Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 104

❊ ❊ ❊

Kim lên tới đỉnh đồi và chửi thề. Bắp chân cô như bị đốt cháy sau khi rẽ qua vùng cỏ cao tới đầu gối.

“Ôi, thật tuyệt,” cô nói khi Bryant đuổi kịp cô.

Cô xem xét địa hình và thấy những thứ bị cây che khuất trong tầm bao quát khu vực.

Nhà cửa nằm ở phía đông, bắc và tây trong tầm nhìn của cô. Chỉ có hướng thẳng trước mặt là thông thoáng không có gì che chắn.

“Lạy Chúa, cái nào vậy sếp?”

Kim lắc đầu. Cô chỉ biết ngay khi họ vượt qua vùng cỏ an toàn, họ có thể nhìn thấy cả ba ngôi nhà.

“Lạy Chúa, nếu mà đi nhầm nhà thì…”

Cô không dám nói tiếp. Bryant biết rằng bất kì hành động xuẩn ngốc nào cũng có thể không cứu kịp những đứa trẻ, chúng có thể bị giết hoặc ném lên xe tải và bị đưa tới một địa điểm khác. Nếu điều đó xảy ra, các cô bé đều sẽ chết.

Bryant cắn môi.

Kim thấy nhịp tim càng lúc càng đập mạnh. Một sai lầm nhỏ lúc này và cả hai gia đình sẽ tan nát mãi mãi.

Cô nhắm mắt lại và sử dụng mọi giác quan cô có.

Gió vờn quanh đôi tay cô, mang theo mưa lất phất đã bám vào gò má. Cô chỉ có một cơ hội duy nhất để tìm thấy bọn trẻ trước khi thời gian cạn kiệt. Cô gửi vào vũ trụ một khát khao và cầu Chúa rằng sẽ tìm được đúng ngôi nhà.

Cô tập trung tuyệt đối. Nào, các cô gái nhỏ, hãy cho tôi một tín hiệu gì đi.

Làm ơn giúp tôi tìm thấy các em.

Cô mở mắt, bước thêm hai bước và dừng lại. “Bryant, đó là gì vậy?”

Bryant nhìn theo hướng cô chỉ. Khoảng ba trăm mét từ phía chân đồi, hướng sang bên phải là một chấm nhỏ trên nền cảnh quan. Đốm nhỏ đó đang di chuyển về phía họ.

Họ căng mắt lên to nhất có thể.

Hai trăm năm mươi mét, họ đưa mắt nhìn nhau. Bryant cất tiếng,

“Thưa sếp, hình như là một đứa trẻ.” Đó chính là điều Kim đã nghĩ.

Bryant định chạy về phía trước cùng lúc Kim cũng bắt đầu cất bước. Cô đuổi kịp anh trước khi anh rời đám cỏ ẩn nấp an toàn.

“Cúi xuống,” cô nói, kéo tay anh.

“Chuyện quái gì vậy sếp…?”

“Trật tự, gọi Dawson đi.”

Bryant lấy điện thoại ra và Kim ngẩng đầu lên theo dõi.

Cái đốm chỉ còn cách họ hai trăm mét và đang chạy thẳng về phía họ.

“Chuyện gì đang xảy ra đấy sếp, đó là một trong hai cô bé.” Anh nhìn Kim như thể cô đang mất trí.

Kim nảy ra một suy nghĩ. Một trăm năm mươi mét nữa, cô cúi đầu xuống. Mái tóc đen bay trong gió nói với cô rằng đó chính là Amy đang chạy thục mạng về phía họ, trên người chỉ có quấn độc một chiếc khăn tắm màu xanh.

“Thưa sếp, hãy lại đón con bé đi.”

“Đợi một chút nữa.” Cô lại nhìn lên. Bảy mươi lăm mét. Và cuối cùng họ thấy điều họ vẫn hằng chờ đợi.

“Khi nào tôi bảo anh chạy, hãy làm theo lời tôi,” cô nói với Bryant.

Họ đã nghe thấy tiếng thở hổn hển và tiếng nức nở. Bryant bò ra phía ngoài. Cô kéo anh lại, “Đợi đã.”

Tiếng thở dốc của đứa trẻ mỗi lúc một gần. Amy đã mệt rồi. Con bé đã chạy xuống từ phía đỉnh đồi.

“Thưa sếp, tôi chuẩn bị…”

“Chờ đi,” Kim rít lên.

Giờ cô có thể nghe thấy âm thanh cỏ bị giẫm đạp dưới chân.

“Quay ngay lại đây, con oắt con…”

“Ngay bây giờ,” Kim hét lên và họ cùng nhảy ra từ bụi cỏ. Amy cách đó hai mươi mét từ phía tây.

Cả hai cùng dừng lại trong ngỡ ngàng. “Giữ lấy con bé đi Bryant,” Kim hét.

Gã đàn ông đã kịp quay người, nhưng Kim tung người ra phía trước và quật hắn xuống đất.

Hắn quằn quại dưới chân cô và cô tung một cú đấm vào thái dương bên phải hắn. Hắn chống trả, cố đẩy cô ra, nhưng cô túm lấy tóc hắn như bờm ngựa, lật đầu hắn lại. Kim đấm tiếp vào cằm phải của hắn.

Hắn bật dậy khiến cô ngã sang bên trái. Bị dồn vào đường cùng tăng thêm sức mạnh cho hắn để vùng ra nhưng động lực của Kim cũng mạnh không kém.

Hắn quay người định bỏ chạy nhưng Kim vung chân lên, thọi một cú vào giữa háng hắn.

“Giờ thì quỳ xuống đi.”

Bryant chạy đến cạnh. “Tôi đây, để nó cho tôi.”

Kim phớt lờ Bryant và đi quanh hắn. Cô biết cô đang đứng cạnh Đối tượng 1. Chiều cao khiêm tốn và và thân hình ốm yếu nói lên rằng cô mới chỉ tóm được tên gửi những đoạn tin nhắn thôi. Tên này không có khả năng bạo lực như vậy với Brad và Inga.

Tên hung thần thật sự đang giữ đứa trẻ.

“Chúng mày đang nhốt bọn trẻ ở đâu?” Kim hét vào mặt hắn.

“Cút mẹ mày đi,” hắn bật lại.

Kim có thể chờ đợi và nghĩ kế bắt hắn mở mồm nhưng cô không còn đủ thời gian. Charlie vẫn còn ở đâu đó dưới kia.

Cô nhìn lên quả đồi và thấy Amy đang đứng một mình, mặc chiếc áo khoác của Bryant.

“Bryant, đừng để hắn đứng dậy.”

Kim chạy lại lên phía đồi. Cô hiểu rằng nếu họ quá nôn nóng, thì kẻ đuổi bắt đứa trẻ sẽ quay lại. Và cô muốn cứu cả hai đứa. Cô quỳ xuống cạnh đứa bé đang run lên như cầy sấy. “Được rồi, Amy à, được rồi, cháu an toàn rồi, không ai khiến cháu đau nữa đâu.”

Kim nhìn thấy ít nhất một ngón tay bên bàn tay phải của con bé bị gãy.

“Cháu có thể cố gắng và dũng cảm thêm chút nữa không?”

Amy gật đầu.

“Được rồi cháu yêu, cô phải đến và cứu bạn Charlie và cô cần biết bạn ấy đang ở đâu?”

“Bạn ấy đã cắn người kia. Bạn ấy chờ người kia đến rồi cắn vào chân hắn. Bạn ấy bảo cháu rằng cháu cần phải chạy vì chân bạn ấy không thể chạy được, cháu không muốn nhưng bạn bắt cháu hứa.”

“Được rồi Amy à. Charlie đã làm đúng đấy. Gã đó làm chân bạn ấy bị đau đúng không?”

Amy gật đầu. “Giẫm vào chân.”

“Được rồi Amy. Cháu làm tốt lắm. Bạn ấy đã ở đâu khi cháu chạy thoát?”

“Dưới hầm… có những căn phòng… những bức tường lạnh.”

Kim nhìn xuống phía dưới quả đồi. Có bốn ngôi nhà tách biệt. “Amy, nói cho cô biết Charlie đang ở ngôi nhà nào?”

Amy nhìn theo hướng Kim chỉ và hất hàm về phía ngôi nhà ở góc xa bên phải. Từ khoảng cách xa thế này nó giống như một ngôi nhà nông trại.

“Được rồi cháu yêu, cháu có thể nói cho cô biết người đàn ông đó trông như thế nào không?”

“To lớn,” cô bé nói và ngước nhìn lên. “To lớn hơn cô. Hói đầu, mặt nhẵn nhụi.”

Amy nhắm mắt lại, người cô bé run bần bật. Kim đặt tay lên tay cô bé.

“Cháu làm tốt lắm Amy ạ. Cháu là một cô bé dũng cảm.”

Dawson chạy lên đỉnh đồi.

“Hãy để mắt chông chừng Amy,” cô chỉ đạo khi tiến đến gần hơn. “Gọi xe cứu thương ….”

Dawson gật đầu và tiến đến đón Amy.

“Cô không thể xuống đó một mình thưa sếp,” Bryant nói.

Dawson cần bảo vệ an toàn cho Amy còn Bryant phải canh chừng kẻ bắt cóc.

Charlie đang phải chống chọi một mình. Không còn cách nào khác.

Kim vụt chạy đi. Cô không biết khi nào thì đội cứu viện mới tới. Cô hoàn toàn tay không bắt giặc và mù địa hình.

Nhưng có một kẻ tâm thần trong ngôi nhà đó và một cô bé 9 tuổi. Kim chỉnh lại giày và chạy.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.