Kim nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa.
Đó là cái nhìn khiến cho phần lớn đồng đội của cô phải tuân theo những gì mà cô chỉ định. Thật không may, cái nhìn ấy không có hiệu nghiệm với những chiếc bánh quy. Công thức và chỉ dẫn làm bánh được lấy từ một website cho trẻ em và cô đã làm theo chỉ dẫn. Cô chắc rằng cô đã làm vậy.
Trên website, cô thấy những bức ảnh được gửi từ một cô bé 12 tuổi, cô bé rất tự hào về thành quả. Kim sẽ không bắt chước sản phẩm của cô bé đâu.
Cô đặt tên cho thành phẩm là ‘bánh đá ngọt’ nhưng nó chẳng giống những viên đá gì cả, nó giống một chiếc đĩa bay Frisbees quá khổ thì đúng hơn. Hỗn hợp làm bánh khi nãy đặt vào lò vi sóng giờ nở to ra như thể muốn tràn ra ngoài.
Cô coi việc nấu nướng như kẻ thù. Cô thử nấu vài món phức tạp và nó đòi hỏi tập trung còn cao hơn cả trắc nghiệm IQ của Mensa và thành phẩm cuối cùng tràn trên mặt đĩa chẳng khác gì một loại chất lỏng được hầm nhừ. Kim thử làm món đơn giản như một chiếc bánh xốp Victoria mà hầu như đứa trẻ nào cũng có thể làm tốt được ở trường học. Vẫn chẳng có gì thú vị.
Erica là mẹ nuôi của cô, bà là một đầu bếp tuyệt vời, bà có thể biến những món ăn phức tạp trông đơn giản. Đối với Kim, đó là một cách khác, với kí ức về người duy nhất cô yêu thương như mẹ mình, cô sẽ luôn cố gắng để thử.
Woody khăng khăng bảo cô nghỉ ngơi lấy một vài ngày cho đến khi tay cô lành lặn. May thay cô không bị thương tổn về thần kinh và chỉ bị khâu mười hai mũi ở tay.
“Làm ơn hãy nói với tôi rằng cô không phải đang tiếp tục nấu ăn nữa đi,” Bryant nói khi đi vào bếp. “Cô không thể làm một bữa tử tế với hai tay, huống chi là một tay…”
“Bryant,” cô gườm anh.
Anh đặt hộp bánh pizza lên mặt bàn.
“Làm một miếng không?”
“Được đấy, cái này ngon đấy. Tôi duyệt.”
Cô mang hai chiếc đĩa từ tủ đĩa ra, vẫn còn ngượng nghịu với cánh tay trái bị thương.
“Cô thấy tôi có tử tế không? Mua cho cô đồ ăn chỉ cần bốc một tay.”
Kim lấy một miếng bánh pizza và đặt vào đĩa.
“Kể chuyện gì đó cho tôi nghe đi… bất cứ chuyện gì. Tôi sắp phát điên vì nhàm chán đây.”
“Thực ra thì Woody có nhờ tôi chuyển lời tới cô,” Bryant vừa cười vừa nói.
“Nói tiếp đi.”
Cô cạn kiệt thông tin về vụ án này rồi.
“Ông ấy có lời khen ngợi cô.”
Kim trợn mắt. “Ôi trời, thật là tự hào quá đi.”
Bryant lấy ra cuốn sổ tay.
“Khiếp thật, Dawson thắng rồi.”
“Thắng gì cơ?”
“Cậu ta phán đúng phản ứng của cô khi nghe được tin này. Lại còn nói chuẩn từng từ ngữ nữa chứ. Nói thật nhé, cậu ta còn nói cả chi tiết trợn mắt nữa. Nhìn này, nó như thế này, ‘trợn mắt’.”
Kim phá lên cười. Cả hai đều khá hiểu cô và có thể đoán được cô sẽ phản ứng như thế nào. Lời khen ngợi từ cấp trên không thể ru cô ngủ vào đêm nay được nhưng sẽ là một tấm đệm nếu lần tới chẳng may cô có bị phàn nàn hoặc không theo được tiến độ của vụ án hay không tuân thủ một mệnh lệnh.
“Dù sao thì cả đội vui như kiểu hội hoa Chelsea ấy. Có những chiếc giỏ từ những cô bé, những bó hoa bố mẹ các bé mua và mẹ của Suzie còn gửi cả một quả thận.”
“Một cái gì cơ?”
“À không, tôi đùa thôi, nhưng tôi chắc chắn là nếu chúng ta đòi hỏi một quả thận thì có khi cô ấy gửi thật ấy chứ.” Bryant lắc đầu và cúi thấp mặt. “Lạy Chúa, Kim à, tôi ước gì cô có mặt ở đó khi cô ấy mở cửa ra. Tôi sẽ không bao giờ quên được vẻ mặt của cô ấy. Có thật nhiều nước mắt, và dù là một thằng đàn ông, tôi phải thú nhận rằng tôi cũng đã phải khóc.”
Kim mỉm cười. Đó là điều đêm nay sẽ ru cô ngủ.
“Suzie sau đó được khám chữa và dù sẽ mất một khoảng thời gian để dần dần hồi phục, nhất định cô bé sẽ hồi phục hoàn toàn thôi.”
Kim nhâm nhi tin mừng đó.
“Nói nghiêm túc nhé, nếu cô không khăng khăng…”
“Hai người họ đã nói chuyện với nhau chưa?”
Anh gật đầu. “Karen và Robert đang làm giấy tờ nhận con nuôi. Họ khá chắc rằng thằng cha Lee sẽ nhượng quyền nuôi con với mức phí rẻ thôi. Và dĩ nhiên, họ rất vui khi được trả khoản phí đó.” Anh cười.
“Họ sẽ vượt qua chuyện này. Dù họ không có vẻ gì là một đôi, nhưng họ yêu nhau và Robert có thể hi sinh tất cả vì đứa trẻ.”
Kim nghĩ về cô bé dũng cảm với mái tóc vàng tự nhiên.
“Họ tự hào lắm.”
“Tôi nói chuyện với Elizabeth sáng nay. Cô ấy đã bắt Stephen rời khỏi nhà nhưng không giới hạn ngày về. Nếu anh ta ăn năn hối lỗi và làm lại cuộc đời thì tôi nghĩ cô ta sẽ tha thứ thôi.”
Kim gật đầu đồng ý. “Có thể, nhưng anh ta phải sẵn lòng thay đổi cơ. Tôi ngờ rằng chỉ trong vòng mười ngày vừa qua, anh ta đã thay đổi.”
Cô đẩy chiếc đĩa ra và đứng dậy. Cô lấy một gói Colombian Gold từ tủ bát nhưng nó hết rồi. Cô với lấy một túi nguyên khác.
Bryant đứng dậy. “Cô có cần tôi…”
Kim liếc nhìn anh, “Này Bryant, buổi tối tôi rất khó làm sạch răng. Anh có muốn bị tôi ngoạm cho không?”
“Ừm, không cảm ơn. Tốt thôi, tôi sẽ chỉ ngồi đây và nhìn.”
Kim lấy một chiếc kéo và lấy khuỷu tay đè lên. Ba nhát cắt bằng tay trái và xong.
“Cô biết không, nếu tôi bị mắc kẹt trên sa mạc, cô có biết tôi muốn mang theo thứ gì bên cạnh không?” Bryant hỏi.
“Thứ gì cơ?”
“Cô!”
Kim bật cười khi lắc cà phê trong chiếc phin. Cô quay lại và nhìn anh.
“Cô đang cố tình chậm hiểu hay là sao?”
Anh mỉm cười. Anh biết điều cô muốn được nghe.
“Được rồi, Symes khai tuốt tuồn tuột mọi thứ. Cô đã đúng khi cho rằng gã không liên quan đến vụ thứ nhất. Hắn thậm chí còn không biết Suzie ở đó. Nếu gã biết thì có lẽ Suzie đã chết rồi. Đó là kế hoạch nhỏ của riêng Will.
"Symes không đòi luật sư bào chữa và có vẻ khá vui vẻ với phần đời còn lại của mình. Tôi nghĩ người như gã có phần khao khát cuộc sống ngục tù - vì nó giống như một tổ chức, một cấu trúc.”
Ồ tuyệt, Kim hiểu quá rõ điều đó.
“À, mắt trái của gã sẽ bị mù vĩnh viễn.”
“Thương quá. Thế còn Will Carter thì sao?”
“Hắn đổ hết tội trạng lên đầu Helen. Và không nói thêm bất cứ điều gì về vụ lần trước.”
Kim siết chặt bàn tay không bị thương. “Mười ba tháng hắn nhốt đứa trẻ dưới đó. Thành thật mà nói, nếu tôi mà được chọn một kẻ để tra tấn thì tôi chắc chắn sẽ chọn hắn. Làm sao hắn có thể đày đọa đứa trẻ trong suốt bấy nhiêu thời gian cơ chứ?”
Bryant gật đầu đồng ý.
Kim ngờ rằng Will nghĩ là Suzie đã chết khi hắn thả Emily ra. Chỉ khi quay lại hắn mới nhận ra đứa trẻ vẫn còn sống. Vậy là không có bằng chứng nào chứng tỏ Will có khả năng tự tay giết người. Bởi vì hắn định sẽ lại bắt Emily, Kim tự hỏi liệu có phải hắn để Suzie sống để lại bòn rút tiền của cha mẹ những đứa trẻ thêm lần nữa không? Và khi hắn không thể bắt được Emily lần thứ hai, hắn phải giữ Suzie còn sống để kiếm thêm vài đồng.
Hắn từ chối khai, nghĩ là họ sẽ chẳng thể biết được.
“Thế còn Helen?”
Hàm Bryant hơi siết lại nhưng anh cố giữ cho giọng mình nhẹ nhàng.
“Ồ, bà ta nói là bị căng thẳng thần kinh, căng thẳng sau chấn thương, và đòi miễn xá trách nhiệm. Bà ta trích dẫn hàng loạt các rối loạn tâm thần gây ra bởi căng thẳng từ công việc.”
“Anh đùa à?”
“Không, bà ta có một thẻ chứng minh là một nhân viên chất lượng - nhưng thẻ của chúng ta sẽ tốt hơn. Tất cả chỉ có thế,” Bryant nhún vai.
Khá nhiều.
“Ồ, ngoại trừ việc Kev dương dương tự đắc như thể cậu ta khám phá ra ý nghĩa của cuộc đời này sau khi gói ghém lại vụ của Dewain Wright. Vin sẽ nhận tội nhưng không bị đưa ra xét xử.”
Kim buồn bã chấp nhận. Cô muốn ghét bỏ người đàn ông đó nhưng lại không thể. Cô ghê tởm cái quyết định ông ta đưa ra nhưng cô có thể thông cảm được theo một hướng khác. Vin Wright đã đưa ra bảy yêu cầu riêng biệt tới hội đồng để chuyển chỗ ở, nhưng ông ta không đủ tiêu chuẩn để được chuyển tới một vùng đất khác. Đó là quyết định mà ông ta sẽ phải hối hận cả đời.
Hai người im lặng.
“Bà ta đã sai, cô biết đấy. Bà Helen ấy. Stacey kể lại với tôi những điều bà ta nói với cô và bà ta đã dối trá.”
Kim gật đầu. Những tương đồng giữa hai người phụ nữ ám ảnh cô. Và cô không thích sự thật rằng cô cần ổn định gia đình.
Cô buông hai tay xuống và chạm vào lớp lông mềm và ấm của Barney. Cô biết rằng Helen đã sai, nhưng chưa hẳn là sai hoàn toàn, có lẽ cô sẽ nghĩ thêm về điều này. Nhưng không phải là lúc này và không phải với Bryant.
“Thích quá, à mà có phải cô nói với Suzie là cô tin tôi nhất trên đời không nhỉ?”
Kim làu bàu. “Trẻ con ấy mà, chúng dễ bị dụ lắm. Chúng có thể tin bất cứ điều gì.”
Anh mỉm cười. “Đúng, đó là những gì tôi nghĩ đấy.” Anh đứng dậy. “Tí nữa thì quên. Matt từ mai sẽ không làm ở chỗ chúng ta nữa rồi. Anh ấy bảo tôi đưa cô cái này.”
Đó là một miếng giấy được gấp lại. Cô đặt nó lên bàn ăn và tiễn Bryant ra cửa.
“Tôi sẽ còn lởn vởn ở đây thêm vài ngày nữa để đảm bảo rằng cô không xơi những cái bánh do cô tự chế ra đấy nhé.”
“Tốt thôi, nhớ mang cái gì ngon ngon đấy.”
Anh bật cười và đi xuống dưới nhà.
Cô đóng cửa rồi đi về phía bếp. Hương cà phê mới pha lan tỏa trong phòng.
Cô nhìn vào lời nhắn còn chưa mở của Matt, dự cảm thấy điều gì đó chẳng lành. Mỗi cuộc nói chuyện của họ chẳng khác nào chiến trường, ai cũng cố mà cãi bằng được phần thắng về mình, như kiểu một trận tennis bị mắc kẹt giữa hai hiệp vậy.
Matt Ward không phải một người đơn giản để đồng hành. Từng giây từng phút đi cùng anh ta đều là thử thách; một trận chiến. Anh ta rất khó tính và khó chiều, giống cô. Kim mở ra và đọc:
Tôi sẽ đón cô lúc 8 giờ. Đừng lằng nhằng. Chuẩn bị đi.
Kim nhìn vào tờ ghi chú gần một phút rồi đưa mắt nhìn đồng hồ.
Cô nhấm nháp nốt tách cà phê trước khi đứng lên và mỉm cười khi cô đi tắm. Cô chưa khi nào từ chối cơ hội thử thách bản thân trong cuộc sống này.
Đêm nay cô sẽ không về nhà.