi đã có bao nhiêu lần nổ rồi.

Không thể đếm được là vì tiếng nổ vang lên quá dày đặc.

Năm giây sau khi pháo kích bắt đầu, Nai Đặc cuối cùng cũng hét lớn: "Xông lên!"

Các tay súng đột kích của Thiên Sứ dong binh đoàn lao vút ra, xông ra từ sau góc phố, lao thẳng về phía quân Báo Đen. Còn đám người của Tát Đàn dong binh đoàn và Ivan hơi chậm lại một chút, nhưng cũng bám sát theo toàn bộ đội hình của Thiên Sứ dong binh đoàn xông ra ngoài.

Dù sao đây cũng là lần hợp tác đầu tiên, hoàn toàn không thể nói đến chuyện ăn ý, thế nên sau khi mệnh lệnh không mấy rõ ràng của Nai Đặc được đưa ra, Cao Dương đang theo sát bên cạnh Nai Đặc phải đợi đến khi hắn xông ra mới hiểu mệnh lệnh của Nai Đặc là các tay súng đột kích bắt đầu xung phong, thế là cậu dán mắt vào Nai Đặc, bắt đầu cắm đầu chạy.

Xông ra khỏi góc phố, Cao Dương nhìn thấy bốn khẩu súng cối vẫn đang liên tục khai hỏa, trong đó có một khẩu do Tommy điều khiển, hắn ngồi xổm trên mặt đất, hai tay điều khiển nòng pháo. Bên cạnh có một người nạp đạn.

Mỗi lần súng cối bắn xong, người nạp đạn liền lập tức nhét một quả đạn vào họng pháo, còn Tommy sẽ điều chỉnh nhẹ góc pháo trong thời gian cực ngắn, sau đó để đạn rơi trúng nơi hắn muốn oanh tạc.

Hai người vận hành một khẩu súng cối với tốc độ cực nhanh, tay nạp đạn rõ ràng cũng là một tay lão luyện. Một tay nạp đạn, một tay cầm đạn, có thể nói là không cần nhìn mà trực tiếp thả đạn vào họng pháo, mà tốc độ bắn như vậy rõ ràng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của súng cối.

Tốc độ của bốn khẩu pháo đều xấp xỉ nhau, và điểm rơi của đạn pháo vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát, về điều này Cao Dương không lấy làm ngạc nhiên. Cậu biết giới hạn của Tommy có thể đạt tới, còn về súng cối của Thiên Sứ dong binh đoàn, cậu đã từng chứng kiến ở Bosaso rồi, và để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Chiến tuyến của quân Báo Đen bị khống chế ở ngoài hai trăm mét, lúc này đã chìm trong biển lửa.

Là một đơn vị cảnh sát đặc nhiệm SWAT, chiến trường chính của quân Báo Đen là trong thành phố, họ thành thạo tác chiến đường phố và CQB, cũng thành thạo giải cứu con tin và ứng phó các sự vụ như không tặc, nhưng làm sao để đối phó với pháo kích quy mô lớn thì thực sự không nằm trong phạm vi huấn luyện của họ.

Cuộc pháo kích đột ngột và dữ dội khiến trận địa của quân Báo Đen hỗn loạn tan hoang, thương vong nặng nề. Mấy chiếc xe hơi bị bắn trúng bốc cháy, những cột khói đen cuồn cuộn bốc lên, trên mặt đất nằm đầy những người thương vong.

Xe hơi không phải là vật che chắn tốt để đối phó pháo kích, nhưng quân Báo Đen ngoài xe hơi ra thì chẳng còn thứ gì khác để làm vật che chắn.

Có hỏa lực yểm trợ, Cao Dương cảm thấy rất cảm khái khi xung phong, vì cậu không ngờ rằng xung phong lại có thể đơn giản đến thế.

Thiên Sứ dong binh đoàn có khoảng mười lăm người phát động tấn công, còn nhóm Cao Dương có chín người.

Khoảng cách tới trận địa quân Báo Đen ngày càng gần, đã không còn tới một trăm mét, lúc này Cao Dương nghe thấy một tiếng hét rất phấn khích, cậu quay đầu nhìn lại một cái. Lại phát hiện ra không biết từ lúc nào, Andy Ho vậy mà cũng đã gia nhập hàng ngũ tay súng đột kích.

Andy Ho mặt đầy vẻ phấn khích, chạy tiên phong dẫn đầu, chạy vô cùng phóng khoáng.

Cầm trên tay khẩu súng trường FAMAS, Andy Ho hét lớn bằng tiếng Pháp. Tốc độ cực nhanh, từ phía sau lao thẳng lên vị trí đầu tiên của đội hình.

Khi Andy Ho lướt qua bên cạnh Cao Dương, Cao Dương cảm thấy Andy Ho giống như một con thú hoang bị nhốt trong lồng quá lâu cuối cùng cũng được thả ra, bởi biểu cảm trên mặt Andy Ho không giống như đang chiến tranh, mà là sự hạnh phúc và thỏa mãn sau khi giành lại được tự do.

Bác sĩ tử tế không làm, cứ nhất quyết phải đánh trận, Cao Dương cảm thấy não bộ của Andy Ho quả nhiên có bệnh, hơn nữa còn hết thuốc chữa.

Dù chạy lên vị trí đầu tiên, nhưng Andy Ho xem ra vẫn chưa hoàn toàn mất trí, hắn không hề chặn mất tầm bắn của người khác, cũng không bị lạc khỏi đội hình đột kích.

Khi khoảng cách tới quân Báo Đen không còn tới năm mươi mét, loạt pháo đã oanh tạc từ trước ra sau một lượt lại quay ngược trở lại, điểm rơi của đạn pháo được cố ý đặt vào vị trí phía trước nhất, những kẻ sống sót sau đợt pháo kích muốn bắt đầu nổ súng vào đội đột kích của nhóm Cao Dương đều phải hứng chịu đợt đả kích thứ hai.

Đối với quân Báo Đen mà nói, điều chết chóc nhất chính là địa hình nơi họ đứng là một con phố chính rộng lớn, hai bên không có cửa tiệm nào, sau khi pháo kích bắt đầu, muốn rời khỏi đoàn xe tản ra hai bên thì phải ăn đạn, còn nếu không rời khỏi vật che chắn là đoàn xe thì phải ăn đạn pháo.

Khi khoảng cách tới chiến tuyến phía trước nhất của quân Báo Đen không còn tới hai mươi mét, Andy Ho chạy ở vị trí đầu tiên là người nổ súng đầu tiên, hắn dừng lại một chút, rồi tung ra một loạt ba phát đạn, bắn gục một tên đang lảo đảo chạy ra từ sau xe.

Sau khi bị hỏa lực pháo cày xới, Cao Dương phát hiện ra tác dụng của việc họ xông lên chính là bồi thêm đạn. Mở màn bằng phát súng của Andy Ho, tiếng súng trường bắt đầu vang lên liên hồi, nhưng đội đột kích cơ bản là không có mục tiêu di động để bắn.

Bởi vì là trận đánh gặp gỡ bất ngờ, quân Báo Đen phụng mệnh tăng viện đã bị chặn lại trên đường tới chiến trường, cho nên chiến tuyến kéo khá dài, hơn nữa không hề tản ra, vị trí phía trước nhất tập trung phần lớn quân số.

Xe hơi của quân Báo Đen dừng trên đường lộ ít nhất có hơn mười chiếc, trong đó còn có sáu chiếc xe trung chuyển, lúc này tất cả xe hơi đều bị đạn cối nổ nát bét, hơn nữa sau khi nhóm Cao Dương xông vào đoàn xe, hỏa lực pháo lại một lần nữa kéo dài về phía trước, nã lại đoàn xe đã kéo dài tới bốn, năm mươi mét thêm một lần nữa.

Người của Báo Đen không thể nào chết sạch dưới hỏa lực pháo, nhưng những kẻ có thể đứng lên chống cự thì thực sự không còn lại mấy tên.

Cao Dương từ lúc bắt đầu xung phong, vẫn chưa bắn một phát đạn nào, bởi vì thỉnh thoảng có hai tên không bị thương không tàn tật ló đầu ra, đều bị đội đột kích như hổ đói sói vồ xả một loạt đạn bắn hạ. Đây đã không còn là chiến đấu, mà là tàn sát, cậu không cần thiết phải bồi thêm một phát đạn nữa.

Cao Dương cảm thấy tâm lý của mình có chút không đạt yêu cầu, nếu kẻ địch là bọn buôn ma túy và lực lượng phản chính phủ, cậu nổ súng sẽ không có chút gánh nặng hay chướng ngại tâm lý nào, nhưng đối tượng bị tàn sát lúc này là SWAT, cậu cứ cảm thấy việc bồi thêm đạn cho thương binh thật có chút không hạ thủ nổi.

Cao Dương cảm thấy người của Thiên Sứ dong binh đoàn quá hung tàn, cậu muốn nói với Nai Đặc một tiếng, nhìn thấy thương binh không còn uy hiếp thì đừng bồi thêm đạn nữa, nhưng nhìn thấy Gromilyov cũng sắc mặt không đổi mà nã một băng đạn vào một tên thương binh đang giãy giụa muốn nổ súng, kết quả đạn bắn hết lên trời, Cao Dương vẫn nuốt lời định nói trở vào bụng.

Rất nhanh, Nai Đặc hét lớn: "Chướng ngại vật đã bị thanh lý, có thể rút lui, tổ A yểm trợ, những người khác lên xe, chúng ta rời khỏi Bogotá."

[Dịch từ bản vi] ChuongId:444
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.