Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 4422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 474
Học Hỏi Theo Thiên Sứ

❊ ❊ ❊

Có thể vẫn còn vài con cá lọt lưới, nhưng nhìn chung, bộ đội Báo Đen đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Nhân số không chênh lệch nhiều, nhưng đoàn lính đánh thuê Thiên Sứ đã sử dụng súng cối. Dưới sự điều khiển của bốn pháo thủ siêu hạng, súng cối đã trở thành vũ khí sát thương khủng khiếp, khiến một đơn vị chuyên về CQB không thể phô diễn được bất kỳ màn thể hiện đáng kể nào.

Đội C vốn đảm nhận nhiệm vụ chặn đánh bộ đội Báo Đen là nhóm lên xe đầu tiên, sau đó họ lái xe xuyên qua đoàn xe đã biến thành đống sắt vụn của Báo Đen. Tiếp theo là những chiếc xe chở Ivan và mấy người bị thương, tổng cộng có sáu chiếc xe dừng lại bên cạnh Cao Dương và những người khác, Bulejinski và Lý Kim Phương nhanh chóng chui vào trong xe.

Cao Dương không lên xe cùng với Lý Kim Phương và những người khác, cậu muốn đi theo bên cạnh Nai Đặc.

Xe của đoàn lính đánh thuê Thiên Sứ cũng lần lượt chạy tới, đủ các loại xe tạp nham, từ sedan, xe việt dã, đến xe bán tải. Sau khi mọi người lần lượt lên xe, Nai Đặc ra lệnh một tiếng, đoàn xe hùng hậu nhanh chóng chuyển bánh.

Cao Dương đi theo Nai Đặc lên một chiếc sedan, ngồi ở ghế sau. Chiếc xe khá bình thường, không lớn lắm, nên trong xe chỉ có Cao Dương và Nai Đặc ngồi.

Khi xe bắt đầu chạy, Cao Dương thở phào một hơi, nói: "Bây giờ, cuối cùng chúng ta cũng an toàn rồi chứ?"

Nai Đặc lắc đầu, mỉm cười nhẹ: "Từ bây giờ, chúng ta phải chiến đấu để sinh tồn rồi. An toàn ư? Còn lâu lắm, ra khỏi thành phố trước đã rồi tính."

Nói với Cao Dương một câu như vậy xong, Nai Đặc nhấn nút bộ đàm: "Báo cáo lượng đạn dược tồn kho và tình hình thiệt hại chiến đấu."

Tần số bộ đàm của Cao Dương đồng bộ với đoàn lính đánh thuê Thiên Sứ, cậu có thể nghe thấy từng câu trả lời của họ. Tuy nhiên, điều làm cậu bực mình là lúc này đám người Thiên Sứ khi báo cáo tình hình lại dùng pha trộn giữa tiếng Đức và tiếng Anh. Hơn nữa cơ bản đều là mật mã và ám ngữ, mà Cao Dương thì hoàn toàn không hiểu gì cả.

Sau khi nghe báo cáo, Nai Đặc lắc đầu nhẹ, nói với Cao Dương: "Bắn vượt quá giới hạn khiến súng cối của chúng ta đều đã hỏng cả rồi, nhưng cũng chẳng sao, dù sao đạn pháo cũng bắn hết rồi."

Cao Dương không nhịn được bèn hỏi: "Các anh đến kịp trong thời gian ngắn như vậy, mà còn có cả tên lửa lẫn súng cối. Đạn pháo lại nhiều như thế, các anh lấy đâu ra đống vũ khí hạng nặng này vậy?"

Nai Đặc mỉm cười nhẹ: "Biết là phải đối phó với SWAT, lại có khả năng gặp phải những đơn vị đặc nhiệm như Báo Mỹ, nếu không có vũ khí hạng nặng thì làm sao mà được."

Cao Dương khựng lại một chút, gật đầu: "Đương nhiên rồi, có vũ khí hạng nặng chắc chắn là tốt. Nhưng các anh làm cách nào lấy được những thứ này từ Bogotá vậy?"

Nai Đặc cười: "Này anh bạn, đó là bí mật của chúng tôi, được chứ? Anh hỏi hơi nhiều rồi đấy."

Cao Dương nhún vai, vừa làm cậu đau đến mức nhe răng trợn mắt vừa nói: "Được thôi, chuyện này tôi không hỏi nữa. Vậy anh có thể nói cho tôi biết, làm sao các anh xác định được thân phận của bộ đội Báo Đen trong thời gian ngắn như vậy không?"

Nai Đặc lại lắc đầu: "Bảo mật."

Cao Dương tỏ vẻ chân thành: "Anh em, đừng keo kiệt thế. Nói chút đi, làm ơn, nói cho tôi biết đi. Tôi đâu có bắt anh khai ra nguồn tin tình báo của anh là ai, anh chỉ cần nói cách xây dựng mạng lưới tình báo thôi. Ừm, hoặc là tôi đổi cách hỏi khác nhé, xin hỏi có phải anh đã thu thập sẵn thông tin về tất cả các lực lượng vũ trang ở Bogotá từ trước rồi không?"

Nai Đặc bất lực đỡ trán: "Công Dương, tôi không ngờ cậu lại, ừm, vô sỉ đến mức này. Đây là cơ mật của chúng tôi, tôi nghĩ nếu cậu biết điều thì giờ nên đổi chủ đề đi là vừa. Ví dụ như chuyện trả thù lao cho tôi thì nghe có vẻ hay đấy, cậu thấy sao?"

Chiếc xe chạy như bay. Khi vào cua, Cao Dương bị văng người dựa sát vào Nai Đặc. Sau khi tựa vào người Nai Đặc, Cao Dương vẫn giữ vẻ mặt chân thành: "Chuyện thù lao dễ thôi, tôi sẽ bảo người chuyển khoản cho anh ngay. Làm ơn đi, tôi thực sự là một người rất ham học hỏi, hơn nữa giờ tôi rất ngưỡng mộ anh. Với tư cách là lính đánh thuê, anh là tiền bối của tôi, xin đừng keo kiệt như thế, nói cho tôi biết đi."

Nai Đặc thở dài: "Im miệng."

Cao Dương trầm giọng nói: "Anh nói cho tôi biết thì tôi sẽ im miệng. Thế này nhé, chỉ cần anh tiết lộ cách anh xây dựng mạng lưới hậu cần và kênh tình báo, tôi có thể cứu anh miễn phí một lần, giống như lần này anh cứu chúng tôi vậy. Tôi có thể cứu anh miễn phí, không lấy của anh một xu nào, thế nào? Học phí của tôi đắt lắm đấy."

Nai Đặc không nhịn được cười lớn: "Công Dương, hôm nay tôi mới phát hiện ra cậu thú vị hơn tôi tưởng đấy. Cứu chúng tôi ư? Trò đùa này hay đấy, nhưng cậu đang lấy một chuyện căn bản không thể xảy ra làm con tin, cậu đang đùa giỡn tôi đấy à?"

Cao Dương liên tục lắc đầu: "Không, không, đừng nói vậy. Chuyện chiến tranh, ai dám khẳng định mình chắc chắn sẽ thắng? Anh dám đảm bảo mình luôn ở thế có lợi trong mọi tình huống sao? Nhỡ đâu, tôi nói là nhỡ đâu anh bị một đơn vị nào đó bao vây, có người đến cứu và không có ai cứu thì có khác nhau không? Đúng chứ? Cho nên, không nên nói gì quá tuyệt đối, nhỡ đâu có ngày anh phải trông cậy vào chúng tôi để cứu anh và người của anh thì sao."

Nai Đặc nhún vai: "Cậu nói không phải không có lý, nhưng tôi tin chắc rằng chúng tôi sẽ không bị bao vây giống như các cậu. Tôi có lòng tin này, vì vậy, tôi từ chối đề nghị của cậu."

"Anh sợ rồi."

"Cái gì?"

"Tôi nói là, có phải anh sợ chúng tôi rồi không? Sợ đoàn lính đánh thuê Satan."

Nhìn Cao Dương vẻ mặt nghiêm túc, Nai Đặc tỏ ra kỳ quái: "Công Dương, cậu điên hay ngốc vậy? Tôi mà sợ cậu? Tôi mà sợ Satan của cậu ư?"

Cao Dương bĩu môi: "Anh nói đấy, tương lai chúng ta định mệnh sẽ trở thành kẻ địch. Anh sợ chúng tôi trở nên mạnh mẽ, nên mới không chịu nói cho tôi biết làm sao để một đoàn lính đánh thuê xây dựng được hệ thống hoàn thiện. Đừng có nói với tôi là không phải. Thôi bỏ đi, tôi không hỏi anh nữa. Đổi lại là tôi, tôi cũng sẽ không để cho một đối thủ cạnh tranh, không, phải là một kẻ địch mạnh lên đâu."

Nhìn chằm chằm Cao Dương một cái, Nai Đặc bật cười, chỉ vào mũi mình: "Nhìn tôi đây này, cậu thấy tôi giống kẻ ngốc à?"

Cao Dương lắc đầu: "Sao có thể chứ, anh còn tinh ranh hơn cả khỉ ấy chứ."

Nai Đặc vỗ mạnh một cái lên vai Cao Dương, chính là cái vai trái đang bị thương. Sau khi Cao Dương kêu lên đau đớn, Nai Đặc cười tươi rói nói: "Cậu biết thế là tốt. Đã biết tôi không phải kẻ ngốc thì đừng dùng mấy trò ngốc nghếch đó nữa. Tôi đã bảo là bảo mật, thì chắc chắn sẽ không nói cho cậu biết đâu."

Cao Dương giận dữ: "Đồ khốn này. Ra tay nặng thế! Đau chết tôi rồi."

Nai Đặc cười hì hì: "Tôi cố tình đấy."

Cao Dương hoàn toàn bó tay. Cậu thực sự muốn biết mạng lưới tình báo và hệ thống hậu cần của đoàn lính đánh thuê Thiên Sứ được vận hành như thế nào. Hệ thống hậu cần của Satan được xây dựng dựa trên cơ sở tự mua sắm, nếu muốn tác chiến thì chỉ có cách chuẩn bị trước từ sớm. Một khi đã nổ súng, muốn bổ sung đạn dược hay thay đổi trang bị đều rất khó khăn. Tình báo cũng vậy, ngoài việc cố gắng thu thập trước trận chiến ra thì không còn cách nào khác. Ít nhất, việc chỉ cần mất rất ít thời gian trong lúc giao tranh đã có thể tìm được tình báo cần thiết như đoàn lính đánh thuê Thiên Sứ là điều không thể.

Nếu như màn thể hiện lần này của Thiên Sứ chỉ là trùng hợp, hoặc chỉ vì họ đã hoạt động tại Bogotá rất lâu nên mới có hiệu quả cao như vậy về hậu cần và tình báo, thì đối với Cao Dương, điều đó không có giá trị tham khảo. Nhưng nếu Thiên Sứ không phải là trùng hợp, cũng không phải đã hoạt động lâu ở Bogotá, thì cách mà họ đạt được những điều đó, thực sự là thứ mà Cao Dương cần học hỏi kỹ lưỡng.

Cao Dương đặt vị trí của mình rất đúng đắn. So với Thiên Sứ, Satan vẫn còn quá nhỏ bé và non nớt. Vì vậy cậu thực sự muốn học hỏi được điều gì đó từ Thiên Sứ, nhưng rất tiếc, về những vấn đề mấu chốt, Nai Đặc nhất quyết không hé răng.

Cao Dương vẫn không chịu từ bỏ. Sau khi im lặng một lát, cậu vẫn cười khổ nói: "Nai Đặc, làm thế nào anh mới chịu nói cho tôi biết những điều tôi muốn? Có điều kiện gì anh cứ nói, chỉ cần trong phạm vi chịu đựng của tôi, tôi đều đồng ý."

Nai Đặc cười: "Nếu có một ngày cậu thực sự cứu được chúng tôi, tôi sẽ nói cho cậu biết những gì cậu muốn."

Cao Dương bất lực xua tay, thể hiện sự khinh thường đối với Nai Đặc. Lời nói về việc có khả năng cứu Thiên Sứ trong tương lai chính là do cậu nói ra, nhưng trong lòng Cao Dương hiểu rõ, để gặp được tình huống Thiên Sứ bị bao vây và cần người cứu như vậy, trời mới biết phải đợi đến bao giờ.

Nai Đặc không chịu nói, Cao Dương chỉ có thể tự mình suy ngẫm mới mong đạt được trình độ gần như Thiên Sứ. Thế nhưng, dù nghĩ tới nghĩ lui, cậu cũng chẳng tìm ra cách nào hay. Nếu như ở một nơi cậu rất quen thuộc và đã vận hành lâu năm, cậu cũng có thể bổ sung, thay thế trang bị bất cứ lúc nào và thu thập tình báo với tốc độ nhanh nhất, nhưng ngoài trường hợp đó ra, cậu chẳng nghĩ ra cách nào tốt cả.

Không nghĩ ra lý do tại sao, Cao Dương đành thôi không nghĩ tới nữa. Bây giờ không phải lúc suy nghĩ cách làm lớn mạnh đoàn lính đánh thuê Satan, cân nhắc làm thế nào để trốn thoát mới là việc cấp bách.

Cao Dương thở dài bất lực: "Thôi được, đã anh không chịu nói thì tôi cũng không hỏi nhiều nữa. Nhưng bây giờ anh có kế hoạch gì thì có thể nói cho tôi biết chứ? Anh đã nghĩ ra chúng ta sẽ đi đâu chưa?"

Nai Đặc nhún vai: "Kế hoạch của tôi là, ra khỏi thành trước đã, những việc khác đợi ra khỏi thành rồi tính cũng chưa muộn."

Nai Đặc không chịu nói nhiều, Cao Dương cũng đành chịu, thế nên cậu đành dời sự chú ý ra ngoài cửa sổ xe.

Để tranh thủ thời gian, lao ra ngoài trước khi các con đường rời khỏi thành phố bị phong tỏa, chiếc xe mở đường của Thiên Sứ chạy rất nhanh, và tốc độ của toàn bộ đoàn xe cũng bị chiếc xe dẫn đầu kéo theo.

Một đoàn xe gồm gần hai mươi chiếc lao vun vút trên đường lớn, suốt dọc đường vẫn chưa gặp phải rào chắn của cảnh sát, cũng không gặp sự chặn đánh nào hiệu quả. Thỉnh thoảng nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát hú còi, những chiếc xe đó cũng không hề cố gắng đuổi theo, mà lập tức tìm chỗ đỗ lại để né tránh đoàn xe của Cao Dương.

Bất cứ nơi nào đoàn xe đi qua đều gây ra ùn tắc giao thông, mà vụ việc lần này của Cao Dương và những người khác gây ra quá lớn, nên toàn bộ cảnh sát ở Bogotá đều đã bị điều động.

Gặp một đoàn xe, Cao Dương tưởng rằng lần này thế nào cũng bị chặn lại, nếu muốn lao ra ngoài thì phải đánh mạnh qua. Nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên là đoàn xe gồm hơn mười chiếc xe cảnh sát kia dường như không hề có ý định dừng lại. Hai đoàn xe đều kéo dài dằng dặc vậy mà lướt qua nhau ở hai bên đường, hòa bình không thể hòa bình hơn được nữa.

Cao Dương ban đầu vô cùng kinh ngạc, nhưng sau đó lại là một trận cuồng hỉ. Nếu trên đoạn đường tiếp theo không có ai dám chặn đường họ, vậy chẳng phải là có thể thuận lợi rời khỏi thành phố rồi sao? Thế nhưng Cao Dương còn chưa kịp vui mừng bao lâu thì đã nghe trong tai nghe có người hô lớn: "Trung tá, có hai chiếc trực thăng đã bám theo chúng ta rồi." (Còn tiếp...)

[Dịch từ bản vi] ChuongId:444
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.