Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 4682 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
288、Người yêu của béo

❊ ❊ ❊

Mắt dụi không nổi, đang nằm trên giường chuẩn bị ngủ tiếp thì có tiếng gõ cửa. Anh đi ra mở, thấy mẹ đang đứng ngoài cửa với gương mặt nghiêm nghị, sau lưng là thằng cu Khâu Lập đang làm mặt quỷ với anh.

Chiêu Đệ quở trách: "Con bao nhiêu tuổi rồi mà còn bắt nạt em trai."

Hà Chu đáp: "Con không có."

Chiêu Đệ bảo: "Dậy nhanh lên, đừng ngủ nữa, dì hai và dì ba con đều đến rồi kìa."

"Con biết rồi." Hà Chu đành phải đứng dậy mặc quần áo đi xuống lầu.

Xuống lầu, anh chào dì hai Lai Đệ và dì ba Phán Đệ một tiếng, rồi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.

Ra cửa hút điếu thuốc, thấy đèn xe đang sáng, anh mở cửa xe ra thì thấy Khâu Lập đang vừa lắc lư đầu theo nhạc, vừa nghiên cứu các nút bấm trên bảng điều khiển trung tâm.

Hà Chu rút chìa khóa xe.

Khâu Lập bất mãn nói: "Anh, cho em mượn lái hai hôm đi?"

Hà Chu đáp: "Đợi khi nào em lấy được bằng lái rồi tính tiếp."

Khâu Lập bảo: "Em biết lái xe từ lâu rồi, chỉ là chưa có thời gian thi bằng lái thôi, nghỉ hè em sẽ đi thi."

Hà Chu không thèm để ý đến nó, cầm chìa khóa xe lên lầu, về phòng ngủ của mình rồi khóa cửa lại.

Anh thật sự sợ thằng nhãi ranh này lái xe của mình gây ra chuyện rắc rối.

Buổi trưa, nhà Phan Quảng Tài mời ăn cơm, anh có đến, uống say khướt rồi ngồi tán gẫu cùng Lưu Gia Vỹ và mấy người bạn ở hồ cá.

Anh không nhịn được mà than phiền về người anh em họ của mình.

Chử Đông Pha nói: "Để tao đi đập nó một trận, không liên quan gì đến mày hết."

Hà Chu lườm hắn một cái, ý kiến tồi, ai mà không biết hai người bọn họ thân nhau đến mức mặc chung một cái quần chứ?

Vả lại, xúi giục người ngoài đánh người thân của mình, đó là chuyện chỉ phản diện mới làm.

Lưu Gia Vỹ cười nói: "Muốn dạy dỗ nó có gì khó đâu, anh họ tao đang học ở trường cấp ba huyện, nó với anh họ mày có xung đột, nếu không phải nể mặt mày thì đã đập cho một trận rồi."

Hà Chu nhếch mép cười: "Vậy không cần phải nể mặt tôi, càng không cần phải bận tâm đến thể diện của tôi."

Về đến nhà, dì hai và dì ba đều đã đi, chỉ còn mỗi Khâu Lập vẫn ở đó, đang nằm trên ghế sofa chơi điện thoại.

Khâu Lập nói: "Dì cả bảo tối nay em ngủ chung giường với anh."

Hà Chu đáp: "Đừng có mơ, giường trống nhiều lắm, tự tìm chỗ mà ngủ, tránh xa tôi ra."

Uống xong một ly nước, vẫn thấy khô cổ, anh lại rót thêm một ly nữa.

Khâu Lập hỏi: "Hay là cho em mượn máy tính chơi một chút đi?"

Hà Chu đáp: "Trong thư phòng có máy tính, tự vào đó mà chơi, đừng dùng máy của tôi."

Khâu Lập nói: "Cấu hình máy trong thư phòng kém lắm, lag kinh khủng."

Hà Chu không thèm đếm xỉa, đi sang chỗ bà ngoại hai.

Một đám bà cụ tụ tập chơi bài, thấy Hà Chu đi vào, cười chào hỏi vài câu rồi lại tự chơi tiếp.

Hà Chu buồn chán không có gì làm, nằm trên ghế sofa phòng khách ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Mùng ba tết, mẹ anh đi lên tỉnh, một số điểm logistics đã hoạt động, bà cần phải lên đó chủ trì đại cục.

Hà Chu ở nhà thấy bứt rứt khó chịu, một mình lái xe xuống huyện.

Thằng béo Khúc Dương thấy anh thì rất vui.

Hà Chu hỏi: "Hai người có nghỉ không?"

Thằng béo lúc thì gật đầu, lúc lại lắc đầu.

Hà Chu hỏi: "Rốt cuộc là nghỉ hay không nghỉ?"

Khúc Phụ thay mặt trả lời: "Từ hai mươi tám tết đến mùng hai đều không nghỉ, hôm nay mới nghỉ, mùng bảy lại phải đi làm rồi."

Hà Chu bảo: "Tôi đưa hai người đi chơi nhé."

Thằng béo hào hứng hỏi: "Đi đâu thế ạ?"

Hà Chu cười nói: "Cậu muốn đi đâu, chúng ta đi đó."

Thằng béo nói: "Chúng mình đi tiệm điện tử đi."

Hà Chu nhìn sang Khúc Phụ.

Khúc Phụ cười nói: "Hai anh đi đi, vài ngày nữa là em khai giảng rồi, bài vở nhiều lắm, không có thời gian chơi cùng hai anh đâu."

Hà Chu cười bảo: "Em đúng là người bận rộn, cảm thấy thế nào, có hy vọng không?"

Khúc Phụ nói: "Câu này hỏi mà em chẳng buồn trả lời."

Hà Chu hỏi: "Vậy em chọn Phúc Đán hay Thanh Hoa?"

Khúc Phụ ngẩng đầu nói: "Tùy tâm trạng của chị đây."

Khúc Dương định đi ra ngoài cùng Hà Chu thì bị bố nó ngăn lại.

Bố của Khúc Dương dựng một sạp trái cây bên đường, tiện thể bán thêm hạt dẻ rang, dịp Tết người qua kẻ lại tấp nập, đúng lúc làm ăn khấm khá, tất nhiên ông không muốn thả Khúc Dương đi.

Khúc Dương tay cầm cái xẻng sắt lớn đảo qua đảo lại trong chảo, Hà Chu bê chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi bên cạnh phụ bán trái cây, thỉnh thoảng lại bốc một hạt dẻ cho vào miệng.

Thật ra công việc rất đơn giản, chẳng qua là cân cân đo đo, thu tiền, nhưng anh sợ nhất là gọt vỏ mía với vỏ dứa, quá phiền phức.

Thỉnh thoảng Khúc Phụ sẽ ra phụ giúp một tay, nhưng chẳng được bao lâu đã bị bố đuổi vào nhà, lý do thì đương nhiên là sợ ảnh hưởng việc học.

Làm cu li không công ở nhà họ Khúc hai ngày liên tiếp, anh lại có thêm một cái nhìn khác về những công việc làm ăn nhỏ nhặt không bắt mắt này. Cái sạp rách nát như vậy mà mỗi ngày doanh thu lên tới hơn ba nghìn tệ, trừ đi vốn liếng cũng có lãi năm sáu trăm tệ.

Tuy nhiên, buôn may bán đắt cũng chỉ mấy ngày Tết này thôi.

Theo lời bố của Khúc Dương, ngày thường cũng chỉ kiếm được vài chục tệ.

Mỗi ngày ăn cơm ở nhà Khúc xong, anh đều dẫn thằng béo chui vào tiệm điện tử, tốn hai đồng là có thể chơi cả tối.

Chơi chán chê xong, hai người lại tìm quán đồ nướng, uống chút rượu rồi về nhà ngủ.

Thằng béo sắp đi xem mắt, khi Hà Chu nghe tin này thì rất tò mò không biết cô gái đó trông như thế nào.

Mặt trời ló rạng, tuyết trên mặt đường đã tan sạch sẽ.

Hà Chu nhìn thấy đối tượng của thằng béo tại nhà Khúc, dáng người nhỏ nhắn, mặc áo khoác đỏ, trắng trẻo sạch sẽ, nhìn từ xa thì là một cô gái bình thường.

Cô ấy đứng cạnh thằng béo cao lớn, trông hơi không cân xứng.

Anh thấy mặt thằng béo hào hứng đến mức thịt trên mặt dồn hết cả vào nhau, cho đến khi cô gái đi rồi mà nó vẫn còn quyến luyến không rời, anh cũng chẳng cần hỏi thằng béo có vừa ý hay không nữa.

Tối đến lúc ăn cơm, sau khi cụng ly với Hà Chu, bố của Khúc Dương cười bảo: "Không nói được thì sao chứ, người ta bảo con bé thông minh lắm, việc trong việc ngoài đều thạo, biết vun vén cuộc sống là được rồi."

Con trai mình không giỏi ăn nói, tìm một người câm làm đối tượng cũng chẳng có gì không tốt!

Trong mắt ông, đó hoàn toàn là một cặp trời sinh.

Hà Chu cười nói: "Khúc Dương vui là được ạ."

"Tốt cái gì mà tốt." Khúc Phụ không muốn anh trai mình tìm một người câm, "Cứ nhắm mắt đưa chân thế này thì sau này chẳng có ngày nào yên ổn đâu."

Anh trai tuy không hoàn toàn là người bình thường, nhưng chỉ số IQ không có vấn đề gì cả!

Con bé cảm thấy anh trai mình bị thiệt thòi.

"Tốt." Khúc Dương hiếm khi phản bác lại ý kiến của em gái.

Bố của Khúc Dương bảo: "Con thì biết cái gì, lúc sáng con bé đến, bố đã quan sát kỹ rồi, nói gì con bé cũng hiểu hết, không bị điếc, chỉ là không nói được thôi, nghe nói là do sốt cao mới thành câm, chứ không phải bẩm sinh từ trong bụng mẹ."

Hà Chu cười nói: "Thôi cứ để Khúc Dương qua lại tìm hiểu với cô ấy đi, thấy hợp thì tốt."

Anh luôn dõi theo sự tiến triển giữa thằng béo và cô gái đó.

Điều khiến anh ngạc nhiên là cô gái đó vậy mà biết chữ, còn biết nhắn tin.

Thằng béo đang nhắn tin thì phát hiện Hà Chu đứng bên cạnh lén nhìn, lập tức che điện thoại lại, không cho anh xem.

Hà Chu cười nói: "Tôi nhìn thấy hết rồi."

Thằng béo cáu kỉnh: "Anh không được nhìn."

Hà Chu thở dài: "Đây đúng là điển hình của việc có vợ quên bạn."

Thằng béo đáp: "Không có."

Hà Chu bảo: "Sờ lên lương tâm cậu mà nói đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1577
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.