“Lạo xạo~ lạo xạo~ lạo xạo……”
Thạch Cơ giẫm lên lớp tuyết dày dưới chân, để lại sau lưng hai hàng dấu chân sâu nông đều đặn. Trời trắng, đất trắng, người cũng bạc đầu, áo xanh hóa áo trắng, chỉ có loài chim trên không trung là sắc xanh, điểm xanh sáng duy nhất giữa đất trời.
Thạch Cơ đi tới bờ con sông đóng băng vạn dặm ngắm tuyết. Tay nàng lạnh, mặt nàng lạnh, chỉ có hơi thở thoát ra là nóng. Mái tóc xanh trên đầu nàng tĩnh lặng không gió, tuyết rơi không tiếng mà như có tiếng. Tâm nàng cực tĩnh, nàng lẩm nhẩm đếm số bông tuyết rơi trên đầu mình, một mảnh, hai mảnh, ba bốn mảnh, năm mảnh, sáu mảnh, bảy tám mảnh……
Thạch Cơ vươn tay lấy ra Thái Sơ trường cầm. Nàng nhắm mắt lại, hai tay vuốt ve cây đàn, bàn tay tĩnh lặng đặt lên dây cung. Không có tiếng đàn, tay nàng không động, nhưng tâm nàng lại động trong sự cực tĩnh ấy. Thái Sơ không phát ra tiếng, nhưng âm thanh lại truyền vào trong tâm nàng. Nàng đang tấu khúc gì, chỉ có tự mình nàng biết.
Vô thanh chi nhạc,
Bất vi nhân văn.
Bất cầu tri âm,
Cô tuyết tự thưởng.
“Lạo xạo…… lạo xạo……”
Bước chân nàng cử động, đằng xa có người tới. Người tới mặc một thân áo trắng, trên người hắn không dính một chút tuyết rơi nào, y phục vốn là màu trắng, là áo vải thô màu trắng.
Thạch Cơ không vì người tới mà dừng bước, cũng không vì người tới đi từ đối diện mà nhường đường. Nàng cớ sao phải nhường?
Người tới là một thiếu niên, dáng vẻ tuấn tú. Giữa gió tuyết, một thân áo trắng, quả thực tuấn dật, đáng tiếc Thạch Cơ chẳng buồn để tâm.
Thiếu niên đi đến cách trăm bước thì cúi người hành lễ: “Thiếu chủ Đại Tuyết Vu bộ, Mộ Tuyết, bái kiến Cầm Sư đại nhân.”
Hàng lông mày bị tuyết trắng nhuộm bạc của Thạch Cơ khẽ động, tuyết rơi xào xạc. “Đại Tuyết Vu bộ thuộc bộ tộc nào?” Thạch Cơ lạnh giọng hỏi, thực ra trong lòng nàng đã có câu trả lời.
“Huyền Minh bộ lạc.” Thiếu niên cúi người đáp.
“Ồ.”
Thạch Cơ đáp một tiếng, đi thẳng đường lớn. Thiếu niên cúi người nhường đường, để Thạch Cơ đi trước, sau đó hắn đi theo phía sau Thạch Cơ.
“Lạo xạo…… lạo xạo……”
Chỉ có dưới chân Thạch Cơ là có tiếng động, thiếu niên đã thu liễm tiếng bước chân.
Hai người một trước một sau, mỗi người đi một đường. Một người đi như chốn không người, một người đi đầy cẩn trọng. Người về trong đêm phong tuyết, bọn họ đi tới tận trời tối, nhưng đất trời vẫn trắng xóa, tuyết trắng phản chiếu ánh trời.
Đường Thạch Cơ đi rất thẳng, đường của thiếu niên tự nhiên cũng đi cực thẳng, suốt dọc đường hắn không phát ra một chút tiếng động nào.
Đèn băng, vô số chiếc đèn băng, được điêu khắc sống động như thật, đều là những con vật nhỏ. Một đám trẻ con cầm những chiếc đèn băng trong suốt, phía sau là nam nữ già trẻ.
Trên mặt đất không có dấu chân, càng không nhìn thấy chân, những đôi bàn chân lớn nhỏ đều bị tuyết vùi lấp. Họ đã đứng rất lâu, cũng đã đợi rất lâu.
Trên mặt Thạch Cơ hiện lên nụ cười. Người không phải cỏ cây, ai mà chẳng có tình. Cho dù nàng và Huyền Minh có thù, nhưng bọn họ dù sao cũng khác biệt. Sự chân thành tha thiết, là người ai mà không cảm động. Chúng sinh là chúng sinh hữu tình, nếu chúng sinh vô tình, đất trời sẽ cô tịch biết bao!
“Cô cô”
Lũ nhỏ lớn tiếng gọi.
“Bái kiến Cầm Sư đại nhân!”
Hơn ngàn Vu giả bộ Đại Tuyết cúi người nghênh đón.
Gió thổi tuyết rơi, tóc xanh áo xanh, sau lưng đeo trường cầm. Nàng phất tay áo, những Vu giả lớn nhỏ đầy mình là tuyết bỗng sạch bay, không còn một mảnh tuyết nào dính trên người. Cho dù họ không sợ giá rét, nhưng Thạch Cơ vẫn dùng cách riêng của mình để bày tỏ sự quan tâm, tình cảm của bản thân.
“Chư vị, làm phiền rồi!”
Thạch Cơ chắp tay đáp lễ.
“Có thể đón được Cầm Sư đại nhân, đây là điều mà bao nhiêu bộ lạc đều không dám mơ tới.”
Một người đàn ông trung niên râu tóc rậm rạp nhưng được chải chuốt chỉn chu, bước ra khỏi đám đông, kính cẩn nói.
Thạch Cơ khẽ mỉm cười: “Ta dọc đường đi ngang qua mười ba bộ, vào sáu bộ, Đại Tuyết bộ các ngươi là bộ lạc thứ mười bốn. Tuyết ở nơi này rất tốt, rất sạch, đêm nay không đi nữa.”
Người đàn ông trung niên và đám Vu giả lớn nhỏ phía sau không ai là không vui mừng.
“Cầm Sư đại nhân mời!” Người bộ thủ trung niên nghiêng người đưa tay mời.
“Cầm Sư đại nhân mời!” Già trẻ lớn bé bộ Đại Tuyết nhường ra một con đường tuyết.
Bất kể lớn nhỏ, họ đều hiểu điều này có ý nghĩa gì. Cầm Sư không phải gặp bộ lạc nào cũng sẽ ghé vào, nàng tùy theo tâm trạng. Bộ thủ cảnh giới Thái Ất của Xích Viêm bộ lạc cậy mình có tu vi, nửa đường cưỡng ép mời Cầm Sư, vị bộ thủ đó sau khi nghe Cầm Sư tấu một khúc, trở về kêu gào ba ngày ba đêm rồi tự sát.
Chuyện này truyền đi rất rộng trong các bộ lạc lớn nhỏ của Vu tộc, Cầm Sư cũng bị đồn thổi là vô cùng thần bí và đáng sợ. Nhưng đồng thời mọi người cũng phát hiện ra Cầm Sư thích những Vu nhân thật thà, đối với trẻ nhỏ lại càng thiên vị hơn. Phát hiện này khiến cho các Vu nhân lớn nhỏ không những không sợ nàng mà trái lại còn yêu mến nàng. Cầm Sư yêu quý trẻ nhỏ chính là Vu nhân lương thiện nhất.
Đại Tuyết bộ chuẩn bị rất chu đáo, đủ loại trân tu mỹ vị băng tuyết giữa trời đất băng giá, cùng mỹ tửu băng tuyết, vô cùng phong phú. Chủ nhân nhiệt tình nhưng không nói nhiều. Thạch Cơ tận tình thưởng thức các món ăn thanh mát mang đậm đặc trưng Đại Tuyết. Ăn cơm phải xem tâm trạng, còn phải ăn cùng đúng người, nếu không chẳng khác nào tự chuốc lấy khổ.
Một bữa tối Thạch Cơ ăn vô cùng sảng khoái. Ăn của người thì miệng phải mềm, nàng cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện ăn chùa.
“Có thể cho ta xem Tuyết Thần Tế của các ngươi được không?”
Thạch Cơ chủ động mở lời. Nàng nói rất tự nhiên, thẳng thắn dứt khoát, nàng không có nhiều thời gian để vòng vo.
“Đều đã chuẩn bị xong cả rồi.”
Người lên tiếng là Mộ Tuyết thiếu chủ, người đã từ xa tới nghênh đón nàng. Cha hắn, bộ thủ Đại Tuyết, câu nói "để Thạch Cơ nghỉ ngơi một đêm" đã tới bên môi nhưng không thốt ra được.
“Vậy thì bắt đầu đi.”
“Vâng!”
“Tiểu tế trăm người là được.”
Đối thoại của hai người sạch gọn dứt khoát.
Bộ thủ Đại Tuyết nhìn con trai mình đầy an ủi, mọi việc nghênh đón Cầm Sư hôm nay đều do con trai hắn sắp xếp. Băng tuyết thông minh, chính là đang nói về con trai hắn.