Kim mất vài giây suy nghĩ. Cô tin vào trí nhớ của Emily, nhưng hiểu rằng cô đang bở lỡ một mảnh ghép quan trọng nào đó trong trò chơi.
“Dĩ nhiên rồi,” cô kêu lên. Cô nổ máy và quay lại đường.
“Gì cơ?” Bryant hỏi.
“Tôi cho rằng mặt Emily cùng hướng với tên lái xe,” Kim nói, quay xe về điểm xuất phát. “Đứa trẻ tội nghiệp bị ném vào thùng sau của xe tải và lăn lộn trong đấy. Đó là lí do tại sao chúng ta đi xa. Vậy rõ ràng là mặt của Emily phải hướng về phía ngược lại.”
Bryant cau mày khi Dawson nhắc lại những gì Kim vừa nói cho Stacey.
“Thế nên tôi chốt lại thế này. Chúng ta phải đi theo hướng ngược lại hướng lúc nãy chúng ta đã đi bởi vì bên trái của Emily là bên phải chúng ta.”
“Chính xác,” Kim nói tiếp, tự nguyền rủa mình vì đã tốn thời gian vô ích.
Vài phút sau cô quay lại điểm xuất phát. “Được rồi, tiếp tục đi,” Kim chỉ dẫn.
Cô lái xe về phía trước khi Bryant nói những gì anh nhìn thấy.
“Nhà, nhà, đường, rẽ đi.” Kim rẽ trái. Con đường có một quán rượu ở một góc và hai ngôi nhà có bậc thang ở góc còn lại. Ngoài ra, một hàng rào được dựng lên ở cả hai bên.
Kim lái xe với tốc độ chậm khi Bryant tiếp tục miêu tả.
“Rẽ đi,” anh kêu lên.
Cô quẹo phải và con đường nhỏ lại. Giờ họ đang ở trên con đường nhỏ chỉ đủ cho một phương tiện lưu hành. Niềm hi vọng bắt đầu nhen nhóm. Có vẻ giống hơn rồi.
“Kev, cậu cập nhật đi.”
“Ừ, Stacey nói chúng ta đang di chuyển tới…”
“Rẽ đi,” Bryant chỉ dẫn. Kim rẽ trái vào một đường nhỏ đơn với cỏ mọc đầy, cắt ngang một dải đường nhựa.
Kim lái vào hai ổ gà.
Một cành cây quệt vào cửa chiếc xe.
“Thưa sếp, chúng ta đang tới gần rồi.” Bryant nói.
Ôi đúng rồi, cô biết điều đó. Theo như những gì Emily nói thì những ổ gà này đã có từ mười ba tháng trước rồi.
“Kev, chỗ này cách điểm thả bao xa?”
“Chỉ hơn năm trăm mét.”
Kim tiếp tục tìm điểm rẽ tiếp theo.
“Thưa sếp,” Bryant kêu lên.
Cô nhìn theo chỉ dẫn của anh và dừng xe lại ngay.
Một thân gỗ lớn bỏ chắn ngang đường. Kim nhìn Bryant.
“Bây giờ thì chúng ta sắp đến rồi.”