Chiếc xe cảnh sát dừng lại ở đường vào nhà Timmins. Kim không nói lời nào trong suốt chuyến đi vì cô còn mải xâu chuỗi những manh mối cuối cùng.
“Thưa sếp, có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?” Dawson hỏi. Cô lắc đầu. “Cậu sẽ bận rộn đấy.”
Kim bước ra khỏi xe và cửa trước mở ra. Họ quay về với một phong thái khác, không còn vội vã, hoảng hốt và đầy lo sợ như lúc đi nữa.
Cả bốn bậc phụ huynh lo lắng bước ra. Karen và Robert nắm chặt tay nhau. Elizabeth bước ra sau, trên tay bế Nicholas. Stephen đứng một mình ở góc trái phía xa, tay cầm điện thoại. Tâm trạng họ hỗn độn, vừa sợ hãi vừa hi vọng.
Kim cho phép nụ cười hiện trên khuôn mặt. “Chúng tôi đã cứu được cả hai đứa.”
Có tiếng hét. Có tiếng khóc. Kim không biết âm thanh ấy phát ra từ ai.
“Amy bị gãy một ngón tay còn Charlie bị thương ở chân và mặt, nhưng quan trọng nhất là chúng vẫn còn sống và dũng cảm vô cùng.”
Kim nhìn Karen khi nói ra những lời cuối.
“Cả hai đang trên đường tới Russells Hall để chữa trị nên tôi gợi ý các vị hãy đi ngay tới đó.”
Cô quay lại phía Dawson. “Đồng nghiệp của tôi sẽ hộ tống các vị.”
“Mọi người theo tôi,” Stephen nói và chỉ tay về phía chiếc Range Rover màu đen. Ngay lúc này đây. Trong phút giây hân hoan và hạnh phúc, sự rạn nứt trong mối quan hệ của bọn họ dường như được hàn gắn. Khi họ tập trung để đi, Kim phải đề cập một vấn đề cuối cùng.
“Này Stephen, giờ thì anh thấy hài lòng về tôi chưa?” Cô nói và mỉm cười.
Anh ta ngừng lại và nhìn cô. Họ không còn khó chịu và thù hằn nữa, giờ thì nhẹ nhõm và vui vẻ rồi.
“Vâng, dĩ nhiên rồi thưa cô Thanh tra, tôi rất quý cô mà.”
Kim dõi theo khi họ ngồi vào trong xe. Stephen và Robert ngồi hàng ghế đầu còn Elizabeth để Nicholas ngồi vào hàng ghế cho trẻ em.
Trước khi Karen lưỡng lự ngồi vào cạnh Elizabeth, cô chạy lại và choàng tay ôm lấy Kim, ghì chặt cô.
“Cảm ơn cậu vì tất cả, Kim. Tớ nợ cậu cả cuộc đời này.”
Kim quay lại và khẽ ôm người bạn, rồi đẩy người phụ nữ đi.
“Đi và gặp con gái cậu đi nhé.”
Karen không chờ Kim nói đến câu thứ hai. Dawson đứng cạnh cô. “Thưa sếp, tôi đã có câu trả lời. Tôi biết ai tiếp tay hãm hại Dewain.”
Sự rầu rĩ trên khuôn mặt cậu ta khiến cô hiểu rằng kết luận của cô là đúng.
“Tôi hiểu. Hãy đưa các bậc phụ huynh đến bệnh viện rồi đi bắt kẻ đó đi. Tôi giao nhiệm vụ đó cho cậu.”
“Cảm ơn sếp,” cậu ta nói rồi đi về phía đội xe cảnh sát.
“À, và Kev ơi,” cô gọi khi cậu ta mở cửa ô tô.
Cậu ta quay lại. “Tôi không biết cậu làm gì sau đó, nhưng giờ cậu là một thành viên của nhóm, được chứ?”
Nụ cười của cậu ta rộng ngoác khi giơ tay chào kiểu duyệt binh với Kim.
Cô chờ cho tới khi cả hai chiếc xe khuất dạng trước khi bước vào ngôi nhà.
Matt bước ra khỏi căn bếp. Alision đứng dưới bậc cầu thang. Helen bước ra khỏi phòng chờ. Kim quay lại và đóng cửa trước lại.
Vẫn còn một nút thắt nữa cần tháo gỡ.