Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 4791 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
349、Bình thường

❊ ❊ ❊

Tóm lại, mọi thứ hết sức phi lý. Cách thể hiện của Lý Lão Nhị hoàn toàn không khớp với những gì anh ta nhận thức.

Rời thang máy xuống tầng một, anh đánh thức người tài xế đang nằm ngủ ở sảnh, bảo hắn về trước. Sau đó anh tự châm một điếu thuốc, đi dọc con đường lớn, ngẩng đầu lên, vừa hay thấy một hiệu sách.

Hiệu sách này anh chưa từng bước chân vào, dù sao anh cũng chẳng phải loại người biết đọc sách, cũng chẳng ham mê gì đọc sách. Anh bước vào hoàn toàn là vì người chủ hiệu sách.

Hiệu sách này do Hồ Đại Nhất mở sau khi ông ta từ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị tại tập đoàn của mình. Ông ta không uống trà, chỉ uống cà phê, giờ còn bán cả cà phê. Cái lão già khọm khẹc ấy vậy mà cũng bắt đầu theo đuổi cái gọi là "tuế nguyệt tĩnh hảo", ngày càng đi xa trên con đường văn nghệ.

Thế nhưng, anh lại thích trò chuyện với Hồ Đại Nhất, lần nào cũng nhận được những gợi mở mới mẻ.

Nhân viên ai cũng quen mặt anh, thấy anh đi lên văn phòng tầng ba cũng không ai ngăn cản, còn mở cửa và bưng cà phê đến cho anh. Anh nằm vật ra ghế sofa, lấy tờ báo đắp lên mặt rồi đánh một giấc.

Lúc tỉnh dậy, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ sát đất làm anh chói mắt, không sao mở ra được. Chỉ nghe thấy Hồ Đại Nhất lên tiếng: "Cậu cũng thật được đấy, sáng sớm đã chạy đến chỗ tôi ngủ, là không có khách sạn để ngủ hay không có tiền thuê phòng, sao không nói một tiếng?"

Giang Uy xoa bụng, anh mới nhớ ra từ sáng đến giờ mình chưa bỏ vào bụng lấy một hạt cơm. Anh suồng sã đáp: "Vừa từ chỗ anh Lý qua đây, mí mắt cứ đánh nhau, tiện đường nên tạt vào. Buồn ngủ muốn chết, ông bảo người mang cho tôi ít bánh ngọt gì đó lót dạ đi, đói sắp chết rồi."

Hiệu sách không chỉ bán sách và cà phê mà còn có cả các loại đồ ăn nhẹ. "Cậu đúng là đại gia." Hồ Đại Nhất miệng thì nói vậy nhưng vẫn nhấc máy gọi cho nhân viên phục vụ ở tầng một, yêu cầu mang đồ ăn lên.

Đợi khi Giang Uy từ nhà vệ sinh đi ra, một phần bánh mì và sữa đã đặt sẵn trên bàn. Hồ Đại Nhất cười hỏi: "Sáng sớm cậu chạy sang chỗ Lý Lão Nhị làm gì thế?"

"À, không có chuyện gì to tát cả, chỉ là tiện đường thôi." Hồ Đại Nhất không rõ nội tình bên trong, Giang Uy dĩ nhiên sẽ không nhiều lời mà nói những điều không nên nói. "Ồ, đúng rồi, ông đúng là kẻ lắm tiền nhiều của, tiền bạc không thành vấn đề nhỉ. Hiệu sách này của ông giờ vẫn đang lỗ đúng không? Ông làm thế để được cái gì chứ?"

Theo anh được biết, hiệu sách này kinh doanh nửa năm nay, tháng nào cũng lỗ cả triệu bạc. Hồ Đại Nhất cười nói: "Đang dần cải thiện rồi, tháng này chỉ lỗ có hơn hai mươi vạn thôi."

Giang Uy cười đáp: "Thế ông đã tính cả tiền thuê nhà chưa? Đúng là nhà của ông thật, nhưng nếu ông đem cho thuê thì mỗi tháng cũng phải thu được ba mươi vạn tiền thuê chứ nhỉ?" Đây là vị trí đắc địa ngay trung tâm thành phố với diện tích hơn ba ngàn mét vuông đấy.

Hồ Đại Nhất cười đáp: "Nếu tính như vậy thì đúng là không chỉ thế, phải nói là một tháng lỗ mất năm sáu mươi vạn là cái chắc. Nhưng mà xu thế đang tốt dần lên, tôi cũng chẳng vội. Cậu biết đấy, từ nhỏ đến lớn, ước mơ của tôi chính là mở một hiệu sách, để sách bên trong có thể tùy ý đọc. Giờ đây nguyện vọng cuối cùng đã thành hiện thực, cảm giác thỏa mãn này, cậu sẽ không hiểu được đâu."

"Đúng, tôi không hiểu được cái đạo lý bỏ tiền ra để mua vui đâu, dù sao đó cũng đâu phải tiền của tôi." Giang Uy nói tiếp: "Theo tôi thấy, ông cứ cho tôi thuê để mở siêu thị điện máy thì tốt biết bao, vừa kiếm được tiền lại vừa nhàn hạ."

"Giờ là thời đại internet rồi, thương mại điện tử đang hỗn chiến, cậu vậy mà còn mơ tưởng mở cửa hàng thực tế sao?" Hồ Đại Nhất khó hiểu hỏi: "Các cậu cũng đầu tư không ít vào thương mại điện tử, điều đó không sai, nhưng cửa hàng thực tế cũng phải thu hẹp lại bớt chứ?"

Giang Uy cười lớn: "Cửa hàng thực tế thì sao chứ? Ông nên nghĩ thế này, trên mạng còn bán được điện máy, lẽ nào cửa hàng thực tế của tôi lại không bán được? Đồ điện máy cồng kềnh không giống những thứ khác, kích thước lớn, giá trị cao. Rất nhiều người tiêu dùng chú trọng vào trải nghiệm, họ sẽ không dễ dàng đưa ra quyết định mua sắm ngay được."

"Nhưng nhiều người vẫn mua hàng trên mạng đấy thôi." Hồ Đại Nhất nói.

"Nhiều người là vì ham giá rẻ, còn hàng của chúng tôi dù có cộng thêm thuế thì vẫn rẻ hơn trên mạng." Giang Uy nói tiếp: "Đồng thời dịch vụ của tôi cũng tốt hơn trên mạng, khách hàng mua điện máy của chúng tôi, không những có dịch vụ hậu mãi của nhà sản xuất, mà còn có cả hậu mãi của siêu thị điện máy chúng tôi nữa, dịch vụ kép luôn."

Hồ Đại Nhất đáp: "Bớt khoác lác đi, tôi thấy giờ nhiều trung tâm máy tính còn chẳng có khách, các cậu làm đồ điện máy thì hơn gì mấy chỗ làm máy tính chứ?"

"Nếu cứ tính toán như ông thì hiệu sách của ông đáng lẽ chẳng bán được cuốn nào, vì nhiều người sẽ mua trên mạng, giá còn rẻ hơn ở tiệm ông một nửa." Giang Uy cười nói: "Tôi đã từng đi Nhật Bản khảo sát suốt hai tháng trời, nói cho ông hay, internet sẽ ngày càng phát triển tốt hơn, điều này tôi tin, vì bản thân tôi cũng đang đầu tư vào đó, nhưng bán lẻ thực tế vẫn không thể bị thay thế. Nếu sau này có một ngày mà mảng thực tế thực sự lụi tàn, thì đó không phải là lỗi của internet, chắc chắn là do dịch vụ của chúng ta làm chưa tốt. Thời đại đang thay đổi, trải nghiệm tiêu dùng của mọi người cũng đang nâng cao dần."

Hồ Đại Nhất cười đáp: "Dịch vụ bên cậu thì đúng là miễn chê, chắc chẳng có nơi nào làm tốt hơn nhà cậu nữa đâu."

"Chắc chắn là không tốt bằng nhà tôi rồi." Giang Uy cười nói: "Cái thằng ôn Ruột Heo kia, tôi đã nhắc nhở nó mấy lần rồi, tôi bảo nó là nếu cứ giữ phong cách làm việc như cũ, không coi khách hàng ra gì thì cái đại lý 4S của nó sớm muộn gì cũng gây họa."

Hồ Đại Nhất hỏi: "Lý Lão Nhị còn bao nhiêu phần hùn trong đó?"

Giang Uy đáp: "Cổ phần của Tập đoàn Trung Tái ở trong đó đã chuyển nhượng từ lâu rồi, giờ cũng chỉ có BMW là còn góp vốn thôi. Thằng khốn kiếp đó giờ giàu hơn tôi, ngạo mạn quá mức, ngoài bản thân ra thì chẳng coi ai ra gì. Dù sao thì giờ tôi cũng không giao du với nó nữa, tùy nó, nó muốn làm gì thì làm."

"Tốt nhất là bớt dây dưa với loại người đó, con người mà, chỉ sợ nhất là không biết mình họ gì thôi." Hồ Đại Nhất nói: "Hay là cậu ăn tạm chút đi, tôi mời cậu đi ăn một bữa?"

"Thôi khỏi, giờ cũng hơn một giờ rồi, tôi về nhà đây." Giang Uy uống dở nửa cốc cà phê không uống nổi nữa, đứng dậy nói: "Hẹn lần sau trò chuyện."

"Đi luôn à?" Hồ Đại Nhất ngạc nhiên hỏi.

"Con út nhà ông kết hôn nhớ báo tôi một tiếng đấy." Nói xong, anh bước về phía cầu thang bộ, không ngoảnh đầu lại.

Rẽ trái, anh lại đứng dưới chân tòa nhà Tập đoàn Trung Tái. Mặt trời nóng như đổ lửa. Chỉ một đoạn đường ngắn như vậy mà khiến anh toát mồ hôi đầm đìa.

Anh do dự một chút, rồi vẫn quyết định gọi cho Vương Tử Văn. Không đợi Vương Tử Văn lên tiếng, anh đi thẳng vào vấn đề: "Chỗ ông hiện tại có tiện nói chuyện không?"

"Tôi đang ở trong văn phòng của mình đây." Vương Tử Văn cười đáp.

"Lý tổng đâu rồi?" Anh hỏi.

"Đang ở trong văn phòng." Vương Tử Văn nói.

"Vẫn chưa ra ngoài sao?" Anh tò mò hỏi.

"Chưa." Vương Tử Văn cười đáp: "Nếu cậu có việc thì cứ trực tiếp qua đây là được, cậu đâu có cần phải hẹn trước."

"Ồ, vậy cảm ơn nhé, không có gì đâu, tôi chỉ hỏi bâng quơ vậy thôi." Anh cúp máy.

Bây giờ đã gần một giờ rồi, nghĩa là đã trôi qua hơn bốn tiếng đồng hồ, vậy mà Lý Lão Nhị vẫn chẳng có chút động tĩnh nào sao? Anh càng cảm thấy nôn nóng, bứt rứt.

"Sự ra khác thường tất có yêu quái"? Anh muốn vận dụng kiến thức văn hóa ít ỏi của mình để suy luận theo hướng kế mưu, hòng bắt nhịp với tư tưởng của Lý Lão Nhị, mong tìm được chút gợi mở nào đó. Thế nhưng, anh vẫn không sao nghĩ thông suốt được.

Như bị quỷ xui thần khiến, anh liên tiếp ba ngày theo dõi động tĩnh của Lý Lão Nhị. Vẫn không có chút tin tức nào, Lý Lão Nhị vẫn sinh hoạt như thường ngày, chỉ đi về giữa văn phòng và nhà, hai điểm một đường, vô cùng đơn giản. Cuối cùng, anh đành bỏ cuộc, quyết định không bận tâm đến những chuyện này nữa.

Lý Hòa nào có quan tâm Tiểu Uy đang nghĩ gì, điều anh để tâm chính là Hà Phương. Anh cũng chẳng nói rõ được là Hà Phương đã thay đổi ở điểm nào. Anh đã đến Vọng Nhi Sơn, Hà Phương cũng giống như Lý Lãm, đều đã xem các đoạn ghi hình giám sát ở đó. Thế nhưng, chẳng một ai đề cập chuyện này với anh. Ai cũng biết, nhưng chẳng một ai nhắc lại với anh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1629
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.