Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 110

❊ ❊ ❊

Stacey xuất hiện ở hành lang và nhìn cô từ đầu xuống chân.

“Hết hồn, cô ổn chứ sếp?”

Kim giơ cánh tay lành lặn lên và cười. “Tôi ổn Stacey ạ.”

Người cảnh sát viên bước lên phía trước. “Tôi tìm thấy Karen nhưng cô ta đã gửi…”

“Không sao đâu Stacey. Chúng tôi bắt được hết lũ bọn chúng rồi.”

Kim quay sang trái phía phòng chờ. Helen nói theo khi đưa tay lên ôm cổ. “Cô nói bọn trẻ đã được cứu rồi ư? Ôi ơn Chúa lòng lành, tôi mừng quá.”

“Đương nhiên bà sẽ mừng rồi,” Kim nói, đưa tay gõ gõ vào đầu. “Bà chẳng phải đã chờ điều này lâu lắm rồi sao?”

Helen nhăn mặt và Kim nóng lòng để tháo cái mặt nạ vui tươi và thân thiện kia xuống.

“Bà đã thất bại rồi Helen ạ. Tôi biết chính xác bà muốn gì và bà sẽ không thoát tội đâu.”

Lúc này, Matt đứng ở ngưỡng cửa. Alison và Stacey đứng ngay đằng sau. Họ lộ rõ vẻ khó hiểu.

“Cô đang nói điều quái quỷ gì đấy Kim?”

“Helen, đã đến lúc hạ màn kịch này rồi.”

Helen lắc đầu ngơ ngác nhưng Kim có thể nhìn thấu sự toan tính đằng sau đôi mắt kia. Bà ta đang cố luận ra xem bà ta đã sơ suất ở khâu nào.

Còn Kim thì rất sẵn lòng chia sẻ với bà ta.

“Tôi đã biết trước rằng mấy tên đó không hành động đơn độc. Tính bọn chúng quá cực đoan, không thể hành động nếu không có một thế lực điều khiển - và còn gì tuyệt hơn một nhân vật đầy tình mẹ để kiểm tra các cậu bé?

"Vụ bắt cóc đầu tiên do Will tự tiến hành. Đó là kế hoạch của hắn nhưng mọi thứ đổ bể hết vì một tai nạn giao thông. Một vài tháng sau đó, bà được thông báo buộc phải nghỉ hưu sớm. Bà kháng cáo nhưng thất bại. Bây giờ, lôi những gì bà đang cất trong túi ra.”

Ánh mắt bà ta lia từ phía Kim sang những điều tra viên đứng ngoài cửa.

Kim bước lên khiến cơ thể lại nhói đau. Cô không thích vật lộn với chiếc điện thoại của Helen mà bà ta đang nắm chặt nhưng cô sẽ hành động thế nếu phải làm vậy.

“Cô mất trí rồi à Kim? Tôi là cán bộ hỗ trợ gia đình cơ mà,” Helen phản pháo.

“Tôi sẽ tự tay lôi những gì trong túi bà ra.”

Helen thục tay vào túi sau và lôi ra một chiếc iPhone.

“Túi đằng trước nữa,” Kim nói đầy mệt mỏi.

Helen từ từ đưa tay vào túi phải và lấy ra chiếc điện thoại thứ hai.

Một chiếc Nokia.

“Tôi giữ hai chiếc điện thoại…”

“Đây không phải điện thoại của bà. Nó thuộc về Julia Trueman, hay chính là Julia Billingham và bà đã lấy cắp nó từ phòng điều tra.” Cô nhìn ra phía sau bà ta. “Cầm lấy điện thoại đi Stacey.”

Stacey sải bước và chộp lấy chiếc điện thoại từ tay Hellen. Cô bấm vài nút rồi gật đầu.

“Bà liên lạc với Will bằng chiếc điện thoại hắn từng dùng để bòn rút tiền từ các gia đình. Tôi đoán bà đã nói với hắn bà có thể đảm bảo mọi thứ trơn tru. Rằng bà sẽ ở đó để đảm bảo không có chuyện gì phát sinh. Sau đó tôi vô tình yêu cầu bà tham gia vào vụ án bắt cóc mới. Bà vốn biết rằng bất cứ ai đứng đầu vụ này cũng sẽ yêu cầu như vậy.

"Tôi đã thắc mắc tại sao tin nhắn thứ hai mãi không thấy đến. Những đứa trẻ đã bị bắt gần mười hai giờ đồng hồ, mục đích là để bà có thời gian đến đây và đánh giá tình hình.”

“Cô sai rồi Kim ạ. Tôi chẳng làm gì cả, tôi không khiến ai tổn thương…”

“Thế còn Inga Bauer thì sao? Bà biết đấy, tôi không thể luận ra điều gì đã xảy ra có thể thuyết phục Inga bán rẻ hai đứa trẻ. Đầu tiên tôi nghĩ đó là vì tình yêu - và đúng là vậy đúng không Helen? Nhưng không phải từ mấy gã đàn ông đó. Bà đã dụ dỗ và chiều chuộng cô ta vài tháng trời, bà biết cô ta bị bỏ rơi khi còn nhỏ và khát khao tình mẫu tử, và bà đã cho cô ta cảm nhận được điều ấy. Bà thỏa mãn mong muốn có một người mẹ của cô ta; khát khao được yêu thương vô điều kiện. Và bà đã cho cô ta tình yêu đó rồi sau đoạt mạng cô ta.”

Mặt Helen vẫn không hề biến sắc, không biểu lộ một chút ăn năn nào về những hành động của mình.

“Và ngay cả Eloise khiến bà e sợ. Bà sợ bà ấy sẽ nói điều gì đó buộc tội bà. Khi Eloise nói bóng gió rằng sẽ có sự cay đắng gần với cuộc điều tra, bà không thể đưa bà ấy ra ngoài kịp. Bà biết rằng Eloise sẽ để bà vào nhà nếu bà đề nghị lắng nghe những gì bà ấy nói, để rồi bà đã tranh thủ cơ hội đó làm trò bẩn thỉu và cố tạo hiện trường giả như thể Eloise đã chết trong khi ngủ.”

Helen bước giật lùi và mặt bà ta trắng bệch.

“Ồ, bà ấy đã không chết Helen ạ,” Kim gằn giọng. “Và bà ấy sẽ nhận dạng ra bà thôi.”

Helen bắt đầu lắc đầu, như thể não bà ta chưa kịp tính toán đến mức độ sai lầm trong những nước đi của bà ta.

“Và bà cũng chính là người mang đống quần áo của bọn trẻ rải quanh đây đúng không?”

Kim cố kìm nén cơn giận. “Bà đã đi xung quanh ngôi nhà và đặt chỗ quần áo đó để phụ huynh đi tìm. Sao bà có thể làm vậy chứ?”

Kim cố kìm nén để cho bà ta thêm thời gian trả lời.

“Và thêm một chiếc đinh nữa đóng vào cái quan tài của bà là việc bà chợt nhớ ra một manh mối và nhắc chúng tôi đúng lúc. Bà đã chủ đích như thế từ lâu rồi đúng không? Kế hoạch đó là cứu cánh cho bà. Bà sẽ vờ như đột nhiên nhớ ra chiếc chìa khóa mở ra câu trả lời cho câu hỏi nơi những đứa trẻ bị giam giữ. Rồi bà sẽ thành nữ anh hùng, phải không Helen? Làm sao cảnh sát có thể sa thải một cán bộ mẫn cán và đóng một vai trò quan trọng giúp hai đứa trẻ trở về?

"Bà đã đưa Charlie và Amy vào một tuần của những nỗi sợ khủng khiếp nhất, để trở thành nữ anh hùng và giữ lại công việc thối tha của bà. Bà nghĩ đồng phạm của bà sẽ đi khỏi trang trại theo chỉ đạo của bà à? Đừng nói là bà cho rằng chỉ cần chúng để những đứa trẻ sống sót thì chúng sẽ không bị bắt và nhận diện bà?” Kim chất vấn. “Bà thực sự nghĩ là chúng sẽ làm thế sao?”

Cuối cùng chiếc mặt nạ giả tạo cũng được hạ xuống để lộ bộ mặt thật đầy ngỡ ngàng của bà ta.

“Bọn trẻ không gặp nguy hiểm còn gì,” Helen chống chế.

“Trời đất ơi, bà không hiểu à?” Kim nổi giận. “Chúng chuẩn bị giết chết bọn trẻ rồi. Động cơ của Will chỉ là tiền còn Symes thì được phép tùy ý xử lí mạng sống của bọn trẻ.”

Lúc này, mặt bà ta thất thần. Lại thêm những tính toán sai lầm. Bà ta chờ đợi điều gì từ Will? Trung thành ư? Đáng tin ư?

“Không… không… không…”

“Tại sao vậy Helen?” Kim nói, bước một bước về phía bà ta. “Bà bị việc nghỉ hưu tác động đến mức độ sẵn sàng làm những chuyện này sao?”

“Cô nên biết, Kim ạ…” Helen nói khẽ.

“Biết gì cơ?”

Cuối cùng Helen cũng dám đối diện với cái nhìn của Kim. Ánh mắt bà ta lạnh lùng và bất cần.

“Tôi đã hi sinh tất cả vì công việc này. Tôi coi nó là cả cuộc sống. Tôi cống hiến từng giờ một phục vụ cho lực lượng cảnh sát. Tôi làm bất cứ thứ gì được giao.

"Tôi không chồng, không gia đình; chỉ có mỗi công việc này - và nó sắp tuột khỏi tầm tay. Tôi đã nợ nần. Tôi đòi được ở lại nhưng đã bị từ chối, trong khi họ tìm thêm nhiều nhân viên mới mỗi năm.

"Tôi đã bị xua đuổi khi trong tay chẳng có gì. Tôi đã quá tuổi có con. Nhan sắc đã phai tàn. Chỉ hai tháng nữa thôi, sẽ chẳng còn gì hết. Viễn cảnh ư? Đó là đi vòng quanh siêu thị, sẵn sàng bắt chuyện với bất cứ ai muốn lắng nghe.

"Cô đòi bằng chứng cho sự sống của bọn trẻ, vậy bằng chứng sống nào cho cuộc đời tôi đây?”

Helen nhếch mép cười nửa miệng.

“Rồi cô sẽ thấy Kim ạ. Cô cũng giống tôi thôi. Cô quên mình vì vụ án này. Cô có nhớ nổi cô sống ở đâu không? Cô có ai để yêu thương không? Một đứa con, hay đơn giản là một con thú cưng? Tôi cá là không, vì cô để bản thân mình cuốn xoáy với công việc này và chỉ trong hai mươi năm nữa thôi, cô sẽ ở tuổi tôi bây giờ…”

Kim bước đến trực diện với bà ta. “Tôi sẽ không bao giờ cảm thấy cay đắng hay hối tiếc với những gì mình đã chọn và cũng sẽ không bao giờ đánh cược mạng sống của những đứa trẻ hay tra tấn các gia đình chỉ vì mình đã sống lỗi, bà là quỷ dữ, là loại chó cái bị loạn thần kinh. Và tôi có nuôi một con chó.”

Mặt Helen nổi lên từng cục giận. Bà ta lao về phía trước, dang hai tay ra định bóp cổ Kim. Kim né sang một bên và Helen ngã nhào xuống đất.

Kim nhìn xuống kẻ thảm hại suýt chút nữa đã hại chết hai cô bé.

“Tốt hơn hết là bà nên luyện tập đấm đá một chút trước khi vào tù đi, vì bọn chúng sẽ ‘yêu’ bà ghê lắm đấy.”

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.