Kim đợi cho đến khi mắt cô điều tiết quen với bóng tối và tiến lại gần thi thể đang nằm trong góc.
Trái tim cô như ngừng đập.
“Không đời nào, thưa sếp,” Bryant thầm thì đằng sau cô.
Đúng, cô cũng thấy điều tương tự. Ngón tay ở phía góc ấy vừa cử động.
Kim tiến lên phía trước, mắt cô không chớp.
“Được rồi, Suzie à, cháu an toàn rồi,” Kim khẽ nói.
Cơ thể nhỏ bé càng khiến con bé như ép sâu hơn vào góc phòng, khuôn mặt quay vào tường.
Kim chiếu đèn pin về phía cô bé nhưng không rọi thẳng vào.
Mặc dù Suzie lớn hơn Amy và Charlie một tuổi, thân hình kia nhìn nhỏ bé hơn rất nhiều.
Cô bé mặc chiếc quần legging và một chiếc áo sơ mi quá khổ trùm lấy phần thân trên. Mái tóc nâu hạt dẻ được cắt ngắn, ôm sát vào đầu cô bé.
Giống như phòng bên cạnh, có một cái xô đặt ở góc, những hộp nước ngọt và giấy gói bánh nằm rải rác quanh phòng.
Kim thấy nước mắt dâng trào. Đứa trẻ đã bị nhốt ở đây mười ba tháng rồi.
Cô cố nuốt nước mắt.
“Suzie, kẻ xấu đó đã đi rồi. Chúng đã bị bắt. Chúng sẽ không bao giờ quay lại nữa đâu.”
Không có phản ứng gì.
Kim nghe thấy tiếng bước chân Bryant bước vào phòng phía sau lưng cô nhưng cô ra hiệu rằng anh quay lại.
Cô tiến thêm vài phân nữa.
“Không còn gì để sợ nữa. Cô hứa với cháu, cháu giờ an toàn rồi.”
Không có phản ứng gì.
Trái tim cô như thắt lại trước những hãi hùng mà đứa trẻ phải trải qua. Cô cần nhắc cho đứa bé điều gì đó thân thuộc.
Cô tiến lại gần hơn nữa. “Cô gặp mẹ cháu rồi Suzie à. Bà ấy nhớ cháu nhiều lắm.”
Suzie dụi đầu vào tường.
“Cháu giận mẹ cháu à Suzie?”
Cô bé lại lắc đầu.
Kim tiến thêm vài phân nữa. Cô phải làm gì đó để Suzie nhìn vào cô, để nó hiểu rằng nó đã an toàn. Nhưng Suzie không hề nhúc nhích từ cái góc an toàn đó.
Kim tự rủa sự ngu ngốc của mình. Biết bao nhiêu lần đứa trẻ đã hình dung cảnh cửa mở ra và cầu nguyện được giải thoát?
“Cháu sợ cô sao?”
Kim mặc định câu trả lời từ sự im lặng đó là ‘đúng’.
“Cháu nghĩ là cô sẽ biến mất sao?”
Không phản ứng.
Kim nhận ra rằng đứa trẻ nghĩ nó đang mơ và chỉ cần mở mắt ra thì mọi thứ sẽ tan biến. Kim cắn môi ngăn dòng nước mắt chảy ra. Cô muốn chạy tới góc đó, ôm lấy cô bé nhưng không muốn làm cô bé kinh sợ hơn nữa.
“Suzie à, cô sẽ chạm vào chân phải cháu. Nếu cháu cảm nhận được sức nặng từ tay cô, nghĩa là cô là một người có thật chứ không phải cháu đang tưởng tượng, được chứ?”
Không phản ứng.
Kim chạm vào mắt cá chân cô bé, cái chạm tay như một chất xúc tác, Suzie từ phía góc ùa vào vòng tay Kim.
Kim ôm chặt lấy tấm thân bé nhỏ mong manh ấy và nhắm mắt lại.
Những giọt nước mắt như vỡ òa nhưng Kim cứ để mặc cho nó rơi không ngừng.
“Được rồi cháu yêu ơi. Sẽ không ai làm hại cháu nữa đâu. Cô hứa với cháu đấy.”
Suzie nép sát hơn vào cô và Kim luồn tay vào tóc cô bé.
Sự giận dữ trong cô lại trào lên.
Kim khẽ thầm thì lại lời trấn an vào tai cô bé. Những dòng nước mắt bắt đầu lăn.
“Suzie, cháu bị đau đúng không?” Kim dịu dàng hỏi.
Suzie lắc đầu nhưng Kim có thể sờ thấy những chiếc xương nhô ra từ cơ thể gầy còm trong tay mình.
Cô bé chỉ được cho ăn vừa đủ để cầm hơi, và dựa trên những gì đang có trong ngôi nhà thì chưa từng có một bữa nào tử tế.
“Được rồi cháu yêu, chúng ta ra khỏi đây thôi.”
Suzie dụi sâu hơn vào người cô. Kim nhẹ nhàng bế con bé lên.
“Đừng sợ cháu nhé. Cô hứa mọi thứ sẽ ổn, Suzie à, nhưng cô cần đi lên phía trên kia để nhờ trợ giúp.”
Suzie khẽ gật đầu và Kim nhẹ nhàng rời đi.
“Được rồi, nếu cháu có thể nắm tay cô, cô nghĩ cô sẽ làm được điều đó.”
Đứa trẻ tiếp tục gật đầu và Kim nhận ra rằng cô bé chưa hề nói một lời nào.
Điều này chưa cần giải quyết vội, quan trọng nhất là cô bé còn sống, và còn nước thì còn tát, mọi thứ sẽ tốt đẹp dần lên.
Bryant leo lên cầu thang phía trước họ. Cầu thang rất hẹp nên Kim nép sang một bên, tay nắm chặt tay Suzie.
“Tốt lắm Suzie ơi. Cháu giỏi quá. Bây giờ khi chúng ta bước ra bên ngoài sẽ có nhiều người ở đó, nhưng cháu đừng lo nhé. Họ đều là những người tốt, và sẽ không làm hại gì cháu đâu.”
Cô cảm nhận cô bé siết chặt tay mình. Cô vẫn tiếp tục nói để đứa trẻ yên lòng.
Cô nhớ những tiếng còi tàu và ồn ã khi cô 6 tuổi, lúc đó cô phải chuyển nhà. Cô muốn nắm lấy tay Mikey, nhưng không thể vì anh ấy đã vĩnh viễn rời xa cô đến một cõi khác.
Cô xua đi suy nghĩ đó và cố gắng tập trung làm dịu đi sự sợ hãi của Suzie.
“Mọi người ở đây hết rồi cháu ạ,” Kim nói khi họ bước ra khỏi nhà.
Có những giọng nói phát ra từ phòng điều khiển. Bằng chứng đang được thu thập. Kim nắm chặt tay cô bé. “Hãy nhớ những gì cô nói, không ai làm hại cháu đâu, được không?”
Suzie gật đầu khi họ bước ra bầu không khí lành lạnh. Bầu trời đêm lấp lánh với những ánh sáng màu xanh từ đèn của những chiếc xe. Suzie mở to mắt khi cô bé nhìn những gì xảy ra xung quanh; hai chiếc xe cứu thương và ba xe cảnh sát như đang diễn tập vậy.
Kim quay về phía Suzie, cô dùng tay nâng cằm để cô bé nhìn lên mặt mình.
“Suzie à, người này là bạn cô, cô tin tưởng chú ấy nhất trên đời. Chú ấy sẽ đưa cháu thẳng tới gặp mẹ cháu.” Cô bé siết chặt tay Kim hơn và theo bản năng, Kim đưa cánh tay bị băng bó xoa xoa đầu bé.
“Cô hứa là cháu sẽ được an toàn cháu yêu ạ, nhưng giờ bọn cô phải đưa cháu về nhà đã.”
Đứa bé cần được kiểm tra tổng thể ngay vì bị suy dinh dưỡng trầm trọng. Họ cũng cần phải lấy lời khai của cô bé, nhưng lúc này không gì quan trọng hơn việc để cô bé gặp được mẹ. Bryant sẽ đưa cô bé về nhà.
Suzie bẽn lẽn để Bryant nắm lấy tay và dẫn cô bé lên trên đồi nơi Kim đỗ xe, mới khi nãy mà tưởng như ba ngày trước.
Dawson đi bên cạnh cô bé và dõi theo ánh nhìn của cô bé.
Cậu ta lắc lắc đầu. “Không thể nào, không thể như thế được. Đó không phải là Suzie Cotton.”
Kim nhoẻn miệng cười. “Đúng rồi đấy Kev ạ, con bé chính là Suzie Cotton.”
Ánh mắt họ bất chợt thoáng chạm nhau. Cậu ta bắt đầu lắc đầu. “Sếp à, tôi…” Cậu đưa tay xoa cằm. “Ý tôi là… làm thế quái nào mà cô biết được thế?”
“Tôi không biết nữa; chỉ là tôi không thể cứ thế mà rời khỏi đây.”
Cậu ta nở một nụ cười rộng mở. “Sếp thật là…”
“Chúng ta đang ở đâu đây?” Cô hỏi, nhìn ngó xung quanh.
Cậu ta quay về phía những chiếc xe. “Bọn bắt cóc đã được nghe quyền của chúng trước toà. Will Carter đã bị giải về đồn cảnh sát. Ba cảnh sát đang áp giải Symes trên chiếc xe cứu thương thứ nhất. Hai cô bé đang được một nữ cảnh sát chăm nom trong chiếc xe cứu thương thứ hai vừa mới rời đi.”
Kim dõi theo Bryant và Suzie leo lên phía trên quả đồi cho tới khi khuất bóng.
Cô nghĩ về Jennifer Cotton, người rồi đây sẽ nhận được một phước lành từ Chúa. Suzie bị bắt đi, người phụ nữ này sống như chiếc bóng vô hồn và từ nay, cuộc sống sẽ lại được tái sinh. Kim ngỡ ngàng vì cả hai đều cố lay lắt để duy trì sự sống, như thể mối thần giao cách cảm của tình mẫu tử.
Kim giật mình ý niệm ra một điều quan trọng. Chợt mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng.
“Dawson, đuổi theo đội xe cảnh sát ngay,” cô chỉ đạo.
Cuối cùng cũng đã đến lúc tóm Đối tượng 3 rồi.