Kim có thể nghe thấy âm thanh bên kia cánh cửa nhưng họ không thể vào được. Charlie khóc ở phía góc kia.
Cô cố gắng tập trung khi một suy nghĩ bất chợt, một điều gì đó mà Alison từng nói.
Cô dồn hết chút sức lực còn sót lại vào nơi duy nhất có thể cử động - miệng cô.
“Thằng lính kia, mày nghĩ mày đang làm cái quái gì?”
Cô cảm thấy căn phòng như chững lại.
“Mày nghĩ chúng tao có thời gian cho việc này à thằng lính?”
“N-nhưng…”
Kim nắm lấy cơ hội. Một hi vọng bất chợt nhen nhóm trong cô và xoa dịu nỗi đau.
“Mày được huấn luyện để làm trò này à?”
Cô rê người một chút trên sàn nhà. Cơ thể cô gào thét dừng lại nhưng cô không nghe.
“Chúng ta bắt đầu làm hại những cô bé từ khi nào?”
Một vài phân nữa.
“Tao… tao…”
“Chúng tao huấn luyện mày làm việc này từ khi nào?” Cô hét lên để gã không thấy được cô đang lê mình chậm chạp trên nền đất. Sự đau đớn len lỏi qua cả giọng nói nhưng cô chiến đấu để giữ giọng thật đanh thép. Cô hi vọng cái danh ‘quân nhân’ có thể khiến gã bối rối một lát.
“Mày nghĩ lúc này đồng đội của mày sẽ chấp nhận mày sao?”
“Nhưng… tao không… còn là…”
“Mày sẽ luôn là quân nhân,” Kim gằn giọng.
“Tao không… thấy…”
“Dĩ nhiên mày thấy tao mà, thằng lính,” Kim hét lên. Trong bóng tối, cô chỉ có thể định hình được tư thế của gã. Hắn đứng giạng hai chân, cách Charlie chừng sáu mươi xen-ti-mét.
“Hạ vũ khí xuống đi, thằng lính, và quay về doanh trại đi.”
“Nhưng… mày không… có thật…”
Kim co chân trái lại rồi sút thẳng vào bắp chân phải gã. Gã lật nhào xuống đất, ngã về phía trước.
Kim nghe tiếng Charlie nhoài mình ra khỏi chỗ cũ.
Cú ngã khiến gã tỉnh táo lại và gã lại hướng sự tập trung về phía Kim.
“Con chó cái này,” gã gào lên. Cô có thể nghe thấy sự phẫn nộ kèm đau đớn lẫn trong giọng nói của gã. Nhưng cô hiểu cú đánh không giữ chân gã được lâu.
Kim cố trườn ra xa, nghe thấy tiếng gã bò ngay sau cô. Mắt cá chân cô sượt qua một mảnh kính vỡ từ chiếc bóng điện.
Gã túm lấy mắt cá chân cô. Cô ngã nhào về phía trước, đập mặt xuống đất.
Trong một giây, đầu gối gã đã chắn ngang người cô. Gã du cô ngã ra phía sau. Kim cố lách khỏi gã nhưng cơ thể đồ sộ đè cứng cô xuống đất.
Cô cố bật dậy còn gã thì cười như điên dại.
Cô cảm nhận con dao sắc lạnh đã ghè vào cổ mình.
“Tao đang nhấm nháp từng giây phút một - rồi sẽ đến lượt con nhãi con kia thôi.”
Kim cảm nhận được một dòng máu phía dưới bàn tay phải của cô.
Cô vung tay lên, mở rộng bàn tay, nghiêng những ngón tay, đẩy chệch đường dao đi. Bàn tay cô đập xuống đất, cô cảm nhận những mảnh thủy tinh vỡ từ chiếc bóng đèn găm vào vết thương. Cơn đau mạnh và đột ngột. Hàng ngàn mũi dao như nhảy múa trong lòng bàn tay cô.
Cô điên cuồng nuốt hết sự đau đớn để giành lại quyền kiểm soát. Mắt cô hoa lên như pháo hoa khi mặt gã đột ngột bị chiếu sáng. Charlie đang cầm điện thoại và chiếu thẳng vào gã.
Mắt Symes mở to để thích ứng với ánh sáng. Kim giơ tay phải lên và đập lòng bàn tay vào mắt gã. Những vụn thủy tinh sắc lẹm găm vào mắt gã.
Gã rú lên như một con thú bị thương. Con dao rơi xuống đất khi gã lấy hai tay ôm lấy mắt.
Charlie đã nhanh tay hơn Kim, cô bé chộp lấy con dao trên sàn. Kim nhích người lên và ôm lấy cô bé, che chắn cô bé như một tấm khiên.
Symes lăn lộn dưới đất và kêu gào.
Đột nhiên cánh cửa sắt bật mở. Vào thời khắc này, Kim bật khóc.
“Chúa lòng lành, thưa sếp,” Bryant nói, chiếu chiếc đèn pin về phía cô. Một chiếc chìa khóa dự phòng còn treo ở ổ khóa.
Cô giơ tay lên che mắt khỏi ánh sáng. Những vụn thủy tinh rơi ra từ chỗ vết thương.
Bryant chạy ngoài hành lang. “Y tá đâu, vào đây mau,” anh hét lên. Tay Kim vẫn tiếp tục chảy máu.
Dawson xuất hiện đầu tiên. Cậu ta nhanh chóng đè lên chân Symes. Bryant đưa tay ra cho cô níu nhưng cô không chịu bám lấy, cô tự gượng đứng dậy.
Symes cố lao người về phía cô nhưng Dawson giữ chặt gã.
Cô loạng choạng bước về phía gã. “Và bọn mày đã cử đến một con ranh, đúng không?”
“Mày cứ chờ xem,” gã nhổ ra một hỗn hợp nước bọt trộn lẫn máu chảy trên má xuống. “Tao sẽ tóm được mày.”
Cô nhìn thẳng con mắt còn lành của gã.
“Kev, cho gã biến khỏi tầm mắt tôi đi.”
Dawson đẩy mạnh gã vào tường. Symes kêu lên trong cơn đau.
“Xong đời mày rồi nhé,” Dawson nói và đẩy gã ra ngoài hành lang.
Kim quay về phía Charlie đang ngồi dựa vào tường run rẩy.
“Charlie, ổn rồi. Gã sẽ không bao giờ quay lại nữa. Cô hứa.”
Cô bé gật đầu, nhưng trong đáy mắt, cô bé không tin điều đó.
Kim chẳng thể làm gì hơn để khiến cô bé tin được lúc này, nhưng qua thời gian, cô bé sẽ tin.
“Cháu thật dũng cảm. Bố mẹ cháu sẽ rất tự hào về cháu.”
“Thưa sếp, chúng ta có thể gọi điện thông báo cho các bậc phụ huynh chưa?” Bryant hỏi.
Kim lắc đầu khi một y tá bước vào. Chưa, cho tới khi bắt được Đối tượng 3.
“Xem chân của cô bé,” Kim nói và chỉ vào Charlie.
Bryant soi đèn pin vào phía người y tá thứ hai, người đang chăm sóc cho cô bé.
Bryant bước đến và nhấc bổng Charlie lên. “Xe cứu thương đã đỗ ngoài kia. Bác sĩ cần xem tay cháu có làm sao không?”
Bryant bế đứa trẻ lên trên.
Người y tá kia nhẹ nhàng cầm tay Kim. Một người khác soi đèn vào chỗ vết thương.
“Cô cần được đưa tới bệnh viện. Có thể bị tổn thương dây thần kinh.”
Kim lắc đầu. “Lấy mảnh thủy tinh ra và băng lại giúp tôi.”
“Không, cô cần chụp chiếu. Cô bị thương khá nặng đấy.”
Kim xua tay. “Giúp tôi hay để tôi tự làm?”
Vẫn không ai lên tiếng trả lời.
Anh chàng y tá nhìn cô, cái nhìn phản đối.
“Cô sẽ phải kí giấy ủy thác đấy.”
Cô nhìn xuống cánh tay và nhướn một bên lông mày.
Anh ta cười. “Rồi, được rồi, công bằng rồi đó.”
Kim nhìn vào tường khi anh ta dùng nhíp gắp những mảnh kính ra. Hầu như những mảnh vỡ ấy đều đã găm vào mắt Symes.
“Anh làm nhanh hơn chút nữa được không?” Cô hỏi. Một phần cơ thể cô dần lấy lại được cảm giác và cô vẫn còn một việc phải làm.
“Tôi đang cố làm thật nhẹ nhàng đây,” anh ta càu nhàu.
“Thôi, không cần đâu. Chỉ cần gắp ra và vệ sinh sát trùng là được,” cô cằn nhằn lại.
Trước khi Bryant quay lại, tay cô đã được băng bó với bông và gạc, giờ nó to hơn kích cỡ thường gấp ba lần.
“Cô phải đến bệnh viện ngay khi…”
“Rồi, rồi! Chúng ta xong rồi đúng không?”
Nhân viên y tế xử lí xong và lắc đầu ngao ngán. “Giờ tôi giao cô ấy lại cho anh,” anh ta nói với Bryant.
“Chúc mừng nhé cô đồng nghiệp,” Bryant đáp.
Kim từ từ gượng đứng dậy. Sự đau đớn như những mũi tên đâm khắp người cô.
“Cừ lắm sếp à.”
“Tôi sẽ sống,” cô nói và cố gắng đi ra ngoài hành lang.
“Ờ… cô có muốn tôi giúp cô lên trên kia không?”
“Ôi Bryant, làm ơn hỏi lại lần nữa đi.”
“Hiểu rồi. Tôi sẽ đi trước.”
Cô thầm cảm ơn anh. Nếu anh đi trước thì sẽ không thấy cảnh Kim vật lộn với cơn đau để leo lên.
Kim hiểu cô sẽ quay lại nhà Timmins nhưng còn một mảnh ghép cuối cùng cần được hóa giải.
Cô leo lên bậc thứ ba và dừng lại.
“Tôi không thể,” cô nói.
“Tôi đã bảo cô là…”
“Không phải thế,” cô nói và lắc đầu. “Tôi không thể cứ thế mà đi được.”
Vẫn còn một đứa trẻ mất tích đâu đó quanh đây, và ngoài kia, một bà mẹ đang mỏi mòn chờ đợi con về.
Cô bước xuống hành lang phía dưới. Bryant đi theo và dùng đèn pin vừa lấy từ người y tá và chiếu sáng khu vực.
“Thưa sếp, cô định tìm kiếm gì?”
“Tìm chìa khóa,” cô nói và chỉ về phía chìa khóa treo ở cánh cửa mở.
Bryant rút lấy chìa khóa và Kim tiến về phía góc ngoài cùng bên trái. Có một cánh sửa sắt nữa ở đây.
“Mở ra đi,” Kim nói. Cô thấy nôn nao khi khóa bật mở.
Cô đưa đèn pin qua tay trái và chiếu xung quanh căn phòng im lặng.
Ánh sáng dừng lại phía góc phải xa nhất của căn phòng.
Kim nhắm mắt lại, cô không thở nổi. Điều ước của một bà mẹ sắp thành hiện thực.
Họ tìm được thi thể của cô gái bé nhỏ.
Jenny Cotton giờ đã có thể chôn cất con gái mình.