Mất Tích

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 111

❊ ❊ ❊

Dawson đứng trước cửa, ngần ngừ một chút trước khi gõ cửa. Cậu hiểu về ‘văn hóa băng đảng’ hơn những gì cậu thừa nhận và đã có một kí ức khó phai trong tiềm thức.

Hai ngày sau ngày sinh nhật năm 15 tuổi, một nhóm choai choai hơn cậu một tuổi bỗng nhiên không gọi cậu là ‘mông mỡ’ và ‘mặt mâm’ hay bất kì biệt danh nào cho đứa trẻ mập ú nữa. Thay vào đó, chúng cho cậu ngồi chung với một nụ cười. Cậu được chúng mời đến gặp ở đường Cradley Health sau khi tan học. Đó là buổi chiều hạnh phúc nhất mà cậu từng có ở lớp.

Chúng đứng chờ cậu mười phút bên ngoài khu chợ. Trong suốt mười phút liền chúng đứng loanh quanh nói chuyện phiếm và cậu cảm thấy mình là một phần trong nhóm, một thành viên.

Sau đó, đột nhiên cậu nhận ra kẻ cầm đầu - Anthony, cúi đầu về phía người phụ nữ lớn tuổi đang chống hai chiếc gậy và lê bước. Hai trong số bốn đứa trẻ bước về phía người phụ nữ và đá phăng chiếc gậy bên phải ra khỏi tay bà ta. Khi người phụ nữ trượt chân và cố gắng giữ thăng bằng, Anthony đã chạy ngay đến rồi lập tức giật chiếc túi xách khỏi vai phải của bà.

Theo trực giác mách bảo, Dawson cũng chạy theo. Khi tới nơi, cậu phát hiện bà lão đã nằm yên trên mặt đất. Có điều gì đó buộc cậu phải nhìn vào khuôn mặt bà lão, thật kinh khủng, bà ngã giập đầu xuống đất và đã tắt thở.

Cậu nhìn xuống đôi mắt chứa đầy nỗi sợ hãi của bà lão ấy. Chỉ trong giây phút ngắn ngủi ấy, cậu biết rằng bà lão đã vĩnh viễn ra đi.

Chỉ đến khi về nhà an toàn rồi, Dawson mới hiểu tại sao mình lại được chúng nó kết nạp vào nhóm. Vì cậu mập, chạy không nhanh như những đứa khác, nên nếu có bị rượt đuổi thì cậu sẽ là người bị bắt đầu tiên.

Vài tháng trời cậu cảm thấy cắn rứt lương tâm vì điều đó, rồi sau cũng đã giảm đi phần nào cùng với chỉ số trọng lượng cơ thể. Nhưng kí ức về nỗi sợ trong mắt bà lão kia không biến mất. Nó đọng lại và từ đó mà cậu đưa ra được quyết định đúng đắn.

Cậu đã hiểu tại sao Dewain Wright lại tham gia vào băng đảng, nhưng lại bị trở mặt theo cách đáng sợ nhất.

Dawson hít một hơi thật sâu và gõ cửa ba lần.

Cánh cửa từ từ mở ra.

Shona Wright đứng trước mặt cậu với nỗi sợ hãi hiện lên trong ánh mắt.

“Tôi có thể nói chuyện với cô và bố cô không?”

Lần này, cô ta không tỏ thái độ gì cả.

Cậu theo cô ta vào phòng chờ, nơi hai bé gái đang ngồi vắt tréo chân trên sàn. Một bữa ăn nhỏ đã được bày ra trong lúc cả nhà xem tivi.

“Rosi, Marisha, hai đứa hãy về phòng mình đi nào,” Shona nói, rồi dẫn hai đứa nhỏ ra ngoài. Vin đang ngồi tận phía cuối chiếc ghế sofa.

Shona đứng trước cánh cửa đang đóng.

Dawson đưa mắt nhìn người ngày sang người kia và cuối cùng cậu dừng lại ở Vin.

“Tôi biết ông đã làm gì với con trai ông,” cậu nói ngắn gọn.

Vin nhìn cậu ta rất lâu trước khi ông ta đưa tay lên ôm mặt.

“Bố…..?” Shona nói vọng ra từ phía cửa.

Dawson nhìn về phía ông bố để xem xem liệu có một lời giải thích nào không? Cậu thấy đôi vai rộng kia bắt đầu run lên và những giọt nước mắt tuôn ra.

Cậu nhìn về phía Shona. Có thể lí trí cho phép cô chấp nhận sự thật này, nhưng trái tim thì vẫn chưa làm được điều đó.

Dawson thở dài và nói nhẹ nhàng: “Shona, chính bố cô đã liên hệ với Lyron và báo với hắn Dewain vẫn còn sống.”

“Anh đừng ăn nói hàm hồ như thế,” Shona cãi lại. “Anh mất trí thật rồi.” Cô ta nổi đóa lên, “Ngớ ngẩn hết chỗ nói.”

Dawson nhìn vào bố cô ta. Cô ta nhìn chằm chằm vào đôi vai đang chùng xuống, mong chờ ông bác bỏ lời buộc tội kia.

Đầu ông ta bắt đầu lắc chầm chậm. Nhưng Dawson có thể nhận thấy rằng nó đang chùng xuống.

Cậu để cho họ một chút thời gian để thẩm thấu được những gì cậu vừa nói.

Mới đầu cậu nghĩ rằng Lauren là người chịu trách nhiệm về việc tiết lộ thông tin Dewain vẫn còn sống và thậm chí còn chắc chắn khi cậu phát hiện ra cô ta hiện đang ở với Kai. Cô ta không đủ thông minh để cố tình làm vậy và cô ta cũng chẳng quan tâm đến Dewain làm gì để mà vô tình làm vậy. Lauren chỉ muốn nổi tiếng.

Sự ăn hại của cô ta đã giảm đi bằng cách gia nhập vào cộng đồng băng đảng Hollytree. Khi có một đứa bị giết, sẽ có đứa khác thay thế vị trí.

Dawson đã nhận ra căn nguyên thực sự khi cậu quay lại nhà Timmins sau khi những đứa trẻ được cứu. Stephen Hanson đã đề nghị bế Nicholas từ tay vợ anh ta khi ngồi vào xe. Cô ta từ chối và ôm chặt đứa bé vào lòng. Một đứa con của cô bị bắt cóc rồi, người mẹ đau buồn ôm chặt hơn đứa con còn lại mà cô ta đang giữ.

“Ông ấy làm thế vì hai em gái của cô đấy cô Shona ạ,” Dawson giải thích. “Vì nếu Dewain còn sống thì tất cả mọi người sẽ gặp nguy hiểm. Chúng sẽ không bao giờ để cô yên thân đâu. Cuộc sống của nhà cô sẽ như ở dưới địa ngục. Chúng nhắm vào cả gia đình cô và bố cô là người biết rõ điều đó.” Tiếng khóc từ phía góc bắt đầu nức nở.

“Thằng bé sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, Sho à,” Vin ngẩng đầu lên và bật khóc. Nước mắt làm khuôn mặt ông tèm nhèm. Giọng nói của ông ta méo mó và khản đặc. “Con trai tôi lúc đó khác nào đã chết rồi. Chỉ còn thoi thóp sống với máy móc và dây rợ thôi. Nó đã bị chết não rồi, họ nói vậy.”

Vin gào lên và Kev thề đó là âm thanh của một trái tim tan vỡ.

“Bố đã cầu xin và van lạy chúng để được chuyển nhà đi nhưng chúng cứ bám lấy chúng ta, Sho ạ. Chúng ta không làm gì được chúng và Lyron có thể tìm thấy chúng ta bất kì đâu chúng ta chuyển tới. Bố không thể mạo hiểm mạng sống của tất cả các con được. Ôi con trai tôi, con trai dũng cảm của tôi…” Shone cố gắng kiềm chế những cảm xúc như gió bão xung quanh mình. Cô ta chạy tới chỗ bố và quỳ xuống. Ông bố liền nắm vòng tay ôm con và cả hai bố con cùng khóc.

Ngay lúc này đây, giây phút này, Dawson chẳng lấy gì làm tự hào khi tìm ra đáp án cho vụ này cả. Vin Wright đã phải buộc lòng đưa ra quyết định. Ông lão mắc kẹt trong hoàn cảnh mà không có khả năng hay chút sức mạnh nào để bảo vệ được hết con mình, ông đành phải hi sinh đứa con trai duy nhất.

Cậu nói nhỏ. “Ông Wright, tôi đi ra ngoài một lát, nhưng ông hiểu sau đó tôi sẽ phải làm gì rồi đúng không?”

“Ta biết… con trai à. Ta biết.”

Lời nói của ông bị cảm xúc bóp méo mó. Lần đầu tiên Dawson không thấy khó chịu khi được gọi là ‘con trai’ nữa.

Dawson đủ khả năng tự nhận thức rằng ngày mai, sự thương cảm của cậu sẽ được thay thế bằng tự hào. Cậu đã giải quyết được vụ này. Kẻ phạm tội đã bị bắt và thủ phạm sẽ bị trừng phạt.

Nên chẳng có gì để nghi ngờ rằng ngày mai cậu sẽ cảm thấy khá hơn. Còn lúc này đây, cậu cảm thấy thật tồi tệ.

— MẤT TÍCH KIM STONE #3 Lost Girls (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.